Chương 31 - Học viện ma pháp Shutra (1-15)
Khi tôi lượn lờ ghé qua giảng đường môn Phong thuộc tính, đám học viên đã xí xong chỗ ngồi ưng ý, đang tụm năm tụm ba cười nói rôm rả.
Xung quanh vị trí của Luna thì khỏi nói, ruồi nhặng đã bu kín mít.
‘…Toang rồi.’
[Có vẻ như với các lớp học chuyển phòng, học viên không cần ngồi theo vị trí cố định mà có thể ngồi tự do.]
‘Bởi vậy mới nói, quanh Luna giờ toàn mấy thằng đực rựa xí chỗ hết rồi kìa. Ủa? Không thấy mặt thằng ất ơ kia nhỉ?’
Bất ngờ là chẳng thấy tăm hơi Louis đâu.
Dù tôi có quét mắt nhìn dọc cả giảng đường cũng chẳng thấy cái bản mặt vênh váo của hắn.
[Thuộc tính chính của cậu ta là Hỏa thuộc tính, nên tôi đoán cậu ta đã sang giảng đường khác rồi.]
‘Thế thì ngon. Dù có bám đuôi gái gắt đến mức nào thì chắc nó cũng chẳng dám đổi hẳn cả môn Thuộc tính chính đâu.’
Đến cỡ như Louis thì cũng chẳng ngu gì mà lãng phí môn học quan trọng nhất ở trường theo cái kiểu mạt rệp đó.
Nó đỗ thủ khoa cơ mà, đời nào lại tự bóp dái trừ điểm mình bằng mấy trò dở hơi ấy.
‘Chậc…. Thôi chắc tôi đành ra góc kia ngồi vậy.’
[Khu đó trống quá, e là anh sẽ càng rước thêm sự chú ý đấy.]
‘Không sao, ba cái vụ này chỉ tầm một hai ngày là bọn nó chán ngay ấy mà.’
Vốn dĩ mấy đứa mờ nhạt chỉ được chú ý đúng một lần thôi, sau đó thì chẳng ma nào thèm để tâm tới nữa đâu.
Tôi lững thững tiến về chiếc bàn trống trơn ở góc giảng đường rồi ngồi phịch xuống.
Đám học viên xung quanh lén liếc nhìn tôi, có vẻ như chúng đang xì xầm bàn tán về tôi thì phải.
‘Ờ, tụi mày cứ chém gió cho sướng mồm đi~’
[Anh Suho.]
‘Gì đấy?’
[Là Luna Stadtfeld.]
Cùng với tiếng kéo ghế cọ xát dưới sàn ngay bên cạnh, một giọng nói vang lên bên tai tôi.
“Cậu ngồi góc khuất quá không đấy?”
“Hả?”
Trong lúc tôi đang bận đưa mắt ngó nghiêng chỗ khác, Luna đã yên vị ngay bên cạnh tôi từ lúc nào.
“Ờ… cậu sang đây có việc gì à?”
“…Tôi không được ngồi sao?”
“Không, ý là, làm gì có chuyện không được….”
Trong lòng tôi như đang mở cờ ăn mừng.
‘Tuyệt cú mèo~~ Armonia, cô thấy đám ngu kia không?’
[Tôi thấy.]
Đám nam sinh ngồi chầu chực quanh Luna lúc nãy đồng loạt đứng hình, luống cuống trông đến là tội nghiệp.
Dù cho mọi ánh mắt trong giảng đường đang đổ dồn vào cô nàng, Luna vẫn không mảy may bận tâm, cứ thế điềm nhiên ngồi cạnh tôi.
Đúng khoảnh khắc lũ đực rựa đằng kia chuẩn bị nhổm dậy để tìm cách lết tới gần Luna thì…
“Nào, các học viên về chỗ ngồi đi.”
Giáo sư bước vào. Đó là một người phụ nữ trung niên trạc ngoài 40 tuổi.
Đám nam sinh mang cái bản mặt như chó hụt mồi, nhăn nhó lủi về chỗ cũ.
