Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Học viện ma pháp Shutra - 1 - Chương 40 - Học viện ma pháp Shutra (1-24)

Chương 40 - Học viện ma pháp Shutra (1-24)

Y hệt như tuần trước, Sonya đứng vẫy tay gọi tôi từ một địa điểm cách xa trường học một đoạn.

Nơi Sonya đang đứng có một cỗ xe ngựa đỗ sẵn.

Một cỗ xe ngựa 4 chỗ được sơn đen nhám, điểm xuyết những đường viền dát vàng đầy quyền quý.

Sonya khoác trên mình một bộ váy lộng lẫy đến mức dù đứng từ xa cũng có thể thấy hào quang tỏa ra ngút ngàn.

Nếu bộ váy tuần trước là sự kết hợp hài hòa giữa tính thực dụng và sự thanh lịch, thì bộ cánh lần này thuần túy là một tác phẩm nghệ thuật, lộng lẫy kiêu sa nhưng nhìn thôi đã thấy cồng kềnh, bất tiện vô cùng.

Ngay khi tôi vừa tiến đến, Sonya đảo mắt rà soát tôi một lượt từ đầu đến chân, rồi nhắm tịt mắt lại, lắc đầu quầy quậy và buông một câu.

“Không ổn chút nào. Trước tiên đi mua đồ cái đã.”

“...Trông tệ đến mức đó sao ạ.”

“Lần trước tôi định mua cho em rồi, nhưng tại em cứ quyến rũ tôi nên mới không mua được đấy chứ.”

“Hả? Chẳng phải là ngược lại sao?”

“Úi chà! Fufu….”

Sau khi an tọa trên xe ngựa, tôi và Sonya vừa trêu ghẹo nhau vừa di chuyển, cuối cùng cũng tới được một tòa nhà có kiến trúc hoa lệ vô cùng.

Đó là một tòa nhà 3 tầng xây bằng đá tảng nguyên khối, toàn bộ tòa nhà được trưng dụng làm một cửa tiệm thời trang khổng lồ.

Chắc chắn đây là cái chốn mà cả đời này tôi cũng chẳng bao giờ dám vác mặt vào.

Nhìn cái điệu bộ của Sonya, tôi đoán tỏng là cô nàng lại định tặng quà cho tôi rồi.

‘Nhìn chỗ này đắt đỏ vãi chưởng.’

[Nhưng với khối tài sản kếch xù của Sonya Friedrich thì chắc anh không cần phải bận tâm về chuyện tiền nong đâu.]

Cái chức danh giáo sư thỉnh giảng chắc chắn thu nhập cũng chẳng dư dả gì mấy.

Tuy nhiên, nếu nó nằm trong học viện ma pháp Shutra thì lại là một câu chuyện khác.

Chỉ cần vác cái danh học viện đó trên người thôi cũng đã mang lại cho cô một lượng danh vọng không đếm xuể rồi.

Thu nhập chắc chắn cũng thuộc dạng trên trời, chưa kể gã chồng lại là một thương nhân nứt đố đổ vách.

Chắc cô nàng chưa từng phải nếm mùi túng thiếu bao giờ.

Sonya thản nhiên sải bước vào tiệm, vỗ bôm bốp vào vai tôi rồi rành rọt nói.

“Nào, trước tiên cứ lên tầng 3 cái đã.”

“Chuyện đó... thưa giáo sư, dù sao thì ở đây cũng hơi….”

“Đấy lại thế rồi!”

“Ây da!”

Bỗng nhiên Sonya nhéo lấy mũi tôi rồi lắc qua lắc lại.

Dù cô nàng chẳng dùng tí sức nào ở đầu ngón tay, nhưng cái cảm giác râm ran thì không tránh đi đâu được.

Sonya day day mũi tôi một chốc, rồi buông tay ra, vừa khẽ khàng vuốt ve chóp mũi tôi vừa nói.

“Là học viên thì cứ ngoan ngoãn nhận lấy đi. Đôi khi hơi bốc đồng một tí cũng là một nét quyến rũ đấy. Em hiểu chưa?”

“Kưưư... vâng.”

Sonya nhẹ nhàng nắn nót lại mũi tôi, rồi lôi tuột tôi lên tầng 3.

Trên này, những bộ trang phục với độ xa hoa mà mấy tầng dưới có xách dép cũng không theo kịp đang được trưng bày một cách vô cùng ngăn nắp.

