Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Học viện ma pháp Shutra - 1 - Chương 28 - Học viện ma pháp Shutra (1-12)

Chương 28 - Học viện ma pháp Shutra (1-12)

Luna quyết định đi đến ký túc xá nam để xoa dịu tâm trí rối bời của mình.

Cô định lấy cớ là đã bắt đầu học cách triển khai ma pháp trận nên đến để nhờ tư vấn thêm, tiện thể gặp mặt luôn.

Bước đi dưới ánh chiều tà, cô đã đến trước khu ký túc xá.

Thế nhưng câu trả lời cô nhận được từ người quản lý ký túc xá nam lại là thứ cô không ngờ tới chút nào.

“Cậu ấy xin phép vắng mặt qua đêm và ra ngoài rồi sao?”

“Đúng vậy. Chắc phải đến ngày mai cậu học viên Seong Suho mới về.”

“...Cảm ơn ngài đã thông báo.”

Luna thừa biết rằng nếu nhận được điểm thưởng cao, học viên có thể xin phép ra ngoài qua đêm.

Nhưng cô không bao giờ nghĩ rằng Seong Suho lại đi ra ngoài.

‘Không, có khi lại hay. Nhỡ gặp nhau thì biết nói gì bây giờ.’

Luna định quay lưng trở về phòng mình.

Thế nhưng, từ phía trước có bóng một người mặc đồ đen đang tiến về phía ký túc xá nam.

Và người đang đi tới trước mặt Luna chính là...

Seong Suho.

“Hửm? Cậu đến đây có việc gì à?”

“A, không có gì đâu.”

Vừa thấy Seong Suho, Luna bất chợt muốn chuồn khỏi đây thật nhanh.

Sự xuất hiện không ngờ tới của cậu khiến Luna cảm thấy xấu hổ vì sợ cậu sẽ phát hiện ra sự thật là cô đến đây để tìm cậu.

Nhưng nhờ vị quản lý, kế hoạch bỏ trốn đã đổ sông đổ biển.

“A! Học viên Suho. Có bạn nữ kia đến tìm cậu đấy. Trùng hợp thật.”

“Haa...”

Luna chỉ muốn ôm lấy đầu mình ngay lúc này.

‘Tại sao lại đúng cái lúc này…’

Trong lúc Luna không dám ngẩng đầu lên, Seong Suho đã lên tiếng trước.

“Có chuyện gì vậy?”

“Chuyện đó...”

“Trước tiên lên sân thượng đã.”

“Hả?”

“Đứng đây nói chuyện đâu có tiện.”

Suho đại khái đã đoán được mục đích chuyến viếng thăm của Luna, cậu giữ vẻ mặt tưng tửng đi trước dẫn đường lên sân thượng.

Nhìn bóng lưng cậu, Luna cảm thấy bản thân mình sao mà ngốc nghếch thế không biết.

‘Haa... Cứ đối xử tự nhiên là được mà, sao mình lại cư xử kỳ cục thế này…’

Cảm thấy khoảng cách giữa bản thân lúc bình thường và hiện tại quá lớn, Luna mang theo cõi lòng ngổn ngang bước theo Seong Suho.

***

Trong lúc dắt Luna lên sân thượng, tôi bắt đầu kết nối với hệ thống.

‘...Không ngờ cô ấy lại tự mình mò đến tận đây đấy.’

[Mức độ này cho thấy sự khởi đầu rất khả quan.]

Sau vài hiệp mây mưa rã rời với Sonya, tôi quay trở lại ký túc xá.

Khi xong việc, tôi nằm nghe cô ấy tâm sự đủ thứ chuyện trên đời.

Nghe bảo chồng cô ấy là một thương nhân nên kiếm được khá nhiều tiền.

Hơn nữa, ổng còn rất chu đáo nên tình cảm vợ chồng cũng khá mặn nồng.

Vấn đề nằm ở chuyện con cái.

Sonya bắt đầu tự trách bản thân, nói rằng do mình là người không thể có con.

Thế nhưng...

‘Trong đống đặc tính có cái nào liên quan đến vô sinh... Không có đúng không?’

[Đúng vậy, chắc chắn luôn. Khả năng cao là do vấn đề nằm ở phía người chồng.]