Điều tuyệt vời nhất là tôi và Luna đang ngồi tít phía bục sau, nên trong giờ học cũng chẳng phải hứng chịu ánh nhìn soi mói của ai.
‘Ố dè~ Từ giờ môn Phong thuộc tính có trời sập tao cũng cấm có cúp học!’
[Hành động của Luna Stadtfeld dường như đã trở nên táo bạo hơn rất nhiều.]
‘Ừm… Mà nhắc mới nhớ, chính xác thì cái hiệu ứng Pheromone đó là gì thế?’
[Tôi sẽ hiển thị lên ngay.]
-[Pheromone LV 8]-
Tỏa ra Pheromone trong phạm vi bán kính 1 mét. (Ngoài phạm vi này sẽ không có tác dụng.)
Hiệu quả phụ thuộc vào thời gian tiếp xúc và ham muốn tình dục.
Thực thể chịu ảnh hưởng của kỹ năng sẽ tăng cường sức hấp dẫn tình dục đối với người thi triển.
Đây là kỹ năng mang tính chất gây nghiện.
‘…Cái quái gì, bùa yêu à.’
[Ý nghĩa là một khi đã dính thì không dễ gì gỡ bỏ được.]
‘Vậy hiện tại tình trạng của Luna thì sao?’
[Tôi sẽ hiển thị lên ngay.]
Trước mắt tôi hiện lên bảng trạng thái của Luna.
Và ở mục Đặc tính, dòng chữ [Đặc tính tình dục] đang hiện rõ và được phóng to lên.
-[Pheromone : Nghiện nhẹ]-
‘Ồ hố!’
[Xem xét đến việc anh sẽ phải tạm rời đi trong các nhiệm vụ dài hạn, đây là một kỹ năng vô cùng hiệu quả.]
Armonia nói cấm có sai.
Với hoàn cảnh của tôi, tôi không thể cứ chôn chân mãi ở cái học viện Shutra này được.
Nghĩa là, dù tôi có vắng mặt bằng cách này hay cách khác, chỉ cần cho dính bùa nghiện ngập bằng kỹ năng đó thì đảm bảo ẻm sẽ không bao giờ liếc mắt đưa tình với thằng khác.
‘Nhắc mới nhớ, dạo này Luna cứ lạnh nhạt với thằng ất ơ kia là do cái này sao?’
[Khả năng cao là vậy.]
Nghĩ lại thì so với lúc mới gặp, mối quan hệ của hai người bọn họ bây giờ đúng là mang lại một cảm giác sai sai thế nào ấy.
Chắc đứng ở lập trường của Louis thì hắn ta cũng đéo thể hiểu nổi chuyện quái gì đang xảy ra đâu.
Vị giáo sư đứng trước bục giảng bắt đầu giới thiệu bản thân và tiến hành buổi học.
“Nào, chúng ta bắt đầu bài học.”
Vị giáo sư trung niên với chất giọng tròn vành rõ chữ, giảng bài rành mạch lọt tai vô cùng.
Nhưng có lẽ vì đây là môn Thuộc tính chính, bà ấy giải thích những phần chi tiết tốn nhiều thời gian hơn tôi tưởng.
‘Đúng là học tỉ mẩn từng tí một có khác, khoai phết đấy.’
[Đặc biệt là với anh Suho, vì đây là lần đầu tiên anh tiếp xúc với phần lý thuyết nên chắc chắn sẽ gặp khó khăn hơn.]
‘Xời, dù sao thì mục tiêu của tôi cũng có phải là giật điểm tối đa đâu….’
Tôi khẽ liếc sang bên cạnh, Luna nãy giờ vẫn lén nhìn tôi lập tức quay phắt mặt đi nhìn thẳng về phía trước.
Cảm giác cứ dăm ba phút lại có em gái xinh tươi trộm nhìn mình cũng khoái thật đấy, nhưng tôi lại sợ ẻm vì thế mà đéo tập trung nghe giảng được.
‘Lỡ điểm số tụt dốc thì cũng kẹt phết đấy….’
[Anh đang lo lắng cho Luna Stadtfeld sao?]
‘Tất nhiên! Vấy bẩn một cô gái đầy tài năng thì mới hưng phấn đến cỡ nào chứ!’
