Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2892

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3644

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9622

Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành - Chương 54 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (2)

Chương 54 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (2)

“Vâng, Ma Vương bên đó đã gửi lời mời đến anh.”

Nghe câu này của Armonia, cứ như đang lạc vào mấy buổi họp giao ban của tập đoàn tội ác ấy.

Cớ sao Ma Vương lại tự dưng mời tôi nhỉ? Tôi có biết khỉ mốc gì về lão đâu.

“Lý do là gì?”

“Nghe nói ông ta đã tha thiết thỉnh cầu Hắc Hoàng Đạo để được tận mặt bày tỏ lòng biết ơn.”

“Hừm... Thấy hơi phiền phức rồi đấy.”

Nghe Armonia trình bày thì có vẻ nếu thấy phiền, tôi khỏi đi cũng chả chết ai.

Nhưng Armonia lại có vẻ nghĩ khác.

“Cá nhân tôi khuyên anh nên coi như một chuyến đi nghỉ mát mà tham gia.”

“Hửm? Có lý do gì à?”

“Phía bên đó hứa sẽ chi 200.000 Enel làm phần thưởng nếu anh nhận lời.”

“Ngon chim! Triển luôn!”

Chỉ cần lết xác tới đó chơi mà cũng đớp được 200.000 Enel thì tội gì không đi.

Vừa quyết định đi, tôi liền mở lời nhờ vả.

“À, thế tôi dắt Viola theo được không?”

“Bên chúng ta thì không vấn đề gì, nhưng tôi e là bên đó sẽ náo loạn một phen đấy.”

Kể cũng đúng, mang theo em gái ruột của thằng khứa từng định xẻ thịt bọn họ thì bảo sao không rén.

“Dù vậy tôi cũng không muốn vứt cô ấy lại một mình, nên đành phiền cô vậy.”

“Tôi hiểu rồi. Vậy tạm thời sẽ để cô Viola đi cùng. Nhưng tốt nhất anh nên giữ bí mật thân phận với phe bên đó.”

“Ok, cám ơn nhé~ Vậy tôi cáo từ đây.”

“Anh Suho...”

“Hửm?”

Đang định quay gót, nghe Armonia gọi, tôi bèn ngoái đầu lại.

Cô nàng chằm chằm nhìn tôi với vẻ mặt lạnh tanh, miệng cạy không ra chữ.

Chuyện hệ trọng lắm à?

“Có chuyện gì sao?”

“Hình như trong lúc ngủ mê tôi đã nói mớ gì đó thì phải?”

“À... Chỉ là ‘đừng đi’ thôi.”

“...Tôi hiểu rồi. Chúc anh có một kỳ nghỉ vui vẻ.”

“Ờ...”

Nghe giọng điệu của cô ấy có vẻ như thở phào nhẹ nhõm.

Tính hỏi thêm vài câu, nhưng sợ lại phải viết bản kiểm điểm vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp nên tôi lật đật chuồn khỏi phòng.

..

..

“Hai người đã chuẩn bị xong chưa?”

“Rồi.”

“Xong rồi ạ~”

Đây là lần đầu tiên được xuất ngoại nên Viola có vẻ hớn hở ra mặt.

Nhận được câu trả lời của hai đứa, Armonia múa máy tay chân, thao tác trên máy móc một cách điệu nghệ.

“Cô Viola, có thể cô sẽ hơi chóng mặt một chút, ráng chịu đựng nhé.”

“Vâng!”

Cùng với tiếng đáp dõng dạc của Viola, tầm nhìn chớp mắt méo mó, rồi một tòa lâu đài cổ kính hiện ra chễm chệ trước mặt.

“U oa!!”

“Ồ!!”

Cả tôi và Viola đều không thốt nên lời trước sự kỳ vĩ của tòa lâu đài.

Tòa lâu đài cổ mang tông màu đen u ám, nhìn phát biết ngay đây là sào huyệt của Ma Vương.

Nó rộng thênh thang đến mức liếc một cái không thu hết vào tầm mắt được.

