Chương 35 - Học viện ma pháp Shutra (1-19)
“Tí thì chầu ông vải….”
Một tiếng.
Là khoảng thời gian từ lúc tôi kiệt sức nằm bẹp dí như chó chết cho đến khi có thể thốt ra được một câu.
Mới xài có một lần mà ma lực bị bòn rút sạch bách, cảm giác cơ thể sắp khô quắt lại thành xác ướp đến nơi.
[Việc tiêu hao ma lực đột ngột như vậy hoàn toàn có thể dẫn đến những tình trạng mà ngay cả Enel cũng vô phương cứu chữa.]
“…Ừ, biết rồi. Cảm ơn cô đã lo lắng.”
[….]
Cái “vô phương cứu chữa” đấy thì tôi cứ tự hiểu là đi tong luôn cái mạng cho nhanh.
Trong suốt quãng thời gian tôi nằm như một cái xác không hồn méo thốt được lời nào, Armonia đã không ngừng lên lớp xỉ vả tôi.
Suốt ròng rã một tiếng đồng hồ….
Tôi thì sức tàn lực kiệt, không cãi lại được câu nào, đành ngậm bồ hòn làm ngọt nằm nghe giảng đạo.
Chống tay trái xuống đất, tôi khó nhọc gượng nửa thân trên dậy.
Đám bụi xám xịt phủ trên người thi nhau bay lả tả khắp phòng.
Dù cảm nhận rõ mồn một ma lực đang dần hồi phục trong cơ thể, nhưng dư chấn kinh hoàng ban nãy vẫn còn hằn sâu trong từng thớ thịt.
Tôi ngồi phệt xuống đống bụi bẩn, chăm chú nhìn cái lỗ thủng trên tấm sắt rồi nói với Armonia.
“Cái ma pháp trận này mang đi chế cháo lại tí thì chắc xài ngon lành cành đào nhỉ?”
[Đúng như anh Suho nói, nếu cải tiến được những phần cần thiết thì đây sẽ là một ma pháp vô cùng hữu dụng. Có điều, những điểm cần khắc phục cũng không hề ít.]
Danh sách những mục cần cải tiến mà Armonia đề xuất như sau.
Đầu tiên, Ma pháp trận.
Trên đại lục này, cái ma pháp trận này có một điểm yếu chí mạng là không thể tùy tiện lôi ra dùng trước mặt bàn dân thiên hạ được. Khơi khơi tạo ra cả đống ma pháp trận cùng lúc thì có mà nổ tung cái trường này mất.
Kết luận: Phải tìm cách thu nhỏ cái của nợ này lại.
Tuy nhiên, rào cản này lại được dọn dẹp dễ như bỡn.
“Tầm này chắc là vừa khít nhỉ?”
[…Thực sự quá đáng gờm. Dù là ma pháp trận đã khắc sâu trong trí óc, nhưng việc có thể tái tạo thu nhỏ nó lại hoàn toàn nằm ở một đẳng cấp khác….]
Tôi đã ép gọn cái ma pháp trận y hệt ban nãy lại chỉ bằng cỡ một đồng xu.
Dù bị bóp nghẹt kích thước, hiệu năng của cái ma pháp trận đồng xu này không hề sứt mẻ tí nào.
Vì đối với ma pháp trận, mấu chốt không nằm ở kích cỡ to nhỏ, mà là ở việc có nặn ra được cái thuật thức bên trong một cách trọn vẹn hay không.
Cái ma pháp trận bé bằng lỗ mũi này mà bắt tôi tự tay vẽ thì có mọc thêm ba đầu sáu tay tôi cũng chịu.
May nhờ có đặc tính [Hiện thực hóa tưởng Tượng] gánh còng lưng.
Thu gọn đến cỡ này thì chỉ cần đứng lùi xa một tí, thách bố đứa nào dám bảo đây là ma pháp trận.
