Chương 46 - Học viện ma pháp Shutra (1-30)
Ngày nghỉ cuối tuần vèo cái đã trôi qua, giờ là lúc xách mông đi chuẩn bị cho tiết học đầu tiên.
Đám học viên lết xác vào giảng đường dường như đều đang mắc “Hội chứng ngày thứ Hai”, cứ vật vờ qua lại, than vắn thở dài y hệt một bầy zombie mất não.
Cảnh tượng trước mắt đủ để minh chứng một chân lý: cái sự chán đời vào sáng thứ Hai chính là mầm mống của bách bệnh trên mọi vũ trụ.
Và cái căn bệnh thứ Hai đó, tôi cũng đang dính chưởng đây…
Cơ mà vấn đề cốt lõi lại chẳng phải là dăm ba cái bệnh vớ vẩn ấy.
Tôi khẽ liếc mắt sang bên cạnh.
Luna vẫn chưa đến giảng đường.
‘Phải làm sao với Luna đây…’
[Chuyện đã lỡ rồi thì cũng đành chịu thôi. Tôi nghĩ cách tốt nhất là anh nên nhờ Sonya Friedrich khớp khẩu cung cùng.]
‘Cái đó cũng có dễ ăn đâu…’
Tối hôm qua, trong lúc tôi đợi trên sân thượng và lẩm bẩm qua hệ thống liên lạc, Luna đã nghe thấy sạch sành sanh.
Rõ ràng là một câu thoại dễ gây hiểu lầm vãi cả chưởng.
…Thực ra thì cũng chả phải hiểu lầm, nó là sự thật trăm phần trăm.
Đúng là cái mồm làm hại cái thân mà.
Nghe xong câu đó, Luna cắm đầu chạy thẳng một mạch về ký túc xá, kết cục là tôi chẳng thể gặp được cô ấy.
Và thứ vỡ nát nằm lại phía sau lưng tôi chính là hai chiếc ly thủy tinh đựng đồ uống.
Nhìn việc cô ấy cất công mang theo hai ly, chắc mẩm là định đem ra để hai đứa cùng nhâm nhi ngắm sao đây mà.
‘Tạm thời chắc phải nhờ vả giáo sư Sonya một chút vậy.’
[Vừa hay tiết đầu tiên hôm nay là tiết của Sonya Friedrich, vừa kết thúc anh hãy lập tức…]
Đang mải trao đổi thì có người bước vào giảng đường và tiến thẳng lên bục giảng.
Là một trợ giảng.
“À, hôm nay do lịch trình của các giáo sư có chút thay đổi nên thời khóa biểu sẽ được điều chỉnh lại. Tạm thời tiết đầu tiên hôm nay sẽ là môn Học thuyết Ma pháp Đặc thù, và tiết tiếp theo được đổi thành môn Ứng dụng Ma pháp trận.”
Đang chuẩn bị vào học thì tự dưng có thông báo đổi lịch cái rụp.
Đám học viên bắt đầu nhốn nháo xì xầm.
‘…Đen vãi chưởng!’
[Có lẽ anh phải đợi đến giờ hoạt động câu lạc bộ để nói chuyện thôi.]
Trợ giảng vừa lùi bước ra khỏi lớp một lúc, giáo sư phụ trách môn Học thuyết Ma pháp Đặc thù liền bước vào.
Và ngay khoảnh khắc đó, từ cửa sau, Luna lật đật chạy vào rồi ngồi phịch xuống ngay cạnh tôi.
Có vẻ cô ấy đã đứng chầu chực ở ngoài từ nãy, canh me đúng lúc giáo sư bước vào để lẻn vào theo.
‘…Tạm thời cứ để trong giờ học từ từ suy nghĩ đã. Kiểu gì chả nặn ra được cách.’
[Nhìn cái bộ dạng này, tôi e là anh có mở lời bắt chuyện cô ấy cũng chẳng thèm phản ứng lại đâu.]
Đúng như lời Armonia phán, Luna hiện giờ đang cúi gầm mặt, hoàn toàn bay sạch sự tập trung vào bài giảng.
Cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào quyển sách một cách vô hồn, ánh mắt rỗng tuếch, có vẻ như chẳng lấy nổi một tiêu cự.
Cũng may nhìn lướt qua thì trông có vẻ như đang vô cùng chú tâm học hành nên không lọt vào tầm ngắm sát thủ của giáo sư.
Vị giáo sư lớn tuổi đứng trên bục giảng cười mỉm, cất giọng tằng hắng.
“Hôm nay tự dưng đổi môn đột ngột chắc hẳn có nhiều cô cậu học viên đang ngơ ngác lắm, nhưng đời là thế mà. Ai cũng mong đợi một nữ giáo sư xinh đẹp rạng ngời bước vào, thế nhưng cuối cùng lại phải chạm mặt một lão già khú đế, đó cũng là một phần hương vị của cuộc sống thôi.”
Theo nụ cười hiền từ của vị giáo sư, đám học viên cũng ồ lên cười rộ theo, không khí trong lớp bớt đi phần gượng gạo.
“Bài học hôm nay, chúng ta sẽ tìm hiểu về Golem, một thực thể được tạo ra dựa trên cơ chế Hấp thụ Ma lực mà các em đã được học ở buổi trước.”
Ở thế giới này cũng tồn tại thứ gọi là Golem.
Nghe bảo đây là một thực thể được chế tạo bằng cách kết nối hàng loạt ma pháp trận do nhiều người tạo ra thành một mạch điện chung lên cùng một viên ma thạch, từng được sử dụng như một cỗ máy chiến tranh tàn khốc trong quá khứ.
“Không thể đánh giá một Golem là hoàn hảo chỉ dựa vào sức tàn phá mạnh mẽ hay độ cứng cáp của lớp vỏ. Cho dù có trâu bò và dũng mãnh đến đâu, nhưng nếu chỉ một Thuật giải trừ đã khiến nó vỡ vụn thì coi như đó là hàng phế phẩm cũng chẳng ngoa.”
Quả đúng là một giáo sư lão làng, cách ăn nói cực kỳ lưu loát, phương pháp truyền đạt cũng vô cùng gãy gọn.
Học xong một phần là ông khéo léo liên kết ngay sang bài tiếp theo, cứ thế dìu dắt học viên tiếp thu kiến thức mới cực kỳ mượt mà.
Giáo sư đã trình bày về vô vàn loại Golem khác nhau.
Những con Golem mà ông nhắc tới đều là những cái tên tôi đã quá đỗi quen tai.
Nào là loại cấu thành từ Lửa, loại đắp nặn từ Băng, hay loại thuần túy tạo nên từ Đá tảng.
Và con Golem được xướng tên ở phần cuối của bài giảng chính là Mana Golem.
“Mana Golem… Cái tên nghe đao to búa lớn thế thôi chứ thực ra chẳng có gì to tát. Kẻ này vốn được nhào nặn ra nhằm nhắm vào một bộ phận pháp sư vào thời điểm đó, nó là một trong những sản phẩm phụ vô tình ra đời của quá trình nghiên cứu thuật Hấp thụ Ma Lực.”
Ông giải thích cặn kẽ rằng loại Mana Golem thuần túy tạo ra từ cát này bình thường chỉ có một lõi ẩn giấu tít bên trong đống cát vun, và hoàn toàn vô hại đối với người thường.
“Tuy nhiên, ngay khi cảm nhận được có pháp sư lảng vảng ở gần… Nó sẽ lập tức hút lấy ma lực và bắt đầu biến đổi thành hình dạng Golem mà các em thường thấy.”
Hơn thế nữa, nghe bảo sau khi thành hình, nó sẽ dùng chính lượng ma lực tước đoạt được để ngưng tụ thành một lớp vỏ bọc bên ngoài, bao bọc toàn bộ cơ thể bằng một tấm rào chắn ma lực kiên cố.
“Vậy có em nào biết mục tiêu được nhắm đến để tạo ra Mana Golem là ai không?”