Vị trí chúng tôi đáp xuống là ngay trước cánh cổng sắt kiên cố nằm kẹp giữa những bức tường thành.

Chiều cao sơ sơ cũng 30 mét, đủ để nguyên một đội quân hùng hậu xếp hàng đi ra đi vào thoải mái.

Bất chợt, một tiếng nổ rung trời vang lên từ bên kia cánh cổng sắt, kèm theo một thứ gì đó vút lên tận trời xanh.

“Ồ...”

“U oa...”

Tôi với Viola chả có tí cảm giác nguy hiểm nào sất, cứ đực mặt ra nhìn thứ vật thể bay lượn trên trời. Rồi đột nhiên cái thứ đó lao thẳng về phía hai đứa.

Rầm! Một chấn động kinh hoàng nổ ra khi nó đáp xuống ngay trước mặt chúng tôi.

Đoàng!

Khói bụi mịt mù tứ phía, cảnh tượng hỗn loạn tung tóe.

“Khụ, khụ.”

“Phù...”

Tôi và Viola đành bất lực ho sặc sụa, xua tay đuổi khói cho đến khi bụi tan bớt.

Khi lớp bụi lắng xuống...

“Hơ...”

“U oa!!!!”

Đập vào mắt tôi là... một con quái vật.

Thân hình nó cao tầm 10 mét, đầu dê, chân sư tử, đuôi thì loe ngoe y chang đuôi thằn lằn hay đuôi rồng màu xanh lá.

Nó sở hữu đôi cánh dơi khổng lồ màu tím, toàn thân phủ đầy lớp lông màu vàng nâu.

Bắp tay to cả mét, bắp đùi còn khủng bố hơn.

Nó cúi rạp tấm thân khổng lồ xuống, hướng về phía tôi mà gầm lên bằng chất giọng oang oang.

“Ngươi chính là Seong Suho sao!?”

“À, vâng. Là tôi đây.”

Biết tỏng là chả chết đâu, nhưng cái thói rén nó ăn vào máu rồi.

Đúng lúc đó, đường truyền liên lạc reo lên.

[Ông ta chính là Ma Vương.]

‘Cái gì!? Khoan đã, nhìn cái giao diện này y hệt con quái gác cổng mà?’

Cứ tưởng Ma Vương thì ít ra cũng phải mang hình hài ác quỷ cỡ kích thước con người chớ.

Cái tên Ma Vương này nhìn chả giống sinh vật có trí khôn tí nào.

“Khà khà khà khà!”

“Áu, điếc cả tai...”

Nổ màng nhĩ mất thôi.

“Cuối cùng ngươi cũng đến! Ta đã chờ ngươi mòn mỏi luôn đấy! Ta chính là Ma Vương Gardia!”

“Tôi là Seong Suho. Còn đây là...”

“...”

Viola chả có lấy một tia sợ hãi trên mặt.

Cứ nhìn trân trân đầy thích thú.

“Bạn gái tôi.”

“Ố ồ ô!!! Hân hạnh, hân hạnh!!”

“Chào ngài!”

Viola cười tươi rói vẫy tay chào.

‘Lão này bao nhiêu tuổi rồi?’

[Theo thông tin thì khoảng 300 tuổi.]

‘...Còn trẻ trâu hơn lão Hiệu trưởng.’

Hóa ra vẫn là thế hệ đàn em của ngài Hiệu trưởng...

Chào hỏi với Ma Vương ở ngoài cổng một hồi, chúng tôi mới cất bước vào thành.

Nghe đâu lão Ma Vương đang ngồi chơi thì đánh hơi thấy khí tức của tôi xuất hiện trước cổng nên phóng ra đón.

Bảo là đang ngóng tôi lắm cơ.

Vừa bước qua cánh cổng thành, đập vào mắt là một dàn lính gác mặt mày bặm trợn đang lườm chúng tôi cháy máy.

Lại còn nguyên con quái thú y như trong game nữa.

Con chó ba đầu to hơn cả Ma Vương.

