Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2898

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Học viện ma pháp Shutra - 1 - Chương 34 - Học viện ma pháp Shutra (1-18)

Chương 34 - Học viện ma pháp Shutra (1-18)

Tôi đang ngồi ườn trên ghế, vươn vai một cái rồi lại nằm vật ra bàn.

“Haa…. Lại một ngày chán ốm bắt đầu.”

[Hôm nay có vẻ Luna Stadtfeld sẽ đến muộn.]

“Công nhận, đáng nhẽ giờ này cô ấy phải vác mặt đến rồi chứ.”

Khắp giảng đường đang ồn ào náo nhiệt, nhưng lại đéo thấy tăm hơi Luna đâu.

Mấy đứa khác có đến hay không thì tôi mặc xác, nhưng vắng Luna tự nhiên thấy thiêu thiếu thế nào ấy.

Đang chìm trong suy tư thì tên Black Joker, tên trợ giảng của trường, lững thững bước lên bục và thông báo.

“Hôm nay là buổi học đầu tiên của môn Thuộc tính phụ. Tôi sẽ viết vị trí từng giảng đường lên bảng, các em chú ý di chuyển cho đúng. Và làm ơn, đừng có lú lẫn như hôm qua, nhầm nhọt giữa môn Thuộc tính chính và Thuộc tính phụ nữa đấy.”

Trợ giảng quăng một ánh nhìn đầy ngán ngẩm xuống đám học viên.

‘Chậc chậc, kiểu đéo gì cũng có một hai đứa đầu óc trên mây cho xem.’

[Anh Suho.]

‘Gì đấy?’

[Trên bảng không hề ghi thông tin về giảng đường Lôi thuộc tính.]

‘…Vãi, thật kìa?’

Thấy trợ giảng chuẩn bị chuồn khỏi bục, tôi ba chân bốn cẳng phi vội tới.

May mà tóm được anh ta trước khi anh ta chuồn lẹ khỏi giảng đường.

“À này, anh trợ giảng.”

“Hả?”

“Thuộc tính phụ của em là Lôi thuộc tính, nhưng em không thấy ghi vị trí giảng đường trên bảng.”

Trợ giảng đập khẽ nắm đấm tay phải vào lòng bàn tay trái, ra chiều đã nhớ ra điều gì đó.

“A, đúng rồi! Em là học viên đã đăng ký Lôi thuộc tính đợt này nhỉ.”

“Vâng.”

“Bây giờ tôi phải chạy quanh các giảng đường để thông báo vị trí cho học viên, em chịu khó đứng đây đợi tôi một lát được không?”

“…Vâng.”

Cái lề gì thốn.

Cứ phím địa chỉ cho tôi để tôi tự mò đến có phải nhanh hơn không. Tự nhiên đòi dẫn đi làm cái quái gì không biết?

Tôi đành lếch thếch quay lại chỗ cũ ngồi chờ.

Đám học viên trong lớp đang lục đục kéo nhau ra ngoài để tới các giảng đường Thuộc tính phụ, riêng thằng ất ơ với dấu tay vẫn in hằn trên mặt lại bắt đầu lảng vảng quanh chỗ ngồi của Luna.

Chắc mẩm không thấy Luna đâu nên cu cậu cuống cuồng lo lắng đây mà.

‘Cơ mà sao nhỏ này giờ vẫn chưa tới.’

[Tôi e là Luna Stadtfeld đã gặp rắc rối gì đó. Cô ấy không có vẻ là kiểu người sẽ cúp học vô cớ.]

‘Lát nữa trợ giảng về tôi sẽ hỏi thử x…’

Đang nằm ườn trên bàn kết nối tâm thức với Armonia, thì thằng ất ơ bên cạnh bỗng dưng hất hàm cất tiếng.

Bằng cái thái độ lồi lõm không chịu nổi.

“Ê.”

Tôi quyết định giữ phép lịch sự tối thiểu.

Ngoảnh mặt sang, quăng cho hắn cái nhìn kiểu ‘Mày nhìn cái đéo gì’.

“Gì?”

“Nãy cậu hỏi trợ giảng đúng không. Sao Luna chưa đến?”

“?”