Đó là chuyện thường tình ở một nơi có nền y học chưa phát triển.

Người chồng lầm tưởng rằng không phải do mình mà là do Sonya không thể mang thai, thế là ổng ngưng luôn chuyện chăn gối.

Và hệ quả là dục vọng của Sonya ngày càng chất đống...

Có điều tôi không tài nào hiểu nổi cái lý do chính xác khiến ông chồng lại ngừng quan hệ.

Thêm nữa, sau khi vào trạng thái hiền nhân, tôi bắt đầu nhìn nhận lại tình hình.

Đến chơi nhà nán lại lâu một chút thì không sao, nhưng nếu sáng hôm sau tôi lù lù bước ra khỏi nhà lúc mấy người giúp việc đến làm thì chuyện sẽ rắc rối to.

Tôi đành phải tìm mọi cách thuyết phục Sonya để chuồn về ký túc xá.

Và thế là vô tình đụng độ Luna.

Tôi và Luna đã đến sân thượng.

Mặt trời đã lặn hẳn, xung quanh chỉ còn vài ngọn đèn thưa thớt le lói chiếu sáng những góc tối.

Giờ này dù đèn có sáng đến đâu, nếu không nhìn kỹ thì cũng chẳng ai biết trên sân thượng có ai.

Tôi dẫn Luna vào góc khuất hệt như hôm qua.

Cô ấy chẳng có chút phản kháng nào mà đi theo tôi vào đó.

Tôi và Luna đứng sát rạt vào nhau trong không gian chật hẹp và bắt đầu cuộc trò chuyện.

“Có chuyện gì vậy?”

“À... Chuyện là tôi cảm thấy bế tắc quá. Tôi đến xem có thể... xin cậu vài lời khuyên được không. Xin lỗi nếu làm phiền cậu.”

Luna trả lời cộc lốc mà không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tôi khẽ cười khẩy đáp lại.

“Thì, cũng có thể là vậy.”

“...Cậu đang thông cảm cho tôi sao?”

“Vì cậu làm gì có chuyện làm qua loa chiếu lệ.”

“Cậu có nhìn thấy đâu mà biết...”

“Tôi vẫn luôn quan sát cậu mà.”

“?”

“Cậu vẫn luôn ngồi ngay cạnh tôi mà. Tôi thừa biết cậu là người như thế nào.”

“...”

Tôi bắt được nụ cười mỉm tinh tế trên môi Luna.

‘'Ô hô! Có vẻ hiệu quả phết nhỉ?’

[Mức độ hảo cảm dường như đã tăng lên đáng kể.]

Giống như Armonia nói, việc cô ấy mỉm cười sau khi nghe những lời đường mật là một tín hiệu rất tốt.

Bởi nếu không có chút cảm tình nào, thì cuộc trò chuyện vừa rồi đủ để khiến người ta cau mày khó chịu.

Nếu nghe từ một kẻ mình ghét, nội dung đoạn hội thoại đó có thể bị xem là đồ bám đuôi biến thái.

“Bây giờ chúng ta thử đổi hướng khác xem sao.”

“Cậu nói đi.”

“Nhắm mắt lại.”

“Được.”

“Tuyệt đối không được mở mắt ra đâu đấy.”

“...Vâng.”

Luna nhắm mắt lại và ngoan ngoãn chờ đợi tôi lên tiếng.

Trông cô ấy có vẻ hơi bồn chồn.

Chắc là sợ tôi giở trò đồi bại gì đây mà.

Nhưng tôi chẳng nói lời nào, đợi khoảng 30 giây rồi mới mở miệng.

“Hãy thử mường tượng ra một người trong đầu xem.”

“Hả?”

“Đừng mở mắt. Cứ nghĩ bừa về một người nào đó là được.”

“Vâng... Tôi nghĩ ra rồi.”

Làm sao tôi biết được cô ấy đang nghĩ đến ai.

“Giờ thì hãy mường tượng chi tiết nhất có thể về hình dáng đôi mắt, mũi, miệng, khuôn mặt của người đó xem.”

“...Khoan... chờ một chút...”

Luna vô thức hé hé mắt nhìn về phía tôi.

