Chương 29 - Học viện ma pháp Shutra (1-13)
“C, côn trùng... giẻ rách!?”
“?”
Mặt mũi tên trợ giáo sư đỏ gay đỏ gắt, hắn ta đang trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
Hắn ta phản ứng thái quá với câu nói của tôi một cách bất thường.
‘Cha nội này bị sao vậy? Mắc hội chứng sợ côn trùng à?’
[Có vẻ như hắn ta hiểu lời nói của anh Suho theo nghĩa bóng.]
‘Hửm? Nghĩa bóng?’
[Việc anh nhắc đến con côn trùng, có vẻ hắn ta đã tưởng nhầm anh đang ám chỉ hắn.]
‘À há!’
Phải mất 5 giây sau khi giác ngộ như một vị Phật, tôi mới nắm bắt được tình hình.
‘Toang mẹ rồi…’
[...]
Nhìn vẻ mặt của lão giáo sư thì có vẻ mọi lời giải thích lúc này đều trở nên vô nghĩa.
Đúng hơn là, tình hình có vẻ như càng giải thích thì càng nát bét.
Nhưng tôi cũng không thể cứ câm như hến được.
“Ý em là, con ruồi...”
“R, r, ruồi!?”
OK, có vẻ như hắn ta đã tự nhận mình là con ruồi luôn rồi.
Người ta bảo im lặng là vàng, mồm miệng đúng là tai hại thật.
‘...CEO, tôi phải làm sao đây.’
[Chỉ tìm kiếm cấp trên vào những lúc thế này là một thói quen xấu đấy.]
‘...Tôi ghét cô.’
Đến cả Armonia cũng bó tay.
Bên cạnh lão giáo sư đang nhìn tôi như muốn đấm cho một phát, tiếng xì xào của mấy nữ sinh bắt đầu vang lên.
(Eo ôi, đúng là lố lăng.)
(Đúng vậy, làm gì cũng vừa phải thôi chứ...)
(Tôi nghe nói đàn anh trong câu lạc bộ dặn là tuyệt đối không được lại gần lão giáo sư đó.)
(Sao vậy?)
(Nghe đâu lão hay lén lút lôi mấy đứa con gái đi rồi cưỡng ép...)
Lão giáo sư gầm lên dẹp loạn.
“Đứa nào dám làm ồn trong giờ học!”
“““…”””
Tất cả học viên đều im bặt.
Tuy nhiên, họ chỉ lặng lẽ nhìn lão giáo sư bằng ánh mắt khinh bỉ.
Không hề có chút tôn trọng nào, tất cả đều nhìn lão như nhìn một con bọ.
“Khốn kiếp...”
Có vẻ lão giáo sư cũng hiểu được tình hình, hắn nện bước chân thật mạnh tiến về bục giảng.
Thịch, thịch, thịch.
Thân hình to béo của lão làm cả phòng học rung chuyển.
Khi lên đến bục giảng, lão ta nhìn về phía tôi và nói.
“Trò kia! Tên gì!”
“...Là Seong Suho ạ.”
“Làm ồn trong lớp, trừ 10 điểm!”
“...”
Sau khi tôi lãnh trọn quả trừ 10 điểm, buổi học mới có thể tiếp tục.
May mắn là buổi học sau đó diễn ra trong yên bình, không còn dính dáng gì đến mấy trò con bò của tên trợ giáo sư nữa.
***
“...Vậy thì, buổi học hôm nay kết thúc tại đây.”
“““…”””
Chẳng ai buồn đáp lời.
Mọi người chỉ nhìn trợ giáo sư bằng ánh mắt nhìn một con ruồi nhặng.
“Hừ...”
Thịch thịch thịch. Rầm!
Tên trợ giáo sư bước đi vội vã tạo ra một trận động đất nhỏ trong phòng học, rồi đóng sầm cửa bước ra ngoài.
Mọi người lại bắt đầu bàn tán xôn xao.
Tôi thẫn thờ nhìn vào khoảng không, than vãn với Armonia.
