Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Học viện ma pháp Shutra - 1 - Chương 30 - Học viện ma pháp Shutra (1-14)

Chương 30 - Học viện ma pháp Shutra (1-14)

“Dùng cái này thế này đúng không nhỉ?”

Luna vừa nhìn gương vừa dùng tay vỗ vỗ lên mặt.

Cô đang thực hiện việc trang điểm, thứ mà cả đời cô chưa từng tự mình đụng tay vào.

Từ trước đến nay cô chỉ quen được đám hầu gái họa mặt cho, tự mình làm thì đây là lần đầu tiên.

Đáng lẽ giờ này cô phải đang sinh hoạt trong phòng câu lạc bộ, nhưng cô đã nói với Louis là hôm nay muốn nghỉ ngơi.

Louis đã chặn cô lại trên đường về ký túc xá và nói.

(Luna, sao lại thế... Cậu muốn tớ ở cùng không?)

(Hả? Cậu nói gì vậy?)

(Vì chuyện lúc nãy nên trông cậu có vẻ không vui.)

(À, không phải vậy đâu. Hôm nay tớ hơi mệt nên muốn nghỉ ngơi thôi. Tớ về trước đây.)

(Lu...)

Luna phớt lờ lời hồi đáp của Louis, rảo bước thật nhanh về phòng rồi lôi đống mỹ phẩm mang theo ra để bắt đầu tô vẽ.

Sau khi hoàn thành, cô soi gương kiểm tra lại thành quả.

“...Không ổn.”

Luna chui vào nhà vệ sinh rửa mặt, tẩy trang sạch sẽ rồi lại ngồi trước gương bắt đầu lại từ đầu.

Cô đã ra vào nhà vệ sinh đến 4 lần, cứ trang điểm rồi lại tẩy trang, lặp đi lặp lại như vậy.

Tự mình trang điểm thật sự rất khó, cô không tài nào tạo ra được khuôn mặt ưng ý.

“Haa... Biết thế này lúc đó mình đã nghe lời cho rồi...”

Hồi trước, hầu gái của Luna lúc nào cũng cằn nhằn bắt cô ít nhất phải biết mấy bước trang điểm cơ bản.

Dù cô rất mến người hầu gái đó, nhưng riêng chuyện này thì cô không tài nào hiểu nổi.

Từ trước đến nay, Luna luôn cho rằng chẳng có lý do gì để phải trang điểm cả.

Cô chả có nhu cầu phải làm đẹp trong mắt ai hết.

Lúc nào cô cũng chỉ muốn ở một mình, nên việc làm mấy trò rườm rà đó với cô chỉ rước thêm phiền phức.

Cô lại soi gương kiểm tra khuôn mặt vừa trang điểm xong.

“Haa... Vẫn không được.”

Cô lại chạy thẳng vào nhà vệ sinh, tẩy trang rồi đi ra.

Hành động đó lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Thời gian cứ thế trôi đi cho đến khi hộp phấn bắt đầu chạm đáy.

Cái đáy hộp phấn lộ ra đã kéo Luna bừng tỉnh.

“...Ơ? Khoan đã, bây giờ là mấy giờ!”

Vì quá mải mê trang điểm, giờ cô mới để ý nhìn ra bên ngoài.

Khung cảnh ngoài cửa sổ đã đen kịt một màu.

“A, chết rồi!”

Luna luống cuống thoa nốt phần phấn còn lại rồi ba chân bốn cẳng chạy ào ra khỏi phòng.

Luna lao như bay về phía sân thượng.

Hành lang đã lên đèn, chỉ le lói soi sáng con đường một cách leo lét.

Lạch cạch lạch cạch lạch cạch.

Khắp hành lang chỉ còn vang vọng tiếng gót giày ồn ào của Luna.

Nếu lỡ bị giáo sư nào bắt gặp, chắc chắn cô sẽ bị trừ điểm vì tội thiếu văn hóa.

Nhưng với cô lúc này mấy chuyện đó chả còn quan trọng nữa.