Tôi lập tức gắt lên với Luna.

“Đã bảo không được mở mắt cơ mà.”

“X, xin lỗi.”

Tôi nhìn Luna và mỉm cười.

Dù chưa chắc chắn lắm nhưng tôi có linh cảm rồi.

‘Ngon. May quá có vẻ cô ấy đang nghĩ đến tôi rồi.’

[Sao anh biết được?]

‘Cứ chờ xem.’

Tôi cất giọng nhẹ nhàng hỏi Luna.

“Sao? Có tưởng tượng chi tiết được hình dáng đôi mắt, khuôn miệng hay kiểu tóc không?”

“...Không được rõ lắm.”

“Bình thường thôi.”

“Hả?”

“Giờ mở mắt ra được rồi đấy.”

Nghe lời tôi, Luna mở mắt ra và nhìn tôi.

Vừa mở mắt, cô ấy đã lập tức săm soi tỉ mỉ khuôn mặt tôi.

Dưới góc nhìn của Luna, có vẻ cô ấy đang cố gắng quan sát lén lút để tôi không nhận ra, nhưng với người trong cuộc là tôi thì điều đó quá sức lộ liễu.

Bởi vì cô ấy cứ như đang nhìn chằm chằm vào mặt tôi một cách trắng trợn vậy.

Bây giờ thì tôi dám chắc rồi.

Người hiện lên trong đầu Luna chính là tôi.

Tôi bắt đầu giải thích cho Luna.

“Não bộ của con người được thiết kế rất hiệu quả. Những khung sườn tổng thể thì rất dễ nhớ, nhưng nếu cảm thấy quá phức tạp để nhồi nhét mọi thứ, nó sẽ tự động lấy những ký ức sẵn có để đắp vào những phần chi tiết. Rồi nó sẽ đánh lừa cậu là cậu đã nhớ hoàn hảo mọi thứ.”

“À... Đúng là tôi có cảm giác mọi thứ bị trộn lẫn vào nhau thật. Cậu giỏi thật đấy, cậu nghe những chuyện này ở đâu vậy?”

“Thì, tôi từng nghe ở đâu đó thôi. Trước tiên chúng ta bắt đầu từ việc đó nhé.”

“...Mường tượng một người trong đầu á? Chẳng phải việc đó còn phức tạp hơn cả ma pháp trận sao?”

“Không, phức tạp nên mới tốt. Mấy cái ma pháp trận đơn giản thì chả có ý nghĩa gì sất.”

“...Vâng, tôi hiểu rồi.”

Cô ấy lập tức nghe theo lời tôi.

Dù đã gật đầu đồng ý nhưng cô ấy vẫn tiếp tục liếc nhìn mặt tôi.

Tôi vẫn tỏ ra tự nhiên trước sự quan sát của cô ấy và nói tiếp.

“Cứ coi đây là bài tập tôi giao cho cậu.”

“Bài tập... sao.”

“Ừ, bình thường gặp nhau thì chúng ta luyện tập vẽ ma pháp trận, còn khi ở một mình trong phòng thì cậu cứ quên ma pháp trận đi, chỉ cần làm bài tập tôi giao là được.”

“Vâng, tôi rõ rồi.”

“Và đối tượng mường tượng thì cứ chốt luôn cái người lúc nãy nhé.”

“...Tôi biết rồi.”

Mặc dù cô ấy đã gật đầu, nhưng tôi vẫn phải chốt hạ cho chắc cú.

“Nhớ là không được nghĩ sang cái khác đâu đấy. Bởi vì nếu viện cớ là khó quá rồi lảng tránh sang thứ dễ hơn thì mọi chuyện sẽ trở nên vô nghĩa.”

“...Vâng, tôi hiểu rồi.”

“Nỗ lực là việc của cậu. Cậu có nghĩ sang cái khác thì tôi cũng làm sao mà biết được. Tôi chỉ dốc hết sức mình để dạy cậu thôi.”

Tôi cố tình nhấn mạnh cụm từ “dốc hết sức”.

“...Cảm ơn cậu.”

Luna khẽ rũ bỏ vẻ mặt lạnh lùng thường ngày và gửi lời cảm ơn đến tôi.