Nhìn cái điệu bộ hất mặt lên trời của thằng ất ơ, tôi đành than vãn qua tâm thức.

‘Nó đang sủa cái chó gì thế.’

[Có vẻ như Louis đang lầm tưởng việc anh hỏi trợ giảng lúc nãy là để dò la nguyên nhân Luna Stadtfeld đi muộn.]

‘…Ngứa mồm thì tự đi mà hỏi.’

Đúng là rác rưởi phiền phức.

Tôi lại vùi mặt xuống bàn, quẳng lại một câu cộc lốc.

“Sao tôi biết được.”

“Hà… Mày liệu hồn mà tém tém lại đi.”

“Cái đéo gì cơ?”

Khó đỡ vãi lồn, tôi bật phắt dậy, lườm thẳng mặt Louis.

Trong giảng đường hiện tại chẳng còn mống nào ngoài hai đứa tôi.

Sau khi tia quanh để xác nhận không có ai, Louis mới bắt đầu lộ rõ bản chất.

“Thấy tao dễ dãi một tí là được nước lấn tới đúng không? Cứ cái đà này thì mày đéo ngóc đầu lên nổi ở cái trường này đâu.”

“Mày nghĩ mày là cái thá gì?”

Thề luôn, não tôi bay não thật rồi, đéo thể tin nổi những gì vừa lọt vào tai.

Đúng là thằng điên thứ thiệt.

Thằng ất ơ liếc tôi bằng nửa con mắt, khịt mũi một cái rồi quay gót bỏ đi.

“Hừ…. Đã ngu dốt thì cũng phải biết bợ đỡ gót giày cho người khác.”

Buông lại một câu xách mé rồi hắn chuồn cmn ra khỏi giảng đường.

“Nó sủa cái lồn gì thế.”

[Trong ngạn ngữ của Vương quốc Levin có câu ‘Kẻ vô dụng chỉ cần biết liếm giày cũng có thể thành công’. Chắc là đang kháy đểu anh đấy.]

“Thằng chó điên.”

[…Trông anh có vẻ bình tĩnh hơn tôi tưởng đấy.]

“Bản thân Luna cũng đổ tôi đứ đừ rồi thì việc đéo gì tôi phải tức máu. Trái lại, tôi càng mong chờ cái bản mặt mếu máo của nó khi tâm lý bị nghiền nát bét hơn.”

Về mặt thực lực thì đành ngậm ngùi chịu thua cái thằng ranh đó thật, nhưng nếu bàn về khoản bào mòn tâm lý, biến nó thành đống bã thì tôi tự tin thừa sức.

Rầm!

Nhưng bỗng nhiên, một bóng người từ cửa sau giảng đường lao ầm vào, làm loạn cả phòng.

“Haa… Haa… Haa….”

“Hả?”

Tôi ngoái lại nhìn, hóa ra là Luna. Cô ấy đang thở hổn hển, lê từng bước nặng nhọc tiến về phía tôi.

À không, chính xác là cô ấy đang lê về phía chỗ ngồi của mình.

Đến nơi, Luna bám lấy mép bàn rồi hướng mắt sang phía tôi.

“Hù….”

Vuốt ngực lấy lại nhịp thở xong xuôi, Luna mới quay sang cất lời.

“Ừm… Tiết học hôm nay….”

“À, học môn Thuộc tính phụ nên tụi nó đi hết rồi. Cậu cũng mau đi đi.”

“Thế thì chúng ta cùng….”

“Thôi, tôi có việc riêng nên phải nán lại. Cậu cứ đi trước đi.”

“…Ừm.”

Luna lộ rõ vẻ tiếc nuối, ngoái đầu nhìn lên bảng đen để tìm phòng học của mình.

Thế nhưng, bỗng dưng cô ấy bưng tay che miệng, vẻ mặt cực kỳ hoảng loạn.

Thấy lạ, tôi bèn lên tiếng hỏi.

“Sao thế?”

“Cái đó… vị trí phòng học Thủy thuộc tính….”

“Hả?”

Liếc lên bảng, chỗ ghi vị trí giảng đường Thủy thuộc tính đã bị xóa mờ từng mảng.

