Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Học viện ma pháp Shutra - 1 - Chương 39 - Học viện ma pháp Shutra (1-23)

Chương 39 - Học viện ma pháp Shutra (1-23)

Tôi đực mặt ra nhìn Sonya.

Cất giọng run rẩy, tôi khẽ hỏi.

“Không lẽ….”

“Đừng lo lắng quá. Không phải là bị lộ hay gì đâu.”

“Phù….”

Sonya bật cười nhìn tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Xin lỗi nhé, tôi đùa một chút thôi. Nhưng chuyện chồng tôi muốn gặp mặt em là thật đấy.”

Nghe đâu trong lúc trò chuyện với chồng, Sonya có buột miệng nhắc đến tôi đôi ba câu, thế là ông ta nằng nặc đòi cô sắp xếp một bữa ăn chung.

Chắc tại bình thường cô hiếm khi đả động gì đến học viên của mình, nên đâm ra ông chồng mới thấy kỳ lạ.

“Nếu em thấy bất tiện thì từ chối cũng không sao đâu.”

“...À, không. Không vấn đề gì đâu.”

“Fufu, vậy thì em cứ đến vào giờ ăn trưa nhé. Tôi sẽ đợi em ở cổng trường.”

“Vâng.”

Chốt kèo với Sonya xong xuôi, tôi lê bước rời khỏi phòng câu lạc bộ, hướng thẳng ra hành lang mở hóng gió.

Hành lang dẫn ra ngoài ban công được nhuộm một màu cam chạng vạng, tỏa ra một cảm giác ấm áp lạ thường.

Khi tôi bước ra đến nơi, ngoài ban công chẳng có lấy một bóng người.

“Phù…. Định bung lụa xin nghỉ xả hơi một hôm, ai dè chọn sai thời điểm mất rồi.”

[Có vẻ Luna Stadtfeld đang mải sửa soạn nên sẽ đến hơi trễ đấy.]

“…Người ta đã cất công đến vậy mà mở miệng bảo ‘Hôm nay thôi nhé’ thì đúng là vô lại quá.”

Tôi ngồi phịch xuống băng ghế đặt sẵn ngoài ban công, ngả lưng ra sau, mắt đăm đắm nhìn mặt trời có hình vòng cung cứ như thể nó đang khoét một lỗ hổng trên bầu trời xanh thẳm.

Mặt trời dần đuối sức, bị đường chân trời nhai nuốt từng chút một.

Đó là tín hiệu báo màn đêm buông xuống.

Và cùng với vầng thái dương đang lặn mất tăm kia, hai mí mắt tôi cũng bắt đầu trĩu nặng rồi sụp xuống.

..

..

[Anh Suho.]

“Hửng?”

Giọng nói của Armonia giáng thẳng vào màng nhĩ làm tôi sực tỉnh.

Màn đêm đen đặc bủa vây.

Có ai đó đang cúi xuống nhìn tôi.

Tầm nhìn bị che khuất nên tôi chẳng thể nhận ra là ai.

Đang căng mắt ra nhìn cho kỹ thì một giọng nữ cất lên.

“…Cậu tỉnh rồi sao?”

“Hựa!”

Tôi giật thót mình bừng tỉnh, bật người ngồi dậy.

Đưa mắt ngó nghiêng xung quanh, ánh sáng yếu ớt như bụi sao từ vài chiếc đèn lồng hắt lên ban công, và chỗ tôi vừa ngả lưng là một chiếc ghế đá.

Và chủ nhân của giọng nói kia chính là Luna.

Chẳng biết từ lúc nào, nhưng trong suốt thời gian tôi ngủ say như chết, cô nàng đã âm thầm cho tôi gối đầu lên đùi.

“A, tôi xin lỗi, xin lỗi…. Chỉ định chợp mắt một lát, ai dè ngủ quên mất đất.”

“Không sao đâu.”

Giữa màn đêm mờ ảo, tôi lờ mờ thấy được nụ cười của cô.

Vươn vai vặn mình đánh rắc một cái, tôi lên tiếng.

“Kưưưhưm! ...Sao cậu không gọi tôi dậy.”

“Cậu đừng bận tâm. Trong lúc cậu ngủ, tôi vẫn liên tục luyện tập mà.”

“Cậu làm tốt lắm.”

Tôi kết nối với Armonia.

‘Tôi đã ngủ bao lâu rồi?’

[Khoảng chừng 3 tiếng đồng hồ.]

‘...Lâu lắm rồi mới làm một giấc quên cả trời đất thế này.’