‘Con ruồi chó đẻ hãm lờ…’
[Anh đang nhắc đến đối tượng nào vậy?]
‘...Cả hai.’
Cả hai con ruồi đều hãm lờ như nhau...
Trong lúc đầu óc tôi đang ngập tràn hình ảnh về ruồi nhặng, Luna từ bên cạnh cất tiếng gọi.
“Thật sự... cảm ơ-”
Thế nhưng, trước khi Luna kịp nói hết câu, đám học viên xung quanh đã ùn ùn kéo đến.
“Woa, cậu đỉnh thật đấy!”
“Tuyệt vời, nể thật sự.”
“Tên cậu là Seong Suho đúng không?”
Do sự kiện vừa rồi, mọi người đều vô cùng phấn khích và bắt đầu bu vào bắt chuyện với tôi.
Bị ngắt lời, Luna lặng lẽ nhìn tôi.
“...”
Nhân lúc xung quanh tôi đang hỗn loạn, Louis đã tiến lại gần và bắt chuyện với Luna.
“Luna, có chuyện gì à?”
“...Ừ, tớ không sao.”
“Tên giáo sư khốn kiếp đó, suýt chút nữa tớ đã lên tiếng rồi...”
Trông hắn bây giờ chẳng khác gì kẻ lỡ chuyến xe buýt, chỉ biết đứng nhìn theo và lẩm nhẩm biển số xe.
“Không sao đâu. Cậu không cần bận tâm.”
“...”
Luna đáp lời như vậy rồi lại hướng ánh mắt về phía tôi.
Louis nhìn chằm chằm Luna, trên khuôn mặt hiện lên một biểu cảm phức tạp rồi quay lưng rời khỏi lớp học.
Trong suốt giờ giải lao, Luna cứ nhìn tôi chằm chằm như thể muốn nói gì đó, nhưng có lẽ vì đám đông vây quanh tôi nên cô ấy không tiện lên tiếng.
Giờ giải lao cứ thế trôi qua và Sonya bước vào.
Tiết học này là môn Thuộc tính Cơ bản của Sonya.
Trước khi chào học viên và bắt đầu bài giảng, cô ấy liếc nhìn tôi.
Mỉm.
Cô ấy mỉm cười với tôi một cái rồi mới bắt đầu bài giảng.
‘Hê hê, cảm giác này phê thật đấy chứ? Tình yêu vụng trộm. Kích thích phết.’
[Anh nên cẩn thận thì hơn. Luna Stadtfeld đang nhìn đấy.]
‘Biết gì đâu mà nhìn. Chắc chỉ quan sát khuôn mặt thôi.’
Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của Luna cho đến tận khi tiết học Thuộc tính Cơ bản của Sonya kết thúc.
Cứ hở ra là cô ấy lại nhìn tôi chằm chằm.
Buổi học kết thúc, Sonya đứng trên bục giảng để dặn dò.
“Tuần trước tôi có bảo các em chọn thuộc tính chính và thuộc tính phụ rồi nhỉ? Cô tin là đến giờ tất cả đều đã chọn xong. Sau khi chốt thuộc tính, từ ngày mai các em sẽ phải học theo lớp phân chia thuộc tính đấy.”
Sonya dặn dò học viên phải báo lại thuộc tính chính và phụ cho trợ giảng ngay sau giờ học.
“Hôm nay các em cũng vất vả rồi.”
Lộp cộp, lộp cộp, lộp cộp.
Cùng với tiếng vỗ tay của học viên, buổi học kết thúc.
Ngay khi giờ học kết thúc, Luna lại bắt chuyện.
“Lúc nãy cả-”
“A! học viên Suho.”
“Vâng.”
Câu nói của Luna lại bị cắt ngang.
“Haa...”
Tiếng thở dài của Luna lọt thẳng vào tai tôi.
Thế nhưng, chẳng hề hay biết về tiếng thở dài đó, Sonya cười tươi rói và gọi tôi lên bục giảng.
“Em có thể lên đây một lát được không?”