Khả năng cao là bọn học viên lúc bu đen bu đỏ lên bục xem phòng đã vô tình cọ quần cọ áo làm nhòe hết chữ.

Dù sao thì một lát nữa tên trợ giảng cũng lộn lại đây, tiện thể hỏi luôn cũng chả mất mát gì.

Khổ nỗi cái bộ dạng tất bật của anh ta lúc nãy, khéo bận quá quên luôn cả đường về cũng nên.

Tôi thì sao cũng được, tự thân vận động môn này nên đéo lo, nhưng Luna mà cứ chôn chân ở đây thì mang danh đi trễ là cái chắc.

‘Tội nghiệp thật. Giờ chỉ còn nước há mõm chờ trợ giảng về thôi.’

[Phòng học Thủy thuộc tính ở tầng 3, giảng đường Lutel.]

‘Ố ồ! Chuẩn bài sếp ơi! Trí nhớ cô đỉnh đấy.’

Vừa rời mắt khỏi bảng đen, tôi đảo ánh nhìn sang Luna.

Trông cô ấy nhăn nhó chưa kìa.

Đã thế thân tàn ma dại nữa chứ.

Mái tóc bạch kim mượt mà thường ngày giờ rối bù xù từng chùm, bộ đồng phục lúc nào cũng phẳng lỳ thẳng nếp thì nay lại nhăn nhúm, xộc xệch đủ chỗ.

Thấy Luna cứ lóng ngóng đứng ngồi không yên, tôi bèn mở lời.

“Tầng 3, giảng đường Lutel.”

“Hả?”

“Tôi bảo cậu cứ lên tầng 3, giảng đường Lutel là được.”

“A…. Có khi nào….”

Luna lại tự lầm bầm một mình.

“Cậu nói gì cơ?”

“…À không, cảm ơn cậu.”

Đúng lúc Luna cúi đầu chào rồi định quay ngoắt đi, tôi đứng phắt dậy tóm lấy cổ tay phải của cô ấy.

Luna giật bắn mình, hét toáng lên khiến âm thanh dội cả giảng đường.

“L-Làm, làm gì vậy!”

“Ui, giật cả mình. Cậu gào cái gì thế….”

“Nh-Nhưng tự nhiên cậu nắm tay tôi….”

“Cúc áo bung rồi kìa.”

“Hả?”

Tôi cẩn thận cài lại cúc áo ở ống tay phải cho Luna.

Cài xong, tôi thủng thẳng ngồi lại xuống ghế rồi bảo.

“Đi đi.”

“….”

Luna cứ đứng đực ra đó, dán mắt vào cái ống tay áo mà tôi vừa cài cúc xong.

“Cậu không đi là muộn học bây giờ.”

“A!”

Nghe đến hai từ “muộn học”, Luna mới choàng tỉnh, vội vàng quay gót co cẳng chạy biến đi.

Trước khi khuất dạng sau cửa giảng đường, cô ấy còn ngoái lại ném cho tôi một nụ cười rạng rỡ.

“Cảm ơn cậu.”

“….”

Thả một câu xong là chuồn thẳng.

Luna vừa rời đi chẳng bao lâu thì tên trợ giảng lững thững bước vào.

“Học viên Suho, phiền em theo tôi lối này.”

..

..

“Ờ... cái đó... chỗ này là…”

“Đúng rồi, em cứ tự học và thực hành ở đây là được.”

Chỗ quái quỷ mà tên trợ giảng dẫn tôi đến lại là một căn phòng thực hành tồi tàn, rách nát.

Mới liếc qua thôi mà tôi ngỡ đây là cái nhà kho bỏ hoang.

Đồ đạc vứt chỏng chơ khắp nơi, những thùng gỗ chứa đầy đồ linh tinh xếp chồng chất lên nhau, bàn ghế thì phủ một lớp bụi dày cộp, còn mấy cái giá sách thì chất đầy những cuốn sách dày cộp với những cái tựa đọc trẹo cả mồm.

Phòng câu lạc bộ đã phèn rồi, cái ổ này còn tàn tạ gấp mấy lần, đéo khác gì một cái nhà kho thực thụ.

