Chương 41 - Học viện ma pháp Shutra (1-25)
Ở tầng cao nhất của Học viện ma pháp Shutra có tồn tại một nơi gọi là phòng họp Thượng Không.
Trái ngược với cái tên hoành tráng, bên trong lại đơn sơ hơn tưởng tượng rất nhiều.
Giấy dán tường xung quanh đã rách rưới tả tơi, và ngoại trừ một chiếc bàn dài hình chữ nhật đặt chễm chệ ở chính giữa cùng vài chiếc ghế để ngồi thì chẳng có bất kỳ món đồ đạc nào khác.
Ngoại trừ ghế chủ tọa, chiếc bàn cũ kỹ đủ sức chứa hai mươi người mỗi bên này lại chỉ có vỏn vẹn mười người đang ngồi.
Phòng họp Thượng Không là nơi chỉ những giáo sư chính thức mới được phép ra vào, và là chốn chẳng ai thèm đặt chân đến nếu không có lệnh triệu tập của Hiệu trưởng.
Ở một nơi như thế, mười vị giáo sư chính thức đang tề tựu chờ Hiệu trưởng xuất hiện.
Bà lão tóc trắng trông có vẻ cao tuổi nhất ngồi ngay cạnh ghế chủ tọa cất lời.
“Đây là lần đầu tiên chúng ta tụ tập kể từ sau lễ khai giảng nhỉ.”
“Tôi cũng không ngờ ngài ấy lại gọi chúng ta lên mạn đàm vào đúng dịp cuối tuần thế này.”
Tuổi tác của các giáo sư chính thức thì muôn hình vạn trạng.
Trải dài từ cụ ông tám mươi tuổi cho đến những người trung niên ngoài bốn mươi.
Thứ tự chỗ ngồi dường như được sắp xếp theo độ tuổi.
Và ở vị trí chót bảng, ngồi đó là Wolfgang Davrek, người từng dạy tiết thực hành thi triển ma pháp trận đầu tiên cho lớp của Seong Suho.
Chính là vị giáo sư đã vừa trừ điểm vừa cộng điểm cho Seong Suho.
Ông ta là người trẻ nhất ở đây.
Bà lão tóc trắng ngồi cạnh ghế chủ tọa rướn người về phía trước, nhìn Wolfgang và chọc ghẹo.
“Ây dà, giáo sư Wolfgang của chúng ta~ Đến đây tìm mẹ đấy à?”
“Không! Thưa giáo sư! Em đã ngần này tuổi rồi, cô bớt trêu em đi ạ….”
“Ái chà, vẫn đang ở tuổi thèm vú mẹ mà nhỉ?”
Cùng với câu nói đó, các giáo sư xung quanh bắt đầu khúc khích cười.
Nhìn bầu không khí này, trông không giống một cuộc họp của các giáo sư chính thức tí nào, mà giống hệt mấy buổi chém gió ở hội người cao tuổi thì đúng hơn.
‘Phù… Bởi thế mình mới ghét vác mặt đến mấy buổi họp.’
Kẻ chọc ghẹo thì cười tươi rói, nhưng nạn nhân thì đúng là khổ ải.
Đặc biệt, bà lão vừa trêu chọc Wolfgang đầy ác ý kia từng là một trong những giáo sư đáng sợ nhất, thao túng cả ngôi trường này thời ông ta còn mài đũng quần trên ghế học viên.
Bà ta là một ác mộng khét tiếng, sẵn sàng giáng một cơn mưa trừ điểm với lý do vô học nếu học viên lỡ cất lời tùy tiện.
Thế nhưng, thái độ của bà ta đối với học viên và đối với các giáo sư đồng nghiệp lại là một trời một vực.
Những lúc ngồi chờ Hiệu trưởng ở phòng họp Thượng Không này, bà chỉ là một bà lão sống với niềm vui tao nhã là trêu ghẹo mấy giáo sư xung quanh như thế thôi.
“Hay là đến tìm bà nội đấy?”
“Không! Thưa giáo sư!”
“Kyahahaha.”
Cái điệu ôm bụng cười ngặt nghẽo đó chẳng thể nào khớp nổi với hình ảnh mà ông ta từng thấy thời học viên.
Những vị giáo sư từng toát lên vẻ trang nhã và gieo rắc nỗi kinh hoàng thời ông ta đi học nay đang ngồi xếp hàng ngay cạnh.