Sonya đứng cân nhắc suốt cả chục phút đồng hồ, bắt tôi ướm thử mấy chục bộ đồ lố bịch y hệt trò chơi búp bê Barbie, rốt cuộc cũng chốt được một bộ.

Áo trong là một chiếc sơ mi trắng tinh khôi điểm xuyết một chiếc khăn quàng cổ màu trắng in họa tiết tựa như những nốt nhạc, khoác ngoài là một chiếc áo măng tô lụa màu nâu đất.

Chiếc áo khoác phảng phất phong cách tuxedo không có cúc cài, rực rỡ đến mức chỉ cần liếc mắt là đã thu hút mọi ánh nhìn.

Thề là nó đéo hợp với tôi một tí nào luôn.

“Hôm nay đằng nào cũng chỉ là đi ăn trưa thôi, nên tôi tạm sắm cho em một bộ đã. Bữa sau chúng ta lại ghé tiếp nhé.”

“Thôi….”

Tôi toan xua tay định bảo thôi không cần đâu, thì Sonya lập tức khoanh tay trước ngực, cố tình tỏ vẻ hung dữ và lườm tôi nổ đom đóm mắt.

“Hửm!?”

“Vâng….”

Chả có tí gì gọi là đe dọa cả.

Trông chỉ thấy đáng yêu thôi.

Sắm đồ xong xuôi, Sonya lôi tôi đến địa điểm tiếp theo.

Lần này là một tiệm làm tóc.

‘...Tôi bắt đầu thấy oải rồi đấy.’

[Chắc cô ấy muốn anh trông thật tươm tất bảnh bao khi ra mắt đây mà.]

Có mỗi chuyện cho thằng học trò ra mắt thôi mà, liệu có làm quá lên không vậy trời.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi được nếm mùi vuốt tóc ngược ra sau.

Lúc nào tôi cũng chỉ chui rúc vào mấy tiệm cắt tóc cỏ ở xóm, cắt cho xong rồi chẻ ngôi lệch sang bên phải là cùng….

Tôi đang ngồi thờ ơ nhìn hình bóng mình trong gương, thì phản chiếu qua tấm gương ấy, tôi thấy Sonya đứng sau lưng mình đang ngẩn tò te ngắm nghía.

“...Từ ngày mai em cứ xài quả đầu này mà đi học nhé.”

“Kiểu này hợp với em ạ?”

“Quá tuyệt luôn ý chứ.”

Đằng nào thì qua một đêm là nó lại xẹp lép như cũ cho mà xem, nhưng tôi quyết định im ỉm không phản bác lại.

Sonya ngắm nghía mái tóc của tôi với vẻ mặt cực kỳ mãn nguyện.

Rời khỏi tiệm làm tóc, chúng tôi mới thẳng tiến đến địa điểm hẹn gặp.

“Đừng có tự tạo áp lực cho mình quá nhé. Từ hồi xửa hồi xưa chồng tôi đã rất hâm mộ học viện Shutra rồi. Chắc chắn anh ấy sẽ rất quý em đấy.”

“...Có ổn không đấy ạ?”

“Fufu, đừng có lo lắng. Ngay từ đầu nếu linh cảm có gì bất thường thì tôi đã chẳng bao giờ sắp xếp buổi gặp mặt này rồi.”

Dù rất tin tưởng Sonya nhưng lòng tôi vẫn không tránh khỏi sự bồn chồn lo âu.

Vì lỡ như bị bóc phốt thì tôi cầm chắc cái vé bị tiêu diệt khỏi xã hội này ngay tắp lự.

Rồi thì nhiệm vụ tán đổ Luna cũng đổ sông đổ bể luôn.

Mới bắt tay vào làm nhiệm vụ chưa đầy một tháng mà mười triệu Enel đã tan thành mây khói thì đúng là đắng mề.

Và cuối cùng thì chúng tôi cũng hạ cánh tại điểm hẹn.

Chỗ này đúng là khác một trời một vực so với cái nhà hàng mà Sonya dẫn tôi đi hôm trước.

Nếu chỗ hôm nọ gọi là một nhà hàng cao cấp vừa tầm, thì cái chốn này phải gọi là một nhà hàng siêu cấp VIP pro.

Một tòa nhà nguy nga tráng lệ hệt như một cung điện thu nhỏ, nhìn từ ngoài vào mà tôi còn có cảm giác đéo có tiền thì cấm có quyền nhìn vào luôn ấy chứ.

Đúng là cái chỗ này cấm có chỉ định cho những kẻ ăn mặc lếch thếch.

‘Á đù, rén ngang rồi nha.’