[Bên cạnh đó, anh bắt buộc phải chuyển sang sử dụng loại ma pháp trận thường dùng trong câu lạc bộ.]
“…Ừ, rõ rồi.”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Armonia xài cái giọng điệu răn đe, ra lệnh thế này.
Chắc mẩm đây là một quy tắc sống còn không được phép vi phạm.
Cái ma pháp trận do ông giáo sư cắm vào bản báo cáo vốn dĩ có thiết lập đầu vào vô hạn, nên với cái sức tép riu của tôi lúc này thì quá sức chịu đựng.
Tạm thời tôi đành phải bợ đỡ lại cái ma pháp trận tuy yếu sinh lý nhưng bù lại cực kỳ ổn định của câu lạc bộ vậy.
Thứ hai, Đạn dược.
[Viên bi sắt mà anh Suho vừa dùng chứa quá nhiều tạp chất pha tạp. Nếu anh dự định xài nó trong những tình huống một mất một còn, anh nên dùng Enel để đúc đạn siêu dẫn, hỏa lực sẽ được tăng cường một cách vượt bậc.]
“Ố, tăng khoảng chừng bao nhiêu?”
[Trong điều kiện tương đương với lúc nãy, hỏa lực sẽ tăng gấp 5 lần.]
“Vãi chưởng…. Thế tốn bao nhiêu Enel để đúc một viên?”
[200 Enel.]
“Tiên sư cái Enel… Đạn thế này thì chát quá.”
Nhưng đắt xắt ra miếng, con hàng này uy lực kinh hoàng.
Theo lời Armonia phím, nếu sau này lượng ma lực được cơi nới thêm, tôi có thể chồng thêm nhiều lớp ma pháp trận nữa để khuếch đại uy lực lên gấp bội.
Cứ đắp thêm hai ma pháp trận ở hai bên là sức công phá và tầm bắn lại nhảy vọt lên một tầm cao mới.
Tạm thời trước mắt tôi cứ xài bi sắt phèn để luyện tay đã, lúc nào hữu sự mới chịu móc hầu bao quất đạn siêu dẫn bằng Enel.
Thứ ba, Cạn kiệt ma lực.
[Thứ mà anh Suho vừa nếm trải chính là Cạn kiệt ma lực. Ma lực vốn là một dạng năng lượng chảy vào cơ thể từ tự nhiên. Nếu anh tiêu xài quá 50% lượng ma lực trong người, tính mạng của anh sẽ ngàn cân treo sợi tóc.]
“Ừ, mới trải nghiệm xong đây. Trải nghiệm một lần là tởn tới già.”
Sinh khí bị hút cạn, lúc nãy tôi còn tưởng mình sắp về chầu ông bà đến nơi.
Cô giải thích thêm, thường thì chẳng ai dở hơi đến mức muốn xài quá 50% cả, nhưng trường hợp của tôi là do đú đởn quất cả rổ ma pháp trận nên vô tình tự đục lỗ cái cốc giấy chứa ma lực của mình.
Nói tóm lại là rò rỉ ma lực một cách ngu ngốc ngoài tầm kiểm soát.
[Chỉ cần không sử dụng những ma pháp trận được thiết kế mất kiểm soát như ban nãy, nó sẽ là một trợ thủ đắc lực cho anh.]
“Vãi, nhưng sao cơ thể tôi mãi không hồi phục thế này? Chân tay bủn rủn đéo tả nổi.”
[Đó là sự tàn khốc của Cạn kiệt ma lực. Nó không phải là một hiện tượng tự nhiên, nên hiếm có người bình thường nào xui xẻo vướng phải.]
Đặc biệt là do tôi không xả ma lực từ từ cho đến ngưỡng 50%, mà lại vắt kiệt tất tần tật chỉ trong một tích tắc, nên cơ thể mới gánh chịu một cú sốc kinh khủng như vậy.
Chăm chú nhìn vào tấm sắt lủng lỗ, lồng ngực tôi căng tràn một cảm giác tự hào mãnh liệt.
