Chương 33 - Học viện ma pháp Shutra (1-17)
“Khoan đã, chúng ta ra kia nói chuyện một lát được không?”
“…Vâng.”
Sonya vác cái bộ mặt đáng sợ lôi tuột tôi vào một góc khuất của ký túc xá.
Tôi bám sát gót phía sau cô ấy.
Trong cái hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng thế này, mà cặp mông nẩy nở của Sonya vẫn cứ đập thẳng vào mắt tôi.
Vừa phải cố nén ngọn lửa đang hừng hực bốc lên từ thằng em, tôi vừa tranh thủ soi triệt để cặp mông của Sonya.
[Anh Suho, anh đang nhập tâm quá mức cần thiết rồi đấy.]
‘…Nhập tâm là một từ mang nghĩa tích cực mà đúng không?’
[Tôi nghĩ anh nên tỉnh táo lại đi thì hơn.]
‘Xì, đằng sau gáy cô ấy làm gì có mắt m….’
Ngay lập tức, cặp mông biến mất khỏi tầm nhìn.
Tại nơi góc tối chỉ hắt sáng leo lét từ độc một ngọn đèn, Sonya bất thình lình xoay người lại.
“Hôm nay trò Suho… Phụt.”
“Hả?”
Vừa thấy bộ dạng của tôi, Sonya đã xì cười.
Dám cá nếu người đang ở trong cái bộ dạng thảm hại này không phải là tôi mà là thằng ất ơ Louis, thì có khi Chúa Jesus hiện hồn cũng phải trầm trồ thán phục hắn.
Tại sao ư?
Vì nếu là hắn thì cái má bên kia chắc cũng sưng vù nốt rồi chứ sao.
Tôi vội vã lươn lẹo thanh minh.
“Th-Thực ra là… em sợ giáo sư bị vấp ngã….”
“Thật sao?”
“…Vâng.”
Sonya nở một nụ cười đầy ẩn ý, mang theo vẻ mặt bán tín bán nghi tiến sát về phía tôi.
Sức quyến rũ đến chết người.
‘Haa… Tại sao tôi lại có thể làm ngơ một tuyệt sắc giai nhân như Sonya để đi thả thính Luna nhỉ.’
[Đó là bởi vì Luna Stadtfeld mới là mục tiêu cần phải chinh phục.]
‘…Cảm ơn cô đã nhắc bài nhé.’
Thật ra tôi cũng thích Luna.
Chỉ là người phụ nữ đang đứng ngay trước mặt tôi bây giờ còn hấp dẫn hơn thế thôi.
Sonya ghé sát môi vào tai tôi, thủ thỉ những lời mờ ám.
“…Nếu em nói thật, tôi sẽ cho em làm.”
“Em đã nhìn mông cô.”
“….”
Chỉ trong một khoảnh khắc u mê trước sự quyến rũ chết người của Sonya, tôi đã thốt cmn ra sự thật như một phản xạ có điều kiện.
Sonya lùi mặt ra, ném cho tôi một ánh nhìn phức tạp không tả nổi.
[Anh Suho….]
‘Đệt mợ! Quả nhiên thằng này là một bãi rác mà!’
Nạp đạn, chuẩn bị thanh minh lần hai.
“C-Cái đó chỉ là em nói đùa thôi, để cho g-giáo sư bớt giận….”
“Hù….”
“G-Giáo sư?”
Bất chợt, Sonya ôm chầm lấy tôi.
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
‘…Không phải là cô ấy định lén vẽ một cái ma pháp trận hệ lôi sau lưng tôi rồi giật cho tôi chết cháy đấy chứ?’
[Cô ấy không hề có bất kỳ hành động nào đặc biệt.]
Sonya ôm cứng lấy tôi, dùng một tông giọng êm tai như giai điệu, rót mật vào tai tôi.
“Haa… Tại sao đến tận bây giờ tôi mới gặp được trò Suho nhỉ….”
“…Vâng?”
“Hù….”
Sonya ngước lên nhìn tôi bằng một nụ cười man mác buồn.
Đôi mắt sâu thẳm, trong veo, đẹp đến mức khiến tôi chỉ muốn chìm nghỉm trong đó.
