Chương 58 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (6)
-[Xâm Mộng LV 19], [Thuần Phục LV 1]-
Toàn là những ma pháp tôi chưa từng thấy ở học viện Shutra.
Ma pháp lực và kháng ma lực của cô miêu nữ tự xưng là Beatrice này chỉ ở mức 1 nên cũng chẳng mấy quan trọng.
Thế nhưng thay vì sở hữu ma pháp thuộc tính, cô lại chỉ mang đúng hai kỹ năng kia.
Tôi liền mở lời hỏi Beatrice.
“Nhưng mà cô tìm tôi có việc gì… nya?”
“…Cứ nói chuyện bình thường đi nya.”
“Okay. Tìm tôi có chuyện gì?”
“Đến để diện kiến vị anh hùng đã đánh bại Anh Hùng nya!”
Tính cách cô ả khác một trời một vực với đám gia thần ngồi chung bàn hôm qua.
Trông hoạt bát và đầy tò mò.
Dù sao thì từ đầu cô nhóc cũng đã tò mò rồi, tình cờ tôi cũng thấy thú vị.
Ngoái nhìn lại phía sau, có vẻ Viola vẫn đang say giấc nồng nên chắc không có vấn đề gì lớn.
“Hơn nữa Ma Vương bệ hạ đích thân dặn tôi phải dẫn anh đi tham quan nya.”
“Ồ, đúng lúc tôi cũng đang muốn đi dạo quanh tòa thành một vòng. Cô dẫn đường được chứ?”
“Cứ giao cho tôi nya!”
Với vẻ mặt đầy tự hào, cô ả dùng đôi tay nhỏ nhắn vỗ bộp bộp lên ngực, rồi đầy tự tin bước lên dẫn đường.
‘…Đáng yêu vãi? Hay phải nói là con mèo đáng yêu vãi nhỉ.’
[Là một huyết thống vô cùng độc đáo. Sự lai tạo giữa Miêu Tộc và Succubus.]
‘Wow, đỉnh thật. Không, mèo xịn thật. Toàn là nhận được những bộ gen thượng đẳng không chứ gì?’
Đôi tai và đuôi mèo của Miêu tộc, đôi cánh của Succubus.
Kích cỡ vòng một trên mức trung bình, cách nói chuyện “nya nya” và ngoại hình siêu cấp dễ thương.
Hôm nay tôi lại thêm một lần tự mình giác ngộ cái định luật di truyền chết tiệt đó.
Thế là tôi bắt đầu thong dong tản bộ quanh tòa thành cùng cô nàng Beatrice vừa bất ngờ quen biết.
Nhờ năng lượng tràn trề của cô nàng mà chuyến tham quan chẳng hề nhàm chán chút nào.
Thao trường, nhà ăn, kho vũ khí, đấu trường….
Sau khoảng một giờ đồng hồ rảo bước, chúng tôi đã đến một khu vườn từ lúc nào không hay.
Một khu vườn tuyệt đẹp với đủ loài hoa trải dài bạt ngàn.
Tôi chưa từng mường tượng ra ở Ma Vương Thành lại có một khu vườn như thế này.
Beatrice đi thẳng đến một vọng lâu tráng lệ mang phong cách phương Tây nằm ngay giữa vườn và tiếp tục thuyết minh.
Nhưng cũng bắt đầu thấy chán nên tôi quyết định hỏi những thứ đang thắc mắc.
“Cơ mà làm sao Miêu tộc lại có thể lai với Succubus được vậy?”
“Hyaa! Làm sao anh biết tôi là con lai thế nya?”
Bỏ mặc cô nàng đang giật mình, tôi dùng thần giao cách cảm trò chuyện.
‘…Tạm thời nhận ra con bé này ngốc thật rồi.’
[Vốn dĩ chỉ số thông minh của Miêu tộc thường khá thấp….]
‘Okay, phát hiện ra một bộ gen hạ đẳng.’