Buổi học Lôi thuộc tính đầu tiên khép lại với sự thỏa mãn tột đỉnh.
..
..
“Cậu không sao chứ?”
“Hả? Sao cơ?”
“Trông cậu tiều tụy lắm.”
Luna vừa thấy mặt tôi ở giảng đường đã hỏi han ngay tắp lự.
Từ lúc nếm trải cú sốc cạn kiệt ma lực đến giờ, đầu óc tôi vẫn cứ lâng lâng như người trên mây.
Đám khác đéo thèm nói chuyện với tôi thì mặc xác chúng nó, nhưng Luna thì cứ để ý tôi chằm chằm nên chắc nhìn phát biết ngay.
Tôi gãi gãi thái dương, lấp liếm qua chuyện.
“À, do tôi hít phải bụi nhiều quá nên hơi ngợp thôi.”
“Bụi á?”
“Ừ, đại loại vậy.”
“….”
Đúng lúc Luna hơi dẩu môi lên định vặn vẹo tiếp, thì một lão giáo sư ưỡn ẹo bước vào.
…Đó chính là tên trợ giáo sư phụ trách môn Phác họa Ma pháp trận.
Vừa ló mặt vào lớp, trợ giáo sư đã xăm xăm bước lên bục, trong khi hai mắt cứ trừng trừng ném tia lửa đạn về phía tôi.
‘…Quả này bị ghim chặt cmnr.’
[Cho dù có muốn quên, e là cũng khó mà quên được.]
‘Tôi mà là hắn tôi cũng méo quên được.’
Vẻ mặt của trợ giáo sư không phải là cái kiểu ra oai thị uy học viên như mọi khi.
Hắn đang nhìn tôi bằng ánh mắt tàn sát như muốn ăn tươi nuốt sống tôi ngay tại chỗ.
Khi yên vị trên bục giảng, hắn cau có đảo mắt nhìn bao quát cả phòng với một vẻ mặt không thể hãm lờ hơn.
Đám học viên phía dưới cũng đang đáp lễ hắn bằng những ánh nhìn như đang coi hắn là một loài bọ rệp.
Nếu chỉ một hai đứa thì hắn có thể thẳng tay tống cổ trừ điểm để dằn mặt, nhưng hắn không thể làm trò đó với toàn bộ sinh viên trong giảng đường được.
Tên trợ giáo sư nghiến răng ken két, rít lên.
“…Chắc hẳn các cô cậu vẫn còn nhớ chuyện hôm nay tôi sẽ tiến hành kiểm tra năng lực. Bắt đầu từ hàng đầu tiên, lần lượt từng người một bước lên bục thực hành cho tôi xem.”
Kéo cái ghế ra ngồi chễm chệ cạnh bục giảng, hắn bắt đầu gọi tên đứa đầu tiên.
“Louis Brandrup.”
“Có.”
Hên thế nào thằng ất ơ Louis lại đang chễm chệ ngay hàng đầu, thế là hắn lò dò bước lên bục.
Sau khi kiểm tra thấy hắn đã đứng ngay ngắn, trợ giáo sư ra hiệu lệnh.
“Bắt đầu.”
Louis không thèm đáp lại một tiếng, vung ngón tay vẽ loằng ngoằng trên không trung để phác họa ma pháp trận.
“““Oa!”””
Khắp giảng đường vang lên những tiếng ồ à tán thưởng.
Những luồng sáng đỏ chói lóa như pháo hoa uốn lượn nối đuôi nhau hiện lên đầy mãn nhãn.
Chỉ vỏn vẹn 10 giây, Louis đã vẽ xong ma pháp trận.
Tuy nó không phải ma pháp trận thuộc hàng kinh điển phức tạp gì, nhưng tốc độ vẽ nhanh như chớp với độ chính xác đến từng milimet kia quả thực là một kỳ tích.
