Chương 2 - Tuyệt chiêu cướp bồ của Anh Hùng (1)
Tập đoàn tư nhân đa vũ trụ Enel Corporation.
Công việc của họ là lùng sục những nhân vật chính đang rải rác khắp các thiên hà để bán thông tin cho đám Đại diện của Thần.
Nhân vật chính vốn là những tồn tại liên tục phát tiết ra Enel, một loại tài nguyên thần thánh có độ tinh khiết cực cao và số lượng khổng lồ, đồng thời gây ảnh hưởng trực tiếp lên những người bình thường xung quanh.
Từ xưa đến nay, các Đại diện của Thần vẫn luôn tìm mọi cách lôi kéo những kẻ được chọn này về phe mình chỉ để thu thập Enel.
Đám Đại diện này được chia làm hai phe đối nghịch hoàn toàn.
Đó là Thánh Điện đại diện cho phe thiện và Hắc Hoàng Đạo đại diện cho phe ác.
Thế nhưng, vào một thời điểm nào đó, cán cân quyền lực đã bị phá vỡ; trước hệ thống áp đảo của Thánh Điện, Hắc Hoàng Đạo không những mất đi khả năng chiêu mộ nhân tài mà ngay cả sức mạnh để duy trì sự tồn tại cũng chẳng còn.
Ngặt một nỗi, nguồn thu béo bở nhất của Tập đoàn Enel lại chính là sự đối đầu gắt gao giữa hai phe cánh này.
Trong cơn bĩ cực khi đang trên đà phá sản, Tập đoàn Enel bỗng nhiên phát hiện ra một thông tin vô cùng thú vị trong quá trình điều tra.
Điểm yếu chí mạng mà Hắc Hoàng Đạo có thể khai thác chính là việc đám nhân vật chính bên Thánh Điện thường dễ rơi vào tuyệt vọng vì không được phái đẹp đoái hoài.
Đặc biệt, cái cảm giác đau đớn khi bị cướp mất người phụ nữ mình yêu có thể biến họ từ những kẻ đóng vai chính thành những thằng thất bại thảm hại chẳng khác gì nhân vật quần chúng.
CEO của Tập đoàn Enel đang lụi bại đã quyết định tung ra canh bạc cuối cùng.
Đó là dâng hiến toàn bộ số Enel còn sót lại cho Thần để chiêu mộ bằng được nhân tài mà họ khao khát.
Số phụ nữ từng hẹn hò: 7.568 người.
Số phụ nữ từng “lên giường” mà không có tình cảm: 25.748 người.
Dù có cứng đầu hay kiêu kỳ đến đâu, mọi người phụ nữ đều phải khuất phục dưới tay người đàn ông này.
“Chỉ có anh mới là niềm hy vọng duy nhất của chúng tôi lúc này thôi!”
Vị CEO của Tập đoàn Enel cúi đầu khẩn thiết van nài người đàn ông vừa được triệu hồi sau khi đã giải thích rõ ngọn ngành sự việc.
Người đàn ông trưng ra bộ mặt có chút khó xử.
“Cái đó… đúng là tôi đã ngủ với ngần ấy phụ nữ thật… Nhưng mà… thực tế nó hơi khác một chút…”
“…Khác ở chỗ nào cơ?”
Anh nở một nụ cười gượng gạo rồi đáp lại.
“Bởi vì những người tôi từng ngủ cùng… đều là nhân vật 2D trong máy tính cả thôi…”
Tại sao mình lại đang đứng đây đôi co với người phụ nữ này được nhỉ….
Để xem nào, quay ngược thời gian về khoảng 10 phút trước xem sao.
-10 phút trước -
Có một gã đàn ông đang hì hục tự sướng một cách điên cuồng khi dán mắt vào đoạn video được gửi đến điện thoại.
Tiếng nam nữ rên rỉ đầy kích dục phát ra từ trong màn hình.
[Nào! Mày là của ai hả? Nhìn thẳng vào camera rồi nói to rõ ràng cho tao xem nào!]
[Haa, ah… Em là… haaa, của anh Geumtae… hức, là búp bê tình dục chuyên dụng… ahh, của anh đây ạ!]
Nội dung đoạn clip là cảnh một người phụ nữ đang bị thúc mạnh bạo từ phía sau.
[Haa, ugh. Khít vãi chưởng. Nào, nói cho thằng bạn trai mày nghe cảm nhận đi chứ hả.]