Nếu phải bới móc tìm xem nó hơn phòng câu lạc bộ ở điểm nào, thì họa may chỉ có diện tích.

Phòng thực hành này khá rộng, bằng khoảng 1/3 giảng đường bình thường.

Tên trợ giảng giải thích rằng, nhà trường thấy đéo bõ khi phải cắt cử nguyên một giảng đường lớn cho riêng mình tôi, thế nên họ tống khứ tôi vào luôn cái phòng thực hành cũ của vị giáo sư từng phụ trách môn Lôi thuộc tính.

“Thôi tôi đang bận sấp mặt, em ở lại cố gắng nhé! Cố lên!”

“Vâng….”

Tên trợ giảng giơ tay nắm đấm làm động tác cổ vũ lấy lệ rồi té mất dạng.

Tôi đưa tay phủi lớp bụi bám dày trên ghế rồi mới dám ngồi xuống.

Nhìn mớ bụi lơ lửng bay mù mịt trước mắt, tôi nhăn mặt, xua tay phẩy phẩy.

“Ui trời, bụi bặm kinh hồn.”

[Chỉ cần dọn dẹp sơ qua là có thể biến nó thành một phòng thực hành lý tưởng rồi.]

Có cứt mà tôi thèm dọn ý….

Tôi lại đứng lên đảo mắt dòm quanh một vòng.

Dưới sàn, bụi đóng lớp dày cộp đến mức mỗi bước chân đều in hằn dấu giày lên nền nhà.

Dạo quanh phòng thực hành, thứ đập vào mắt tôi đầu tiên chính là cái giá sách.

Nhưng tình trạng của cái giá sách này cũng đéo khá khẩm gì cho cam.

“Ôi mẹ ơi, cái đống này đúng là bãi rác mà.”

[Do sách bị cắm lộn xộn, mất trật tự nên trông càng bừa bộn hơn.]

Từ những cuốn sách bọc bìa da xịn sò cho đến mấy tệp giấy lộn xộn bó buộc qua loa làm báo cáo thí nghiệm, đủ mọi thể loại.

Chẳng suy nghĩ nhiều, tôi rút bừa một cuốn ra phủi bụi.

Một đống bụi mịt mù bay tứ tung, để lộ ra dòng chữ in trên trang bìa.

- Báo cáo hoạt động của Hội nghiên cứu Ma pháp Lôi -

“Ơ? Câu lạc bộ của bọn mình này. À, đúng rồi, người phụ trách cũ là cái lão này chứ không phải Sonya.”

[Vâng. Viết ra được cả một bản báo cáo chi tiết thế này, xem ra vị giáo sư đó cực kỳ tâm huyết với bộ môn này.]

Tôi lật giở từng trang để hóng hớt.

Đọc lướt qua thì toàn là mấy cái thí nghiệm bọn tôi hay làm ở câu lạc bộ.

Có một điểm khác bọt là bản báo cáo này ghi chép cực kỳ tỉ mỉ từ mục đích, hiệu quả cho đến giá trị của từng thí nghiệm.

So với mấy cái trò mèo bọn tôi hay nghịch thì mấy thí nghiệm này mới đúng chuẩn là đang làm nghiên cứu học thuật.

Tôi cứ thế chán nản lật tiếp từng trang, cho đến khi một dòng chữ đập thẳng vào mắt.

- Thí nghiệm gia tốc Lôi Cầu -

“Ồ, cái này quen phết.”

[Đây là thí nghiệm tăng tốc độ viên bi sắt để nhắm bắn vào cái cây.]

Ký ức ngày hôm đó lại ùa về.

Và cả sự nuối tiếc nữa….

“Giá mà tôi táng thẳng viên bi sắt đó vào giữa mõm thằng ất ơ kia thì có phải tốt không!”

[....]

Nghĩ lại cái bản mặt vênh váo của thằng chóa đó ban nãy, thật tiếc vì đã không ném vỡ mồm nó.

Mà giờ thằng chả bị đá đít khỏi câu lạc bộ rồi nên làm đéo gì có cơ hội nữa.

Tôi lấy lại sự tập trung và dán mắt vào trang giấy.