Beatrice bắt đầu giải bày về thân thế của mình.
Vốn dĩ việc lai tạo giữa Miêu tộc và Succubus là điều bất khả thi.
Miêu tộc không thể sinh sản với các chủng tộc khác, còn Succubus thì sinh ra đã là một chủng tộc không thể mang thai.
Cha cô thuộc Miêu tộc, vô tình gặp gỡ người mẹ là Succubus, rồi không hiểu sao hai người lại rơi vào lưới tình.
Rõ ràng sự kết hợp giữa hai chủng tộc là vô phương, ấy vậy mà cuối cùng lại sinh ra Beatrice.
“Hả? Làm thế nào?”
“…Tôi cũng không biết nữa nya. Cha mẹ không chịu nói cho tôi biết nya.”
Họ đã kết tinh ra trái ngọt của tình yêu, nhưng rắc rối cũng từ đó mà ra.
Vì thừa hưởng bộ gen lai tạp, Beatrice đã bị cả hai tộc ruồng bỏ.
Cha mẹ, những người duy nhất đứng về phía cô nàng, đều đã bỏ mạng trong cuộc chiến.
Hơn nữa, cả Miêu tộc lẫn Succubus đều bị diệt vong trong thời chiến, thế nên giờ chỉ còn lại một mình cô nàng sống sót trên đời.
Nhưng có gì đó sai sai.
Dù có là đại diện cuối cùng của cả một chủng tộc đi chăng nữa, thì vị thế của cô nàng cũng đâu đến mức được ngồi cùng mâm với Ma Vương.
“Vào giai đoạn cuối cuộc chiến, tôi cũng bị đẩy ra trận nya. Khả năng duy nhất của tôi chỉ là lén lút lẩn trốn và đi vào giấc mơ của người đang ngủ thôi nya.”
“Đó chẳng phải là một năng lực tuyệt vời sao?”
“…Tôi không nhanh nhẹn hay giỏi lẩn trốn như Miêu tộc thuần chủng, cũng chẳng thể ở lại lâu trong giấc mơ như Succubus thuần chủng nya.”
Ngay từ đầu việc cô không bị đưa ra tiền tuyến cho đến tận những giây phút cuối cùng là vì năng lực quá đỗi thảm hại.
Thật mỉa mai, cũng chính nhờ vậy mà cô nàng mới sống sót đến tận bây giờ.
Ấy thế nhưng, chiến công mà cô nàng lập được lại trở thành đòn chí mạng thay đổi toàn bộ cục diện cuộc chiến.
Gardia, thông qua sự mặc khải của Hắc Hoàng Đạo, đã lệnh cho Beatrice xâm nhập vào giấc mơ của Anh Hùng để tìm hiểu xem người phụ nữ hắn ta yêu thương là ai.
Đội quân kháng chiến khi đó đã tiến sát đến tận mũi Ma Vương Thành, cô nàng phải liều mạng xâm nhập vào lều trại của Anh Hùng.
May mắn thay, vì chiến thắng đã kề cận nên phòng thủ của quân kháng chiến khá lỏng lẻo, giúp Beatrice trót lọt lẻn vào tận giường ngủ của Anh Hùng và đọc được giấc mơ của hắn.
“Trong giấc mơ, tôi đã hóa thân thành một người phụ nữ nào đó, và bằng mọi giá tôi đã moi được thông tin rằng ở quê nhà của Anh Hùng có người mà hắn yêu thương nya. Sau khi tôi báo cáo việc này, một thời gian sau thì Anh Hùng biến mất tăm nya.”
“Wow, chiến công hiển hách quá rồi còn gì!”
Ai mà ngờ được cái thông tin tôi nhận được lại là do Beatrice mò mẫm ra cơ chứ.
Thực ra Ma Vương mới là kẻ mang ơn cô nàng.
Đến đây thì tôi đã hiểu được lý do vì sao cô nàng lại có mặt trong bữa ăn tối hôm qua.