Luna đến nơi và thở hồng hộc.

“Haa, haa, haa... Haa....”

Cô vừa thở dốc vừa đưa mắt kiểm tra sân thượng.

Và rồi hình bóng một người đang ngồi trên ghế đập vào mắt cô.

“Haa... May quá...”

Cô thở phào nhẹ nhõm.

“Chắc cậu ấy giận lắm... Dù vậy... Mình vẫn phải nói lời cảm ơn...”

Cô muốn tìm cách bày tỏ sự biết ơn về những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay bằng mọi giá.

Cứ chần chừ mãi không dám nói rồi lỡ mất cơ hội xin lỗi, điều đó khiến cô luôn bứt rứt trong lòng.

Và cô muốn khi lên sân thượng gặp cậu để xin lỗi, cô có thể phô ra một dáng vẻ xinh đẹp nhất, đó cũng là lý do cô cất công trang điểm.

Luna rón rén bước vào sân thượng.

‘Mình phải xin lỗi thế nào đây, và phải nói lời cảm ơn ra sao đây…’

Thế nhưng khi đã bước vào sân thượng, Luna lại bắt đầu cảm thấy bế tắc.

Rõ ràng là đã nhận được sự giúp đỡ, vậy mà cô còn đến trễ nữa.

‘Trước tiên... Cứ xin lỗi đã.’

Khi đến gần Seong Suho, cô bắt đầu nghe thấy tiếng cậu lẩm bẩm một mình.

“...Đừng bảo là hôm nay cô ấy không đến đấy nhé?”

“...”

Luna khẽ khựng lại.

‘...Chắc chắn là cậu ấy giận lắm rồi.’

Trong lúc cô còn đang chần chừ, Seong Suho lại tiếp tục lẩm bẩm.

“Không lẽ vì lão giáo sư ruồi nhặng đó mà bị tổn thương à?”

“...”

Luna có thể cảm nhận được tim mình đang đập liên hồi.

‘...Không lẽ cậu ấy đang lo lắng cho mình sao? Không đâu... Cậu ấy có thích mình đâu…’

Luna đinh ninh rằng suy nghĩ của mình chỉ là ảo tưởng.

Trong thâm tâm, cô vẫn cho rằng Seong Suho vẫn còn ghét mình.

Nhưng khi nghe được câu nói tiếp theo của Seong Suho, Luna cảm thấy có thứ gì đó trong lòng mình đang chực chờ vỡ òa.

“Chắc lôi cổ lão giáo sư ruồi nhặng đó ra giết quách cho rảnh nợ...”

Lão trợ giáo sư tởm lợm đã bám lấy Luna ngày hôm nay.

Rõ ràng là Seong Suho đang thực sự phẫn nộ với lão ta.

‘A... A…’

Đã lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được niềm vui sướng này.

Nghe những lời của Seong Suho, cô đã có thể khẳng định chắc chắn.

Luna rụt rè lên tiếng gọi.

“...Đừng làm vậy.”

“Hửm?”

Luna không hề hay biết mình đang mang biểu cảm gì, cô chỉ nhìn Seong Suho và nói.

“Đừng vì tôi mà làm mấy chuyện như vậy...”

Nhìn Seong Suho quay lại nhìn mình, Luna đã chắc chắn.

‘Phải rồi... Mình... đối với con người này…’

***

Trong lúc tôi không để ý, Luna đã đứng ngay phía sau.

‘Không lẽ cô ấy nghe lén tôi nói chuyện với cô à?’

[Dù cô ta có nghe thấy thì cũng không có nội dung nào gây bất lợi cả. Anh cứ yên tâm đi.]

Tôi bật dậy và nói.

“Muộn đấy.”

“...Tôi xin lỗi.”

“Thôi, không sao. Bắt đầu luôn đi.”

“Vâng.”

Lần này tôi cũng lôi Luna vào trong góc và hỏi.

“Nhắc mới nhớ. Hôm nay sao cậu không đến phòng câu lạc bộ thế, có chuyện gì à?”