Armonia giải thích rằng trong lúc tôi ngủ, cô ấy đã gọi liên tục nhưng tôi vẫn im lìm như một khúc gỗ.

Chắc là tôi đã mệt mỏi tới mức cạn kiệt năng lượng luôn rồi.

Tôi đưa hai tay lên xoa mặt vài cái cho tỉnh ngủ.

“Phù... hôm nay chắc trắng đêm mất. Mà nhắc mới nhớ, hôm nay chắc cậu cũng bận bịu lắm nhỉ, mình về thôi.”

“…Cậu đang lo lắng cho tôi đấy ư?”

“Tôi cũng bù đầu bù cổ luôn đấy nhé?”

Thấy tôi như vậy, Luna chỉ bật cười phì một tiếng.

Cả tôi và Luna hôm nay đều vướng vào một mớ rắc rối trên trời rơi xuống, làm cả ngày cứ như chạy sô.

Hai đứa tôi lặng lẽ sải bước cạnh nhau dọc hành lang, hướng về ký túc xá.

..

..

Đứng trước bục giảng, vị giáo sư lớn tuổi nở một nụ cười hiền từ rồi bắt đầu bài giảng.

“Hôm nay chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về lịch sử của ma pháp trận.”

Đây là giờ học môn Học thuyết Ma pháp Đặc thù.

“Chắc các cô cậu đều đã biết, lịch sử của ma pháp kéo dài một khoảng thời gian vô cùng đằng đẵng. Và theo những ghi chép từ hàng nghìn năm trước, việc thi triển ma pháp mà không cần tới ma pháp trận vốn là một lẽ rất đỗi bình thường.”

Thi triển ma pháp mà không cần vẽ ma pháp trận.

Nghe thôi đã thấy rõ ràng là lợi thế nghiêng hẳn về cách này rồi.

Tuy nhiên, cái cách thức ấy chung quy lại chỉ là việc mường tượng trừu tượng trong não bộ để kích hoạt ma pháp, và đó cũng chính là lý do khiến ngay cả những bậc kỳ tài cũng phải đoản mệnh.

Nếu lấy một ví dụ để so sánh trình độ ma pháp thời xưa và thời nay, thì nó giống như việc nhóm lửa bằng củi khô trong hang động so với việc xài lò sưởi tiện nghi trong nhà vậy.

Dù cùng mang lại hơi ấm, nhưng độ nguy hiểm, hiệu suất, cùng sự phát triển về mặt kỹ thuật lại chênh lệch nhau một trời một vực.

Bước sang thời hiện đại, cái suy nghĩ cho rằng việc dùng sức mạnh trừu tượng để phát động ma pháp là một cách thức nguyên thủy và thiếu hiệu quả đã ăn sâu cắm rễ vào tiềm thức con người.

Hay nói đúng hơn, thời đại này đã xem những kẻ làm mấy trò đó chẳng khác nào bọn người tiền sử.

Khi mà ma pháp trận đã được phát triển một cách vô cùng hệ thống, thì chẳng có lý do gì lại đi xài cái loại ma pháp không biết chệch hướng lúc nào, tốn bao nhiêu ma lực, và dễ bề tự bóp dái chính mình đến vậy.

“Các cô cậu không được phép quên rằng, để ma pháp, vốn từng là đặc quyền của một số ít những thiên tài ở thời đại đó, có được bước tiến xa như hiện tại, tất cả đều là nhờ công lao to lớn của các bậc tiền bối đi trước. Và giờ đây, chính các cô cậu sẽ là người kế thừa và đưa nó phát triển lên một tầm cao mới.”

Vẽ một ma pháp trận không phải là chuyện tốn thời gian vô bổ, mà đó là một công nghệ kỹ thuật cao được tích lũy có hệ thống.

Giáo sư giải thích rằng, nếu không có sự ra đời của ma pháp trận, thì đừng nói là ngôi trường ma pháp Shutra này, mà ngay cả sự tồn tại của các pháp sư cũng có khi đã tuyệt diệt từ lâu rồi.

Đằng nào thì hễ xài là y như rằng tẩu hỏa nhập ma rồi tỏi mạng hết cả lũ cơ mà….

“Tuy nhiên, bài học hôm nay của chúng ta không dừng lại ở đó. Chúng ta sẽ tiến thẳng vào nội dung chính. Đó chính là Thuật giải thể.”

Thuật giải thể ma pháp.

Tức là những ma pháp trận dùng để cản trở và triệt tiêu việc thi triển ma pháp của kẻ thù.

