Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Học viện ma pháp Shutra - 1 - Chương 36 - Học viện ma pháp Shutra (1-20)

Chương 36 - Học viện ma pháp Shutra (1-20)

“Hiệu, Hiệu, Hiệu, Hiệu trưởng!”

Tên trợ giáo sư mặt cắt không còn một giọt máu, run bần bật nhìn Hiệu trưởng.

Chỉ xét về ngoại hình thì Hiệu trưởng trông trẻ trung hơn hẳn, nhưng cái uy áp toát ra tuyệt đối không giống của một người mới chớm tuổi 30.

Mái tóc bạc trắng kết hợp với bộ đồng phục đen giống hệt các giáo sư khác, rõ ràng vẻ bề ngoài hết sức bình thường, nhưng lại mang đến một cảm giác áp bức đến nghẹt thở.

Hiệu trưởng cười ha hả rồi bước lại gần tên trợ giáo sư.

“Xin lỗi vì đã ngắt lời ngay giữa tiết học. Thấy ồn ào quá, tôi tự hỏi không biết có chuyện gì nên ghé vào xem sao.”

“D-D-D-Dạ không! Tôi, tôi thành thật xin lỗi!”

Đột nhiên, tên trợ giáo sư quỳ sụp xuống và bắt đầu rơi nước mắt.

Chẳng biết đấy là nước mắt ứa ra vì đau mông hay là nước mắt tuôn trào vì quá sợ hãi nữa.

“Hahaha, đứng lên đi. Chuyện thường tình ấy mà.”

“X-Xin lỗi ngài! T-Tôi x-xin, tôi xin lỗi ngài!”

Ngay cả khi đang lồm cồm bò dậy, hắn vẫn liên mồm gào lên xin lỗi.

‘Người ta cũng có thể trở nên hèn mạt đến mức này sao.’

[Nếu là Hiệu trưởng thì thừa sức đá bay một tay trợ giáo sư, nên ông ta thành ra thế kia cũng là điều dễ hiểu thôi.]

Đám học viên khác cũng căng cứng cả người, hóa đá y như những bức tượng.

Hiệu trưởng mỉm cười, đưa mắt nhìn quanh giảng đường rồi cất lời với các học viên.

“Xin lỗi các cô cậu. Vì đã làm phiền ngay giữa một bài kiểm tra quan trọng thế này.”

“K-Không hề! H-H-H-Hiệu trưởng giá lâm, chắc chắn mọi người đều rất vinh hạnh!”

“Hahaha. Nhìn thấy một lão già như tôi thì có ai mà thích thú cho được.”

“L-Làm gì có chuyện đó ạ! T-Tất cả, vỗ tay!”

Thằng chả điên à, tự dưng dở chứng bắt vỗ tay cái lờ gì vậy.

Nhưng có vẻ đám học viên khác không nghĩ giống tôi, chúng bắt đầu vỗ tay rào rào vô cùng nhiệt liệt.

Và tôi cũng đành hùa theo vỗ tay trong số đó….

Hiệu trưởng mỉm cười quay sang nhìn tên trợ giáo sư.

“Đã lỡ bước vào rồi, tôi nán lại xem kiểm tra một chút có được không?”

“D-Dĩ nhiên là được!”

Tên trợ giáo sư ôm riết lấy cái mông đau điếng, rên rỉ khúm núm kéo nhẹ chiếc ghế mình đang ngồi ra rồi khom lưng xuống.

“N-Ngài ngồi đây đi ạ! Thưa Hiệu trưởng!”

“Hahaha. Nhìn tình trạng hiện tại thì tôi thấy người cần phải ngồi là thầy chứ không phải tôi đâu.”

“T-T-Tôi không sao!”

“Vậy thì, dẫu có hơi mặt dày nhưng tôi xin mạn phép ngồi một lát. Có tuổi rồi, đứng lâu cũng oải lắm.”

Nếu xem cảnh này mà tắt tiếng đi, chắc ai cũng tưởng đây là một tên côn đồ đang bắt nạt ông chú qua đường nào đó mất.

Vì ngoại hình của Hiệu trưởng trông trẻ hơn hẳn, nên đâm ra lại có cảm giác kỳ cục đến lạ.