“...Vì tôi bận chút việc riêng thôi.”

Luna ngập ngừng đáp.

‘...Bầu không khí hôm nay là lạ nha?’

[Anh Suho.]

‘Sao thế?’

[Luna Stadtfeld có trang điểm đấy. Chắc là do bận trang điểm nên mới đến muộn.]

‘...Vãi.’

Nghe Armonia nói, tôi mới nhìn chằm chằm vào mặt Luna.

Trời tối nên tôi không nhìn rõ lắm.

Bị tôi nhìn chằm chằm chắc thấy áp lực, Luna lảng ánh mắt sang chỗ khác và nói.

“...Mặt tôi dính gì sao?”

“À, có phải cậu mới trang điểm không?”

“Hả!? Á, không! Tôi không có!”

Luna đột nhiên xua tay rối rít, chối đây đẩy.

Khác xa một trời một vực so với Luna thường ngày, cứ ngỡ như là một người khác vậy.

‘...Armonia.’

[Vâng.]

‘Giờ nâng cấp đặc tính đi.’

[Anh muốn nâng cấp cái nào?]

‘Nâng Pheromone lên cấp 8 xem sao.’

Kiểm tra lại đặc tính, mức độ Pheromone đã nhảy lên cấp 8.

Chưa thấy phản ứng gì rõ rệt.

“Nào, bắt đầu đi.”

“Vâng.”

Tôi đứng cạnh theo dõi Luna mường tượng ma pháp trận.

Khoảng một tiếng trôi qua, chúng tôi kết thúc buổi tập.

Đương nhiên là việc luyện tập của Luna chả tiến triển thêm tí nào.

Thế nhưng trên khuôn mặt Luna không hề vương chút nuối tiếc nào.

Cô ấy lại hỏi tôi một câu khá kỳ lạ.

“Cậu đang dùng nước hoa loại gì vậy?”

“Nước hoa á?”

“Vâng. Thường thì tôi chưa dùng nước hoa bao giờ, nhưng tại mùi hương dễ chịu quá. Tôi cũng muốn thử dùng xem sao.”

Có vẻ hiệu quả của Pheromone bắt đầu phát huy tác dụng rồi.

‘Ái chà, xem ra cấp độ thấp cũng không phải dạng vừa đâu nhỉ? Lần trước lúc trốn trong phòng câu lạc bộ, Sonya cũng nhắc đến mùi hương đúng không?’

[Đúng vậy. Tuy có nhược điểm là phải ở gần nhau, nhưng với trường hợp của Luna thì nó lại trở thành ưu điểm, nâng cấp cái này quả là một quyết định đúng đắn của anh.]

Rõ ràng là trong lớp có rất nhiều nữ sinh, nhưng chưa thấy cô nào chủ động thể hiện tình cảm với tôi cả.

-[Pheromone]-

Nâng cấp quả không uổng phí.

Tôi nghiêng đầu thắc mắc đáp lại Luna.

“Tôi á, không dùng nước hoa đâu?”

“...Cậu nói gì vậy. Ngửi thoang thoảng cũng thấy mùi mà.”

Luna nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc.

Chắc mẩm là tôi giấu nghề không chịu chỉ cho cô đây mà.

Tôi đành phải đính chính lại một lần nữa.

“Không, tôi thề là không dùng. Nước hoa thì đã đành, trong phòng tôi đến cành hoa còn chả có ấy chứ...”

“...Thật á?”

“Ừ.”

Luna cúi đầu, ra chiều ngẫm nghĩ lung lắm.

Nhưng tôi không cho cô ấy thời gian để suy nghĩ đâu.

“Thôi về nào. Về muộn quá lão quản lý lại cằn nhằn cho bây giờ.”

“Vâng. À... chuyện là tôi có chuyện muốn nói...”

“Hửm?”

Trong không gian chật hẹp, Luna ngước mắt nhìn lên tôi và nói.

“...Hôm nay thực sự cảm ơn cậu.”