Nhưng giờ khác bọt quá.
Hễ tụ tập trước giờ họp thế này, ai nấy đều hiện nguyên hình thành những đứa trẻ trâu tinh nghịch.
Cạch.
Giữa lúc phòng họp Thượng Không đang ồn ào như cái chợ vỡ, có người bước vào.
Mái tóc trắng được chải chuốt gọn gàng, dáng người cao ráo, ngoại hình trông như độ tuổi đầu ba mươi, thoạt nhìn đã thấy ngay đây là người trẻ nhất căn phòng.
Thế nhưng, người thanh niên với bước đi thong thả ấy lại chễm chệ ngồi vào ghế chủ tọa và mỉm cười với các bậc lão thành.
“Xin lỗi mọi người. Vì đã gọi mọi người đến vào ngày cuối tuần quý giá thế này.”
“Hiệu trưởng đã gọi thì sao chúng tôi dám không vác mặt đến chứ. Không muốn bị đuổi việc thì phải lết xác tới thôi. Chậc chậc.”
“Hờ hờ hờ.”
Bà lão vừa đáp lại bằng giọng cợt nhả ấy ít nhất cũng đã tám mươi tuổi.
Ở đây không ai biết chính xác tuổi của Hiệu trưởng, nhưng họ đều đoán ngài ấy ít ra cũng phải hơn ba trăm nồi bánh chưng rồi.
Đó tuyệt đối không phải là một trò đùa nên dùng với Hiệu trưởng.
Thế nhưng, các giáo sư ở đây lại nương theo bầu không khí đó mà bắt đầu cười ha hả.
Chỉ có duy nhất Wolfgang là mỉm cười ngượng nghịu và rón rén dò xét sắc mặt mọi người xung quanh.
‘…Lần nào vác mặt đến đây, bầu không khí cũng thật khó thẩm nổi.’
Học viện ma pháp Shutra này vốn dĩ mang một bầu không khí vô cùng nghiêm ngặt.
Đặc biệt là giữa học viên và giáo sư luôn tồn tại một bức tường vô hình không thể vượt qua.
Tuy nhiên, giữa các giáo sư với nhau, dù vẫn có thứ bậc nhưng lại hình thành một luồng không khí hệt như người một nhà.
Một nơi mà dù ai làm sai, chỉ cần là giáo sư thì sẽ được giơ cao đánh khẽ, còn dù có làm tốt đến đâu, hễ là học viên thì cứ xác định bị phạt nghiêm.
Đó chính là Học viện ma pháp Shutra.
Và sự tồn tại đã tạo nên cái văn hóa ấy chính là….
“Nào, tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề chính.”
Đại pháp sư vang danh một thời, Hiệu trưởng Ludwig Rieffenstahl.
Nguyên tắc tuyệt đối của ngài ấy.
Quân mình thì phải bảo vệ bằng mọi giá, còn kẻ thù thì không được phép nương tay.
Nếu cả hai đều là quân mình, ngài ấy sẽ đứng về phía người gắn bó lâu hơn và thân thiết hơn.
Dù ngài ấy là người duy nhất từng đích thân trải qua chiến tranh và kiến tạo nên thời đại hòa bình này, nhưng nguyên tắc sắt đá đó ngài tuyệt đối không bao giờ vứt bỏ.
Dù vị Hiệu trưởng đang nở nụ cười rạng rỡ kia, ngài cũng sẽ không ban phát lòng nhân từ cho những kẻ dám đụng đến gia đình mình.
“Hôm nay tôi triệu tập mọi người đến đây là để nhận đề cử cho người sẽ lấp vào chỗ trống của phó giáo sư.”
“….”
Tất cả bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Ý nghĩa của câu nói đó không phải là một trong các phó giáo sư sẽ được thăng chức.
Mà có nghĩa là một trong số các phó giáo sư sắp phải cuốn gói.
Ở Học viện ma pháp Shutra này….
Việc Hiệu trưởng đuổi cổ một ai đó là điều cực kỳ hiếm hoi.
Một người luôn che chở phe mình một cách cực đoan như ngài ấy lại đang chuẩn bị sút một ai đó ra rìa, điều này khiến các giáo sư có chút choáng váng.
Tuy nhiên, không một ai dám hó hé gặng hỏi lý do mà chỉ ngoan ngoãn bắt đầu xướng tên các ứng viên.
Một vài giáo sư thỉnh giảng đã được đưa vào danh sách đề cử.