[Dù sao thì anh cũng đâu phải người của thế giới này nên không thành vấn đề đâu. Dù sao thì nơi này cũng chỉ là địa điểm làm nhiệm vụ, không hơn không kém.]

‘Gì mà không phải người của thế giới này, làm như tôi là người chết không bằng…’

Tự dưng lại coi người ta như oán quỷ vậy.

Ngay khi tôi và Sonya vừa đặt chân đến trước cánh cổng sắt cách tòa nhà một đoạn, một người đàn ông trung niên chừng 40 tuổi có vẻ là quản lý nhà hàng, cùng hai gã thanh niên khoảng tầm 30 tuổi đứng hai bên, thong dong rảo bước tiến về phía chúng tôi.

Tên quản lý cúi gập người trước Sonya, cất giọng trầm ấm chào đón.

“Rất cảm ơn quý khách đã ghé thăm. Thưa quý phu nhân Sonya Friedrich.”

“Cảm ơn vì đã tiếp đón nồng hậu. Phiền anh dẫn đường giúp.”

“Đã rõ ạ. Xin mời quý khách đi lối này.”

Ngay khi tên quản lý quay gót, hai gã đứng cạnh liền lùi về phía sau chúng tôi, bám gót theo hệt như những tên tùy tùng phục vụ.

Chúng tôi sải bước qua một dãy hành lang dài dằng dặc để tiến vào phía cổng chính.

Dãy hành lang với những cây cột thạch cao xếp thành hàng dài hai bên, được trải một tấm thảm đỏ chót làm tăng thêm bầu không khí trang trọng và hiếu khách.

Lết mãi mới tới trước cửa tòa nhà, một cánh cổng chính trắng tinh khôi đã dang tay đón chúng tôi.

Trên cánh cổng lớn màu trắng ấy, những bức phù điêu chạm trổ hình đàn chim công đang sải cánh bay lượn ngập tràn.

Khi cánh cửa mở toang ra ngoài, hình ảnh bầy chim công ấy sống động hệt như thể chúng đang cất cánh bay lên thật.

Bước vào trong, không phải là sảnh ăn đập ngay vào mắt mà là một khu vực chờ sang trọng được trải thảm xanh mướt trải dài.

Một tòa nhà vốn dĩ tôi nghĩ là sẽ yên ắng tĩnh lặng lắm, thế nhưng vừa bước qua cánh cửa, những âm thanh ồn ào đã bắt đầu vọng lại đinh tai nhức óc.

Một gã thanh niên có vẻ là nhân viên hướng dẫn hớt hải chạy tới rỉ tai quản lý điều gì đó.

Quản lý khẽ chau mày, rồi cũng ghé sát tai nói thầm với gã nhân viên kia.

Sau đó, ông ta quay lại rối rít xin lỗi chúng tôi.

“Thành thật xin lỗi vì đã để xảy ra sự cố ồn ào này. Chúng tôi sẽ dẫn quý khách vào ngay bây giờ.”

“Không sao đâu.”

Tôi vừa lững thững bước theo vừa tò mò ngoái đầu nhìn về phía trung tâm của sự ồn ào.

“...Ủa?”

“Hửm? Có chuyện gì vậy?”

Sonya khẽ hỏi tôi.

Trong tầm mắt tôi là….

Một đôi nam nữ ăn bận vô cùng lộng lẫy.

Là Louis và Luna.

..

..

Một căn phòng đặc biệt được trang hoàng cực kỳ lộng lẫy với sự phối hợp tinh tế giữa hai tông màu vàng kim và đỏ thẫm.

Rộng chừng hơn 600 mét vuông, thế mà chỉ có vỏn vẹn 5 con người đang ngồi lọt thỏm trong đó.

Trên một chiếc bàn ăn hình chữ nhật được phủ một lớp khăn trải bàn trắng phau đến mức không cho phép một hạt bụi nào vương vấn, có 5 người đang an tọa.

Ngồi ở vị trí thượng tọa là một người đàn ông toát lên vẻ chững chạc, phong độ, trạc độ ngoài 40.

Lấy vị trí trung tâm làm chuẩn, bên trái là chỗ của Sonya và tôi, còn bên phải là Louis và Luna.

Thế quái nào mà bọn tôi lại thành ra ngồi chung bàn đối mặt với nhau thế này nhỉ.

Nguyên nhân là do hôm qua, lý do mà Luna chần chừ không dám nhận lời rủ rê của tôi là vì cô nàng đã lỡ có hẹn với Louis mất rồi.