[Haa, haa. Sướng lắm! Ah! Con cu, hức! Đã lấy đi đời con gái của em, haa, haa! Là tuyệt nhất! Ahh!]
[Ugh, ra đây!]
[Hiee ugh!]
Đầu cô gái gục xuống, sau vài cơn co giật kịch liệt, nàng ta đổ ập về phía trước như một tàu lá chuối.
Mặc kệ người phụ nữ đã ngất lịm, gã đàn ông vẻ ngoài bất hảo cầm camera nở một nụ cười đểu cáng.
[Cảm ơn nhé chú em! Nhờ chú mày mà anh đây đã được một bữa no nê~]
Đoạn phim kết thúc ngay sau câu nói đầy khiêu khích đó.
[Haa… haa… Seonghee à…. Anh yêu em….]
Gã đàn ông trông chẳng khác gì một tên phế vật bắn tinh dịch tung tóe vào chiếc điện thoại bẩn thỉu, khiến màn hình nhuốm một màu xám xịt buồn tẻ.
-Hết-
“Đúng là đồ đần độn. Càng nhìn càng thấy buồn cười không chịu được.”
Tôi vừa nhìn màn hình vừa cười khẩy nhạo báng cái gã đang tự sướng kia.
Mà nói trước để không bị hiểu lầm, cái thằng thảm hại đó tuyệt đối không phải tôi.
Tên tôi là Seong Suho.
Tôi chỉ là người đang chơi cái trò chơi này thôi.
Cái màn hình xám xịt kia không phải hiện thực.
Nó là game.
Mà lại còn là game 18+ hẳn hoi.
Gọi tắt là Yagem.
Nếu chỉ nhìn qua, trông nó có vẻ như một trò chơi bệnh hoạn về một gã nam chính chỉ biết ngồi thẩm du khi thấy bạn gái bị thằng khác chén, nhưng thực tế thì hoàn toàn khác.
Đây chỉ là cảnh cuối cùng thôi, còn toàn bộ nội dung game là về quá trình cái gã tên Geumtae kia điều giáo và làm tha hóa những cô bạn gái xinh đẹp của mấy tên thành đạt.
Cái thằng đang ngồi quay tay như phế nhân trên màn hình xám kia vốn dĩ là một anh chàng cực kỳ nổi tiếng và thành công trong một tập đoàn lớn.
Từ tiền bối, hậu bối cho đến mấy em thực tập sinh, ai nấy đều vây quanh tìm cách quyến rũ gã ta.
Nhìn kiểu gì cũng thấy đó là một nhân vật chính điển hình trong mấy bộ truyện.
Trò chơi bắt đầu với cảnh gã ta hẹn hò cùng cô nàng đồng nghiệp mà mình ưng ý nhất.
Và rồi Yang Geumtae xuất hiện.
Yang Geumtae bắt đầu lần lượt “thịt” sạch dàn mỹ nhân quanh gã hot boy kia.
Khởi đầu từ em thực tập sinh, qua hậu bối, đến tiền bối, và cuối cùng kết thúc bằng việc xơi tái luôn cả cô nàng đồng nghiệp kia.
Sau đó là gửi những đoạn clip ân ái cho gã trai kia, khiến tinh thần gã nát bấy như bụi mịn. Một con Yagem đúng chất NTR.
Một trò chơi cướp bồ điển hình.
Những tình tiết motif cũ rích đến phát chán.
Thế nhưng tôi vẫn cứ mê!
“9.1 điểm! Đúng là mấy bài cũ rích nhưng vẫn cứ là hiệu quả.”
Cốt truyện quen thuộc, màn điều giáo quen thuộc, và cả gã đàn ông bị cắm sừng một cách đần độn cũng quen thuộc nốt.
Và cả.
“Nhân vật chính” đích thực trong game mà tôi đã thấy ở đâu đó rồi, Yang Geumtae.
“Hahaha. Chơi bao nhiêu lần cũng không thấy chán. Quả nhiên biến kẻ khác thành dạng thảm hại ở cảnh cuối là tuyệt vời nhất. Nhà sản xuất hiểu ý mình ghê đấy.”
Vậy là lại phá đảo thêm một con Yagem nữa.
Số Yagem tôi mua trong tuần này đã là 37 cái rồi.
Vẫn còn tận 20 trò nữa chưa đụng tới.
Nhưng để đạt được mức 9.1 điểm thì đúng là không phải chuyện thường.