“À, không có gì. Do tên đó hãm lờ quá nên tôi chướng tai gai mắt thôi.”

“Dù sao thì cũng cảm ơn cậu.”

Luna đang khẽ mỉm cười với tôi.

Luna thường ngày lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng, nay nở nụ cười trông lại càng rạng rỡ.

...Xinh thật đấy chứ.

Đến tôi cũng phải vô thức trầm trồ.

Tôi xốc lại tinh thần, đánh trống lảng sang chuyện khác.

“Dù tôi không nhắc thì chắc cậu cũng sẽ làm tốt thôi, nhớ làm bài tập đầy đủ đấy.”

Luna mỉm cười đáp lại.

“Đương nhiên rồi.”

..

..

Hôm sau, vừa bước vào lớp học đã thấy ồn ào như cái chợ vỡ.

“Có chuyện gì vậy?”

Nhìn lại thì thấy đám nữ sinh đang xúm xít quanh Louis, bàn tán xôn xao chuyện gì đó.

“Louis, ai làm vậy!? Cậu cứ nói đi. Ai lại dám làm cái trò này...”

“Chuyện, chuyện đó không có gì đâu. Do tôi va phải...”

“Cậu nói cái gì thế! Nhìn sao cũng ra nguyên cái dấu bàn tay thế kia.”

Đám nữ sinh nhìn mặt Louis mà nổi trận lôi đình.

Tôi liền hỏi cậu nam sinh ngồi gần đó.

“Có chuyện gì vậy?”

“À... Nghe đâu Louis bị ai đó tát một cú thì phải.”

“Vãi...”

Bị ăn tát thì khả năng cao là do phụ nữ ra tay rồi.

‘Thằng ất ơ này lại đi rắc thính linh tinh cái gì rồi hả.’

[Tôi nghi ngờ chuyện này có liên quan đến Sonya.]

‘...Cái gì? Đệt mẹ!’

Máu nóng dồn lên não, suýt chút nữa tôi đã lao ra tẩn thằng ất ơ đó một trận.

Armonia vội vàng trấn an tôi.

[Anh Suho, xin hãy bình tĩnh. Đây chỉ là phỏng đoán của tôi thôi.]

‘...Haa. Nếu mà đúng như tôi nghĩ thì tôi thề sẽ giết thằng chó đó.’

Suy nghĩ của tôi là Louis đã giở trò tán tỉnh Sonya.

‘Haa... Hôm qua cứ thế mặc kệ mà ở lì trong phòng câu lạc bộ có phải tốt không.’

[Tình hình lúc đó e là rất khó để làm vậy.]

‘...Dù là thế nhưng mà.’

Như Armonia nói, lúc đó khó mà mặt dày ở lại làm ngơ được.

Tôi không nghĩ Sonya sẽ dễ dàng sa ngã vì Louis.

Louis thì đẹp mã thật đấy.

Nhét vào danh sách nam sinh đẹp trai nhất trường thì đứng top 1 cũng không ngoa.

Thế nhưng, dục cầu bất mãn cũng đã tan biến rồi, tôi không nghĩ Sonya lại là loại người dễ dàng gục ngã trước Louis.

Nếu có dấu hiệu gì thì tôi đã đánh hơi ra từ lâu rồi.

Trong lúc tôi đang ngồi vẩn vơ suy nghĩ, giọng nói của Luna vang lên từ phía trước.

Luna đang đứng áp sát bàn tôi, lặng lẽ cúi xuống nhìn tôi.

“Có chuyện gì sao?”

“À, cậu đến rồi à. Không có chuyện gì đâu.”

“...”

Luna cứ nhìn chằm chằm, có vẻ muốn đợi tôi mở lời, nhưng tôi cứ ngồi im phăng phắc.

Luna đành bỏ cuộc, thử bắt chuyện sang chủ đề khác.

“Nhắc mới nhớ, thuộc tính chính của cậu là Phong đúng không?”

“Ừ, thuộc tính chính của tôi là Phong.”

“May quá.”

“Hửm? May cái gì cơ?”