“Vâng, em biết rồi ạ.”
“...”
Mặc kệ Luna đang ngơ ngác nhìn theo, tôi bước lên bục giảng.
Các học viên khác đang lần lượt báo thuộc tính chính và phụ cho trợ giảng rồi rời khỏi phòng học.
Liếc nhìn ra sau, tôi thấy Luna cũng đang dọn dẹp sách vở chuẩn bị ra về.
Khi tôi bước lên đến bục giảng, Sonya nhìn tôi với vẻ mặt giận dỗi.
Và cô ấy nói nhỏ đủ để các học viên khác không nghe thấy.
“...Bỏ cô lại một mình em thấy vui lắm sao?”
“Làm gì có chuyện đó. Hôm đó em đã khổ sở thế nào chứ.”
“...”
“...”
“““Phụt.”””
Chúng tôi cùng diễn nét tinh nghịch rồi cùng bật cười.
“Đùa thôi. Hôm đó cô vui lắm.”
“Em cũng vậy.”
“Cô gọi em lên là để hỏi về thuộc tính chính và phụ. Em quyết định xong chưa?”
“Vâng, em chọn xong rồi.”
Tôi đã suy nghĩ suốt ngày hôm qua mới đưa ra được quyết định.
“Thuộc tính chính là Phong, thuộc tính phụ là...”
“?”
“Là Lôi ạ.”
“...”
Sonya chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Cô ấy nhìn tôi đăm đăm vài giây rồi nở một nụ cười gượng gạo.
“May mà tôi cẩn thận gọi em lên.”
“Vâng? Ý cô là sao?”
“...Hay là em đổi thuộc tính khác ngoài hệ Lôi đi?”
“...? Ờ... Em cũng chưa nghĩ đến chuyện đó.”
“...”
Lý do tôi chọn hệ Lôi rất đơn giản.
Ma pháp trận hệ Lôi vẽ cực kỳ khó, nhưng nếu khả năng triển khai ma pháp trận đủ cao, thì ít nhất sẽ không xảy ra sai sót ở giai đoạn giữa.
Có nghĩa là trong quá trình vẽ ma pháp trận sẽ không phát sinh vấn đề.
Chỉ với điểm đó thôi, hệ Lôi cũng đã đủ giá trị với tôi rồi.
Những nhược điểm còn lại thì từ từ khắc phục sau.
Hơn nữa, mỗi lần khai mở thuộc tính lại tốn tận 1 vạn Enel, mở thuộc tính khác thì phí quá.
“Tôi biết Suho rất gắn bó với hệ Lôi.”
“...”
Có gắn bó gì đâu...
Mặc dù tôi chả có chút quyến luyến gì sất nhưng tôi vẫn quyết định ngậm miệng.
“Thế nhưng từ năm nay... các lớp học về ma pháp hệ Lôi đã bị hủy bỏ rồi.”
“...Hả? Vì không được ưa chuộng sao ạ?”
Thật không thể hiểu nổi.
Dù có ế ẩm đến đâu thì một lớp thuộc tính chính trong Học viện ma pháp sao có thể bị hủy bỏ được?
Cho đến khi Sonya nhắc đến tên một người, tôi mới vỡ lẽ.
“Là ngài Maximilian Winter...”
“...Đừng bảo là?”
“...Ngài ấy chính là giáo sư phụ trách môn học đó.”
“À...”
Mọi thứ rối tung lên hết rồi.
‘Chả được cái tích sự gì…’
[Có lẽ anh phải khai mở một thuộc tính khác rồi.]
‘Tiếc Enel lắm…’
Thực ra tôi nghĩ hệ Lôi thì cứ học đại khái cho xong là được.
Lý do lớn nhất là tôi tiếc đứt ruột khi phải xài Enel để học thuộc tính khác.
Sonya tiếp tục giải thích.
“Sau khi giáo sư qua đời, ngay cả những học viên đang theo học cũng chuyển sang môn khác hết rồi.”
“...Vậy là hoàn toàn không có cách nào để học môn đó sao?”