[….]
Làm tha hóa một con nhỏ ất ơ bình thường thì chẳng có ý nghĩa mẹ gì cả.
Việc biến một cô gái thuần khiết, ngoan ngoãn hoàn toàn trở thành món đồ chơi của riêng mình, đó mới chính là chân lý đưa tôi đến nơi này.
Dù sao thì Luna cũng mới chỉ ở giai đoạn bắt đầu, vẫn chưa đến mức độ đáng báo động.
Giọng của giáo sư lại vang lên.
“Hôm nay các học viên đã vất vả rồi. Nhớ phải ôn tập kỹ cho đến tiết học tiếp theo nhé.”
Lời dặn dò của giáo sư trên bục giảng đã chính thức khép lại khoảng thời gian học hành tẻ nhạt.
Tôi vừa dọn dẹp sách vở vừa quay sang hỏi Luna.
“Cậu làm bài tập vẫn ổn chứ?”
“A! Vâng? À… ừm, tôi vẫn đang làm chăm chỉ lắm.”
Bộ dạng cuống quýt vì câu hỏi bất thình lình của tôi trông đáng yêu vô cùng.
Nhưng tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt tỉnh bơ mà tiếp tục câu chuyện.
“Nếu lỡ có bị bí đoạn nào, hoặc giải không ra thì cứ qua tìm tôi, ngày nghỉ cũng không sao đâu.”
“Ừm…. Cảm ơn cậu.”
Tôi cùng Luna sánh bước dọc theo hành lang để quay về giảng đường ban đầu.
Trong suốt quãng thời gian đi cùng tôi, Luna cứ giữ mãi nụ cười mỉm trên môi.
Cho đến khi kẻ kỳ đà cản mũi xuất hiện.
Từ đằng xa, tên Louis với bản mặt cau có đang sầm sập tiến về phía này.
Và ngay khi vừa tới nơi, hắn chen ngang vạch mặt vào giữa tôi và Luna, thô bạo ép hai đứa tôi phải tách nhau ra.
“Luna, cậu không sao chứ?”
“Hả? Sao là sao?”
“Với thằng ranh này….”
Tôi mặc xác cái thằng ất ơ phá đám và Luna ở lại, rảo bước đi thẳng một mạch về giảng đường.
..
..
“Khục! Haa….”
Tôi vươn vai một cái thật dài rồi gục luôn người xuống mặt bàn.
‘Đúng là hành xác khi phải cắm đầu vào học mấy cái thứ cả đời chưa từng đụng đến mà.’
[Anh đã vất vả rồi.]
Cuối cùng thì mọi tiết học hôm nay cũng đã kết thúc.
Như mọi khi, tôi định ngồi nán lại tầm 5 phút rồi mới mò đến phòng câu lạc bộ.
Cũng muốn đi cùng Luna lắm đấy, nhưng đi chung mà có cả cái bản mặt hãm lồn của thằng ất ơ kia thì tôi thà xin kiếu.
Nhưng đột nhiên từ bên cạnh vang lên một câu nói nằm ngoài dự tính.
“Cùng đi đi.”
“Hả?”
Tôi vẫn giữ nguyên tư thế nằm gục trên bàn, chỉ quay đầu sang nhìn Luna.
“Cậu không đi cùng Louis à?”
“…Cậu không thích đi cùng tôi sao?”
“Không, có phải vậy đâu.”
“Louis nói hôm nay có việc gấp nên bảo đi trước rồi.”
“…Ừ, đi thôi.”
Một tình huống đéo thể hiểu nổi.
‘Thằng ất ơ đó đâu phải cái ngữ vứt Luna lại một mình như thế.’
[Ngay khi tiết học kết thúc, Louis đã lao nhanh ra khỏi giảng đường.]
‘…Tạm thời cứ đi đã.’
Tôi và Luna rời khỏi giảng đường, kề vai nhau hướng đến phòng câu lạc bộ.
Vừa đi vừa phiếm dăm ba câu chuyện, khi đến nơi thì chẳng có lấy một bóng người.