Cả đám học viên câm như hến.
Ngay cả cái thằng ranh hám fame từ trong trứng như Louis nay cũng ngậm miệng im thít.
‘Bố mày cũng mới lọt tai cái tên Mana Golem lần đầu tiên vào hôm nay đấy.’
[Đây là thứ vũ khí được mang ra xài trong thời kỳ Đại Lục Chiến Tranh, nhằm triệt hạ những cá nhân có lượng ma lực còm cõi. Nói cách khác, con mồi của nó chính là những pháp sư tầm cỡ học viên của Học viện Shutra hiện tại.]
‘Ồ, nhưng tôi chả dại gì mà mở cái miệng ra đâu.’
Bố mày ứ thích giơ tay.
“Haha. Có lẽ hầu hết các em ở đây đều lần đầu tiên nghe thấy cái tên Mana Golem. Thực tế thì cái này cũng móc đâu ra trong sách giáo khoa đâu.”
Cả đám đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Dù sao thì cũng là vì đếch ai biết cả, nên chẳng có gì phải ngượng.
Thế nhưng, vị giáo sư nãy giờ vẫn đang vui vẻ nhìn đám học viên thở phào bỗng nở một nụ cười ranh mãnh.
“Nhưng đã lỡ mớm lời rồi thì cũng phải chọn một bạn làm vật tế thần để chốt lại vấn đề chứ nhỉ?”
Cả lũ cười gượng gạo, cuống cuồng cụp mắt lảng tránh ánh nhìn của giáo sư.
Vị giáo sư chậm rãi liếc mắt quét quanh một lượt, rồi mỉm cười như thể vừa tóm được con mồi béo bở.
Về phía tôi. Không, là nhìn chằm chằm về phía bên cạnh tôi rồi cất lời.
“Cô học viên đằng kia. Thấy em nhìn sách chăm chú quá, em đã tìm ra câu trả lời chưa?”
“….”
Luna vẫn ngẩn ngơ dán mắt vào sách, chẳng thể thốt nên lời hồi đáp.
À không, thực ra là cô ấy chả lọt tai lấy nửa chữ của giáo sư cả.
Tôi khẽ huých cùi chỏ vào tay cô ấy.
“!”
Luna giật thót mình quay sang trừng tôi.
Tôi hất mắt ra hiệu cho cô ấy nhìn lên bục giảng.
Cô ấy luống cuống đảo mắt nhìn quanh, rồi ngơ ngác ngước nhìn vị giáo sư già trên bục.
“Thấy em nãy giờ đắm chìm vào sách vở, vậy em đã tìm ra mục tiêu của Mana Golem là ai chưa?”
“Vâng, chuyện đó…”
Rõ ràng là nãy giờ cô nàng chả thèm tập trung nghe giảng tẹo nào.
‘Toang rồi.’
[…?]
Tôi vội tốc ký câu trả lời vừa hóng được từ Armonia vào một mẩu giấy rồi búng bay về phía Luna.
“!”
Nhờ kỹ năng nhắm bắn chuẩn xác, mẩu giấy xé gió bay đi trong chớp mắt và hạ cánh an toàn trên bàn Luna mà quỷ thần không hay.
Luna đang bối rối vội liếc nhìn mẩu giấy rồi cứ thế đọc rau ráu rành rọt.
“Vâng… Em nghĩ nó được tạo ra để nhắm vào những người chưa kiểm soát tốt ma lực… giống như lứa học viên chúng em ạ.”
“Ồ!”
Giáo sư trố mắt kinh ngạc nhìn Luna.
Gương mặt nãy giờ vẫn hiền từ không chút biến động của ông giờ đây giãn ra rạng rỡ như bắt được vàng.
“Thật sự xuất sắc. Có thể tự mình suy luận ra một nội dung nằm ngoài chương trình học, quá tuyệt vời.”
“A, thật ra…”
“Tôi cộng cho em 10 điểm.”
Cả lớp bắt đầu vỗ tay rào rào.