- Mục đích thí nghiệm: Trong lúc đau đầu tìm cách tận dụng tối đa lợi thế biến hóa khôn lường của Lôi thuộc tính, tôi đã nảy ra một ý tưởng để khắc phục điểm yếu chí mạng là độ chính xác kém cỏi của nó. Đó là nạp ma pháp Lôi thuộc tính vào một viên bi sắt, sau đó ném nó về phía mục tiêu.

“Ủa? Nghe sai sai so với cái bọn mình hay làm nhỉ?”

[Có vẻ ban đầu mục đích của ông ấy chỉ đơn thuần là truyền điện vào bi sắt rồi nhắm vào đối phương. Nhưng vì bi sắt không giữ được điện lâu sau khi bay qua ma pháp trận nên rốt cuộc nó chỉ có tính sát thương vật lý của một cục sắt thôi.]

“Công nhận, ở cái xứ này trình độ khoa học kỹ thuật thọt vãi chưởng nên có biết cái mẹ gì đâu.”

Đến ngay cả Trái Đất tôi từng sống, việc ứng dụng điện năng bài bản cũng mới chỉ ngót nghét chưa đầy hai trăm năm.

Nhưng báo cáo này dài phết.

Tất nhiên những lần thử nghiệm ban đầu đều thất bại sấp mặt, nhưng sau dăm ba lần toang, lão đã tình cờ phát hiện ra việc viên bi sắt tăng tốc đột ngột khi đi xuyên qua ma pháp trận Lôi thuộc tính, và thế là thí nghiệm mới được bẻ lái sang cái hướng mà tôi đã áp dụng.

“Nghe có vẻ cũng cuốn phết đấy nhỉ?”

[Đúng là một minh chứng hoàn hảo cho câu nói ‘thất bại là mẹ thành công’. Càng vấp ngã nhiều càng học được nhiều.]

“…Nhưng mà cuối cùng lão chết cmnr còn đâu.”

Nghĩ lại thì đúng là nhọ cho lão….

Ở những trang cuối, lão vẽ cực kỳ chi tiết những ma pháp trận đã được sử dụng.

Và quan trọng nhất, lý do chí mạng dẫn đến sự đổ vỡ của thí nghiệm này cũng được lão bóc phốt trần trụi ở dòng cuối cùng.

- Điểm yếu chết người nằm ở Ma áp. Khi một đám học viên xếp hàng, mỗi người niệm một ma pháp trận rồi ném bi sắt qua, viên bi lập tức văng tứ tung, không trúng mục tiêu.

- Dẫu có cố gắng cân bằng đầu vào và đầu ra, nhưng chỉ cần một dao động ma áp dù là nhỏ nhất ở từng ma pháp trận cũng đủ khiến độ chính xác và tốc độ của viên bi sắt sụt giảm thê thảm.

- Trừ phi có thể tạo ra một đội quân nhân bản vô tính hoàn hảo, phương pháp này về cơ bản là rác rưởi, không thể dùng vào thực chiến.

Dưới cùng của trang sách in hằn một chữ ‘Thất bại’ to đùng.

“Hèn chi lúc bọn mình dồn hết sức làm cũng có trúng được cái gốc cây đâu.”

[Chỉ một chênh lệch nhỏ về ma áp cũng đủ sức làm sai lệch nghiêm trọng gia tốc và tỷ lệ trúng đích.]

“…Khoan đã.”

Tôi vội lật ngược lại trang đầu tiên của báo cáo để soi cho thật kỹ.

Bản chất cái thí nghiệm này thất bại là vì một người không thể một mình tạo ra quá nhiều ma pháp trận cùng lúc.

Thực ra, ma áp chỉ là một trong những tác nhân gây thất bại thôi.

Tiền đề của nó là phải có nhiều người cùng tham gia để tạo ra vô số ma pháp trận.

Nhưng nếu cái lỗ hổng chí mạng ấy được lấp đầy thì sao….

Tôi hùng hục mở tung mấy cái thùng gỗ cất trong xó để bới móc.

[Anh định tìm gì thế?]

“Trong này kiểu đéo gì chả có bi sắt nhỉ?”

[Dù sao nơi này cũng từng là tụ điểm của Hội nghiên cứu Ma pháp Lôi, nên khả năng cao là có.]

