Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Học viện ma pháp Shutra - 1 - Chương 38 - Học viện ma pháp Shutra (1-22)

Chương 38 - Học viện ma pháp Shutra (1-22)

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi Luna đứng trên bục, đã có vô vàn sự vụ xảy ra.

Tiếng thét của tay trợ giáo sư, sự kháng nghị của Louis, sự xuất hiện của Hiệu trưởng, lời biện hộ cho Seong Suho, và chật vật lắm mới bắt đầu làm lại bài kiểm tra.

Sau khi đứng ra làm chứng cho Seong Suho, cô bắt đầu thử vẽ lại ma pháp trận.

‘...Bình tĩnh nào, phải bình tĩnh.’

Rõ ràng Luna đang phải chịu một môi trường kiểm tra bất lợi nhất trong tất cả mọi người.

Thêm vào đó, dạo gần đây tâm trí cô đã dồn hết vào bài tập mà Seong Suho giao cho nên chẳng có thời gian luyện tập vẽ ma pháp trận.

Ngay khi cô tập trung vẽ, những dải sáng màu xanh nhạt bắt đầu uốn lượn đan xen, phô bày một vẻ đẹp lộng lẫy vô ngần.

‘...Mình mà cũng vẽ được như này sao?’

Ngay cả bản thân Luna cũng phải há hốc mồm ngạc nhiên với chính mình.

Khả năng thi triển ma pháp trận vốn chưa hề được ôn tập tử tế, vậy mà cô đã hoàn thành xuất sắc, không một lỗi lầm, chỉ trong một lần duy nhất.

Thời gian hoàn thành mất khoảng 40 giây.

So với những con quái vật như Seong Suho hay Louis thì vẫn còn kém xa, nhưng từng đó đã dư sức lọt top những người xuất sắc nhất rồi.

Ngay khi hoàn thiện ma pháp trận của mình, Luna lập tức đưa mắt nhìn Seong Suho.

‘Đúng là sự thật. Chỉ cần làm theo những gì cậu ấy bảo, kỹ năng của mình đang tiến bộ rõ rệt.’

Chỉ ngoan ngoãn làm theo lời Seong Suho dạy, thế mà năng lực vẽ ma pháp trận của cô lại tăng vọt lên một tầm cao mới trong một thời gian ngắn ngủi.

Những nỗ lực cố gắng khắc họa một ma pháp trận rõ nét trong tâm trí hằng ngày, rốt cuộc cũng đã đến lúc phát huy tác dụng.

Tận mắt chứng kiến sự trưởng thành của chính mình, Luna có thể cảm nhận một luồng nhiệt nóng rực đang trào dâng trong lồng ngực.

Luna quay về chỗ ngồi, và ngay sau đó Seong Suho hiên ngang bước lên bục giảng.

Nhận được tín hiệu từ tên trợ giáo sư, Seong Suho không hề do dự, dùng ngón tay thoăn thoắt vẽ ma pháp trận.

Cậu vẽ một vòng tròn rực rỡ như mặt trời, rồi bắt đầu khắc những ký tự Rune như dệt nên những dải lụa vàng lấp lánh bên trong.

Luna chỉ biết thẫn thờ nhìn ngắm cảnh tượng ấy.

Cô thường chỉ thấy cậu tĩnh lặng tạo ma pháp trận bằng ánh mắt khi ngồi cạnh, nhưng đây là lần đầu tiên cô được tận mắt chiêm ngưỡng cậu đích thân phô diễn ma pháp trận.

Trong mắt Luna, ma pháp trận của Seong Suho là một kiệt tác nghệ thuật đầy tính phi thường.

Nhoáng một cái đã vẽ xong ma pháp trận hệ Lôi, Seong Suho được chấm điểm, rồi gạch bỏ ma pháp trận trước bục hệt như người ta xóa đi một bức vẽ lăng nhăng.

“A….”

Cô thèm thuồng muốn được ngắm nhìn nhiều hơn, nhưng đáng tiếc thay, khao khát ấy lại chẳng thể chạm đến Seong Suho.

Cậu giữ vẻ điềm nhiên như không, lững thững quay về và yên vị tại chỗ của mình.

‘Đúng là trông cậu ấy không được khỏe cho lắm….’

Từ nãy đến giờ, Luna vẫn luôn chăm chú quan sát tình trạng của Seong Suho với một sự lo lắng không hề nhỏ.

‘...Ý cậu ấy nói bụi là sao nhỉ?’