“Sở dĩ tôi lấy lịch sử của ma pháp trận làm khúc dạo đầu, chính là vì Thuật giải thể này. Ma pháp trừu tượng có dòng chảy ma lực quá đỗi đơn điệu. Và vì nó quá đơn điệu, nên việc phá giải cũng dễ như ăn kẹo.”

Những pháp sư lão luyện có thể nhạy bén cảm nhận được những luồng ma lực ấy.

Ma pháp hình thành trong tâm trí quá đỗi rập khuôn, chỉ cần nắm bắt được dòng chảy là có thể hóa giải trong chớp mắt.

Tức là, hoàn toàn có thể hack được hệ thống của nó.

“Và để ngăn chặn điều đó… ma pháp trận đã được ra đời. Việc khắc ma lực vào ma pháp trận để tăng độ phức tạp cũng là một trong những nguyên nhân ra đời của ma pháp trận.”

Ma pháp trận được thiết kế nhằm mục đích tăng độ hiệu quả, hệ thống hóa và làm phức tạp hóa cấu trúc.

Và buổi thực hành hôm nay chính là học cách phá giải một ma pháp trận.

“Nào, đây mới chỉ là tiết học đầu tiên thôi. Các cô cậu hãy tập trung suy nghĩ xem làm thế nào để thi triển Thuật giải thể vào một ma pháp trận đơn giản mà tôi vừa phác thảo trên này nhé.”

Quả thực là một ma pháp trận cực kỳ đơn giản.

Nhưng tôi cứ có cảm giác mập mờ kiểu gì ấy, hiểu thì có hiểu nhưng lại chẳng tài nào vạch ra được phương án giải quyết cụ thể.

‘Á chà, khoai phết.’

[Có lẽ là do cấp độ Ma lực của anh hiện tại đang dừng ở mức 5 đấy.]

Armonia giải thích rằng Ma lực bao gồm cả mức độ thấu hiểu về ma pháp.

Nếu muốn dễ dàng nắm thóp được Thuật giải thể của cái ma pháp trận đang bày ra trước mắt kia, thì cấp độ Ma lực của tôi chí ít cũng phải đạt level 6 hoặc 7.

Thực ra, giải thể chậm một tí, hay thậm chí là tịt ngòi cũng chả sao.

Trừ khi có cô nàng Luna đang thi triển Thuật giải thể ngay bên cạnh.

Không hổ danh là một thần đồng, cô nàng dễ dàng tung ra Thuật giải thể cực kỳ điệu nghệ.

Không riêng gì cô nàng, một nửa số học viên trong lớp cũng đã lôi trò giải thể ra xài bằng đủ mọi phương pháp theo cách riêng của mình.

‘Không ổn rồi! Tăng Ma lực lên thôi!’

[Anh muốn nâng lên bao nhiêu?]

‘Nâng lên 8 cho tôi.’

[Số Enel còn lại là 4935.]

-[Ma lực LV 8]-

Ngay khi Ma lực tăng lên, cấu trúc của cái ma pháp trận trên bục kia bỗng trở nên rõ mồn một trong đầu tôi.

Mức độ thấu hiểu giờ đã ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với ban nãy.

Trong nháy mắt, Thuật giải thể lóe lên trong não bộ, và tôi dễ dàng phác họa nó ra trên mặt bàn.

Luna đang trố mắt nhìn tôi đầy vẻ thán phục.

‘Phù, xém tí nữa thì nhục mặt.’

[Dù mỗi tuần đều được cấp thêm Enel, nhưng anh vẫn nên sử dụng tiết kiệm thì hơn.]

Nếu mà phung phí bừa bãi là thiếu Enel rồi rước nhục vào thân như chơi.

Giáo sư đi một vòng quanh lớp, kiểm tra xem học viên có thi triển đúng Thuật giải thể hay không.

Một vài học viên bị khiển trách và phải hì hục cắm mặt vẽ lại.

Rất nhanh đã tới lượt tôi. Ông giáo sư liếc qua Thuật giải thể của tôi một chốc, gật gù rồi bỏ qua.

May quá, điều đó chứng tỏ nó không phải là đồ bỏ đi.

‘Phải chi được độ level Ma lực lên tầm 40~50 giống như lúc vẽ ma pháp trận thì có phải ngon không.’

[...Anh tham lam vừa thôi.]

‘Kể ra thì hiện tại cũng đã đủ bá đạo rồi.’

Tuy lúc đầu tôi chẳng ưa gì xài cheat, nhưng khi đụng phải cái hack game ngoài đời thực này thì tôi lại nghĩ khác.