Ngay cả tên trợ giáo sư ngồi ghế VIP kế bên cũng phải há hốc mồm kinh ngạc.
Riêng về khoản cọ vẽ ma pháp trận, chắc chắn thằng nhãi này bỏ xa hắn mấy cây số rồi.
Tôi bĩu môi khinh bỉ qua tâm thức.
‘Cái thằng ranh nạp VIP dơ bẩn….’
[Bản thân cậu ta có lẽ không nhận thức được điều đó đâu.]
‘Đấy mới là vấn đề đấy. Khéo nó lại ảo tưởng đó là năng lực bẩm sinh của nó cũng nên.’
Thằng ất ơ này kiểu gì chả tự sướng rằng đây là cái tài năng mà nó tự rèn dũa mà có.
Là tôi thì tôi cũng thẩm du tinh thần như thế thôi.
Mặc dù tôi không rõ level phác họa ma pháp trận của hắn thực chất là bao nhiêu, nhưng một điều chắc cú là nó ăn đứt tôi rồi.
Tôi có cắm đầu vắt chân lên cổ vẽ cũng phải mất tầm 15 đến 20 giây.
Nhưng tôi đếch care lắm.
Dù sao thì chỉ cần không đội sổ là xong.
‘Xời, cùng lắm tôi xếp bét nhì lớp cũng được.’
[Anh Suho, e là sẽ có biến số đấy.]
‘Biến số gì?’
[Liệu vị trợ giáo sư kia có chịu chấm điểm công tâm cho anh hay không mới là vấn đề.]
‘…Mẹ kiếp.’
Đang ung dung rung đùi nhởn nhơ, ngẫm lại mới nhớ ra cái đứa phát điểm cho tôi lại chính là cái thằng hãm lờ này.
Cho dù tôi có vẽ rồng vẽ phượng xuất thần cỡ nào, hắn ngứa mắt phang thẳng con ngỗng vào mặt tôi thì tôi cũng chỉ biết câm nín.
‘Haa… Thôi bỏ đi. Xác định môn Phác họa Ma pháp trận này toang mẹ rồi.’
[Dù sao cũng có nhiều con mắt đang dòm ngó, hắn ta có lẽ sẽ không dám cho anh điểm thấp nhất một cách lộ liễu đâu.]
‘Hy vọng là thế….’
Tôi thì cá là hắn sẽ đấm thẳng 0 điểm vào mặt tôi cho xem….
Không nói phét đâu, mấy thể loại người này nếu không bị cấp trên kìm kẹp thì bọn nó có thói quen thích làm càn bất chấp mọi thứ.
Ở đây, tên trợ giáo sư là người nắm quyền sinh quyền sát, hắn có làm trời làm đất mà không ai ý kiến gì thì hắn cũng chẳng thèm nể mặt ai đâu.
Biết đâu hắn lại lôi tôi ra làm con tốt thí để dằn mặt đám học viên cứng đầu khác cũng nên.
Buổi kiểm tra bị kéo rê ra dài lê thê hơn dự kiến.
Đá đít thằng Louis sang một bên, đám học viên còn lại cứ loay hoay mãi với một cái ma pháp trận.
Đứa nào lanh tay thì 1 phút, có đứa lề mề mất tận 5 phút.
Thời gian cứ thế trôi đi, rốt cuộc cũng điểm tới tầm giữa danh sách.
“Luna Stadtfeld.”
“Có.”
Luna giữ khuôn mặt lạnh băng, điềm nhiên sải bước lên bục giảng.
Nhìn kỹ thì thấy tình trạng của cô ấy giờ đã khá khẩm hơn hẳn cái bộ dạng tàn tạ lúc tất tả chạy vào lớp ban nãy.
Tóc tai đã được chải chuốt gọn gàng, đồng phục cũng được vuốt ve ngay ngắn lại.
Dù sao thì, soi kỹ lại với bộ dạng chuẩn mực thường ngày vẫn có chút gì đó xộc xệch khó giấu.