“Tác phẩm này không thể cứ thế mà bỏ qua được. Dù có xuất sắc đến đâu thì cũng chỉ nên chơi một lần thôi…. Chắc từ giờ sẽ chẳng còn dịp gặp lại Seonghee nữa nhỉ.”
Trừ phi là game đạt điểm 10 tuyệt đối, bằng không đời tôi chẳng bao giờ có chuyện chơi lại lần thứ hai.
Liệu mình có bao giờ gặp được một nữ chính điểm 10 như vậy không nhỉ?
Nhưng giờ là lúc cần phải tập trung.
Thời khắc để nhập hồn vào Yang Geumtae đã tới.
Để thực hiện nghi thức thiêng liêng mỗi ngày một lần, tôi bắt đầu tụt quần xuống.
“Nào, vậy thì…. Ơ? Ơ kìa?!”
Đột nhiên, những dải kẹo dẻo đủ màu sắc choán lấy tầm mắt tôi, bắt đầu uốn lượn như mấy con mascot bóng bay đang nhảy múa trước cửa hàng.
Trông ngon phết. Dù trẻ tuổi nhưng tôi lại có khẩu vị của mấy ông già, cực kỳ thích mấy món quà vặt cổ điển này.
À mà không, không phải thế. Có vẻ như tôi đang bị hút vào một nơi nào đó thì đúng hơn.
Căn phòng tôi đang ở bỗng biến mất, thay vào đó là những dải màu sắc đang tăng tốc kéo dài ra vô tận.
“Chẳng lẽ mình bị xuyên không vào trong game rồi sao!?”
Trong lòng tôi bỗng trỗi dậy một niềm phấn khích đầy kỳ vọng.
Những tựa game tôi vừa chơi lướt qua trong đầu như một cuốn phim.
‘Trai bản địa tóc nâu ở dị giới’? Hay là ‘Xuyên vào truyện đạo nhái’? À, ‘Chỉ mình tôi được xơi kẻ hồi quy trong game’ cũng là một siêu phẩm đấy chứ.
Thế nhưng sự kỳ vọng đó chẳng kéo dài được bao lâu.
“À, cái đệt. Không lẽ mình lại nhập vào cái thằng thảm hại lúc nãy đấy chứ? Điên mất, nếu thế thật thì chỉ có nước tự sát cho rảnh nợ.”
Và tại nơi tôi vừa đặt chân đến….
“Chỉ có anh mới là niềm hy vọng duy nhất của chúng tôi!”
Một đại mỹ nhân cực phẩm đang nhìn chằm chằm vào “hàng khủng” của tôi mà gào lên hai chữ “hy vọng!”.
-Trở lại hiện tại-
Một mỹ nữ tóc bạc trắng.
Việc tôi đưa ra đánh giá thế này cho một người phụ nữ ngoài đời thực là một chuyện vô cùng hệ trọng đấy.
Bởi vì trước giờ tôi chưa từng dùng từ ‘mỹ nữ’ cho bất kỳ ai ở ngoài đời bao giờ cả.
Cô ta đẹp đến mức không tưởng luôn.
Cao khoảng 1m60, khoác trên mình bộ vest công sở đầy sang trọng và lịch thiệp.
Vòng một chắc phải cỡ C, đôi chân ẩn sau lớp quần tây cũng thuôn dài đầy mê hoặc.
Trước giờ tôi không phải fan của phong cách công sở, nhưng vóc dáng chuẩn không cần chỉnh cùng khuôn mặt kiều diễm kia đã hoàn toàn bẻ lái gu của tôi rồi.
Kể từ giờ tôi chính thức theo phe vest công sở!
Sau khi nghe xong bảng thành tích 2D của tôi, người phụ nữ xinh đẹp ấy chỉ biết cúi đầu im lặng.
Cô ta đang nhìn “thằng nhỏ” của mình à?
Đang trong tình trạng không mảnh vải che thân phía dưới đầy ngượng ngùng, tôi đành lên tiếng để chữa thẹn.
“Thì, mấy lời cô nói tôi cũng đại khái hiểu rồi. Có điều kinh nghiệm tình trường của tôi chỉ giới hạn trong thế giới 2D thôi đấy nhé.”
“….”
Tôi nhìn cô gái đang im lặng mà thầm nghĩ trong bụng.
Mình cần một cái quần ngay lập tức.
Mỹ nữ tóc bạc ngẩng đầu lên, vẫn giữ nguyên vẻ mặt không chút cảm xúc như ban nãy mà nói.