Hàng real Cerberus chứ chả đùa.

“Oa! Dễ thương quá!”

“...Kia á?”

Đáng nhẽ con quái này phải tỏa ra sát khí ngút trời, ai dè chắc lai tạp lỗi gen cmnr, ba cái mặt nó y chang chó Chihuahua.

Hộc hộc hộc.

Ba cái bản mặt Chihuahua thè lưỡi thở phì phò, ngáo ngơ nhìn chúng tôi.

Cái điệu thè lưỡi nhìn chúng tôi như nhìn sinh vật lạ ngoài hành tinh vậy.

“Hahaha! Là thú cưng yêu dấu của ta đó. Lúc nào rảnh rỗi ta sẽ cho hai người cưỡi thử.”

“Oa, cám ơn ngài!”

Viola bắt đầu hứng tợn khi nghĩ đến viễn cảnh được cưỡi con cún cưng dễ thương (?).

Qua khỏi cổng, chúng tôi chính thức xâm nhập vào sào huyệt của Ma Vương.

Bên trong lộng lẫy xa hoa nhưng cũng rợn người không kém.

Cả tá đồ cổ với tranh vẽ treo la liệt, cơ mà tạo hình thì gớm ghiếc đến mức dọa ma nhà ma còn phải gọi bằng cụ.

May mà cái gu này hợp rơ với tôi.

‘Chà, chỗ này chất đấy?’

[Thật may vì anh thích.]

‘Tôi ưa mấy chỗ có gu thế này hơn là ba cái đồ xa hoa lòe loẹt. Ơ?’

[Có chuyện gì sao?]

‘...Vừa có người đi ngang qua thì phải?’

Đây rõ ràng là thành trì của Ma Vương cơ mà.

Lúc nãy ở ngoài tuyệt nhiên không thấy bóng người nào.

Đầy rẫy quái vật các thể loại, nhưng con người thì tuyệt đối không.

Đang mãi vắt óc suy nghĩ không hiểu chuyện gì, chúng tôi đã đến trước một cánh cửa.

Cửa cao ngót nghét 20 mét.

Kể ra thì thiết kế theo form của Ma Vương nên mọi thứ đồ sộ cũng phải đạo thôi.

“Nghe đồn sau trận huyết chiến, thể trạng ngươi bị hao tổn không ít.”

“À, vâng.”

Dù chỉ gõ búng tay một phát...

“Đây là phòng khách dành cho hai người. Cứ thoải mái như ở nhà nhé. Có tên nào dám động đến một sợi tóc của ngươi, ta sẽ băm vằm nó ra.”

“Cám ơn ngài.”

“Vậy lát nữa dùng bữa tối, chúng ta hàn huyên sau. Ngươi thấy sao?”

“Vâng, dĩ nhiên rồi.”

“Hahaha! Vậy lát nữa gặp!”

Ma Vương cười vang rền, rồi nện gót quay đi làm rung chuyển cả mặt đất.

Giờ nghĩ lại mới thấy kỳ.

Mấy việc dẫn đường hay mời cơm nước thế này, bình thường cứ ném cho lính lác lo là xong.

Hồi nãy còn phi thân qua cổng ra đón nữa chứ.

‘Tôi được giá đến mức đích thân lão ra mặt đón tiếp cơ à?’

[Có vẻ ông ta rất ưng ý anh.]

‘Cũng phải, cứu lão một bàn thua trông thấy mà. Cơ mà, để lão này rén tới mức đó thì thằng Anh Hùng mạnh cỡ nào vậy?’

[Nghe nói nếu đối đầu nhau thì Anh Hùng ở thế thượng phong.]

‘Ui chao... Nhớ lại cảnh đó mà lạnh cả sống lưng.’

Nghĩ lại cái lúc Anh Hùng xông vào là tôi lại sun cmn vòi.

Tôi thử đẩy nhẹ cánh cửa khổng lồ, cánh cửa mở ra êm ru.

Trái với thiết kế nội thất rùng rợn của lâu đài, phòng khách lại được bài trí vô cùng lộng lẫy theo chuẩn mực của con người.