“Ủa? Giáo sư không có ở đây này.”
“Bình thường giáo sư hay đến sau bọn mình khoảng 10 phút.”
“À….”
Thảo nào, mọi khi tôi toàn cố tình mò đến muộn nên cũng chẳng biết.
Đây là lần đầu tiên tôi đủng đỉnh đến phòng câu lạc bộ sớm thế này, sẵn tính tò mò, tôi đưa mắt ngó nghiêng xung quanh.
Thực ra đây chỉ là một phòng câu lạc bộ quy mô nhỏ nên cũng chẳng có gì nhiều để xem.
Vẫn là mấy cái bàn nhóm mình hay ngồi, giá sách, vài thùng carton đựng đồ thực hành và… một cái tủ đồ.
‘Nhìn cái tủ đồ kia tự nhiên lại thấy nóng máu.’
[….]
Những cảnh tượng cuồng dại từng diễn ra trong đó vừa ùa về, hình ảnh của Sonya cũng tự động hiện lên trong đầu tôi.
Nhờ cái tủ đó mà lần đầu tiên làm tình với Sonya của tôi mới thăng hoa đến thế.
Nhưng nhắc đến Sonya, tự nhiên tôi lại nhớ đến cái mặt thằng ất ơ kia.
‘Lát nữa phải hỏi xem thằng ranh đó rốt cuộc đã làm cái trò mèo gì với Sonya mới được.’
[Cho dù anh có trực tiếp hỏi, e là cô ấy cũng sẽ không nói đâu.]
‘Đến lúc đó thì tôi đành phải rút Hắc Viêm Long ở tay trái ra thôi….’
[….]
Trong lúc tôi đang giao tiếp nội tâm với mấy lời sặc mùi trẻ trâu, Luna từ phía sau cất tiếng gọi.
“Cậu đang làm gì ở đó thế?”
“À không. Không có gì đâu.”
“….”
Ánh mắt Luna nhìn tôi có vẻ gì đó không bình thường cho lắm.
Nghĩ lại thì đợt đó, lúc tôi và Sonya còn đang trốn trong tủ đồ, Luna đã loáng thoáng nhận ra dấu hiệu bất thường.
Mà thôi, chung quy lại thì cũng qua trót lọt đéo có chuyện gì xảy ra.
“….”
Luna bước qua người tôi, tiến tới mở cánh cửa tủ đồ ngay phía sau tôi. Cô lẳng lặng nhìn chằm chằm vào bên trong.
Bầu không khí lúc này có gì đó mờ ám vô cùng.
Đúng lúc Luna định quay lại để nói gì đó với tôi.
“… Có khi nào ở trong này, á!”
“Ối chà!”
Luna đột nhiên mất thăng bằng, lảo đảo lao thẳng vào người tôi, ôm chầm lấy tôi rồi lôi tuột cả hai ngã nhào vào trong tủ.
Rầm!
Cánh cửa tủ đồ đóng sập lại, việc đầu tiên tôi làm là xác nhận tình hình.
“C-Có chuyện gì thế!?”
“X-Xin lỗi cậu. Đột nhiên dưới chân đạp trúng thứ gì đó trơn quá….”
Cảm ơn mày nhé, hòn bi sắt….
Luna và tôi hiện đang kẹt cứng trong tủ đồ, tư thế ôm sát rạt lấy nhau.
Nơi lồng ngực truyền đến sự mềm mại của bầu ngực cô, nơi gáy lại cảm nhận được rõ mồn một từng nhịp thở dồn dập của cô phả vào.
Thâm tâm thì tôi muốn cứ giữ nguyên tư thế này thêm chút nữa, nhưng tôi không thể dùng thủ đoạn ép buộc Luna làm gì được.
Lỡ đâu độ hảo cảm khó khăn lắm mới cày được lại tụt không phanh thì toi.
“Tôi lại tưởng chuyện gì…. Trước tiên cứ ra ngoài….”
Đúng khoảnh khắc tôi định bước ra ngoài.
(Giáo sư, xin cô hãy nghe em giải thích một lần đi!)
(Tôi không còn gì để nghe cả.)