Đào bới một lúc, tôi cũng moi ra được một cái thùng gỗ chứa đầy bi sắt.

“Ê hề luôn này.”

[Anh bắt đầu có hứng thú với cái thí nghiệm này rồi sao?]

“Cứ chống mắt lên mà xem.”

Hên thế nào tôi lại vớ được một tấm sắt nom có vẻ chẳng ai màng tới.

Kích thước tầm 30 x 30 cm, dày cộp khoảng 2 phân.

Tôi è cổ khệ nệ bê tấm sắt lên mặt bàn, đẩy sát mặt bàn vào tường để tấm sắt có điểm tựa vững chắc.

Khoảng cách từ chỗ tôi đứng đến tấm sắt rơi vào tầm 5 mét.

Tôi trải tờ báo cáo ra, dán mắt vào cấu trúc ma pháp trận dùng trong thí nghiệm để ghi nhớ.

Nó khác một trời một vực so với mấy cái ma pháp trận lởm khởm mà bọn tôi hay tập ở câu lạc bộ.

Đường nét phức tạp, rối rắm rợn người.

Nhưng đéo làm khó được tôi, não tôi vẫn nuốt trôi trọn vẹn.

“Ngon.”

Đồ nghề đã đủ.

Tôi gập ngón giữa vào lòng bàn tay, dùng ngón cái ghì chặt lại theo tư thế chuẩn bị búng tay.

Kẹp viên bi sắt vào giữa ngón trỏ và ngón áp út, giữ chặt không cho nó rơi.

“Hù… Hù….”

Tôi hít thở sâu vài nhịp, giơ cánh tay lên, căn chỉnh để viên bi chực chờ được búng ra sẽ phang thẳng vào tấm sắt.

Nhắm một mắt phải, dùng mắt trái để ngắm chéo từ viên bi đến tấm sắt.

Tâm ngắm chuẩn xác ngay giữa tấm sắt.

“Trước mắt… khởi động sương sương 4 cái đã.”

[Anh nói gì cơ? 4 cái á….]

Không thèm để Armonia dứt lời, tôi triển luôn ma pháp trận.

Hai bên trái phải, mỗi bên hiện lên hai ma pháp trận ánh vàng với đường kính tầm một mét.

Những ma pháp trận này đang xẹt ra những tia điện dữ dội, dọa nạt lẫn nhau.

“Khục….”

Cặp giò tôi bủn rủn, suýt nữa thì quỵ ngã.

Đầu vào của nó mạnh gấp bội mấy cái ma pháp trận dùng trong câu lạc bộ, tôi có cảm giác như toàn bộ ma lực trong cơ thể đang bị vắt kiệt chỉ trong tích tắc.

Tiếng hét thất thanh của Armonia dội thẳng vào não tôi qua tâm thức.

[Anh Suho! Nếu anh lạm dụng ma pháp trận kiểu đó, sẽ rất nguy….]

“Áaaa!”

Tách.

Tôi vận toàn bộ sự tập trung còn sót lại, dùng ngón giữa búng viên bi đi, và ngay khoảnh khắc đó, tôi gục luôn tại chỗ.

Đoàng!

Một âm thanh chát chúa nổ tung màng nhĩ tôi.

Kéo theo đó là những đám mây bụi khổng lồ cuộn lên, bao trùm toàn bộ căn phòng thực hành mù mịt.

“Haa… haa… haa….”

[Anh Suho! Sử dụng một lượng lớn ma lực cùng lúc như vậy là cực kỳ nguy hiểm!]

Tôi thèm lắm được trả treo lại Armonia, nhưng giờ thì đến cả sức để sủa trong tâm thức tôi cũng đéo còn nữa rồi.

Tôi cứ nằm đó, hít no cả rổ bụi, toàn thân run rẩy như cầy sấy rồi gắng gượng ngóc đầu lên.

“Haa… haa… haa….”

Bụi bặm dần dần lắng xuống.

Và khi màn sương mờ mịt tan đi, đập vào mắt tôi là….

Một cái lỗ to cỡ đồng xu bị đục xuyên thủng qua tấm sắt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!