Hiệu trưởng ngồi ngay ngắn rồi quay sang hỏi tên trợ giáo sư.

“Mà nhắc mới nhớ, lúc nãy có chuyện gì mà thầy lại nổi trận lôi đình đến thế?”

“C-Chuyện, chuyện đó….”

Trợ giáo sư bắt đầu trình bày lại tình huống vừa xảy ra.

Tất nhiên là hắn đã lươn lẹo giấu nhẹm đi mấy hành động hạ lưu vô liêm sỉ của mình, chỉ bốc phét rằng đang định phạt Louis vì tội lén xài ma pháp nhắm vào mình.

Louis lập tức phản bác.

“Em không hề làm chuyện đó!”

“Đừng có mà xảo biện! Không phải cậu thì còn là ai vào đây nữa!”

Khi ngọn lửa cãi vã chực chờ bùng lên lần nữa, Hiệu trưởng đã ra mặt dập tắt.

“Thôi nào, thôi nào. Bình tĩnh lại đi. Trợ giáo sư, thầy có tận mắt nhìn thấy cậu học viên đó sử dụng ma pháp không?”

“C-Cái, cái đó….”

Trợ giáo sư ấp úng, cứng họng không trả lời nổi.

Hiệu trưởng vẫn ngồi nguyên tại chỗ, đưa mắt nhìn khắp đám học viên rồi cất tiếng hỏi.

“Ở đây có học viên nào tận mắt chứng kiến cậu bạn đó dùng ma pháp không?”

“….”

Chẳng có một tiếng trả lời nào.

“Có lẽ trợ giáo sư đã hiểu lầm rồi. Theo lẽ thường mà nói, không lý nào một học viên bị tất cả mọi người chú ý lại có thể thi triển ma pháp mà không ai nhìn thấy được.”

“C-Cái, cái….”

Rõ ràng là ổng nói quá chuẩn.

Theo lẽ thường mà nói thì….

‘Chà, đúng là năng lực đỉnh chóp thật đấy? Ám sát bằng trò này thì có quỷ mới biết được đúng không?’

[Nhưng đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma đấy. Anh nên cẩn thận thì hơn.]

‘Okê~’

Tôi trả lời một cách thong dong trong bụng rồi đưa mắt nhìn Hiệu trưởng.

Nhưng có vẻ như ánh mắt của Hiệu trưởng cũng đang hướng về phía tôi.

Không phải là ảo giác, ổng thực sự đang nhìn chằm chằm xuyên thấu vào tôi.

‘...Sao lão già kia lại nhìn tôi một cách đầy bất an thế nhỉ?’

[Với một pháp sư ở đẳng cấp đó, biết đâu ông ta lại sở hữu những năng lực độc đáo mà ngay cả chúng ta cũng không lường trước được. Rất dễ bị lộ tẩy, nên anh nhớ cẩn thận đấy.]

Trao cho tôi ánh nhìn sắc lẹm trong vài giây, ổng liền quay sang tên trợ giáo sư và nói.

“Tuy nhiên, tôi quả thực có cảm nhận được dòng chảy của ma lực. …Là ma pháp hệ Lôi.”

Nghe Hiệu trưởng phán câu đó, tim tôi bắt đầu đập thình thịch.

Nhưng tên trợ giáo sư thì vẫn một mực đổ diệt cho một người chẳng liên quan.

“Đ-Đúng thế thưa ngài! Rõ ràng là cái thằng oắt đó!”

“Không, em….”

Ngay khoảnh khắc Louis chực mở miệng thanh minh lần nữa, Hiệu trưởng liền ngắt lời và bình thản cất giọng.

“Xin nói trước một điều.”

Khi Hiệu trưởng cất lời, tất cả mọi người đều nín bặt.

Biểu cảm của ổng thoạt nhìn đã khác hẳn ban nãy.

Rõ ràng là vẫn đang mỉm cười, nhưng nụ cười ấy tuyệt nhiên chẳng ẩn chứa lấy một tia nhân từ nào.