Chắc cô cứ đinh ninh đây chỉ là một buổi đi dạo rồi tạt ngang quán xá ăn uống cho xong bữa thôi.

Ai dè Louis lại kéo tuột Luna đến tận cái chốn chanh sả này, và chuyện ăn uống thì chả có vấn đề gì sất.

Vấn đề là cái phòng VIP mà Louis nhắm tới thì đã chật kín chỗ từ đời tám hoánh rồi.

Đến cái nơi mà người ta phải đặt lịch trước, thế mà cậu ấm lại tới đập bàn đòi xài phòng VIP ngay tắp lự, đúng là giở chứng mà.

Chắc lâu lắm rồi mới được hẹn hò với Luna nên hắn ta mới làm mấy cái trò dở hơi mà bình thường có cạy miệng cũng không thèm làm thế này.

Rồi thì đập ngay vào mắt tôi, lằng nhằng một hồi thì tình cảnh lại thành ra ngồi đối diện nhau thế này đây.

Ông chồng của Sonya lại còn khoái chí khi được gặp gỡ những học trò của vợ, và cả Louis lẫn Luna cũng đành buông xuôi tặc lưỡi đồng ý.

Từ nãy đến giờ, Louis vẫn đang trong trạng thái căng thẳng tột độ, ruột gan cồn cào bứt rứt không yên.

‘Thằng đó với tôi đều đang ngồi trên đống lửa cả thôi. Bị khui ra thì đường nào cũng chung một giuộc đi chầu ông bà cả.’

[Tôi thực sự khá ngạc nhiên đấy. Không ngờ tuổi tác của chồng Sonya Friedrich lại chênh lệch lớn đến vậy.]

Armonia nói cấm có sai.

Sonya mới ở độ tuổi ngoài 20, thế mà ông chồng lại sở hữu ngoại hình của một người ở độ tuổi chớm 40.

Nghe qua thì ai cũng sẽ nghĩ đây là một cặp vợ chồng đũa lệch, nhưng tôi cam đoan nếu tận mắt diện kiến ông chồng thì người ta sẽ phải nghĩ lại ngay lập tức.

Chồng của Sonya sở hữu mái tóc màu nâu trầm, toát lên một khí chất trung hậu hiền từ.

Phong cách ăn mặc cũng vô cùng tinh tế, không hề màu mè hoa mỹ hay làm màu làm dáng.

Tuy xưng danh là thương nhân nhưng vẻ bề ngoài của ông ta lại mang dáng dấp của một quý ông lịch lãm.

‘Chà, đúng là một khi về già thì tôi cũng muốn có được phong thái giống hệt như thế này.’

Ông ta là một nhân vật mà khí chất quyền quý cứ thế tuôn trào không ngớt.

Phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch, người chồng hướng ánh mắt về phía tôi rồi chủ động mở lời.

“Rất cảm ơn cậu đã nhận lời mời đến dự buổi tiệc hôm nay.”

“Không đâu ạ. Chính tôi mới là người phải gửi lời cảm ơn vì đã được mời đến một bữa tiệc trang trọng thế này.”

Với một chất giọng vô cùng điềm đạm, ông cũng quay sang nói với Luna và Louis.

“Và cũng gửi lời cảm ơn đến hai người vì đã nhận lời mời chung vui cùng chúng tôi.”

“Không đâu ạ. Ngược lại, chúng tôi mới là người phải cảm ơn vì đã được mời đến một bữa tiệc như thế này.”

“….”

Luna ngồi đối diện với tôi cứ khép nép e dè, chẳng thèm đáp lại một lời.

Thấy vậy, Louis liền vội vàng gọi tên cô.

“Luna?”

“H-Hả? Sao cơ?”

Thấy Luna luống cuống, Louis liền huých tay ra hiệu.

Chồng Sonya vẫn giữ nụ cười lịch thiệp và nói với Luna.

“Rất cảm ơn vì đã nhận lời mời.”

“Dạ không đâu ạ. Chính tôi mới là người phải cảm ơn vì đã được mời tham dự một bữa tiệc như thế này.”

Luna lập tức chấn chỉnh lại tư thế, dùng một chất giọng rành rọt nhất có thể để đáp lại.

Màn dạo đầu chào hỏi vừa dứt, cánh cửa phòng VIP khẽ khàng mở ra, một dàn 5 người bồi bàn đi thành hàng dọc tiến vào.

Họ nâng chiếc khay bạc bằng tay trái, tay phải thì vắt hờ một chiếc khăn ăn.