“Chắc chắn… việc anh được chọn phải có lý do của nó. Trăm sự nhờ anh.”
“….”
Tôi cũng muốn nhờ cô cho tôi cái quần đây này, nhờ vả gì tầm này.
Tôi tạm thời nhắm mắt lại, chìm vào dòng suy nghĩ mông lung đủ thứ chuyện.
20 con Yagem chưa chơi. Cô nàng này đẹp thật đấy. Muốn mặc quần quá. Vân vân và mây mây….
Nhưng tóm lại là cô ta muốn tôi thực hiện những gì tôi hay làm trong game ra ngoài đời thực đúng không?
Phụ nữ ngoài đời chán ngắt….
À không hẳn.
Trừ cô ta ra thì có vẻ cũng được.
“Được thôi, đổi lại tôi có một điều kiện thế này.”
“Anh cứ nói đi. Tôi sẽ cố gắng đáp ứng tất cả trong khả năng của mình.”
“Tôi muốn ngủ với cô.”
“Đã rõ.”
“….”
Này cô ơi, có phải là nhanh quá rồi không hả?
Đột nhiên tôi cảm thấy hơi bị tụt hứng một chút.
Tuy nhiên, người phụ nữ vô cảm ấy không hề có ý định cởi đồ mà lại đưa ra một đề nghị giao dịch khác.
“Nếu anh kiếm được số Enel gấp mười lần số vốn đã bỏ ra để triệu hồi anh, tôi sẽ dâng hiến tất cả của mình cho anh. Sau đó, chỉ cần anh vẫn duy trì được lợi nhuận, anh muốn coi tôi là nô lệ để sai bảo thế nào cũng được.”
“….”
Quả nhiên phải có chút thử thách thế này mới thú vị chứ.
Mấy loại game mà vừa vào nữ chính đã banh chân ra sẵn á?
Đó là cái thể loại tôi ghét cay ghét đắng nhất đấy.
Phải là một người phụ nữ sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ thứ quý giá nhất của mình.
Để rồi đến cuối cùng, chính nàng ta lại phải dâng hiến cả thứ quý giá đó cho tôi trong tiếng thở hổn hển đầy tuyệt vọng.
Một trò chơi có người phụ nữ như thế mới thực sự là cực phẩm trong mắt tôi.
Cái này thì….
“Chốt đơn, ok luôn!”
Đúng là một trò chơi đích thực mà mình tìm kiếm!
Mỹ nữ tóc bạc đưa tôi về văn phòng làm việc của cô ta và bắt đầu màn tự giới thiệu còn đang dở dang lúc nãy.
Mặc dù lúc này tôi vẫn chưa được mảnh vải che thân phía dưới.
“Tôi là Armonia, Hạm trưởng của Kybotos này, đồng thời cũng là CEO của Tập đoàn Enel.”
“Chức danh nghe cũng oách phết nhỉ. Nhưng mà nãy giờ đi ngang qua tôi chẳng thấy bóng dáng nhân viên nào cả là sao?”
“Nhân viên chỉ có duy nhất mình tôi thôi.”
“….”
Cô ta giải thích rằng nơi chỉ có một nhân viên vận hành này chính là phi thuyền không gian Kybotos, cũng đồng thời là trụ sở chính của Tập đoàn Enel.
Tập đoàn Enel vốn là doanh nghiệp sử dụng Enel để kiếm về nguồn lợi Enel lớn hơn nữa.
Thế nhưng, nguồn thu chính đã gặp trục trặc, sau một thời gian dài liên tục thua lỗ, giờ đây công ty đang đứng bên bờ vực phá sản hoàn toàn.
“Ban đầu, công việc của chúng tôi là tìm kiếm và phát hiện các nhân vật chính rồi bán thông tin đó cho các tổ chức Đại diện của Thần.”
“Mà này, cô cứ nhắc đi nhắc lại cái từ ‘nhân vật chính’, bộ họ ghê gớm lắm hay sao mà cô lại dùng cái danh xưng đó?”
“Nhân vật chính chỉ là cách gọi của các Đại diện thôi. Các Đại diện sẽ ra lệnh và điều khiển họ chẳng khác gì đang chơi một trò chơi vậy.”
Kiểu như trò The Sims ấy à?
Theo lời của Armonia, các thể loại nhân vật chính vô cùng phong phú và đa dạng.