May mà bọn họ không biến phòng ngủ thành nhà ma.

Nhưng trong mắt Viola lại chẳng thấy vẻ gì ngạc nhiên hay thích thú.

Trái lại, lúc mới bước vào lâu đài, trông cô ấy còn hứng khởi hơn nhiều.

“Viola. Có muốn ra ngoài ngó nghiêng chút không?”

“Oa! Vâng!”

“Em không thích căn phòng này sao?”

Trông nét mặt cô ấy không được tươi tỉnh cho lắm.

“Chỉ là...”

“...?”

“Trông nó giống phòng cũ của em quá nên em không thích...”

Hóa ra là sang chấn tâm lý trỗi dậy.

Nhìn kỹ lại thì đúng là nó na ná cái boong ke cung điện mà trước đây Viola từng sống.

Với Viola, căn phòng bé tẹo trên tàu không gian lại thoải mái và yên bình hơn nhiều.

“Đằng nào cũng chỉ ở tạm một thời gian, ráng chịu chút nha. Bù lại anh sẽ dẫn em đi tham quan khắp nơi.”

“Vâng!”

Viola cười toe toét, lẽo đẽo theo sau tôi.

..

..

Chuyển đến đây, điều làm tôi khoái nhất là Viola có vẻ rất tận hưởng.

Cô ấy tung tăng chạy nhảy khắp nơi, thấy cái gì cũng ố á ngạc nhiên dù là ba cái đồ vặt vãnh.

Dù chẳng có hướng dẫn viên đi kèm, nhưng đám Ma tộc không đứa nào dám ho he đụng đến chúng tôi.

Thật ra, tôi mới là người thấy Viola kỳ lạ.

Ở giữa cái bầu không khí âm u thế này thì phải rén mới đúng, đằng này gặp Ma Vương mà mặt cô ấy tỉnh queo, chả có tẹo sợ hãi nào.

[Có lẽ vì không biết thế thái nhân tình nên cô ấy mới không biết sợ là gì.]

‘Giờ có phổ cập kiến thức thì chắc cũng chả cải thiện được bao nhiêu.’

Viola giờ đã trưởng thành, dù có bơm đầy kiến thức vào đầu thì cũng khó mà sinh ra cái gọi là sợ hãi được.

Hồi xưa thì được nuôi trong lồng kính của Anh Hùng, khỏi lo bị trầy xước, giờ thì thuộc biên chế Tập đoàn NTR, muốn có chuyện cũng khó.

Dù vậy, thi thoảng dắt cô ấy ra ngoài cũng nên trang bị cho cô ấy chút kiến thức thường thức cơ bản chứ...

Học qua tivi cũng có giới hạn của nó.

‘Vừa phải chơi với Viola, vừa phải tìm cái gì đó để dạy cô ấy mới được…’

[Tôi đề xuất sau khi làm nhiệm vụ một thời gian, anh nên chiêu mộ một nhân tài được việc rồi đưa về. Với số lượng Enel hiện tại, sắm sửa thêm một phòng sinh hoạt đã là quá sức rồi.]

‘Một phòng sinh hoạt tốn bao nhiêu Enel cơ?’

[100.000 Enel.]

‘Oa, đắt xắt ra miếng…’

Sau này cày cuốc tích cóp được kha khá rồi tính, chứ giờ thì chịu, nhìn cái giá mà tiền đình.

Đang tung tăng ngắm nghía Ma Vương Thành cùng Viola, từ đằng xa có một thằng nhóc loài người ưỡn ngực đi tới.

Nhìn từ góc này thì chỉ thấy một thằng nhãi vắt mũi chưa sạch nhưng...

‘Ơ, người kìa.’

[Nãy bận quá tôi chưa kịp báo anh. Ở đây có một số người đang cư ngụ.]

‘Ái chà, nô lệ à?’

[Không phải. Tên đó là...]

Armonia đang nói dở thì thằng nhóc đã đứng lù lù trước mặt hai đứa.