“Ừ... Bù lại thì môn học vẫn được giữ nguyên nên em vẫn có thể đăng ký, nhưng em sẽ phải ngồi một mình trong phòng học tự đọc sách, chỉ có vậy thôi.”
“...”
Nghe Sonya nói xong, tôi lại càng muốn đăng ký hệ Lôi hơn.
‘Vậy là trong giờ học chỉ có mỗi mình tôi thôi đúng không? Ngon lòi tĩ luôn!’
[Nếu khoảng thời gian đó đảm bảo được sự tự do thì có lẽ nó lại mang đến lợi ích cho chúng ta đấy.]
‘Chuẩn, dù sao thì mấy cái lớp học đó với tôi cũng có ý nghĩa mẹ gì đâu.’
Ngay từ đầu, mấy cái ma pháp mà tôi dùng đâu phải do nỗ lực mà có, toàn là dùng Enel đắp vào thôi.
Hơn nữa, nói thật thì tôi học ma pháp cũng chỉ vì bắt buộc phải thế để sống yên ổn trong trường thôi.
Tôi hạ quyết tâm và nói với Sonya.
Sonya cố gắng thuyết phục tôi đủ đường nhưng chẳng thể xoay chuyển được ý định của tôi.
Đã bảo là thoải mái thì có lý do gì phải đổi chứ.
“...Tôi hiểu rồi. Nếu sau này em thấy khó khăn quá thì cứ bảo tôi. Tôi sẽ tìm mọi cách đổi cho em.”
“Em sẽ cố gắng để không phải làm vậy.”
Tôi báo lại thuộc tính chính và phụ cho trợ giảng rồi cùng Sonya đi về phòng câu lạc bộ.
..
..
Khi tôi và Sonya đến phòng câu lạc bộ, trong đó chỉ có mỗi Louis.
Sonya đảo mắt nhìn quanh rồi hỏi Louis.
“Ô kìa? học viên Luna đang bận gì đi đâu sao?”
“Dạ chuyện là...”
Louis kể lại cho Sonya nghe chuyện đã xảy ra hôm nay.
Trong lúc đó, tôi cứ như người tàng hình vậy.
Nghe Louis kể xong, Sonya nhíu mày lại và xin lỗi tôi với Louis.
“Tôi xin lỗi. Cùng là giáo sư trong trường, cô thấy thật xấu hổ.”
“Không sao đâu ạ, giáo sư Sonya đâu có lỗi gì...”
“Đúng vậy. Vấn đề là ở con ruồi, con ruồi ấy ạ.”
“Phụt.”
Nghe tôi lôi chuyện con ruồi ra, Sonya lấy tay che miệng bật cười.
Nhưng cô ấy nhanh chóng nín cười và nở một nụ cười cay đắng.
“Haa... Vị trợ giáo sư đó từ xưa đến nay vốn dĩ đã có mấy tật xấu đó rồi...”
“Thì ngay từ tiết học đầu tiên là đã thấy rõ mồn một rồi mà.”
“Học viên Suho...”
“Vâng?”
Sonya bất ngờ dùng hai tay nắm chặt lấy bàn tay phải của tôi, nhìn tôi bằng đôi mắt ngấn nước.
“Nếu có chuyện gì xảy ra thì nhất định phải nói cho tôi biết nhé. Nhớ chưa?”
“Haha... Nếu không kham nổi mấy chuyện cỏn con đó thì em đã chẳng đặt chân đến Shutra làm gì.”
“Đừng nói vậy. Ngài trợ giáo sư... đó là một người vô cùng tàn độc đấy.”
Đến cả Sonya cũng ngại thêm chữ “ngài” vào khi nhắc đến lão.
Thế nhưng Louis lại đang nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ khó chịu.
‘Thằng này lại lên cơn gì nữa đây…’
[Do không có thông tin nên tôi không thể nắm bắt được tình hình.]
Sonya vẫn nắm chặt tay tôi không buông, nói tiếp.