Trong lúc mải mê hồi tưởng lại đoạn hội thoại ban nãy, cô bỗng cảm nhận được một ánh nhìn.

Ngẩn ngơ nhìn chằm chằm một lúc, cô mới nhận ra mình đã nhìn Seong Suho mãi mà chẳng hề hay biết cậu cũng đang nhìn mình.

Luna nhìn cậu rồi khẽ mấp máy môi.

‘Cảm ơn.’

Thấy bộ dạng đó của Luna, Seong Suho chỉ nhún vai, đoạn cười tươi rói quay lên nhìn bục giảng.

Thấy cậu cười, Luna cũng mỉm cười rồi tập trung theo dõi bài thi của các học viên khác.

..

..

Sau khi toàn bộ học viên hoàn thành bài kiểm tra, Hiệu trưởng và tên trợ giáo sư lần lượt rời khỏi giảng đường.

Luna đang thu xếp sách vở, toan mở miệng bắt chuyện với Seong Suho thì chợt nhận ra có ai đó đang bước về phía mình.

Là Louis.

Luna thầm thở dài trong bụng.

‘Hầy, làm ơn đi….’

Luna đã đoán trước được tình hình.

Chắc chắn cậu ta tới đây chỉ để nhai lại cái điệp khúc có chuyện muốn nói, muốn trò chuyện đôi câu chứ gì.

Nếu là ngày xưa rảnh rỗi thì nói chuyện vui vẻ cũng được thôi, nhưng giờ đây tâm trí cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất là muốn được nán lại bên Seong Suho thêm một phút, một giây nào hay giây ấy.

“Luna này, tớ có chuyện muốn nói về vấn đề câu lạc bộ hôm nay. Cho tớ xin vài phút nhé.”

‘Biết ngay mà…. Ơ? Từ từ đã.’

Đột nhiên, Luna nhớ lại sự việc hôm qua và phản xạ đáp lại.

“Cậu rời câu lạc bộ rồi mà?”

“…Sao cậu lại biết chuyện đó?”

“A….”

Lúc này Luna mới nhớ ra cái hoàn cảnh mà mình nghe được câu chuyện đó vào ngày hôm qua.

Tủ đồ.

Những chuyện xảy ra trong đó bắt đầu ùa về trong tâm trí cô.

Đó là câu chuyện cô vô tình nghe được tại nơi cô đã sẻ chia hơi ấm cùng Seong Suho.

Nhưng khi nhớ về ngày hôm qua, hình bóng Sonya cũng đồng thời hiện lên trong đầu Luna.

‘...Chắc chắn hai người họ có gì đó mờ ám với nhau.’

Dù tự nhủ không được tùy tiện nghi ngờ người khác, nhưng cô không tài nào gạt bỏ được sự hoài nghi đó.

Louis nói với Luna.

“…Luna, nói chuyện với tớ một lát đi.”

“Đợi xong giờ sinh hoạt câu lạc bộ nói được không?”

Bằng mọi giá, Luna tuyệt đối không muốn tạo ra cơ hội để hai người đó, Seong Suho và Sonya, ở riêng với nhau.

Không hề hay biết những toan tính trong lòng Luna, Louis chỉ biết thở dài đầy bất lực.

“Hầy…. Hiểu rồi.”

Nhưng ngay lúc đó, lịch trình sau giờ câu lạc bộ lại chợt lóe lên trong đầu cô.

‘À đúng rồi. Hết giờ câu lạc bộ thì….’

Cuộc hẹn gặp Seong Suho sẽ diễn ra khoảng một tiếng sau khi câu lạc bộ kết thúc.

Đủ thời gian để dăm ba câu chuyện trò với Louis.

Thế nhưng, trong đầu cô giờ chỉ lấp đầy những dự định rằng, ngay sau khi câu lạc bộ kết thúc, cô sẽ phải lao ngay về phòng tắm rửa, sửa soạn váy áo và trang điểm thật lộng lẫy.

“Xong giờ sinh hoạ….”

“A! Xin lỗi nha. Xong giờ sinh hoạt tớ lại có hẹn mất rồi, để mai được không?”

“….”

Luna tức tốc tiến lại gần Seong Suho.

“Nhanh tới phòng câu lạc bộ thôi.”

“Hả? Đi ngay bây giờ á?”

Luna muốn kiếm chác thêm một chút thời gian ở riêng tư với cậu trước khi giáo sư Sonya mò tới.