Rõ là đang sợ run lẩy bẩy mà vẫn ráng thẳng lưng, vênh mặt đứng trước chúng tôi.

Ăn bận thì lôm côm y như hầu gái hầu phòng.

Bảo là quý tộc thì trang phục lại có phần hạ cấp quá.

Viola lao đến, ôm chầm lấy đầu thằng bé.

“Ui! Dễ thương quá đi mất!”

“B, buông ta ra! Láo xược!”

“...? Ủa, em là con trai bác trưởng làng hả?”

Trong não bộ của Viola, chức to nhất là trưởng làng, nên bả hỏi thế là có ý tôn trọng lắm rồi đó.

Nhưng câu hỏi này quả là đòn chí mạng chọc điên đối phương.

“Dám! Cái thân phận thấp hèn như ngươi mà dám nhạo báng ta sao!”

“?? Thấp hèn là gì vậy?”

Bắt đầu rồi...

Cái chuyên mục 10 vạn câu hỏi vì sao của Viola lại lên sóng.

Nhưng nhìn thằng ranh vắt mũi chưa sạch mà cứ xán lại gần Viola là tôi đã thấy ngứa mắt rồi, nên tôi liền tách Viola ra, giảng giải.

“Viola, em cứ ôm ấp thế, thằng nhóc lại ảo tưởng sức mạnh đấy. Nhìn cái mặt là thấy mùi biến thái rồi. Xê ra đi em.”

“Đứa nào là biến thái hả!!! Dám xấc xược với hoàng tử của Betel sao, ta quyết không tha đâu!!”

Tự dưng thằng nhãi lên cơn động kinh gào thét.

Mà mồm la hét nhưng người thì chả thấy nhúc nhích cách xa Viola gì sất.

Lại còn dụi đầu sâu hơn vào ngực người ta.

Ra là phường biến thái thật.

Tự dưng nó xưng là hoàng tử hoàng eo gì đấy.

Cái quái gì thế này...

Đang lúc định nện cho nó một quả vào đầu thì từ đằng xa có một tên ác quỷ cánh tím bay cái vèo tới.

“Th, thằng điên này!!!”

***

Tôi và Viola đang ngồi ngay ngắn trong cái nhà ăn siêu to khổng lồ.

Cái thằng nhóc ban nãy hóa ra nhận lệnh ra dắt chúng tôi tới nhà ăn.

Vậy mà chém gió lỡ lời xong tự dưng gào thét ầm ĩ.

Con ác quỷ cánh tím bay theo sau là một hạ cấp Ma tộc, vừa chạy tới đã gập người vái lia lịa, xin lỗi rối rít.

Chắc chúng tôi là khách VIP thật.

Tôi quên béng chuyện hồi nãy, mải trầm trồ nhìn cái bàn ăn.

‘Bàn ăn củ chuối gì mà to bằng cái cổng thành thế kia…’

[Tôi nghĩ phải cỡ này mới đủ không gian cho mấy vị to con đó dùng bữa.]

Cái bàn ăn to chà bá bằng cái cổng thành chúng tôi thấy lúc nãy.

Tôi và Viola ngồi vào thì bị hụt, phải ngồi vào chiếc ghế nâng cao dành riêng cho người.

Lúc nãy leo lên cũng là chục con Ma tộc có cánh bay bu lại bê hai đứa nhẹ nhàng đặt lên.

Bù lại, nhờ được chuẩn bị chu đáo nên cũng chả thấy bất tiện gì.

Xung quanh chiếc bàn khổng lồ dài thườn thượt là Ma Vương, hai đứa tôi, cùng các gia thần của lão.

Đám gia thần này con nào con nấy kích thước cũng xêm xêm Ma Vương.

Tạo hình thì bát nháo đủ kiểu.

Từ đám nhìn phát biết ngay ác quỷ cho đến đám bò sát chả có tí gì giống con người.

Cơ mà ở cuối bàn, có một cô vóc dáng y hệt con người, đầu gắn tai mèo, lưng đeo cánh dơi, đang nhỏ dãi nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn.