Cứ thế, mỗi người đứng đằng sau từng vị khách, phục vụ món khai vị rồi lui ra đứng túc trực chầu chực phía sau.

Suốt bữa ăn, những câu chuyện liên tục được lôi ra hàn huyên rôm rả.

Đa phần người dẫn dắt câu chuyện là chồng Sonya.

‘...Đúng là một người tốt thật sự luôn ấy?’

[Anh có muốn xem qua đặc tính một chút không?]

‘Có, cho tôi xem đi.’

=======

Tên : Carl Friedrich

-Đặc tính-

[Thương tài], [Thính giác tuyệt đối], [Người môi giới], [Thuật thuyết phục], [Chơi đàn Violin….

=======

Carl Friedrich.

Chồng của Sonya, theo như cô kể thì ông ta là một thương nhân buôn bán nhạc cụ.

Xuất thân vốn là một nghệ sĩ Violin, nhưng sau khi tiếp quản cơ ngơi buôn bán nhạc cụ từ đời bố, hiện tại ông đang sản xuất và phân phối đủ các thể loại nhạc cụ trên trời dưới biển.

Đó là một cơ sở kinh doanh lẫy lừng đến mức cả Louis và Luna đều nhẵn mặt.

Nghe nói tận Vương quốc Levin, quê hương của hai người họ, cũng phải lặn lội đến tận nơi để đặt hàng sản xuất riêng.

‘Chà, phen này chắc kiếm bộn tiền đây.’

[Để có thể sở hữu một dinh thự bề thế nhường ấy ở khu vực Shutra, chắc chắn ông ta phải tích lũy được một khối tài sản khổng lồ.]

Nhà của Sonya rõ ràng đéo phải là mấy cái căn biệt thự bình dân.

Thêm vào đó, việc vung tiền bao hẳn cái phòng VIP ở một nhà hàng hoàng gia xa hoa nhường này thì chắc chắn không chỉ có nhiều tiền mà phải gọi là siêu nhiều tiền.

Mà nhắc mới nhớ, đến được cái chốn này thì thằng oắt Louis cũng rủng rỉnh tiền bạc lắm thì phải.

‘Ở đây có mỗi mình tôi là khố rách áo ôm.’

[Anh còn có Enel cơ mà. Enel là loại tiền tệ vĩ đại không thể đem ra so sánh với mấy cái mảnh sắt vụn rách rưới kia đâu.]

‘…Nhưng mà nó cũng có còn lại bao nhiêu đâu.’

[……….]

Những lúc thế này thì cô phải phản bác lại chứ!

Thằng ranh Louis lúc đầu còn dè dặt dò xét thái độ của Sonya, nhưng dần dà đã hòa vào mạch chuyện trò một cách tự nhiên.

Sonya cũng chẳng muốn gây khó dễ trong một dịp như thế này, nên cô cũng cư xử và trò chuyện với Louis cực kỳ tự nhiên như thể chẳng có mâu thuẫn gì từng xảy ra.

Kẻ duy nhất cứ im thin thít như thóc đọng bồ là Luna.

Vốn dĩ tính cách đã trầm lắng ít nói, nhưng hôm nay cô nàng lại đặc biệt câm như hến.

Trông vẻ mặt cũng chẳng mặn mà gì với chuyện tham gia vào chủ đề đang nói.

Chỉ mải lo đánh bài chuồn bằng cách né tránh ánh nhìn của tôi.

Sonya đảo mắt nhìn Luna và Louis rồi cất tiếng hỏi.

“Mà nhắc mới nhớ, hôm nay hai em xin phép ra ngoài dạo phố à?”

“Vâng.”

“Vâng ạ.”

Dù đang ở ngoài khuôn viên trường nhưng hai đứa vẫn trả lời răm rắp đầy lễ phép.

Khác xa so với tôi nhỉ.

Sonya quay đầu sang nhìn tôi rồi nói.

“Trò Suho hôm nay cũng xin phép ra ngoài ngủ lại một đêm đúng không?”

“…? Vâng.”

Biết tỏng rồi còn hỏi làm cái vẹo gì?

Sonya liếc xéo qua Luna, nở một nụ cười mỉm rồi phán một câu xanh rờn.

“Vậy... hôm nay trò Suho ngủ qua đêm ở nhà tôi thì thấy thế nào?”

Cùng với câu nói đó, tôi có thể cảm nhận rõ ràng gương mặt của Luna đang dần nứt toác ra thành từng mảnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!