Nhưng dự định của cô đã bị bóp nghẹt ngay từ trong trứng nước.

Louis túm lấy cổ tay cô, van lỉ ỉ ôi như một kẻ cùng đường.

“Luna, làm ơn đi, mình nói chuyện một lát thôi….”

“…Hầy …Tớ biết rồi.”

Sau khi nhắn nhủ Seong Suho cứ đến phòng câu lạc bộ trước đi, Luna lầm lũi bước ra khỏi phòng học.

Vừa bước đi, cô vừa bồn chồn lo lắng, không tài nào giữ nổi sự bình tĩnh.

Thà cứ như ngày trước, cùng Louis đến câu lạc bộ luôn cho xong, thì giờ tâm trí đâu đến nỗi rối như tơ vò thế này.

‘Chắc chắn có chuyện gì đó mờ ám với giáo sư Sonya….’

Nhìn vẻ bồn chồn, ruột gan bứt rứt của Luna, Louis cất giọng hỏi.

“…Có phải cái thằng đó kể cho cậu không?”

“Kể chuyện gì?”

“Chuyện tớ rút khỏi câu lạc bộ.”

“Không phải đâu, tớ... nghe từ miệng giáo sư Sonya đấy.”

Luna không hề muốn lôi cậu vào mấy câu chuyện vô bổ thế này.

“Tóm lại là Luna, rời câu lạc bộ đi. Bọn mình sang câu lạc bộ khác.”

“…Cậu nói linh tinh gì thế?”

“Đằng nào thì cũng chẳng có tớ ở đó, cậu còn lý do gì để ở lại đâu.”

Nghe vậy, Luna liền trầm ngâm suy nghĩ.

‘...Có lý do cả đấy nhé.’

Luna cảm thấy rất áy náy khi phải từ chối lời khẩn cầu của Louis.

Vừa là bạn thân, gia tộc của Louis lại còn từng che chở bảo vệ cô.

Với cô, họ giống như ân nhân vậy.

‘Nhưng ơn nghĩa là ơn nghĩa, còn chuyện này là chuyện khác.’

Nhưng khổ nỗi, hễ Louis đã bám lấy ai thì y như đỉa đói, đuổi mãi không chịu nhả.

Đi bất cứ đâu, chỉ cần cậu ta đã quyết tâm rủ rê, thì kiểu gì cũng lẵng nhẵng theo đuôi cho đến khi chịu đi cùng thì thôi.

Luna đành kiếm cớ lấp liếm cho qua chuyện.

“Cậu nghỉ rồi, giờ tớ cũng rút nốt thì coi sao được. Tớ sẽ ở lại thêm một thời gian nữa.”

“…Luna, tớ hỏi cậu câu này nhé. Cậu với cái thằng đó không có mối quan hệ mờ ám nào đúng không?”

“Cậu đang nói nghiêm túc đấy à?”

Luna chợt giật thót mình kinh hãi, cô trừng mắt lườm Louis một cách dữ dằn như thể bị bắt thóp.

Ngay lúc này, cơ thể cô đang liên tục phát ra tín hiệu cảnh báo rằng bằng mọi giá không được để lộ chuyện này ra ánh sáng.

Trái lại, Louis lại là người tỏ ra lúng túng rồi vội vàng xin lỗi.

“X-Xin lỗi! Cũng đúng, làm gì có chuyện cậu lại đi giao du với cái hạng người đó được.”

“….”

Chật vật lắm mới lấp liếm qua chuyện, Luna vội vàng toan quay lại phòng câu lạc bộ.

“Thế, tớ đi đây.”

“À! Cuối tuần này mình đi dạo phố nhé.”

“…Dạo phố á?”

Một lời rủ rê trớt quớt đến mức Luna không thể đáp ứng ngay lập tức.

Cô chẳng có lấy mảy may hứng thú nào với việc lượn lờ bên ngoài.

Vấn đề là cái biểu cảm của Louis.

Một khi cậu ta đã cười toe toét rồi dính chặt lấy người như thế kia, thì đây tuyệt đối không phải là tình huống có thể dễ dàng chối từ.

Chắc chắn cậu ta sẽ bám riết lấy cô, mè nheo đến khi nào cô gật đầu đồng ý mới thôi.

Nhưng điều quan trọng nhất bây giờ là Luna muốn chuồn khỏi cái chốn khỉ ho cò gáy này càng nhanh càng tốt để chạy đến phòng sinh hoạt.