“Tôi đúng là một con rác rưởi mà. Đường đường là một giảng viên mà không kiềm chế nổi ham muốn, nhào vào lòng học viên, không thể khống chế nổi cảm xúc nhất thời….”
“Giáo sư, chuyện đó….”
Sonya nhẹ nhàng dùng ngón trỏ chạm vào môi tôi, ngăn tôi nói tiếp.
“Người ở cùng em lúc nãy, là học viên Luna phải không?”
“…Vâng.”
“Tôi biết ngay mà. Chắc em Luna không nhận ra đâu, nhưng trong giờ học ánh mắt của em ấy đã tố cáo tất cả rồi.”
Là tôi xúi cô ấy đấy….
Dù sao thì trong giờ học cứ năm phút nhìn tôi một lần, lộ liễu thế thì chẳng trách bị phát hiện.
“Em Luna đúng là có mắt nhìn người đấy.”
“Cái đó, thưa giáo sư, chuyện đó hơi có chút hiểu lầm….”
“…? Hiểu lầm chuyện gì cơ?”
Tôi trình bày lại toàn bộ sự việc.
Tôi kể sạch sành sanh việc vô tình hai đứa cùng có mặt trong phòng câu lạc bộ, rồi việc chui vào tủ đồ cũng chỉ là một sự cố tình cờ mà thôi.
“Vậy sao….”
“Em không biết giáo sư nghĩ sao, nhưng kể từ lúc chui ra khỏi tủ đồ, bọn em cũng chỉ nói chuyện dăm ba câu rồi ai về nhà nấy thôi.”
“…Thật chứ?”
“Vâng.”
“Vậy em nghĩ thế nào về em Luna?”
“….”
Tôi đéo thể trả lời ngay được.
Nói dối để lấp liếm qua chuyện thì dễ ợt, nhưng liệu làm thế có đúng không?
Rơi vào hoàn cảnh hiện tại, Luna chắc chắn sẽ phải sà vào vòng tay tôi thôi.
Nói dối vụng về thì kiểu gì cũng lòi cái đuôi chuột ra cho mà xem.
Nhưng khi thấy tôi im lặng một lát, Sonya lại mỉm cười và gục đầu xuống.
“Chỉ nhiêu đó là đủ để trả lời cho câu hỏi của tôi rồi.”
“Thật ra… em hoàn toàn không hề coi nhẹ giáo sư đâu… Ưm.”
“Chụt….”
Bất thình lình, Sonya rướn người lên hôn tôi.
Dứt nụ hôn, Sonya ngước lên nhìn tôi.
Chỉ với một nụ hôn chớp nhoáng, khuôn mặt Sonya đã phiếm hồng, lọt thẳng vào tầm mắt tôi.
Cô mang khuôn mặt ửng đỏ, ném cho tôi một ánh nhìn đầy nghi hoặc và lên tiếng.
“Lúc nãy… hai người chưa làm thật đúng không?”
“T-Tất nhiên rồi ạ. Ah….”
Nghe tôi nói vậy, Sonya nở một nụ cười đầy khiêu khích, dùng tay phải tóm chặt lấy dương vật của tôi một cách thô bạo.
“Hì hì… Tôi phải kiểm tra xem em có nói dối hay không mới được.”
“G-Giáo sư?”
“Nếu em vẫn chưa hẹn hò với em Luna, vậy thì em vẫn có thể dành cho tôi một chút thời gian chứ?”
“C-Cái đó thì….”
“Đây là mệnh lệnh của một giáo sư. Đi theo tôi đến phòng câu lạc bộ ngay.”
Trong bụng tôi sướng rơn mở cờ.
Armonia giao tiếp với tôi qua tâm thức.
[Thế giới này quả thực chứa đựng vô số điều không thể lý giải nổi.]
Đúng như lời Armonia nói.
Vì thực tế, tôi còn cất công lập hẳn một kế hoạch hôm nay chịu tát, ngày mai giả bộ khổ nhục kế để Luna an ủi rồi tranh thủ tiến tới luôn mà….
Sonya lôi tuột tôi về phía phòng câu lạc bộ.