Nghe đến tên một người, Hiệu trưởng lẩm bẩm.
“Sonya Friedrich à….”
“Cá nhân tôi nghĩ cô ấy là mảnh ghép hoàn hảo nhất.”
“Tuổi đời có hơi non nhỉ.”
“Vâng, nhưng không chỉ năng lực cá nhân, mà phẩm chất nhà giáo của cô ấy cũng được đánh giá cực kỳ cao.”
Hiệu trưởng nhắm mắt suy ngẫm một lúc, rồi đưa ra quyết định.
“Tôi hiểu rồi. Cuối tuần này tôi sẽ thông báo cho những vị giáo sư thỉnh giảng nằm trong danh sách đề cử ở đây. Tiếp theo là….”
***
Dùng bữa xong, tôi được mời đến nhà Sonya.
Và người được mời không chỉ có tôi, mà còn có cả Luna và Louis.
Có vẻ sau bữa ăn, Louis định rủ Luna đánh lẻ đi nơi khác, nhưng vì độ bướng bỉnh của cô nên hắn đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà nhận lời mời.
Bởi Luna cứ khăng khăng nằng nặc đòi đến thăm nhà Sonya bằng được.
Vừa bước ra khỏi nhà hàng, đã có hai cỗ xe ngựa đứng đợi sẵn.
Và những người lên xe là….
Carl Friedrich, Sonya và Louis chui tọt vào chiếc xe ngựa lớn, còn tôi và Luna ngồi ở chiếc xe nhỏ hơn.
Người sắp xếp cái đội hình đi vào lòng đất này chính là Sonya.
Sonya đã mượn cớ chồng mình và Louis nói chuyện rất tâm đầu ý hợp để tống cổ họ lên chung một chiếc xe.
Tôi thề đéo bao giờ quên được cái biểu cảm như nhai phải ruồi của thằng ất ơ khi không thể từ chối lời đề nghị của Sonya.
‘Mình thì thấy ổn đấy, nhưng đách hiểu cô ấy đang toan tính cái mưu hèn kế bẩn gì nữa.’
[Có lẽ cô ấy đang muốn trải thảm giúp anh chăng.]
‘…Thật sao?’
Nhớ lại tối hôm trước ở phòng sinh hoạt câu lạc bộ, Sonya từng thỏ thẻ kiểu như cô ấy sẽ giúp tôi.
Nói thật, tôi cứ đinh ninh cô ấy chỉ múa mép vờ vịt chém gió cho qua chuyện thôi chứ.
Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ kiểu: cứ chim chuột với con bé đó đi, nhưng thể xác cậu phải là của tôi.
Vì tư duy của một thằng chơi Yagem NTR như tôi vốn dĩ là rác rưởi vậy mà.
À không, thực ra đúng với bản ngã của tôi thì tất cả các em đều phải là của tôi hết mới đúng quy trình.
Luna lẳng lặng nhìn tôi, rồi thốt lên một câu.
“…Cậu tuyệt lắm.”
“À, cảm ơn cậu. Cậu cũng đẹp lắm.”
“Cảm ơn.”
Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc.
Trong chiếc xe ngựa yên tĩnh chỉ vang lên tiếng móng ngựa và bánh xe nghiến rào rạo trên mặt đất.
Muốn phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở này, tôi cất lời.
“Chuyện cậu bảo hôm nay có việc, là đi gặp Louis sao?”
“Chuyện đó… vâng. Cậu ấy cứ bám riết lấy dai như đỉa nên tôi đành chịu. Thật đấy.”
“Hừm….”
Máu cà khịa nổi lên, tôi nheo mắt dùng ánh nhìn đầy nghi ngờ để soi Luna.
Thấy biểu cảm của tôi, Luna như có tật giật mình, bắt đầu lắp bắp lấp liếm.
“Tôi, tôi thề tớ nói thật mà! Tôi thực sự đ… à nhầm, tôi thực sự không muốn đến chút nào! Nhưng mà….”
Luna cuống cuồng tuôn một tràng giải thích để cố gắng hóa giải hiểu lầm.
Nhìn thấy cảnh đó, giọng nói của Armonia vang lên qua hệ thống thông tin.
[Có vẻ trái tim cô ấy đã hoàn toàn đổ gục về phía anh rồi.]
‘Thế đó…. Đáng yêu vãi chưởng.’