Luna đứng nghiêm trang trên bục, giơ tay chuẩn bị vẽ ma pháp trận.
“Khoan đã.”
“…Vâng?”
Thế nào đúng lúc Luna vừa định xuống bút, ten trợ giáo sư đang ngồi kế bên lại lồm cồm bò dậy, dán đôi mắt thô bỉ xăm soi càn quét khắp cơ thể cô nàng.
Không chỉ riêng tôi, toàn bộ học viên trong lớp đều trợn mắt há mồm nhìn hắn với vẻ mặt cạn cmn lời.
Dù hắn chưa giở trò gì quá đáng để mà nhảy dựng lên buộc tội, nhưng nguyên cái ánh mắt hau háu soi mói đó cũng đủ khiến Luna thấy tởm lợm rồi.
Khi chạm phải ánh mắt tôi, Luna lập tức quay ngoắt mặt đi lẩn tránh.
‘Bệnh hoạn vãi?’
[Chắc do trước giờ không bị ai trị nên hắn ta cứ hống hách coi những hành vi như vậy là một đặc quyền.]
‘Đúng là một thằng điên.’
Hồi trước hắn có giở trò quỷ gì thì tôi cũng đéo thèm bận tâm.
Chỉ cần đéo rước họa vào thân tôi là được.
Nhưng sau cả tuần dính lấy nhau gầy dựng tình cảm, một chân lý vĩ đại đã cắm rễ sâu vào trong não tôi.
Luna là của tôi.
Không một đứa nào được phép động tới dù chỉ là một cọng tóc của cô ấy.
Trong đầu tôi giờ chỉ rực cháy một khao khát duy nhất, đó là biến cô ấy thành một người phụ nữ ngoan ngoãn thuần phục mỗi riêng mình tôi.
Giữa lúc ngọn lửa cuồng nộ trong tôi đang chực chờ bùng nổ, tên trợ giáo sư vừa nhoẻn miệng cười thô bỉ vừa rón rén kéo gấu áo Luna.
“Trang phục của em lôi thôi quá, để tôi chỉnh lại c…”
“Ư….”
Thế này thì nhịn cái gì nữa.
‘Thằng chó này!’
[Anh Suho! Xin hãy kiềm chế!]
Chính khoảnh khắc đó.
Rầm!
Thằng Louis lại nhanh chân hơn tôi một bước, đập bàn bật dậy đùng đùng.
“Giáo sư!”
Nhìn cái điệu bộ hầm hầm sát khí của hắn, thừa biết hắn định đứng lên xả cho tên kia một trận.
Chắc cu cậu không muốn nuốt cục tức rồi lại nhẫn nhịn cho qua như lần trước nữa.
Tất thảy mọi ánh nhìn, từ đám học viên cho đến tên trợ giáo sư, đều dồn cả vào Louis.
‘Ngon, thời cơ vàng đây rồi!’
Lợi dụng lúc mọi người đang bận dán mắt vào thằng Louis, tôi lén lút tạo ra một cái ma pháp trận ngay dưới cái mông bè bè của tên trợ giáo sư ở đằng xa rồi kích hoạt.
Tôi chủ ý đẩy cường độ cao hơn một bậc so với cái vụ chích điện vào trán thằng ất ơ lần trước.
Xẹt xẹt xẹt xẹt.
“Áaaaaa!”
Trợ giáo sư rống lên một tiếng thê thảm, một tay ôm khư khư lấy bàn tọa, cả người loạng choạng đổ ập xuống.
Thấy hắn ta trong lúc ngã nhào còn cố chới với bấu víu vào mình, Luna hoảng hồn né vội cánh tay của hắn rồi phi thẳng xuống bục giảng.
Bịch!
Trợ giáo sư giáng trọn cặp mông xuống sàn, âm thanh dội vang khắp phòng.
“Áaaaa! Thằng ôn con này, mày vừa giở trò gì thế hả!”