‘Ô đệt! Cực phẩm dễ thương…’

[...]

Dễ thương thật sự.

Ngực to, mặt học sinh, đôi tai mèo rung rinh trên đầu hớp mất hồn tôi luôn.

Tay chân thì là người, nhưng ngộ cái là lại có đôi cánh dơi màu tím đeo sau lưng.

Đang bị con thằn lằn chà bá ngồi cạnh mắng nhiếc sa sả.

Đang bị chửi té tát.

So với đám gia thần còn lại, cô tai mèo này có vẻ chả ăn nhập gì với nơi này cả.

Cơ mà được ngồi chễm chệ ở đây thì chắc cũng sắm vai sừng sỏ gì đó.

‘Hehe, lát phải soi thử bảng đặc tính xem sao.’

[Anh Suho.]

‘Hửm? Soi luôn hả?’

[Cô Viola đang lườm anh kìa.]

‘...’

Hướng tôi đang nhìn chằm chằm cô tai mèo, thì ra cũng là hướng Viola đang ngồi.

Cô ấy đang nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn, mặt mày nhăn nhó.

“...Có gì thú vị lắm sao?”

“Hahaha... Thấy có nhiều người, à không, Ma tộc lạ quá nên...”

Viola vẫn giữ nguyên cái điệu bộ nghi hoặc lườm tôi đắm đuối.

Nhưng bầu không khí được xoa dịu bằng một tiếng chén dĩa vỡ choang.

Xoảng!

Đám Ma tộc đang ngồi quanh bàn đồng loạt quay ngoắt đầu lại.

Chỉ mỗi động tác quay đầu của lũ khổng lồ này thôi cũng đủ tạo ra một luồng gió tạt vào mặt chúng tôi.

Nơi phát ra tiếng vỡ, là thằng ranh biến thái đang ngã dập mặt xuống đất.

Chén dĩa thức ăn tung tóe khắp sàn.

‘...Bảo nó là hoàng tử của vương quốc nào đó à?’

[Đúng vậy. Đó là vương quốc tiên phong trong quân kháng chiến, hiện cậu ta là đệ nhất quân vương kế vị.]

Nghe nói hai thế lực trụ lại tử chiến đến phút chót với quân Ma Vương là hai nơi.

Vương quốc Betel và Quốc gia Độc lập Peron.

Và đám người đang thường trú ở đây không phải là phường nô lệ quèn.

Toàn là con em của giới quý tộc cả.

Vương công quý tộc các nước đều bị tống vào đây làm phận tôi tớ hầu hạ.

Một sự sỉ nhục chạm đáy, bứng luôn cái gốc rễ của một quốc gia.

Hạ cấp Ma tộc vừa nãy xông tới chửi té tát thằng nhãi, nay xuất hiện, gập đầu sát đất lạy như tế sao trước mặt Ma Vương.

“X, xin ngài thứ tội! Cái thằng đần này, còn không mau tạ lỗi đi, đực mặt ra đó làm gì!”

“...”

Thái độ vẫn cứng như quả trứng, tuyệt nhiên chả thèm hé răng.

Bầu không khí quanh bàn ăn trầm xuống nặng nề.

Thấy cảnh đó, con hạ cấp Ma tộc mặt nổi gân xanh, chĩa vuốt ra như thể đéo thể nhịn thêm được nữa.

“Cái thằng ôn này...”

“Ư hự...”

Khoảnh khắc tưởng chừng như thằng nhãi sắp đi chầu ông bà.

Một cô gái với mái tóc dài màu hồng diện đồ hầu gái hớt hải xông tới, chắn trước mặt thằng bé, cúi gập người.

“Xin ngài thứ tội! Tôi, tôi sẽ dạy dỗ lại cậu ta.”

Vừa nhìn thấy cô ấy, tôi đã hét lên thống thiết với Armonia trong tâm trí.

‘ĐẶC TÍNHHHHHHHHHHHH!’

[...]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!