Thực ra, tôi sợ rằng nếu Luna thấy quen dần rồi lại đi mường tượng thằng khác thì chướng mắt lắm, nên tôi mới cố tình đặt ra cái rào cản đó.

Giọng nói của Armonia vang lên trong đầu tôi.

[Một suy nghĩ vô cùng sáng suốt. Với tính cách của Luna Stadtfelt, khả năng cao là cô ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời.]

‘Ngon, ngon!’

Vừa ăn mừng trong hệ thống, tôi vừa nói với Luna.

“Được rồi, về thôi.”

“Vâng.”

Chúng tôi rời khỏi sân thượng, ai nấy đều trở về ký túc xá của mình.

..

..

Ngày đi học đầu tiên sau chuỗi ngày cuối tuần.

Đám học viên đang tụm năm tụm ba trò chuyện rôm rả với những người quen.

Và...

‘Luna đang nhìn chằm chằm vào tôi một cách trắng trợn đúng không?’

[Vâng, có vẻ cô ta đang tập trung cao độ nên hoàn toàn không để ý đến xung quanh.]

Tôi vờ như không thấy ánh mắt của cô ấy, tiếp tục hỏi han tình hình qua Armonia.

Bắt buộc phải giả lơ.

Mục tiêu của tôi là khiến cô ấy ghi nhớ chi tiết về tôi và giam mình trong phòng cả ngày chỉ để tơ tưởng về tôi mà.

Thế nhưng, một kẻ phá bĩnh đã xuất hiện.

“Luna, có chuyện gì à?”

“Hả? Ờ?”

Giọng nói đột ngột của Louis khiến Luna giật mình quay lại nhìn.

Louis dè dặt hỏi Luna.

“Có phải tên đó đã giở trò gì kỳ cục với cậu không?”

“...Không có chuyện đó đâu.”

Giọng của thằng ất ơ lọt thẳng vào tai tôi, không trượt phát nào.

‘Không hiểu nổi cái trường này toàn lũ điếc hay sao mà lại đi nói oang oang cái chuyện như thế cho người ta nghe thấy vậy.’

[Có vẻ như hắn ta cố tình nói cho anh nghe đấy.]

Cái cách Louis nhìn chằm chằm vào tôi như muốn ăn tươi nuốt sống rõ ràng đã chứng minh điều đó.

Luna nhìn Louis và nói.

“Sắp đến giờ học rồi, tớ nghĩ cậu nên về chỗ ngồi đi.”

“...Tớ biết rồi.”

Louis mang một vẻ mặt đầy bất mãn, hậm hực trở về chỗ ngồi.

Luna lại tiếp tục dán mắt vào tôi.

Nhưng chẳng bao lâu sau, cửa phòng học mở ra.

Tên trợ giáo sư có khuôn mặt hãm lờ bước vào và bắt đầu bài giảng.

“Ba ngày nữa chúng ta sẽ có bài kiểm tra ma pháp trận. Mục tiêu là triển khai lại chính xác ma pháp trận mà tôi đã vẽ trên bảng, hãy cố gắng luyện tập đi.”

“““Vâng ạ.”””

Mọi người đồng thanh đáp lại rồi cắm cúi vẽ ma pháp trận.

Hắn giải thích rằng đã cố tình lược bỏ vài cổ tự Runes nên ma pháp trận này sẽ không thực sự phát động.

Và rồi trò con bò lại bắt đầu.

“Trò đến từ đâu vậy?”

“...Em đến từ vương quốc Levin ạ.”

“Hô... Ta có quen biết với pháp sư hoàng gia ở đó, ta cũng từng đến đó một lần. Nơi đó tuyệt đẹp.”

“...Cảm ơn thầy.”

Luna cũng chỉ muốn trả lời qua loa cho xong chuyện nhưng mọi thứ không như cô mong muốn.

Tên trợ giáo sư liên tục chạm vào vai và cánh tay của Luna, gây ra sự khó chịu tột độ.

‘Thằng điên, làm cái trò đó mà cũng thấy vui à.’

[Đến cả Louis chứng kiến cảnh tượng đó mà cũng không dám hó hé nửa lời.]

‘Nhìn mặt thằng chả căng vãi chưởng, lúc gặp tôi thì sao mà bì được?’