Dáng vẻ bối rối lúng túng của Luna đúng là cực phẩm.
Cô gái bề ngoài lúc nào cũng lạnh lùng, tự tin ngút ngàn, giờ đây lại đang phơi bày hết mọi tâm tư yếu mềm trước mặt tôi.
[Nhưng anh Suho. Tại sao anh lại chấp nhận lời đề nghị của Sonya Friedrich?]
‘À….’
Lúc nãy đang hốc cơm, Sonya đột nhiên đề nghị tôi đến ngủ lại nhà cô ấy một đêm.
Tôi không cần load não quá một giây mà gật đầu đồng ý ngay tắp lự.
Lúc thấy tôi gật đầu, vẻ mặt Luna cứ thộn ra như bị mất sổ gạo vậy.
‘Thì, dù sao tôi nghĩ chắc chắn Sonya phải có lý do mờ ám gì đó mới đề nghị vậy, cứ tát nước theo mưa xem sao đã.’
[…Tôi hiểu rồi.]
Armonia có vẻ không hài lòng cho lắm nhưng vẫn ngậm miệng giữ im lặng.
Lúc nhận được lời mời ăn tối hôm qua, chính Sonya là người đã gợi ý việc qua đêm.
Thực ra tôi định chỉ xin cái giấy phép ra ngoài thôi.
Nhà người ta có ông chồng sờ sờ ra đó, dù có cất công ngủ lại thì tôi nghĩ mình cũng sẽ phải chuồn êm vào sáng sớm như lần trước.
Tôi cũng đách ngờ cô ấy lại nói toẹt móng heo ra ngay giữa bữa ăn như vậy.
Nghe vợ nói xong, chồng Sonya cũng mỉm cười và hùa theo mời gọi tôi nhiệt tình.
Đúng là một cặp vợ chồng quái thai.
Đang mải vểnh tai nghe Luna biện hộ thì chẳng biết từ lúc nào chiếc xe ngựa đã dừng lại, có vẻ như đã đến nơi.
Tôi xòe lòng bàn tay ra trước mặt Luna và nói với giọng mượt nhất có thể.
“Vậy tuần sau tôi đặt lịch trước với cậu được chứ?”
“….”
Luna nín bặt, nhìn tôi với đôi mắt mở to ngạc nhiên.
Cô ấy nhìn chằm chằm vào tay tôi một lúc, rồi bẽn lẽn đặt tay mình lên tay tôi và mỉm cười.
“…Cậu nhất định phải giữ lời đấy nhé.”
“Uy tín luôn.”
Tôi và Luna xuống xe ngựa, cùng nhau rảo bước tiến về phía dinh thự nhà Friedrich.
..
..
Chúng tôi tận hưởng tiệc trà tại chiếc bàn tròn màu trắng đặt ngoài vườn.
Nếu có điều gì khiến tôi ngộ ra sau khi lết xác nhận lời mời của Sonya hôm nay, thì đó là việc tôi mắc chứng đụt ngôn ngữ trầm trọng.
Carl Friedrich và Louis tung hứng với nhau bằng những lời lẽ vô cùng trau chuốt mượt mà, còn Luna và Sonya thì sắm vai những khán giả lắng nghe tuyệt vời.
Carl Friedrich sở hữu một lượng kiến thức uyên bác đến mức khó tin ông ta chỉ là một tay trọc phú thương nhân.
Louis nhờ thường xuyên lê la tham gia các buổi tiệc tùng giao lưu của giới quý tộc nên cũng dẫn dắt cuộc trò chuyện trơn như bôi mỡ.
Trong đầu tôi, thằng ất ơ giờ đã được thăng hạng thành “thằng ất ơ dẻo mép”.
Dù vậy, tôi vẫn có thể chen ngang thả được vài câu vào cuộc trò chuyện là nhờ Carl liên tục chủ động mớm lời bắt chuyện.
Thế rồi chủ đề bất ngờ bẻ lái sang âm nhạc.
“A! Hóa ra vị khách mời hôm đó chính là ngài Carl sao.”
“Vâng, tôi đã vô cùng vinh hạnh khi được mời đến dự lễ kỷ niệm ngày sinh của công chúa vương quốc Levin.”
“Hồi đó tôi còn quá trẻ nên chưa kịp nhận ra ngài. Từ sau lần đó, tôi đã nỗ lực cày cuốc biết bao nhiêu chỉ để thử tập kéo violin đấy.”