Vốn dĩ Luna đã toát ra cái khí chất của một con nhà người ta ưu tú, thế nên đám học viên xung quanh càng dán mắt nhìn cô ấy với ánh nhìn ngưỡng mộ và vỗ tay nhiệt liệt.
“….”
Luna lén dòm sắc mặt tôi rồi dè dặt ngồi xuống.
Cô ấy chỉ thi thoảng liếc mắt đưa tình, à không, liếc xéo tôi, không hề thốt ra nửa lời.
Giáo sư trên bục giảng lại lên tiếng.
“Có một sự thật là việc hôm nay tôi đem Mana Golem ra mổ xẻ, chính là vì thiên địch lớn nhất của các em không phải là một lão già pháp sư như tôi, mà chính là Mana Golem.”
Ông từ tốn giải thích rằng ma lực của những học viên còn non nớt vốn dĩ rất nhiễu loạn và thiếu ổn định.
Việc từ sớm học viện đã trang bị vòng tay để các em sử dụng làm ma pháp trận cũng là vì cái lý do đó.
“Nếu lỡ các em có đụng độ Mana Golem thì việc đầu tiên phải làm là vắt chân lên cổ mà chạy.”
Nghe có vẻ như một phát ngôn vùi dập lòng tự trọng của học viên, nhưng trước câu nói mang sức nặng đó, cả lớp lại im thin thít.
“Nó sẽ nhai ngấu nghiến ma lực của các em trong chớp mắt, lập tức kích hoạt hình thái, và rồi chính ma lực của các em sẽ giáng đòn tử hình xuống đầu các em.”
Với vẻ mặt đanh lại đầy nghiêm túc, giáo sư dặn dò thêm một điều cốt lõi.
“Đặc biệt là các em, đừng có dại dột mà lỡ chân bước vào Sân Tập Đấu ở khu rừng phía đông của học viện. Đó là bãi tập thực chiến máu lửa của học viên năm 3, cũng là thánh địa duy nhất trên toàn cõi thế giới còn sót lại Mana Golem.”
Giáo sư nhấn mạnh từng chữ rằng chỉ cần lỡ bước chân vào, cái mạng nhỏ của đám học viên rất có thể sẽ đem đi cúng diêm vương.
Đó là một đối thủ mà độ tương khắc bẩm sinh là cực kỳ rác rưởi đối với tân binh.
Sau khi đe nẹt xong, giáo sư lại khoác lên khuôn mặt hiền từ thường ngày và trôi chảy tiếp tục bài giảng.
“Vậy thì từ bây giờ, chúng ta sẽ đào sâu về cách sinh tồn trong tương lai nếu chẳng may phải chạm trán với Mana Golem…”
Môn Học thuyết Ma pháp Đặc thù hôm nay mở màn bằng Mana Golem, và hạ màn cũng bằng Mana Golem.
..
..
“Vậy chúc tất cả các em có một bữa trưa ngon miệng. Bài giảng hôm nay xin phép được khép lại tại đây.”
Tiết học kết thúc bằng chất giọng trầm ấm của vị giáo sư.
Tôi lập tức quay ngoắt sang định bắt chuyện với Luna.
“Này…”
Lạch cạch!
Luna đã ngay tắp lự nhấc mông khỏi chỗ ngồi, nhập vai tay đua Initial D drift lốp khét lẹt vọt thẳng ra khỏi cửa giảng đường.
‘…Mẹ kiếp.’
[Tạm thời chuyện của Luna Stadtfeld anh cứ bình tĩnh từ từ giải quyết. Nhưng anh Suho, xin hãy khắc cốt ghi tâm.]
Armonia ngập ngừng như thể đã phải đong đếm cẩn thận từng câu chữ.
[Cho dù nhiệm vụ có bể kèo, nhưng chỉ cần anh vẫn còn đứng ở đây thì chúng ta vẫn có thể tiếp tục tiến bước. Thế nhưng, cái kiểu cứ bị dắt mũi chạy lòng vòng thế này thì hiệu suất vô cùng thấp.]