“Phù... Dù sao thì hôm nay bầu không khí cũng ảm đạm thế này. Có lẽ chúng ta nên nghỉ hoạt động câu lạc bộ thì tốt hơn.”
“...Vâng.”
Louis nhìn Sonya và lên tiếng.
“À... Giáo sư.”
“Sao vậy em?”
“Em có thể nói chuyện riêng với cô một lát được không ạ?”
Tôi coi câu nói đó như một lời đuổi khéo “Mày cút giùm tao cái” nhắm vào tôi.
Louis nhìn Sonya và mỉm cười.
Hắn hoàn toàn không coi tôi ra gì.
‘Thằng chó này đúng là khó đoán thật…’
[Tôi không nghĩ mối quan hệ của họ đủ thân thiết để bàn bạc những chuyện quan trọng đến mức phải loại anh Suho ra.]
Tôi chưa từng thấy Louis nói chuyện riêng với Sonya bao giờ.
Lúc nào cũng chỉ trao đổi những việc cần thiết trong giờ học hoặc hoạt động câu lạc bộ mà thôi.
Sonya tỏ vẻ khó hiểu, hỏi ngược lại.
“Chuyện quan trọng lắm sao?”
“Vâng, rất quan trọng ạ.”
“...Có lâu không em?”
“Vâng, chắc là khá lâu đấy.”
Sonya vẫn nắm tay tôi, trao cho tôi một ánh mắt tha thiết.
Nhưng tôi cũng chẳng còn cách nào khác.
Lên tiếng lúc này khéo lại chuốc lấy hiểu lầm không đáng có.
Ngay cả trong tình huống đó, tôi vẫn thấy rõ sự bực dọc in hằn trên mặt Louis.
‘Thằng chó này không định giở trò gì mờ ám đấy chứ?’
[Đối phương dù là giáo sư thỉnh giảng nhưng vẫn là giáo sư. Chắc chắn hắn ta sẽ không dám làm càn đâu.]
‘Haa... Đang háo hức muốn nện Sonya một trận mà…’
Sonya buông tay tôi ra, nở nụ cười gượng gạo đồng ý.
“Tôi hiểu rồi. Vậy Suho về nghỉ ngơi trước đi nhé.”
“...Vâng.”
Chỉ bằng ánh mắt, hai chúng tôi đã trao nhau một nụ hôn nồng cháy.
Sau màn giao lưu ánh mắt đó, tôi rời khỏi phòng câu lạc bộ.
..
..
Hoạt động câu lạc bộ kết thúc một cách dở dang, tôi ngồi phịch xuống ghế ngoài sân thượng chờ Luna.
“...Đừng bảo là hôm nay cô ấy không đến đấy nhé?”
[Khả năng đó rất thấp.]
Mặt trời đã lặn tự thuở nào, trời đã tối mịt.
Bình thường thì một tiếng sau giờ sinh hoạt là cô ấy phải có mặt rồi, đáng lẽ giờ này phải đến từ đời tám hoán nào rồi mới đúng.
“Không lẽ vì lão giáo sư ruồi nhặng đó mà bị tổn thương à?”
[Luna Stadtfeld không có vẻ là người dễ bị tổn thương như vậy, nhưng cũng có thể đặc tính của cô ta đã có sự biến đổi.]
“Haa...”
Không được chịch Sonya, lại còn bị Luna cho leo cây, tôi bắt đầu thấy bực mình.
Và sự bực tức đó nhắm thẳng vào lão giáo sư ruồi.
“Chắc lôi cổ lão giáo sư ruồi nhặng đó ra giết quách cho rảnh nợ...”
“...Đừng làm vậy.”
“Hửm?”
Giọng của Luna vang lên từ phía sau tôi.
Tôi quay lại, thấy Luna đang mỉm cười nhìn mình.
Luna đang nở một nụ cười rạng rỡ, khác hẳn với dáng vẻ lạnh lùng trước đây, cô ấy cúi xuống nhìn tôi.
“Đừng vì tôi mà làm mấy chuyện như vậy.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