“Nếu trong ngôi trường này có học viên nào dám chĩa mũi nhọn về phía giáo sư, tôi sẽ là người đích thân trừng trị kẻ đó trước tiên. Rõ chưa?”

“….”

Chẳng ai dám ho he nửa lời.

Không phải là không muốn trả lời.

Mà là cái áp lực kinh hồn táng đởm đè nặng lên toàn thân khiến chẳng ai thốt nổi nên lời.

Vấn đề là, tên trợ giáo sư cũng đang bị đè bẹp dí hệt như bọn tôi.

Tên trợ giáo sư run rẩy cập kê, đến cả việc đứng vững thôi cũng đã là quá sức đối với hắn.

‘Chà... đúng là không hổ danh Đại pháp sư nhỉ?’

[Anh hoàn toàn phải dè chừng ông ta chẳng kém gì những nhân vật khác đâu. Ông ta đúng là phe đồng minh, nhưng không phải là đồng đội của chúng ta đâu, anh phải khắc cốt ghi tâm điều đó.]

‘Biết rồi... tôi sẽ ghi nhớ.’

Hiệu trưởng thu lại sát khí, trở về với nụ cười hiền hậu như cũ rồi quay sang hỏi đám học viên.

“Vậy không biết ở đây, có học viên nào đang học ma pháp hệ Lôi không?”

“Cái... t-thưa Hiệu trưởng….”

“Vâng?”

“Môn hệ Lôi kể từ năm nay đã….”

“Ái chà…. Tôi quên béng mất. Chắc tại có tuổi rồi nên lú lẫn ấy mà. Hửm?”

Hiệu trưởng và tên trợ giáo sư đồng loạt nhìn về phía tôi.

Cả đám học viên đang dán mắt vào hai người họ cũng bắt đầu đổ dồn ánh nhìn sang tôi.

Tôi đang rụt rè giơ một tay lên.

Hiệu trưởng nhìn tôi với vẻ mặt đầy hoài nghi và hỏi.

“Trò đang theo học môn hệ Lôi thật sao?”

“Vâng, dù chỉ là hệ phụ thôi nhưng….”

“Chẳng phải lớp học đã bị hủy rồi sao?”

Tuy là Hiệu trưởng nhưng có vẻ ổng không nắm rõ toàn bộ sự vụ trong trường cho lắm.

Lớp học chỉ có lèo tèo một mống học viên thì chắc là tự giải quyết ở cấp giáo sư chính thức luôn rồi.

Tôi giải thích rằng mình đã được cấp phòng thực hành và bắt đầu tự học kể từ ngày hôm nay.

“Ra vậy…. Nếu giáo sư Maximilian còn sống thì trò đã được hưởng một nền giáo dục tuyệt vời hơn rồi. Thật đáng tiếc.”

“Vâng….”

Rõ ràng là ổng đang bày ra vẻ mặt tiếc nuối, nhưng tôi lại cảm thấy có gì đó lấn cấn.

Lòng tôi dấy lên một sự hoài nghi rằng liệu biểu cảm kia có chứa đựng chút sự thật nào không.

Hiệu trưởng lại nở nụ cười và hỏi dò.

“Có khi nào trò đã lén thi triển ma pháp trận không đấy?”

Bây giờ nghi can số một lại chuyển hướng sang tôi rồi.

Mà dính quả đắng này thì xác định là toang luôn.

“Em….”

“Thưa Hiệu trưởng, cậu ấy không làm chuyện đó đâu ạ.”

“Hửm?”

Kẻ lên tiếng trả lời không phải là tôi.

Là Luna.

“Em đã quan sát từ nãy đến giờ, và em không hề thấy cậu ấy có bất kỳ động thái nào định thi triển ma pháp cả.”

“Hừm….”

Hiệu trưởng đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Luna, rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Sau đó, ổng lại quay sang hỏi đám học viên khác.

“Vậy không biết có học viên nào khác tình cờ chứng kiến không?”

“….”

Không một ai trả lời.

Sau một khoảng lặng kéo dài, Hiệu trưởng mới ngẩng đầu nhìn về phía tên trợ giáo sư và nói.