Có nơi lấy bối cảnh kỳ ảo với các Hiệp sĩ dũng mãnh và Ma vương tàn ác.
Có nơi lại thuộc kỷ nguyên Cyberpunk với những kỹ sư thiên tài hay các nhà khoa học điên rồ.
Lại có những nơi giống hệt thế giới hiện đại tôi từng sống, với các nghệ sĩ kiệt xuất hay những tên khủng bố mất trí.
“Số lượng nhân vật chính có thể được chọn lựa là rất hạn chế. Một hành tinh may ra mới có một hoặc hai người thôi. Anh cứ hiểu đơn giản họ là những cá nhân mang trong mình tài năng kiệt xuất đi.”
“À, ra là những kẻ thực sự xuất chúng chứ gì.”
“Nhân vật chính đã được định sẵn rồi, vấn đề mấu chốt là ai sẽ là người chọn được họ trước mà thôi. Có thể coi phe nào chiếm được họ trước sẽ nắm quyền sở hữu cả hành tinh đó.”
“Và rồi sẽ rút trích cái gọi là Enel từ những sinh vật trên hành tinh đó chứ gì?”
“Vâng, anh nắm bắt vấn đề rất chuẩn xác đấy. Mọi việc từ trước đến nay đều luôn xoay quanh mục tiêu tối thượng là thu thập Enel.”
Armonia gọi Enel là ‘Tiền tệ của Thần’.
Đó tuyệt đối không phải là một cách nói ví von cho hay.
Mà nó thực sự là ‘loại tiền mà các vị Thần đang sử dụng’.
“Các Đại diện thu thập Enel, sau đó dâng một phần cho Thần và đổi lấy quyền quản lý, giám sát vũ trụ này.”
“Vậy còn Tập đoàn Enel thì đóng vai trò gì?”
“Tập đoàn Enel là một doanh nghiệp tư nhân vũ trụ được Thần cấp phép hoạt động. Tuy phải dâng nộp tỷ lệ Enel cao hơn nhiều so với các Đại diện, nhưng bù lại chúng tôi được toàn quyền vận hành tự do hoàn toàn.”
Tóm lại, cái đích cuối cùng vẫn cứ là thu gom Enel.
“Và cách để thu gom mớ Enel đó là đập nát tinh thần của các nhân vật chính à?”
“Vâng, phương thức mà phe Hắc Hoàng Đạo áp dụng để các nhân vật chính của họ có thể trỗi dậy chính là cách thức mà anh vừa nêu đấy.”
“Thế thì chẳng phải chúng ta sẽ phải đối đầu trực diện với Thánh Điện sao? Nghe bảo bọn họ cũng không phải dạng vừa đâu mà nhỉ?”
“Hiện tại, chắc chắn Thánh Điện thậm chí còn chẳng thèm nhớ đến sự tồn tại của chúng ta đâu. Hoặc có lẽ họ đang nghĩ rằng chúng ta thực sự đã sụp đổ từ lâu rồi.”
“Nhưng nếu lỡ bị phát hiện thì cũng phiền phức lắm đấy nhỉ?”
Thú thực là tôi cũng thấy hơi lo lo. Nghe bảo bọn kia mạnh khiếp lắm mà.
Chẳng may ăn một phát pháo hố đen rồi bị hút vào trong thành một bãi kẹo cao su thì đúng là bỏ mẹ.
“Không đâu. Anh không cần phải lo lắng về chuyện đó làm gì.”
“Tại sao lại thế?”
“Chúng ta luôn giữ lập trường trung lập tuyệt đối. Dù là Thánh Điện hay Hắc Hoàng Đạo, vốn dĩ họ cũng chỉ là đối tác giao dịch của chúng ta mà thôi. Nếu Thánh Điện dám tấn công chúng ta vì tư thù cá nhân? Thần chắc chắn sẽ không để yên chuyện đó đâu.”
May quá, vậy là mình chỉ cần tập trung làm cho tốt cái việc được giao này là xong xuôi.
Armonia đột nhiên làm xuất hiện những dòng chữ lơ lửng ngay trong không trung.
Wow, công nghệ tương lai có khác, nhìn đỉnh thực sự luôn.
Thế nhưng trên cái mảng không gian đó lại hiện lên tên của tôi.
=======
Tên: Seong Suho
-Đặc tính-
[Điềm tĩnh], [Bậc thầy khiêu khích], [Ứng biến linh hoạt], [Ham muốn sa đọa], [Kẻ thái nhân cách]…
=======
“…Chuẩn cơm mẹ nấu rồi, chính là bảng trạng thái đây mà.”