“...Không có gì đâu.”

Luna buông một câu như vậy rồi giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng đi về chỗ ngồi.

‘...Gì vậy trời. Sao cô ấy lại thế.’

[Luna Stadtfeld có thuộc tính chính là hệ Phong. Chắc hẳn cô ta đang mừng thầm vì được học chung lớp với anh đấy.]

‘Ô hô! Chà chà, giờ tôi mà không làm ba cái trò con bò thì nắm chắc phần thắng rồi.’

Mái tóc dài nhuốm màu ánh bạc.

Thân hình bốc lửa đến độ bộ đồng phục cũng chẳng thể giấu đi những đường cong quyến rũ.

Một cô gái luôn khép mình, đối xử lạnh lùng với tất cả mọi người.

Chỉ cần cố gắng thêm chút nữa là cô ấy sẽ thuộc về tôi, nghĩ đến đó thôi cũng đủ làm tôi hưng phấn.

‘Người ta bảo cẩn tắc vô áy náy, vẫn nên cẩn trọng thì hơn.’

[Anh nói rất đúng.]

Trong lúc tôi đang khấp khởi ôm mộng chiếm đoạt Luna, trợ giảng bước lên bục và bắt đầu dặn dò.

“Chắc các em cũng biết hôm nay sẽ bắt đầu các tiết học phân ban theo thuộc tính chính thức rồi. Tôi sẽ ghi vị trí phòng học của từng thuộc tính lên bảng.”

Trợ giảng dùng đôi tay gầy gò yếu ớt ráng hết sức cặm cụi ghi vị trí phòng học.

“Trong tiết học này, các em cứ đến đúng phòng học tương ứng với thuộc tính chính đã đăng ký là được. Tuyệt đối không được nhầm lẫn với thuộc tính phụ đâu đấy.”

Dặn dò xong, trợ giảng bước xuống bục.

Lần đầu tiên phải di chuyển phòng học nên đám học viên bắt đầu nháo nhào thu dọn đồ đạc chuyển lớp.

Luna ngồi bàn bên cạnh vẫn đang yên vị trên ghế, đưa mắt nhìn tôi chằm chằm.

Nhìn cái điệu bộ đó là biết đang chờ người ta bắt chuyện rồi.

“Luna.”

“Hửm?”

Nhưng người gọi cô ấy lại đéo phải tôi.

“Đến giờ chuyển lớp rồi, cùng đi thôi.”

“...Ừ, tớ biết rồi. Nhưng mà Louis, mặt cậu bị sao vậy?”

“À, chuyện, chuyện đó... Tớ bị va đập chút thôi.... Haha...”

Nhìn sao cũng ra rõ hình bàn tay.

Luna nhìn một lúc rồi mở miệng hỏi thẳng.

“Ra vậy. Đi đứng cẩn thận vào.”

“...Hả?”

Đó là dấu bàn tay rõ mồn một, đến mức không thắc mắc cũng thấy khó hiểu.

Thế mà Luna lại lơ đẹp, coi như không có chuyện gì.

Sắc mặt thằng ất ơ trở nên vô cùng khó coi.

Tâm lý con người là thế đấy, người ta cho qua thì đỡ ngượng, nhưng lờ đi không quan tâm thì lại sinh ra cảm giác bực bội như chó gặm.

‘Giống kiểu đi mua sắm, nhân viên ra chào hỏi cũng thấy phiền, mà nó lơ mình luôn thì lại thấy cáu ấy.’

[...Tôi thực sự không thể hiểu nổi nguyên lý đó.]

Luna thở dài thườn thượt.

“Haa... Đi thôi.”

“...Ừ.”

Luna buông tiếng thở dài rồi đứng dậy bước ra khỏi phòng học, Louis lẽo đẽo đi theo sau.

Phòng học giờ đây chẳng còn một bóng người.

“Vậy mình cũng đi thôi.”

Tôi đứng dậy thu dọn sách vở rồi cất bước đi về phía phòng học hệ Phong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!