‘…Biết rồi, từ giờ tôi sẽ không rửng mỡ đi tán gái vớ vẩn nữa.’
[Không phải ý đó. Về chuyện của Sonya Friedrich, ngược lại tôi lại đánh giá đó là một trong những quả ngọt rất xuất sắc. Nhưng tôi chỉ muốn nhấn mạnh lại rằng anh cần phải mang cái đầu lạnh và thận trọng hơn thôi.]
Rõ ràng việc xả van giải quyết nhu cầu bức bối của Sonya để không cho cô ấy sa đọa vào vòng tay của Louis là một nước đi thần sầu.
Thằng ranh đó vì bị Luna bơ đẹp không thèm đoái hoài, nên tôi cũng éo ngờ là nó lại rảnh rỗi sinh nông nổi đi tòm tem chỗ khác.
Nhưng đó cũng chỉ là thành quả của sự ăn may, đích đến tối thượng của chúng ta là dẫn dụ thằng ranh Louis vào con đường thân bại danh liệt.
Lần sau có bú nhiệm vụ, tôi tự nhủ phải đánh giá cục diện cẩn thận hơn.
‘…Tạm thời đi lùng cái gì tọng vào bụng đã nhỉ.’
[Anh Suho.]
‘Hửm?’
[Sonya Friedrich đang tiến lại gần.]
Tôi vừa vươn vai chuẩn bị lết ra khỏi lớp thì tít đằng xa, Sonya đang vừa nhìn tôi vừa vẫy vẫy tay gọi lại.
‘….’
[Tôi lặp lại lần nữa, anh không cần quá để bụng những lời tôi vừa lải nhải đâu. Anh Suho vẫn đang hoàn thành rất xuất sắc công việc của mình.]
‘Thế thì đội ơn cô nhé.’
Tôi cười tủm tỉm sải bước tiến lại gần Sonya.
Đám học viên lũ lượt kéo nhau xuống nhà ăn, chẳng mấy chốc giảng đường và hành lang đã vắng tanh như chùa bà đanh.
Chỉ còn lác đác vài mống nán lại buôn dưa lê.
“Có chuyện gì vậy cô?”
“À, chuyện hệ trọng đấy. Em rảnh không?”
“Vâng.”
“Chuyện là thế này…”
Câu chuyện Sonya muốn tuôn ra khá ngắn gọn.
Việc cô ấy sẽ vắng mặt không thể đứng lớp trong một thời gian, kéo theo đó là hoạt động câu lạc bộ cũng sẽ tạm thời bị đóng băng.
“Hả? Cô vướng bận chuyện gì sao?”
“À thì…”
Sonya trầm ngâm như có chút lấn cấn, cô đưa mắt sắc lẹm rà soát xung quanh xác nhận không có cái tai nào đang vểnh lên rồi mới thì thầm.
“Tuyệt đối sống để dạ chết mang theo, không được cho ai biết đâu nhé.”
“…? Chắc chắn rồi. Em tuyệt đối sẽ khóa chặt miệng.”
“…Đợt này ghế phó giáo sư đang bị trống nên học viện đang cuống cuồng tuyển một giáo sư thỉnh giảng để lấp lỗ hổng, và tôi cũng chễm chệ lọt vào danh sách đó.”
“Ồ… Chúc mừng giáo sư.”
“Cảm ơn em. Nhưng vé vẫn chưa chốt đâu. Vấn đề không nằm ở cái ghế đó.”
“Hả?”
“Trò Suho, trước đây em có ân oán với trợ giáo sư phụ trách môn Ứng dụng Ma pháp trận đúng không?”
Hóa ra cô ấy đang ám chỉ cái lão trợ giáo sư máu dê thích quấy rối tình dục kia.
“Vâng, đợt trước em có kháy đểu bảo có con ruồi nhặng cứ vo ve làm phiền, thế là lão nhảy dựng ngược lên ấy.”
“Phụt…. Khụ khụ, cô gọi em lại là để nhắc nhở em phải dè chừng cái lão trợ giáo sư đó đấy.”
“…?”