Tôi muốn được tận hưởng cái cảm giác thượng đẳng thêm nhiều lần nữa, giống hệt như lúc tôi thi triển ma pháp trận đầy hoa mỹ kia.

Tôi muốn được nhìn ngắm lại cái vẻ mặt của Luna khi cô nàng chứng kiến tôi vẽ ma pháp trận.

Vậy là, tiết Học thuyết Ma pháp Đặc thù đã khép lại, kết thúc lịch trình tuần này.

Ngay khi các tiết học kết thúc, tôi lại đâm ra lo nơm nớp về ngày cuối tuần.

‘Hầy, lo thật đấy…. Ngày mai cái gã tự xưng là chồng đó mà là một tên ất ơ nào đấy thì đúng là toang.’

[Chính miệng Sonya Friedrich đã khen ngợi đó là một người chồng tuyệt vời, nên tôi nghĩ anh không cần phải tự tạo áp lực cho bản thân đâu.]

‘Tôi cũng tò mò không biết đó là loại người thế nào đây.’

Theo lời Sonya kể thì đó là một người đàn ông vô cùng chu đáo.

Ông ta đang điều hành một công việc kinh doanh gần khu vực Shutra, và nghe đâu sự nghiệp cũng đang lên như diều gặp gió.

Tiền rủng rỉnh, lại còn tâm lý.

Vấn đề là đéo hiểu tại sao có một cô vợ như Sonya mà ông ta lại hờ hững với chuyện giường chiếu cơ chứ.

Theo như Sonya thì đã một thời gian dài đằng đẵng họ chưa hề đụng chạm thân xác, chắc mẩm là phải có uẩn khúc gì đây.

Chỉ cần cái gã chồng đó không dở chứng bay vào đấm vỡ mồm tôi, thì ông ta có làm cái quái gì tôi cũng cắn răng chịu đựng được tất.

Bởi vì đó là chồng của Sonya mà.

Đang lúc tôi mải suy tư vẩn vơ về ngày mai, Luna bước đến và bắt chuyện.

“Cùng đến phòng câu lạc bộ đi.”

“À….”

Nghe cô nàng nói vậy, tôi vô thức liếc mắt về phía thằng ất ơ.

Nhưng mà….

‘Ủa? Thằng chả không có mặt ở đây à?’

[Cả ngày hôm nay cậu ta cứ dán mắt vào Luna Stadtfeld rồi tủm tỉm cười, có vẻ như cậu ta đang ủ mưu gì đó.]

‘Cả ngày nó cứ nhe răng ra cười toe toét cơ.’

Chẳng biết vì lý do gì mà Louis cứ nhìn Luna rồi cười hớn hở như trúng số vậy.

Chuyển ánh nhìn về phía Luna, tôi thấy cô nàng đang bẽn lẽn đứng nép bên cạnh mình.

“... ”

“Được rồi, đi thôi.”

Tôi và Luna cùng rảo bước về phía phòng câu lạc bộ.

Ngay khi bước vào, đập vào mắt chúng tôi là một mẩu giấy nhớ và một chiếc chìa khóa.

(Xin lỗi nhé. Hôm nay có việc gấp đột xuất nên tôi không thể đến được. Tôi đã dặn dò trợ giảng rồi, hai em cứ thoải mái sinh hoạt câu lạc bộ nhé. -Sonya thân gửi.-)

Tôi cầm chùm chìa khóa lên, xoay về phía Luna và nói.

“À, hôm nay giáo sư bảo không đến được.”

“A…. Vậy phải làm sao….”

Có vẻ như cô ngại ngùng không dám tự mở lời, chỉ đứng chờ đợi phản ứng từ tôi.

“Đằng nào cũng lỡ tới đây rồi, hay là chúng ta cứ luyện tập vẽ ma pháp trận ở đây đi. Dù sao thì tôi cũng chỉ quan sát cậu vẽ thôi mà.”

“Vâng.”

Tôi và Luna kéo ghế ngồi đối diện nhau, lấy cái bàn làm ranh giới.

Cái điệu bộ Luna liên tục bắn những tia nhìn lấp lánh về phía tôi trông rõ là đáng yêu.

‘À, sẵn dịp này thử check bảng trạng thái của Luna xem sao.’

[Đó là một ý kiến hay đấy.]

=======

Tên: Luna Stadtfeld 

-Đặc tính-

[Ma pháp], [Đặc tính tình dục], [Trách nhiệm], [Sự điềm tĩnh], [Khát khao trưởng thành], [Tri ân báo ân]….

=======

‘Không biết Pheromone có thay đổi gì không ta~’

[Tôi sẽ hiển thị ngay đây.]