Dọc hành lang vắng lặng không bóng người, chỉ có tiếng bước chân dồn dập của hai chúng tôi vang vọng.
Kéttt. Rầm. Lạch cạch.
Sonya kéo tôi vào trong phòng, sập cửa lại rồi khóa trái luôn.
Ngay lập tức, cô lao vào ôm chầm lấy tôi, hơi thở nặng nhọc, đứt quãng.
“Haa… Haa.”
“Hù….”
Ánh trăng nhàn nhạt hắt qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào căn phòng câu lạc bộ tối om.
Khuôn mặt Sonya phản chiếu ánh trăng, để lộ ra làn da sáng ánh bạc huyền ảo.
Với khuôn mặt tràn ngập dục vọng hưng phấn, cô quỳ gối xuống và từ từ kéo khóa quần tôi.
Đến lúc chiếc quần tụt xuống ngang cự vật, Sonya ngước lên nhìn tôi, thỏ thẻ.
“Hì hì… Giờ thì tôi có thể tự mình kiểm chứng xem trò Suho có nói dối hay không rồi nhé.”
“Chỉ nhìn thôi cũng biết được sao ạ?”
“Tất nhiên là phải… kinh qua nhiều quy trình kiểm tra rồi. Ây dô.”
Sonya cẩn thận lôi thằng em đang bị kẹt trong quần của tôi ra ngoài.
“Ah.”
“…Lần nào nhìn cũng thấy nó bự thật đấy.”
Nhìn cự vật của tôi bắt sáng dưới ánh trăng, Sonya không kìm được mà xuýt xoa tán thưởng.
Sau đó, cô thè lưỡi, bắt đầu liếm láp vòng quanh dương vật của tôi.
Chụt, chụt, chụt.
Cái lưỡi ướt đẫm nước bọt của Sonya bắt đầu mút mát bôi trơn dương vật của tôi y như đang liếm một que kem.
“Ah….”
“Chụt… Ưm… Nếm thử thì, đúng là chỉ thấy vị của trò Suho thôi nhỉ.”
“Ờ… Thế là em được rửa oan rồi đúng không ạ?”
“Phụt….”
Nghe tôi hỏi thế, Sonya bật cười, nhoài nửa thân trên lên, dùng tay phải tóm chặt lấy dương vật của tôi rồi ấn gập xuống.
Lỗ sáo trên dương vật tôi khẽ chạm vào hạt đậu nhỏ của Sonya.
“Ưm….”
“Ah….”
Sonya bắt đầu rê nhẹ cự vật của tôi, ma sát kích thích trực tiếp lên âm vật của mình.
“Haa… Haa… Vẫn chưa xong đâu…. Ưm…. Phải điều tra kỹ hơn nữa…. Ah….”
Mỗi lần âm vật của Sonya ma sát tạo ra khoái cảm lên phần đỉnh quy đầu, gốc dương vật của tôi lại càng sưng tấy, cứng ngắc hơn.
Và mỗi khi nó cứng thêm một chút, Sonya lại ấn nó xuống mạnh bạo hơn.
Mới chỉ chạm hờ vào hạt đậu nhỏ thôi mà tôi đéo thể ngờ lại kích thích đến mức này.
Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.
“Ah… Giáo sư, em không nhịn….”
“Ưm…. Giờ thì đúng là… Ah… Đến lúc phải kiểm tra thực sự rồi nhỉ.”
“Ơ, hả?”
Sonya lôi tuột tôi vào trong chiếc tủ đồ.
Rầm!
Vào ban ngày, nơi này vốn đã tối mù mịt, chỉ có thể mờ mờ nhìn thấy hình bóng đối phương qua mấy khe sáng lọt vào, nhưng giờ thì tôi hoàn toàn đéo thấy bóng dáng Sonya đâu cả.
Trong cái không gian chật chội này, Sonya chật vật xoay xở vén ngược chiếc váy lên, sau đó cởi phăng luôn chiếc quần lót vứt sang một bên.
Cô ấn dương vật của tôi hướng xuống dưới, rồi từ từ đưa nó cắm phập vào âm hộ mình.