“Cái ghế bị trống lần này chính là vị trí của lão ta.”
“Ồ! …Thế không phải là tin vui sao ạ?”
Phút chốc tôi hớn hở suýt ồ lên, nhưng vội đảo mắt dòm chừng xung quanh rồi hạ tông giọng xuống thì thầm.
“Đúng vậy. Tin vui thì có vui nhưng vấn đề nhức nhối là cái mác của lão ta vẫn đang là trợ giáo sư.”
Nghe giang hồ đồn thổi Học viện ma pháp Shutra này cực kỳ dung túng và bảo vệ danh phận của các giáo sư.
Dù có tống cổ đuổi việc thì trước khi người đó khăn gói rời đi, nhà trường vẫn bao bọc như con ruột của mình.
Thêm nữa, đặc quyền của chức phó giáo sư vẫn được giữ nguyên đai nguyên kiện…
“Biết đâu lão ta mà ngứa mắt đụng mặt em, lão sẽ vin vào dăm ba cái cớ nào đó để gọt điểm em đấy.”
“Làm trò mèo thế mà cũng được tính thật ạ?”
“Ừ. Nên tôi mới phải lóc cóc tới dặn em phải cẩn thận. Mà nhắc mới nhớ, Luna… không bám đuôi đi cùng em à?”
Sonya bảo cứ đinh ninh là tôi và Luna chắc kèo sẽ ríu rít đi ăn trưa cùng nhau.
“Chuyện đó thì…”
Tôi tường thuật lại cặn kẽ chân tơ kẽ tóc vụ lỡ mồm tối qua.
Cốp!
“Ái da!!”
Ăn ngay quả gõ đầu rõ đau.
“Sao em lại làm cái trò thiểu năng thế!”
“Đâu ai rảnh mà gắn mắt sau gáy biết cô ấy đứng chầu chực ở đó đâu.”
“Phù…. Tạm thời để tôi kiếm cớ gọi riêng em ấy ra đả thông tư tưởng xem sao. Đừng có ngứa mồm lỡ lời thêm câu nào nữa đấy!”
“Vâng…”
“…?”
Sonya nhìn tôi với ánh mắt kiểu: “Cái mặt này lại tính bày trò quỷ gì nữa đây hả?”
Thấy lấn cấn trong lòng nên tôi mạn phép hỏi thẳng.
“Giáo sư Sonya, tại sao cô lại chắp cánh giúp em nhiều thế?”
“….”
Tôi tò mò cái vụ này lâu rồi.
Nâng đỡ ở mức độ xã giao thì còn thẩm được, nhưng nhiệt tình đến mức xả thân thế này thì đúng là có mùi khét.
Đây đâu phải chuyện xóm chuyện làng gì, cô ấy đang tự tay đẩy gã đàn ông đầu ấp tay gối bên cạnh mình ra xa cơ mà.
“Tôi thích em, Suho à.”
“….”
“Nhưng cái kết của ván bài này chỉ là một mảng màu xám xịt. Tôi… không muốn đẩy em vào cái hố sâu tuyệt vọng đó.”
Mối tình vụng trộm giữa một người phụ nữ đã có bến đỗ và cậu học trò non nớt của cô ấy thì tuyệt đối không bao giờ có cái kết có hậu.
[Cô ấy quả là một người phụ nữ có cái đầu cực kỳ khôn ngoan.]
‘Đúng thế… Tôi quá là chó ngáp phải ruồi.’
Sonya vỗ nhẹ lên vai tôi, buông lại lời dặn cuối.
“Về cái mớ bòng bong của Luna, tôi sẽ đứng ra tẩy trắng cho êm xuôi. Thế nên, tạm thời em đừng có táy máy chủ động bắt chuyện, cứ ngậm miệng kiên nhẫn đợi đi.”
“Vâng… Giáo sư.”
“Hửm?”
“…Em yêu cô.”
“Fufu… Sau này hãy để dành lời đường mật đó cho người khác nhé.”
Sonya nở một nụ cười đượm vẻ chua chát rồi quay gót rời đi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