“Ồ, cậu biết chơi violin sao?”
“Haha, làm gì có chuyện đó. Tôi đã cố gắng đú đởn tập tành, nhưng vì trình độ cùi bắp quá nên đành bỏ cuộc.”
“Sự thật là cậu đã dám nỗ lực mới là điều đáng quý.”
“Haha, cảm ơn ngài đã quá khen.”
Carl quay sang phẩy tay bảo người hầu đang đứng túc trực mang cây đàn violin trong phòng ông ra.
Vừa nghe lệnh, người hầu liền bưng ra một hộp đàn violin màu xanh lục đậm.
Carl cẩn thận mở hộp và nâng niu lấy cây đàn ra.
Cây violin màu nâu sẫm tỏa ra một luồng khí chất ngút ngàn, như thể đã trụ vững qua biết bao thăng trầm năm tháng.
“Hôm nay có khách quý đến thăm, tuy trình độ còn múa rìu qua mắt thợ nhưng tôi xin phép được chơi một bản.”
Carl đứng dậy và bắt đầu kéo đàn trong sự nín thở mong đợi của chúng tôi.
Âm sắc tuyệt mỹ lan tỏa khắp khu vườn như những gợn sóng lăn tăn.
Ngay cả một kẻ cả đời chỉ biết nghe mỗi nhạc nền trong Yagem như tôi cũng cảm nhận được những luồng gió bình yên đang lướt qua tâm hồn.
Louis tất nhiên là há hốc mồm, cả Luna, Sonya, và thậm chí là tay người hầu đang túc trực bên cạnh cũng chìm đắm trong âm điệu bằng cả cơ thể mà chẳng màng cựa quậy.
Cảm giác như tiếng đàn violin không phải chỉ lọt vào tai, mà còn thẩm thấu qua từng tấc da tấc thịt.
Vừa dứt bản nhạc, cả khu vườn ngập tràn tiếng vỗ tay rào rào.
“Ngài chơi đỉnh quá.”
“…Thực sự rất tuyệt vời. Hồi nghe trong đại sảnh tôi đã thấy tuyệt lắm rồi, nhưng vẫn rất cảm ơn ngài vì đã cho chúng tôi cơ hội rửa tai nghe lại lần nữa.”
Louis và Luna liên tục buông lời tâng bốc lên tận mây xanh.
“Oa, ngài kéo cuốn thật đấy.”
Chẳng biết phải nặn ra từ gì để khen, tôi đành a dua hùa theo hai người bọn họ cho có tụ.
Carl nhìn Louis và chìa cây đàn cho hắn.
“Không biết cậu có nhã hứng muốn thử chơi một bản không?”
“Ối chà? Ngài Carl…. Cây violin quý giá đó… liệu có ổn không?”
“Có xước móng tay nào đâu. Đã có khách quý đến nhà thì sao tôi có thể vứt ra một cây đàn hàng chợ bừa bãi nào đó được.”
Louis cẩn thận nhận lấy cây đàn và ra vẻ chỉnh tư thế.
“A…. Lâu rồi không đụng vào nên tôi không chắc có tấu nổi không nữa.”
Vừa bắt đầu, hắn đã kéo đàn với một khí thế vô cùng hừng hực gắt gao.
Nếu bản nhạc của Carl như một cơn gió thu êm ả, thì bản nhạc của Louis lại tựa như những đợt sóng thần dữ dội.
‘Mấy thằng có tài chết hết cụ đi!’
[Thế giới vốn dĩ luôn bất công mà.]
‘Chó chết!’
Rõ ràng là mang một luồng cảm giác rất khác biệt so với màn trình diễn của Carl.
Nếu tiếng đàn của Carl khiến người ta rung động bằng cả linh hồn, thì bản nhạc của Louis lại rập khuôn như một bài nhạc dạo để làm vui đôi tai.
Khi bản nhạc kết thúc, tất cả mọi người trong vườn đều vỗ tay.
Vì ít người nên chẳng ai dám giả trân vỗ tay cho có lệ được.
‘Chậc, chết quách đi cho khuất mắt.’
[Anh Suho, cái bản mặt của anh lộ liễu quá rồi đấy.]
Nghe Armonia nhắc nhở, tôi liền vội nặn ra một nụ cười công nghiệp giả trân.
May thay có vẻ chẳng ai để ý cái thái độ lồi lõm của tôi.