“Chuyện của trợ giáo sư thật đáng tiếc, nhưng tôi nghĩ đó chỉ là hiện tượng ma lực tích tụ lâu ngày rồi tự phát nổ theo lẽ tự nhiên thôi.”

“V-Vâng, nếu Hiệu trưởng đã phán vậy thì chắc chắn là thế rồi….”

Nhờ lời khai làm chứng của Luna, tôi đã nhẹ nhàng bay màu khỏi danh sách tình nghi.

Tất nhiên là chẳng biết lão Hiệu trưởng đang toan tính gì trong đầu….

Hiệu trưởng và trợ giáo sư trao đổi thêm vài câu, sau đó bài kiểm tra mới được tiếp tục.

Có điều, khác với ban nãy, giờ đây tên trợ giáo sư còn run rẩy tợn hơn cả đám học viên đang làm bài.

“V-Vậy thì, Shuta Lunatvelt.”

“Là Luna Stadtfeld ạ….”

“Đ-Đúng rồi! Thi triển ma pháp trận đi.”

Thực ra, người bất lợi nhất ở đây có lẽ chính là Luna.

Đã phải tập trung cao độ để làm bài kiểm tra thì chớ, lại còn vướng vào đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, rồi giờ lại phải thực hành ngay trước mặt Hiệu trưởng….

Thế nhưng, Luna vẫn cực kỳ bình tĩnh hoàn thiện ma pháp trận của mình.

Không, phải nói là còn mượt mà hơn trước rất nhiều.

‘Chắc hẳn cô nàng đã luyện tập trầy da tróc vẩy đây.’

[Là người thuộc phái nỗ lực nên cô ấy chắc chắn không có chuyện chểnh mảng đâu.]

‘Sáng nay đi muộn khéo cũng do thức đêm cày cuốc đến mức ngủ quên luôn cũng nên.’

Tôi vừa thầm khen ngợi ma pháp trận của Luna vừa không rời mắt khỏi cô nàng.

May mà nhờ có Hiệu trưởng nên tôi không phải nhức mắt với mấy trò tởm lợm của tên trợ giáo sư, bầu không khí lớp học cứ thế êm đềm trôi qua.

Lần này thì đến lượt tôi.

“...Tiếp theo, Seong Suho.”

“Vâng.”

Khác hẳn ngày thường, tôi sải bước thật dõng dạc, vừa đi vừa lén thăm dò thái độ của Hiệu trưởng.

Tên trợ giáo sư thì vẫn lườm tôi bằng nửa con mắt y như lần trước, nhưng cái lão già kia đang nghĩ gì trong đầu thì có cho vàng tôi cũng chịu.

Lão chỉ ngồi đó, miệng nở nụ cười và dõi theo tôi.

Tôi bước lên bục, chờ hiệu lệnh của người chấm điểm.

Tên trợ giáo sư với ánh mắt khó ở hất hàm ra hiệu.

“...Bắt đầu.”

Tôi bắt đầu vẽ ma pháp trận với những đường nét vô cùng uyển chuyển.

Những sợi dây ánh vàng thô kệch đan vào nhau tạo thành một hình tròn, và tôi lấp đầy bên trong bằng những ký tự Rune màu vàng nhạt thanh mảnh.

Từng ký tự được sắp xếp ngay hàng thẳng lối, không hề sai lệch dù chỉ một li.

Đôi tay tôi múa lượn vẽ ra ma pháp trận với tốc độ còn nhanh hơn cả những gì não bộ đang xử lý.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, một ma pháp trận ánh vàng tỏa sáng rực rỡ như mặt trời đã được hoàn thiện.

Tổng thời gian cỡ chừng 15 giây.

Vì là bài kiểm tra nên nhờ độ tập trung được buff lên cao độ, tôi đã vẽ nhanh hơn mức bình thường.

Nhìn cái ma pháp trận bừng sáng lộng lẫy và phóng ra những luồng điện ổn định, toàn bộ học viên đều phải ồ lên thán phục.

(Vãi chưởng, vẽ vòng tròn ma thuật mượt vãi linh hồn.)

(Dù Louis vẽ xịn hơn thật, nhưng mà vòng tròn ma thuật hệ Lôi trông bảnh chóa.)