‘Chắc chơi với cậu ta một ngày thì cậu ta sẽ ngoan ngoãn lại thôi.’

Luna đành tặc lưỡi nhận lời đề nghị của Louis rồi cắm cổ phi thẳng tới phòng câu lạc bộ.

***

Tôi đang lết từng bước chân nặng nhọc tiến về phía phòng sinh hoạt.

“Hầy… Người ngợm mỏi nhừ rồi.”

[Có vẻ như cơ thể anh bị tích tụ mệt mỏi do quá trình trị liệu. Tôi nghĩ hôm nay anh chỉ nên tham gia sinh hoạt câu lạc bộ rồi về nghỉ sớm thì hơn.]

“Phải thế thôi….”

Dẫu cho thời gian ở bên Luna rất tuyệt vời, nhưng hôm nay tôi thực sự quá rã rời.

Trước mắt cứ để xong buổi sinh hoạt rồi tính tiếp.

Vừa lết xác đến phòng câu lạc bộ, tôi liền ngồi phịch xuống ghế, gục tay xuống bàn rồi thiu thiu chờ hai người bọn họ.

Đấu tranh mãi với cơn buồn ngủ, cuối cùng người đến trước lại là Luna.

Tôi cứ ngỡ cuộc nói chuyện giữa cô nàng và Louis sẽ dai dẳng lắm, ai dè lại xong sớm hơn dự kiến, làm tôi cũng phải bất ngờ.

“Ủa, cậu đến rồi à?”

“Vâng. Giáo sư Sonya vẫn chưa tới sao?”

“Ờ.”

Nói đoạn, Luna vô cùng tự nhiên sà xuống ngồi ngay bên cạnh tôi.

Đáng lý ra vị trí của Luna phải là chiếc ghế đối diện cơ.

“?”

“Đằng nào thì Louis cũng nghỉ rồi, tôi nghĩ giáo sư ngồi nhìn chúng ta từ phía đó sẽ thuận tiện hơn.”

“Tôi đã nói gì đâu?”

“…Nhưng vẻ mặt cậu trông có vẻ đầy thắc mắc đấy thôi.”

Đúng như Luna nói, do sĩ số giảm đi một mống nên việc xếp lại chỗ ngồi thế này xét trên bề mặt thì có vẻ hợp lý hơn cả.

Giữa bầu không khí ngượng ngùng tĩnh lặng, cánh cửa phòng bật mở và Sonya bước vào.

Sonya đảo mắt nhìn hai đứa tôi một lượt, rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Úi chà? Một tổ hợp hiếm thấy nhỉ?”

“Haha... Chẳng qua là tình cờ thôi ạ.”

“….”

Luna chẳng buồn bận tâm đáp lời.

May thay, ngay khi giờ câu lạc bộ bắt đầu, Luna lập tức xốc lại tinh thần và chìm đắm vào trò chơi học tập.

Trôi qua chừng một tiếng rưỡi đồng hồ, buổi sinh hoạt kết thúc.

“Hôm nay hai em đã vất vả rồi. Quả thực khi số lượng học viên giảm bớt thế này, cũng có chút tiếc nuối thật.”

“Năm ngoái quân số cũng ít lèo tèo thế này sao?”

Luna cất tiếng hỏi.

“Không đâu. Năm ngoái giáo sư Maximilian vẫn còn khỏe mạnh, cộng thêm việc lớp hệ Lôi vẫn đang được giảng dạy, nên sĩ số câu lạc bộ cũng rơi vào tầm 7 người.”

“Ra vậy, tiếc quá nhỉ.”

“Thực ra tôi cũng chẳng lấy gì làm tự hào khi cố gắng duy trì câu lạc bộ này đâu. Chẳng qua là tôi tâm niệm rằng dù đây là lĩnh vực không ai ngó ngàng tới, nhưng dù có hẹp đến đâu thì con đường giáo dục vẫn phải luôn rộng mở, nên tôi mới bám trụ lại thôi.”

Đúng là mẫu phụ nữ sinh ra để làm giáo viên.

...Kèm cặp riêng cho tôi cũng vô cùng tận tình nữa.

Sonya bày ra vẻ mặt tiếc rẻ rồi đứng dậy. Cô nàng nhìn tôi và nói.

“Vậy hôm nay dừng ở đây thôi, trò Suho nán lại trò chuyện với tôi một chút nhé.”

“Nếu là dọn dẹp thì để em cũng….”