Lúc này, khuôn mặt Louis đang méo mó như một con ác quỷ, hoàn toàn khác hẳn với vẻ thường ngày.

Thế nhưng hắn ta vẫn câm như hến.

Cảnh tượng này chứng minh rõ ràng uy quyền của một trợ giáo sư, dù có là thủ khoa nhập học thì cũng chẳng dám hỗn hào.

‘Woa, thể loại này mà cũng làm trợ giáo sư được thì mạt vận rồi~’

[Anh định cứ để mặc như vậy sao?]

‘Ừ. Dù sao thì... Á đù, con ruồi chó đẻ cứ bay lởn vởn…’

Vo ve, vo ve.

Đang lúc giao tiếp với Armonia thì đột nhiên có một con ruồi cứ bay vo ve bên tai tôi.

Phòng học vệ sinh kém vãi.

Tôi cố giữ bình tĩnh, tiếp tục giao tiếp.

‘Hù... Dù sao thì cũng chỉ là con ruồi chó đẻ chả liên quan gì đến tôi... Cái đệch mợ!’

[...]

Vo ve~

Không chỉ dừng lại ở mức gây khó chịu, tôi còn cảm nhận được nó đậu ngay vào tai mình.

‘Haa…’

[Anh có muốn dùng Enel để tiêu diệt con ruồi không?]

‘...Đúng là cái gì cũng làm được. Thôi khỏi.’

Dùng Enel cho dăm ba cái chuyện cỏn con này thì buồn cười quá...

Tôi đang bực mình vì con ruồi, liếc mắt sang bên cạnh thì thấy Luna.

Tên giáo sư chó đẻ kia đang đặt tay lên vai Luna, vuốt ve một cách bỉ ổi.

Luna nhìn thấy tôi, cô ấy vội lảng tránh ánh mắt, nhìn thẳng về phía trước và tiếp tục vẽ ma pháp trận.

Tôi cũng giả vờ như không thấy.

‘Mặc kệ đi, đằng nào tôi cũng đang trong tình cảnh phải ngậm miệng ăn tiền mà.’

[Một quyết định sáng suốt. Có thể độ hảo cảm của Luna sẽ giảm xuống, nhưng bản thân cô ta cũng sẽ tự hiểu được thôi.]

‘Thêm nữa là với cái loại này, chỉ cần làm phật ý một chút là kiểu gì cũng bị trừ điểm thê thảm cho xem.’

[Khả năng đó rất cao. Nhưng mà...]

‘Sao thế? Có chuyện... ĐM ĐM ĐM ĐM!!!!’

Con ruồi chó đẻ không chỉ đậu ở vành tai mà còn chui tọt luôn vào trong lỗ tai tôi.

Tôi rống lên một tiếng chấn động cả phòng học.

“ĐM!! Hãm lờ thật sự!!!”

Con ruồi đã nhanh chóng quậy tung lỗ tai tôi rồi bay ra ngoài.

“Haa... Haa...”

Khi bình tĩnh lại, tôi nhận ra tất cả học viên xung quanh đều hóa đá, kinh ngạc nhìn tôi chằm chằm.

Luna cũng không ngoại lệ.

Đặc biệt là biểu cảm của Luna đập thẳng vào mắt tôi, không chỉ là ngạc nhiên mà còn là kinh hoàng tột độ.

Tôi đành phải cầu cứu cấp trên tìm cách giải quyết tình huống này.

‘CEO Armonia. Làm sao bây giờ?’

[Tôi không biết.]

Ngay cả CEO mà cũng không biết thì tôi phải làm sao đây...

Tên trợ giáo sư với khuôn mặt hãm lờ... À không, tên trợ giáo sư mặt hãm lờ lên tiếng hỏi tôi.

“Em học viên... Có chuyện gì vậy?”

Nhìn là biết ổng đang điên tiết rồi.

Trước tiên phải giải thích tình hình đã.

“Em xin lỗi. Chuyện là...”

“...Chuyện là?”

Tôi từ tốn giải thích để xoa dịu cơn giận của trợ giáo sư.

“Tại có con côn trùng giẻ rách ồn ào bên cạnh nên em lỡ...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!