(Á đù, hay là tao cũng học thử hệ Lôi nhỉ?)

(Đồ hâm, lo mà vẽ cái của mày cho tử tế đi. Vẽ bằng chân mà cứ tinh tướng….)

(Có muốn nếm thử cú sút song phi của tao không?)

So với sự ghẻ lạnh lúc mới vào, giờ tôi đang được đãi ngộ vô cùng nồng hậu.

Mấy cái đứa ngày xưa mở mồm ra là thường dân này nọ, chắc do đã quen với môi trường học đường nên dạo này cũng hiếm khi lôi mấy từ đó ra để cà khịa nữa.

Chỉ trừ một người duy nhất….

“….”

Ngoại trừ cái thằng ất ơ kia.

Nó lườm tôi một cái rồi quay ngoắt mặt đi.

Tôi bất giác nhìn theo hướng mắt của nó, hóa ra thằng ất ơ đó đang nhìn chằm chằm vào Luna.

Luna đang thẫn thờ nhìn ma pháp trận của tôi như kẻ mất hồn.

Hiệu trưởng ngồi bên cạnh bắt đầu vỗ tay tán thưởng.

“Hahaha. Thực sự rất tuyệt mỹ. Lúc nghe trò học hệ Lôi, tôi còn lo lắng, nhưng xem ra trò hoàn toàn có thể nối gót giáo sư Maximilian rồi đấy. Thậm chí kỹ năng của trò còn vượt trội hơn cả cậu ấy hồi còn đi học ở trường này nữa kìa.”

“Em cảm ơn.”

Tôi thầm lục lại ký ức về vị giáo sư đã tỏi mạng vì chính ma pháp của mình.

‘Giáo sư hệ Lôi thăng thiên kia trông cũng phải ngoài 60 rồi mà…’

[Tuổi của Ludwig Rieffenstahl rơi vào khoảng 500 tuổi.]

‘Vãi đái, không phải nửa thế kỷ mà là nửa thiên niên kỷ luôn.’

Tôi vừa rùng mình ớn lạnh trong bụng vừa liếc xem phản ứng của tên trợ giáo sư.

Chấm điểm ngay cạnh Hiệu trưởng nên có vẻ hắn cũng rén, không dám nhắm mắt chấm bừa như mọi khi.

“Trợ giáo sư thấy sao? Việc có một học viên như vậy đang được theo học dưới sự dẫn dắt của thầy ấy.”

“Cái... hahaha... T-Tôi nghĩ tương lai của trường chúng ta có vẻ rất xán lạn, đó thực sự là một điều may mắn….”

“Hahaha, thầy không cần phải quá khiêm tốn thế đâu. Chẳng phải trợ giáo sư cũng xuất thân từ ngôi trường này hay sao. So với thời đó, mức độ cạnh tranh bây giờ có đáng là bao. Hahaha.”

“Hahaha... C-Cảm ơn ngài.”

Tên trợ giáo sư cố sống cố chết không muốn làm phật lòng Hiệu trưởng, liên tục khom người nịnh bợ ra mặt.

Nhìn bộ dạng đó, tôi bỗng nhận ra sự diệu kỳ của cơ thể con người.

...Mang cái bụng mỡ kia mà khom lưng thế thì gãy mịa cột sống mất, thế quái nào cái cột sống đó vẫn trụ được, ảo ma Canada thật.

Tôi cúi chào kết thúc rồi lững thững đi về chỗ ngồi.

Ngồi bên cạnh, Luna liếc mắt lén lút nhìn tôi.

Hôm nay, dù tôi có nhìn lại thì cô nàng cũng không hề ngoảnh mặt đi.

Cô nàng đắm đuối nhìn tôi, chỉ mấp máy môi không thành tiếng.

Nếu không phải là tôi bị ảo tưởng, cô nàng vừa nói với tôi câu này.

(Cảm ơn.)

Tôi vờ như không biết, chỉ nhún vai rồi mỉm cười đáp lại.

Luna nhìn nụ cười của tôi rồi cũng cười đáp trả.

Xác nhận được nụ cười của cô nàng, tôi mới quay đi, tập trung xem bài kiểm tra của những người khác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!