Phải giữ gìn hình tượng bề ngoài, tôi cũng đành lên tiếng thảo mai.
“Cậu đánh hay đấy.”
Một lời khen được ninh cả trăm lần như nước hầm xương mà tôi cố vắt kiệt từ tận đáy lòng.
Ninh đi ninh lại cho nhừ tử.
Cơ mà ánh mắt của thằng ất ơ hướng về phía tôi lại mang đậm mùi khinh bỉ xách mé.
Hắn quay đầu nhìn Carl và cất giọng đá đểu.
“Nhân cơ hội này, ngài nghĩ sao nếu cho anh bạn lơ ngơ đây mượn sân khấu làm thử một bản?”
“A! Cậu cũng biết kéo violin sao?”
Carl nhìn tôi với khuôn mặt rạng rỡ mong đợi.
‘Rơi vào mưu kế của Khổng Minh… à không, đạp trúng bẫy của thằng ất ơ mất rồi.’
[Chắc hẳn anh sẽ thấy khó thoái thác, nhưng dù có mặt dày từ chối thì cũng không sao đâu.]
Đách biết chơi thì sao có thể cố đấm ăn xôi được.
Hơn nữa, đây còn chẳng phải là loại violin hàng mã lăn lóc ngoài chợ, nhìn thôi cũng biết nó đắt tiền khét lẹt cỡ nào rồi.
“Xin lỗi ngài. Cả đời tôi chưa từng rớ tay vào violin bao giờ nên….”
Thế nhưng, thằng ất ơ lại chen ngang lời tôi, thô bạo dúi thẳng cây đàn vào tay tôi và nói kháy.
“Cứ cầm thử múa may xem sao? Nhìn cái mặt cậu có vẻ cả đời cũng chẳng có cơ hội sờ vào hàng hiệu đâu.”
Cạch!
Luna đập tay sầm xuống bàn, đứng phắt dậy và hét lớn.
“Louis!”
Người bị chọc tức là tôi, nhưng kẻ nhảy dựng lên nổi cáu lại là Luna.
‘Chà, giờ ra mặt bênh vực bao che luôn rồi đấy.’
[…Anh Suho.]
‘Hả?’
[Bây giờ….]
Armonia bắt đầu truyền đạt kế hoạch gì đó cho tôi.
Trong lúc tôi kết nối thông tin, cả khu vườn chìm trong sự im lặng đáng sợ đến nghẹt thở.
Luna lập tức cúi đầu xin lỗi mọi người.
“Tôi xin lỗi. Tự nhiên tôi lại làm hỏng không khí….”
“Không sao đâu. Tôi xin lỗi. Tôi trót vạ miệng đùa dai quá….”
Louis có mở lời xin lỗi, nhưng ánh mắt của hắn không thèm hướng về phía tôi một giây nào.
Đó là lời xin lỗi giả cầy dành cho ba người còn lại trừ tôi ra.
Lúc hai người họ rón rén ngồi xuống.
Âm thanh rung động từ dây đàn violin đã đột ngột vang vọng khắp khu vườn.
Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Một âm sắc cất lên, khi thì bồng bềnh êm ả dưới ánh mặt trời tựa như bọt biển phiêu du trên đại dương, lúc lại tựa như chìm nghỉm trong bóng tối mịt mù bị nuốt chửng bởi cơn bão hung tàn.
Tiếng đàn như một dòng hải lưu mãnh liệt cuốn phăng những người trong vườn ra giữa biển khơi giông tố.
Tôi không hề nhắm mắt dù chỉ một lần.
Cây violin của tôi, thứ đã dẫn dắt mọi người trôi dạt trên biển cả, kết thúc màn trình diễn kéo dài chừng mười phút và đưa họ hạ cánh an toàn trở về lại với khu vườn.
Khi tôi đưa mắt nhìn quanh, Carl và Sonya đang khó nhọc dứt khỏi mớ âm điệu tàn dư, nhìn tôi với biểu cảm vô cùng xúc động như muốn khóc.
Louis đứng há hốc mồm, trố mắt nhìn tôi như nhìn thấy người ngoài hành tinh, không rặn nổi nửa lời.
Phá vỡ sự tĩnh lặng kéo dài đó là tiếng vỗ tay của một người.
Bốp… bốp… bốp….
Là Luna, cô ấy đang nhìn tôi, những giọt nước mắt lăn dài trên má như những hạt sương sớm mai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