Là giọng của Louis và Sonya.
“!”
“B-Bây giờ không được ra đâu….”
Luna nói bằng giọng thì thào, vòng tay ôm chặt lấy tôi hơn và kéo giật tôi vào sâu phía bên trong tủ.
Không gian vốn dĩ đã chật hẹp nên cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy, nhưng nhờ thế mà cường độ da thịt cọ xát giữa hai người càng tăng thêm bội phần.
‘Ưm! T-Toang rồi. Cứ thế này thì….’
[Trước mắt cứ bảo đảm không bị phát hiện đã, anh cần phải tập trung vào việc đó.]
‘Có phải tôi muốn là điều khiển được đâu!’
Đúng như dự đoán, nguồn sức mạnh nội tại phía dưới của tôi đang dần dần rục rịch trỗi dậy.
Nhưng vấn đề chết người lại nằm ở Luna.
“C-Cái, cái gì đang c-cọ ở dưới….”
“Ch-Chờ chút, cậu cứ đứng yên đi…. Ưm”
“C-Chỗ đó… Ah….”
Thằng nhỏ của tôi từ từ cương cứng, cọ dọc theo cặp đùi non tơ của Luna mà ngóc đầu lên.
Khổ nỗi nếu cô ấy cứ đứng im thì thằng bé đã thuận đường hướng thẳng lên trên rồi, đằng này Luna cứ ngọ nguậy, vặn vẹo khiến thằng em tôi đi chệch hẳn quỹ đạo.
Trong cái không gian chật hẹp này….
“Ah… S-Sao, sao cậu lại thế… D-Dừng lại đi… Ah….”
“C-Cái, cái này không phải tôi cố ý đâu….”
Thằng em của tôi xuyên qua lớp váy của Luna, tọt thẳng vào giữa háng cô nàng.
Đã thế độ cương cứng lại hoàn toàn không có dấu hiệu thuyên giảm.
Nó càng lúc càng phình to, liên tục ma sát kích thích cô bé của cô nàng.
‘Đù má điên mất thôi!’
[Bằng mọi giá anh không được để lộ vị trí.]
Ra cũng không được, mà ở lại cũng đéo xong.
Nhưng giờ là lúc phải đưa ra quyết định.
Khác với Sonya, Luna bị rơi vào tình cảnh này hoàn toàn không phải do cô tự nguyện.
Tôi phán đoán rằng thà chấp nhận bị Sonya ghét còn hơn, vì tương lai của Luna, tôi phải bước ra.
“Để tôi ra một mình, sau đó tôi sẽ đóng cửa tủ lại. Ưm….”
“Kh-Không sao đâu. Nn…. Không sao mà… cậu cứ đứng yên… Ha….”
Thấy tôi định bước ra, Luna liền ôm siết chặt lấy tôi, ép cho cự vật của tôi lọt thỏm vào giữa hai chân của cô.
Dù chẳng thể cảm nhận trực tiếp làn da nơi đùi non của cô nàng qua lớp váy, nhưng chỉ riêng ý nghĩ cự vật của mình đang tự do tung hoành giữa háng cô thôi cũng đủ khiến tôi hưng phấn đến phát rồ.
Bên ngoài vang lên tiếng đối thoại của Louis và Sonya.
(…May quá, hai em ấy vẫn chưa đến.)
(Haa… Giáo sư Sonya, chuyện em nói ngày hôm đó hoàn toàn không mang ý nghĩa như vậy đâu.)
(Không mang ý nghĩa như vậy là sao? Một học viên lại đi châm chọc mạt sát bạn cùng lớp như thế thì bảo tôi phải chấp nhận kiểu gì đây?)
‘Mạt sát? Ý là sao?’
[Có lẽ chúng ta cần nghe thêm một lúc nữa.]
‘Ừ, trước mắt… nghe thêm… điên mất thôi!’
Nằm lọt thỏm giữa hai đùi cô nàng, thằng em của tôi cứ co giật một cách vô thức, liên tục cọ xát kích thích âm hộ của cô.
Mỗi lần cự vật của tôi nảy lên, Luna lại rên rỉ bật ra những tiếng mờ ám.