“Kh-Không phải em làm!”
Tên trợ giáo sư nước mắt nước mũi tèm lem, tay vẫn khư khư ôm mông, tay kia chỉ thẳng mặt Louis mà tru tréo.
Cả bầy học viên cũng đồng loạt hướng ánh nhìn ngờ vực về phía Louis, kẻ tình nghi số 1.
Người duy nhất trong phòng không hề mảy may để tâm đến hắn là….
Luna.
Cô ấy đang nhìn tôi một cách đăm chiêu.
Vừa chạm phải ánh mắt cô nàng, tôi quê độ quá đành vờ giả lơ, đánh bài chuồn ngoảnh mặt sang phía Louis hóng hớt.
Nhìn cái điệu bộ luống cuống, lắp bắp lươn lẹo của thằng ất ơ kia khoái vãi.
‘Năng lực có đỉnh đến mấy thì làm gì khi chọn không đúng thời điểm.’
[Tuy nhiên anh vẫn phải cực kỳ cẩn trọng. Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là hậu quả khôn lường đấy.]
‘Biết rồi, tôi sẽ cẩn thận.’
Vì đụng tới đúng cục cưng Luna nên máu nóng tôi dồn lên não, chưa kịp nghĩ ngợi gì đã táy máy tay chân rồi.
Nếu lúc nãy thằng ất ơ kia mà ngồi im như chó thì tôi cũng tính đứng dậy xả cho hắn một trận.
Kế hoạch ban đầu là định gào lên hút sự chú ý rồi lén lén chích điện cho hắn một phát, hên sao lại được thằng lỏi con cover cho quả này.
Tên trợ giáo sư vẫn đang nước mắt giàn giụa, tay ôm mông lồm cồm bò dậy.
Hắn trừng mắt nhìn Louis, gân cổ lên rống.
“Tao đuổi học mày! Dám tấn công cả giáo sư sao!?”
“E-Em tuyệt đối không hề làm ạ!”
Dù trợ giáo sư có gào thét dọa đuổi học đi chăng nữa, thì thách kẹo hắn cũng chẳng dám làm thật.
Lấy cái bằng chứng gì để đuổi học nó, cả cái giảng đường này có ai đui đâu mà méo thấy Louis tay còn chưa thèm vẽ cái ma pháp trận nào.
Nhưng cơn thịnh nộ của trợ giáo sư vẫn không có dấu hiệu hạ nhiệt.
“Không những đuổi học mày! Tao sẽ đích thân lên gặp Quốc vương của mày để tính sổ!”
Toàn sủa bậy bạ.
Giáo sư có quyền lực thế quyền lực nữa thì hắn cũng chỉ là một trợ giáo sư quèn.
Cơn giận đã đánh bay lý trí của tên trợ giáo sư, hắn cứ như chó dại bạ đâu cắn đấy.
Giữa lúc hắn đang gào mồm ăn vạ, một giọng nói đầy uy lực bỗng cất lên từ phía cửa lớp.
“Cho dù có tức giận đến đâu, ăn nói xấc xược với Quốc vương cai trị một quốc gia khác như thế là không thể chấp nhận được đâu.”
“Ông! Là cái thá gì!!”
Tên trợ sư quay phắt lại với bản mặt hầm hầm sát khí.
Mọi ánh nhìn của học viên lập tức dồn cả về phía cửa giảng đường.
Đứng sừng sững ở đó là một người mà tôi mới chỉ có cơ hội diện kiến đúng một lần duy nhất.
Vừa nhìn thấy bóng dáng người đàn ông đó, toàn thân trợ giáo sư bắt đầu run rẩy bần bật như cầy sấy.
“Hiệu, Hiệu, Hiệu, Hiệu trưởng!”
Đại pháp sư, đồng thời là Hiệu trưởng của Học viện ma pháp Shutra.
Ludwig Rieffenstahl đang đứng sừng sững ngay đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