Tôi cũng nương theo đó, khuỵu gối xuống, chỉnh lại tư thế cho dễ cắm vào lạch đào của Sonya.
“Á….”
“Ah….”
Uỵch, huỵch, uỵch, huỵch.
Tôi và Sonya vùng vẫy kịch liệt, va đập ầm ầm vào thành tủ, phát ra những tiếng động lớn.
Chỗ này đúng là quá chật hẹp để mây mưa.
Nhưng với chúng tôi lúc này, dăm ba cái chuyện đó đéo phải là vấn đề.
Cự vật của tôi chầm chậm đâm xuyên vào bên trong lạch đào đang lênh láng dâm thủy của Sonya.
Khi nó đâm lút cán, phần đỉnh quy đầu khẽ chạm lấy cửa tử cung của cô.
“Á! Haa! S-Sâu quá!”
“Ah, sướng quá đi mất!”
“Ưm! C-Cô cũng sướng lắm!”
“E-Em bắt đầu nhấp nhé.”
“Haang! C-Cái này khác quá! Haaang! Chạm tới tận sâu rồi! Haanng!”
Mỗi lần tôi nhấc người lên rồi đâm mạnh xuống, Sonya lại cất lên những tiếng rên rỉ dâm đãng chưa từng thấy.
Bị giam trong chiếc tủ chật chội, nếm trải thứ cảm giác hoan ái điên cuồng chưa từng có, Sonya hoàn toàn mất đi lý trí, chỉ còn biết rên rỉ vô thức.
Thấy vậy, tôi chợt thấy lo lắng bèn dừng lại và hỏi.
“G-Giáo sư. Nhỡ có đau hay….”
“Kh-Không! Tiếp tục đi! Lúc này không được phép dừng lại đâu!”
Giọng nói của cô hoàn toàn không có ý giận dỗi, mà giống như đang cầu xin tôi hãy cho cô ấy thêm.
“Thế thì… Ah….”
“Haang! C-Cái này sướng thật sự! Haaang! Khác quá! Haaang! Đỉnh thật đấy!”
Lý trí của Sonya dường như đã bay màu quá nửa, cô hét lên thảm thiết bằng một giọng rên đầy mê đắm.
Giữa không gian chật hẹp, tối đen như mực, đéo nhìn thấy gì, Sonya chỉ biết bám chặt vào cổ tôi, chìm đắm trong cơn hoan lạc khi cảm nhận dương vật tôi đang luân động dữ dội như muốn xuyên thủng cả tử cung cô.
Không nụ hôn, chẳng có màn dạo đầu mơn trớn, Sonya hoàn toàn chìm nghỉm và vật vã trong thứ dục vọng hoang dại chỉ nhằm mục đích thỏa mãn thể xác.
Và bản thân tôi cũng đang nếm trải thứ khoái cảm tột độ chưa từng có.
“Haa… Á… G-Giáo sư. Bây giờ… bây giờ, em sắp bắn rồi!”
“Haaang! Kh-Không chịu đâu! Haang! N-Nhấp mạnh thêm chút nữa đi! Hiaang!”
“Kh-Không nhịn được nữa! Ah….”
“Haaang! Hư ư ưm!”
Không thể kiềm chế dòng tinh dịch đang chực chờ tuôn trào, tôi nhấc bổng hai chân cô lên, cắm ngập lút cán côn thịt vào sâu bên trong lạch đào của Sonya.
Mặc cho Sonya vùng vẫy vì chân không chạm được tới đất, tôi thỏa sức xả một lượng lớn tinh dịch nóng hổi thẳng vào tận sâu trong hoa tâm cô.
“Á! Ah! …Haang!”
Một tư thế mà cô hoàn toàn không có quyền kháng cự.
Ở tư thế đó, tôi đón nhận một cảm giác chinh phục kỳ lạ, truyền toàn bộ dòng tinh dịch vào tử cung Sonya.
..
..
Sau trận làm tình cuồng nhiệt với Sonya, tôi lết thân tàn về ký túc xá.
“Hù… Gãy mẹ nó lưng rồi….”
[Có vẻ như anh đã thực hiện một hành vi bạo liệt. Xin hãy cẩn trọng.]