Mục Đặc tính tình dục được phóng to, những thông tin chi tiết đập thẳng vào mắt tôi.

-[Pheromone: nghiện nhẹ], [Tưởng….-

Tôi vừa dán mắt vào bảng hệ thống vừa chép miệng tiếc rẻ.

‘Trời, chả có tí thay đổi nà… Cái quái gì thế này?’

Đột nhiên, có thêm một thứ gì đó vừa được bổ sung vào.

Chỉ là tôi vẫn chưa dám chắc liệu cái đặc tính ấy có thực sự phản ánh đúng với tiêu chuẩn của mình hay không.

[...Tôi thành thật xin lỗi. Tôi đã sơ suất không kiểm tra những biến động mới.]

‘Thôi không sao. Nhưng cái kia là thật á?’

[Đặc tính không bao giờ biết nói dối đâu.]

Thông tin vừa được bổ sung vào Đặc tính tình dục chính là:

-[Thủ dâm trong tưởng tượng]-

...Nghiện quay tay bằng trí tưởng tượng sao?

Armonia liền bồi thêm một câu khẳng định chắc nịch rằng những gì tôi thấy là hoàn toàn chính xác.

‘Từ lúc nào vậy?’

[...Nếu quan sát kỹ những biến đổi trong hành vi, quả thực ngày hôm qua hành động của Luna Stadtfeld đã có dấu hiệu bất thường.]

‘Wow, lý do hôm qua đến muộn là vì mải kẹp ngón tay à?’

[Và nếu xét lại những sự việc xảy ra ngày hôm trước, khả năng đó là rất cao.]

‘Hầy... Cái tủ đồ lại lập thêm một chiến công nữa rồi…’

Tôi thực sự không tài nào mường tượng ra nổi cảnh Luna tự sướng.

Một Luna đoan trang, đài các như thế kia, khi thủ dâm thì sẽ phô bày ra vẻ mặt như thế nào nhỉ.

[Anh Suho, tôi nghĩ đã đến lúc anh có thể trực tiếp xác nhận tình cảm của Luna Stadtfeld rồi đấy.]

‘Chậc… Khoai phết đấy.’ 

[Anh đang gặp vướng mắc ở điểm nào?]

‘…Vấn đề là địa điểm.’

Trong thâm tâm tôi cũng đã nắm chắc phần thắng.

Rằng nếu tôi sáp vào Luna thì cơ hội thành công là vô cùng lớn.

Vấn đề nan giải ở đây là địa điểm.

Nếu tôi mang cái tư tưởng ăn xong vứt bỏ với Luna, thì chắc mẩm sự đã rồi từ cái kiếp nào rồi.

Khổ nỗi... tôi lại đang cảm nắng Luna thật mới chết chứ.

Tôi không muốn trải nghiệm lần đầu tiên trong một cái môi trường kỳ quặc thế này.

Cứ thử thả thính xem sao.

Tôi đánh tiếng gọi Luna, cô nàng nãy giờ vẫn đắm đuối nhìn tôi với tâm hồn treo ngược cành cây.

“Ngày mai cậu rảnh chứ?”

“A! H-Hả, hả? Ngày mai? Đ-Đương nhiên rồi! À... chuyện đó…”

“?”

Ban đầu Luna có vẻ lúng túng nhưng vẫn nở nụ cười toan gật đầu đồng ý, nhưng rồi đột nhiên cô nàng đưa tay lên vỗ trán cái đét và cúi gầm mặt xuống.

Trầm ngâm suy nghĩ một lúc, cô nàng quay sang ngập ngừng nói với tôi.

“Ừm… có nhất thiết phải là ngày mai không?”

“À, tôi chỉ hỏi bâng quơ vậy thôi. Nếu cậu bận thì thôi vậy.”

“K-Không phải thế đâu….”

Luna cứ ấp a ấp úng, lúng búng trong miệng mãi mà không đưa ra được một câu trả lời dứt khoát.

Dù không biết là chuyện gì nhưng xem chừng ngày mai Luna đã có hẹn mất rồi.

‘Thôi thì, thiếu gì ngày cơ chứ. Chắc phải hẹn em nó đi dạo phố vào tuần sau thôi.’

[Nhưng nhìn cái điệu bộ đó, tôi nghĩ mọi chuyện sẽ diễn biến theo chiều hướng tích cực đấy.]

Đúng như lời Armonia nói.

Tôi và Luna cứ nán lại phòng câu lạc bộ tán dóc mãi cho đến khi trời tối mịt mới chịu ai về ký túc xá nấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!