“Vâng?”
“Không có gì, tôi tự lẩm bẩm thôi. Cái này… nó giống như bảng thiết lập nhân vật của tôi đúng không?”
“Vâng, đúng là vậy. Việc anh có thể đối phó một cách bình tĩnh khi bị triệu hồi bất ngờ lúc nãy chính là nhờ vào đặc tính [Điềm tĩnh] này đây.”
Trong cuộc đời mình, điềm tĩnh có lẽ là thứ tôi hiếm khi để mất nhất.
Cái kiểu đàn ông như tôi, dù gia đình có đột ngột xông vào phòng lúc đang quay tay thì vẫn có thể bình thản mà xuất tinh cơ mà.
Thế nhưng mà….
“Mà này, tôi là kẻ thái nhân cách á? Có nhầm lẫn gì không đấy?”
“Mọi thông tin đã được ghi trong đặc tính thì chắc chắn là chính xác tuyệt đối.”
“….”
Chẳng hiểu sao mình không thể phản bác nổi câu nào, nhưng vẫn thấy hơi khó mà chấp nhận được cái mác này.
Một người như tôi mà lại là kẻ thái nhân cách sao? Một người chỉ lấy việc chiếm đoạt phụ nữ của kẻ khác và đập nát tinh thần chúng làm niềm vui lẽ nào lại là kẻ thái nhân cách được cơ chứ.
…Mà thôi, nghĩ kỹ lại thì hình như cũng đúng thật.
“Tôi cho anh xem cái này vì sau khi nhận nhiệm vụ, anh sẽ phải xuống mặt đất. Tôi muốn anh biết rằng ở dưới đó, anh cũng có thể kiểm tra thông tin của những người khác y hệt như thế này.”
“À, cái đó thì đúng là tiện thật đấy.”
“Tuy nhiên, việc kiểm tra này sẽ cần tiêu tốn Enel đấy.”
“Lại là cái thứ Enel chết tiệt đó nữa à….”
“Mong anh đừng suy nghĩ quá tiêu cực như vậy. Enel vốn là vạn năng mà. Nó có thể giúp anh tạo ra những đặc tính hữu dụng trong khi làm nhiệm vụ, hay thậm chí là biến thành loại tiền tệ lưu thông ở đó luôn cũng được. Mọi thứ đều có thể, miễn là anh có đủ Enel trong tay.”
“Kết cục thì vẫn cứ quay về Enel thôi chứ gì….”
Mở miệng ra là Enel, đóng miệng lại cũng là Enel.
Chốt lại một câu, Enel quan trọng vãi lúa.
Nhưng nghe giải thích nãy giờ, tôi cảm thấy độ khó của cái trò này dường như đang thấp dần đi thì phải.
Lúc mới đầu nghe cô ta thao thao bất tuyệt về vũ trụ với Đại diện của Thần, tôi thấy nó xa vời vợi. Nhưng nghe về mấy cái chức năng hỗ trợ này thì thấy có vẻ cũng dễ xơi đấy chứ.
“Tôi sẽ hết lòng hỗ trợ anh. Ngoại trừ cơ thể tôi như đã ghi rõ trong giao kèo, tôi sẽ đáp ứng mọi yêu cầu khác trong khả năng của mình.”
“À, vậy thì hiện tại tôi đang muốn một thứ này.”
“Là chuyện gì thế?”
“Cái tên Tập đoàn Enel nghe nhạt nhẽo quá đi, ở đây có cho phép đổi tên khác không?”
“Vâng, có thể đổi được tên.”
Ồ, không ngờ cô ta lại đồng ý ngay tắp lự như vậy luôn.
Đỉnh thật sự đấy. Chắc hẳn câu trả lời tức thì đó cũng đã nằm trong sự tính toán kỹ lưỡng của cô ta từ trước rồi.
“Chỉ cần anh cho biết tên doanh nghiệp mong muốn, tôi sẽ tiến hành đổi tên và chúng ta sẽ hoạt động dưới cái tên mới đó.”
À, tên công ty mới sẽ là.
“Tập đoàn NTR. Cô thấy cái tên này thế nào?”
“….”
Armonia vẫn giữ nguyên vẻ mặt không chút cảm xúc và chẳng đưa ra bất kỳ lời hồi đáp nào cho cái tên đầy ám chỉ đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