“Nhưng mà… đúng là khi Sonya không còn dục cầu bất mãn nữa thì tôi bị lép vế hẳn….”
Qua trận chiến ngày hôm nay, tôi rút ra một điều là trừ lần đầu ra, những lần “giao lưu” sau đó tôi đều cảm thấy như mình đang được cô ấy nương tay chiều chuộng vậy.
Thực ra lần đầu tiên, nếu không có cái buff Pheromone thì chắc đéo đã thành sự.
“Pheromone tuy ngon thật, nhưng có vẻ nó chả liên quan cái đếch gì tới kỹ năng trên giường cả.”
[Để liên tục tiếp cận và chinh phục những nhân vật khác, tôi nghĩ anh cần phải cân bằng lại ở một mức độ nào đó.]
“Ừ, phải thế mới được. Dù sao thì cấp độ cũng đã lên rồi.”
-[Làm tình LV 4]-
Cuốn lấy nhau một trận thì cấp độ cũng tự động nhích lên lúc nào không hay.
[Có lẽ là do kỹ năng của cô Viola gần như là con số không tròn trĩnh. Còn Sonya Friedrich lại dày dạn kinh nghiệm hơn anh Suho một bậc nên mới dẫn đến kết quả này.]
“Rõ ràng, tình dục là thứ đòi hỏi phía đàn ông phải có nhiều kỹ năng điêu luyện hơn mà…. Nhưng vẫn thấy hơi cấn cấn.”
Cũng đéo trách được, tính đến nay cái thứ gọi là hành vi tình dục của tôi chỉ xoay quanh mỗi việc quay tay.
Thực chiến thì cũng mới bóc tem từ lúc phang Viola, tính ra mới chập chững vào nghề được hơn tháng.
Tức là, chưa đến mức phải nản chí.
“Dù lòng tự tôn của một thằng đàn ông có hơi bị sứt mẻ tí đỉnh, nhưng từ giờ chỉ còn nước cày ịch điên cuồng để kéo cấp lên thôi.”
[Một thái độ tích cực rất đáng ghi nhận.]
“Hì hì… Chờ đấy Armonia. Cho tới lúc tôi với cô “giao lưu”, tôi sẽ vắt kiệt sức cày cấp cho bằng được.”
[…Rất mong sẽ được nếm trải một trải nghiệm tuyệt vời.]
Lúc đéo nào cũng vậy, chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh được phang Armonia thôi là tôi lại hừng hực khí thế.
“Nhưng giờ thì khỏi phải lo vụ Sonya nữa rồi nhỉ?”
[Nghe qua cách cô ấy nói chuyện vừa nãy, có vẻ bản thân cô ấy cũng thấy rất có lỗi.]
Sau khi xong việc trong tủ đồ lúc nãy, tôi và Sonya đã nán lại nói chuyện một chút.
(Phụ nữ quả thật rất khó hiểu. Mặc dù chính tôi cũng là phụ nữ…)
(….)
(Rõ ràng trong lòng tôi luôn khao khát trò Suho sẽ tìm được một nửa hoàn hảo. Thế nhưng khoảnh khắc ấy, não tôi đột nhiên trống rỗng… đến lúc định thần lại thì tôi đã bị cơn thịnh nộ nuốt chửng mất rồi.)
(…Em xin lỗi.)
(Không! Em không cần phải xin lỗi đâu. Cho dù trò Suho có là người thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ luôn sát cánh hỗ trợ em. Nên là, thi thoảng…)
(…?)
(Phục vụ tôi nhé. Hì hì….)
Trò chuyện xong xuôi, hai người chia tay nhau.
“Hì hì… Đập tan được một rào cản lớn, nhẹ cả người.”
[Nhưng anh vẫn phải hết sức cảnh giác với Luna. Nếu lỡ cô ấy mảy may nghi ngờ về mối quan hệ giữa anh và Sonya Friedrich, rất có thể việc chinh phục sẽ trở nên bất khả thi.]
“Ừ, tôi biết rồi. Sẽ chú ý.”
…Cho đến lúc cưa đổ ẻm mới thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