Luna toan đứng dậy định phụ giúp dọn dẹp xung quanh.

Nhưng Sonya lập tức cản lại.

“Không cần đâu. Hôm nay cũng chẳng có gì nhiều để dọn cả. Em cứ về trước đi, Luna.”

“…Vâng.”

Luna ngập ngừng chần chừ như không nỡ bước đi, cô đứng tần ngần trước cửa phòng sinh hoạt rồi cúi đầu chào.

“Vậy em xin phép về trước ạ.”

“Đi đường cẩn thận nhé.”

“….”

Luna ném cho tôi một ánh nhìn dò xét đầy chăm chú, rồi mới lặng lẽ mở cửa rời đi.

Chờ cho Luna đi khuất, Sonya mới sấn sổ lại gần tôi, nở một nụ cười rực lửa khiêu khích.

“Chỉ còn lại hai ta thôi nhỉ?”

“Ch-Chuyện đó….”

Nếu là bình thường thì chắc tôi đã sung sướng rống lên như một con khỉ đột rồi.

Nếu không phải vì cơ thể đang dở chứng….

‘Chết tiệt, nhọ thật. Hôm nay mệt mỏi rã rời cơ chứ.’

[Biện hộ một lý do rồi chuồn đi thì tốt hơn đấy.]

‘Tìm đâu ra cớ bây giờ?’

[Cái đó thì anh tự đi mà suy nghĩ đi.]

‘…Gì cơ?’

Cái hệ thống này dạo này bắt đầu làm ăn chớp nhoáng rồi đấy à?

Ý là tự làm tự chịu chứ gì…

Dạo gần đây, có vẻ hễ thấy chuyện gì không liên quan đến nhiệm vụ là Armonia lại làm cái trò ‘anh tự đi mà lo’ rồi rũ bỏ trách nhiệm.

Nhưng bỗng dưng Sonya phì cười, mơn trớn lòng bàn tay lên vòm ngực tôi, khẽ thì thầm.

“Đang nôn nóng muốn đi gặp em Luna chứ gì?”

“Hả? Á, không phải đâu ạ. Chẳng qua là hôm nay em thấy hơi mệt….”

“Đừng lo. Đâu phải lúc nào tôi cũng vồ lấy em như thú dữ đâu.”

Điểm hấp dẫn là ở chỗ đó đấy chứ?

Khác hẳn ban nãy, Sonya bày ra vẻ mặt ảm đạm rồi mở lời.

“Thực ra chuyện tôi muốn nói là…. Cuối tuần này em có rảnh không?”

“Cuối tuần ạ?”

“Phù… Ừm. Cô muốn mời em cùng dùng chung một bữa tối.”

“Vậy thì nhất trí ạ!”

Trong lòng tôi như đánh lô tô trúng độc đắc.

‘Ngon rồi! Lên đồ thôi!’

[Sao anh không dành cái ngày cuối tuần vàng ngọc ấy để gặp gỡ Luna Stadtfeld xem sao?]

‘Tôi đã bảo là con bé đó tự khắc đâu sẽ vào đấy cơ mà!’

Không phải là tôi kết Sonya hơn Luna.

Sonya có cái nét quyến rũ của Sonya, còn Luna lại mang một vẻ mặn mà của Luna.

Cả hai đều sở hữu những điểm hấp dẫn riêng biệt, chẳng thể nói rạch ròi là ai hơn ai được.

Nhưng đằng nào thì công cuộc cưa cẩm Luna vẫn đang tiến triển vô cùng thuận lợi, và rõ ràng là duy trì mối quan hệ với Sonya sẽ mang lại cho tôi những lợi ích to lớn trong chốn học đường này, nên tôi bắt buộc phải bám riết lấy cô nàng.

...Cũng muốn lên giường cùng nhau nữa.

Đang lúc tôi thầm gào thét trong sung sướng, thì Sonya lại nhìn tôi với vẻ mặt còn u ám hơn ban nãy.

Lạ thật đấy.

Nếu rủ đi ăn thì tôi cứ đinh ninh là lại tiếp tục tận hưởng một buổi hẹn hò như tuần trước, nhưng bầu không khí lần này có vẻ khác một trời một vực.

Thở dài thườn thượt, Sonya đưa tay vuốt ngực, phải khó nhọc lắm mới thốt nên lời.

“…Chuyện là… chồng tôi ngỏ ý muốn dùng chung bữa tối với em đấy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!