“Ah… Nn…. Haa… Á….”
“X-Xin lỗi… không phải tôi cố ý đâu….”
“Kh-Không… sao đâu. Ah….”
Điều đáng tiếc nhất bây giờ là tôi đéo thể chiêm ngưỡng được vẻ mặt hiện tại của Luna.
Cô tì cằm lên vai tôi, tôi có thể cảm nhận rõ cô ấy đang cố sống cố chết nhịn để không phát ra tiếng rên rỉ.
Từng hơi thở nóng hổi phả ra từ mũi cô kích thích thẳng vào vùng gáy tôi.
Thế là phía dưới lại hùng hục phản ứng.
Và kéo theo đó, Luna lại tiếp tục hưng phấn.
Nguyên lý của động cơ vĩnh cửu là đây sao….
Đang lúc tôi cùng Luna bơi lội trong bể tình hưng phấn, giọng của thằng ất ơ vọng vào từ bên ngoài.
(E-Em chỉ lo cái ngữ dân đen như thằng đó sẽ làm vấy bẩn danh tiếng của giáo sư Sonya thôi….)
(Dân đen sao! học viên Louis.)
(…Vâng.)
(Ngôi trường này có tồn tại dân đen sao?)
(….)
Louis câm nín. Sonya lặp lại câu hỏi một lần nữa.
(Tôi hỏi lại lần nữa. Ngôi trường này có tồn tại dân đen sao?)
(…Không ạ. Chỉ có giáo sư và học viên thôi.)
(May quá nhỉ. Tôi còn lo học viên Louis đây đến cả kiến thức cơ bản của một học viên cũng không có chứ.)
Giọng điệu hoàn toàn không phải là đang lo lắng.
Đó là sự mỉa mai, châm biếm.
Sonya gắt lên bằng một tông giọng kích động khác hẳn ngày thường.
(Với lại! Tôi cảnh cáo em thêm lần nữa. Đứng trên lập trường của một giảng viên chứ không phải là một người phụ nữ, nếu em còn dám giở trò quấy rối tôi như thế thêm một lần nào nữa, tôi tuyệt đối sẽ không để yên đâu.)
(Q-Quấy rối sao ạ!?)
Khốn nạn, cái thằng chóa này có vẻ đã giở trò đồi bại gì đó thật rồi.
‘Không thể tin nổi, cái thằng điên này….’
[Anh phải giữ bình tĩnh. Ở đây còn có cả Luna Stadtfeld nữa.]
‘….’
Nếu không có Luna ở đây thì tôi đã đạp cửa xông ra từ đời tám hoảnh rồi, nhưng đành nhịn vậy.
(Chưa được sự đồng ý mà tự tiện ôm ấp phụ nữ không phải là quấy rối thì là cái thá gì! ….)
(…Giáo sư?)
(….)
Sonya đang dùng giọng điệu gay gắt để xỉ vả Louis, bỗng dưng im bặt.
‘Chuyện gì thế?’
[Tôi không rõ. Ở vị trí này không thể nắm bắt được tình hình….]
Cộc… cộc… cộc….
Giữa lúc tôi đang trao đổi với Armonia, tiếng gót giày của Sonya vang lên khắp căn phòng.
Tiếng gót giày chậm rãi dạo quanh phòng cùng giọng nói của Sonya vang lên.
(Hai học viên này… có vẻ đến muộn hơn tôi tưởng nhỉ….)
“….”
“….”
Tôi và Luna ôm siết lấy nhau chặt hơn nữa, không dám thở mạnh lấy một tiếng.
Cứ như thể tôi và Luna đang đóng chính trong một phân cảnh của game khiêu dâm vậy.
Thế nhưng….
Cộc… cộc……….
Tiếng bước chân của Sonya dừng lại, một lát sau, từ ngay bên ngoài cánh cửa tủ đồ, một giọng nói lạnh lẽo thấu xương của Sonya truyền vào.
(Hay là….)
(…Đã đến từ lâu rồi nhỉ.)
Khoảnh khắc tựa game khiêu dâm chuyển mình thành game kinh dị.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