“….”
Dù tôi hết lời khen ngợi, Beatrice vẫn chỉ hướng mắt nhìn vào khoảng không với vẻ mặt buồn bã.
“Sao thế? Có chuyện gì à?”
“…Bây giờ tôi chỉ còn lại một mình thôi nya. Cha mẹ đã không còn, mà chủng tộc từng cưu mang tôi cũng chết sạch cả rồi nya.”
“….”
Dẫu Ma Vương quân có rộng lượng bao dung mọi chủng tộc đi chăng nữa, thì cái thực tế chỉ còn lại một mình cô nàng cũng chẳng thay đổi được.
Để thay đổi không khí, tôi liền chuyển chủ đề sang ma pháp Xâm Mộng lúc nãy.
“Cái khả năng đi vào giấc mơ đấy hoạt động thế nào vậy?”
“À~ Cái đó dễ lắm nya. Khoảng cách tầm một căn phòng là có thể xâm nhập vào giấc mơ của người đang ngủ nya.”
“Ồ…. Thế cô cũng làm điều đó với tôi được chứ?”
“Tất nhiên rồi nya!”
Mọi vẻ ủ dột lúc nãy bay sạch sành sanh, vừa nghe tôi nhờ vả, cô nàng bỗng chốc cười tươi như hoa.
Trước mắt cứ thử trải nghiệm xem sao, nếu thấy hữu ích tôi sẽ dùng Enel để học luôn.
“Trước tiên… tôi phải đi ngủ lại à? Quay về phòng nhé?”
“Không cần đâu nya. Nào! Nằm xuống đây đi nya.”
“…Hả….”
Cô nàng đột nhiên quỳ gối xuống giữa bồn hoa, lấy tay vỗ vỗ lên đùi mình.
Đôi tai vểnh lên phe phẩy, có vẻ như cô nhóc này rất khoái việc được người khác nhờ vả.
‘Chà, cảnh giác bằng không luôn.’
[Có lẽ vì từ trước đến nay cô ấy bị chính chủng tộc của mình hắt hủi, cộng thêm hiện tại xung quanh chẳng còn ai thân thích nên mới như vậy.]
Mang vẻ ngoài của một chú mèo, tôi cứ tưởng tính cách sẽ kiểu “duy ngã độc tôn”, ai dè lại giống y hệt một chú cún con.
Trước tiên, tôi tiến lại gần Beatrice.
Có mỹ nữ tình nguyện cho mượn đùi làm gối mà còn từ chối thì chỉ có thể là lũ bê đê, hoặc mấy gã bị dính lời nguyền hễ nhìn lung tung là thiến tận gốc.
Tôi ngả đầu lên đùi cô nàng rồi nằm xuống.
Khuôn mặt của Beatrice đang nhìn xuống tôi, cùng với bộ ngực của cô đập thẳng vào mắt.
Ánh mắt cứ dán chặt vào đôi gò bồng đảo không rời….
Nhưng rồi Beatrice cười bẽn lẽn và lẩm bẩm.
“Ngủ đi… ngủ đi….”
“….”
Đến cả hát ru cũng chẳng thèm ra hồn.
Ngớ ngẩn đến mức tôi định dùng thần giao cách cảm thì….
‘Đùa à, làm thế này mà… buồn ngủ được….’
[Anh Suho?]
Cùng với lời nói cuối cùng của Armonia, đôi mắt tôi đột nhiên ríu lại rồi từ từ khép chặt.
..
..
Khi tôi mở mắt ra, xung quanh chỉ là một khoảng không gian đen đặc chẳng có gì cả.
Tôi lơ lửng bồng bềnh trong trạng thái không trọng lực, trôi nổi giữa hư không.
“Hửm?”
“Thấy thế nào nya?”
Từ trong bóng tối, Beatrice nhảy xổ ra, lăng xăng trước mặt tôi.
“Kỳ diệu lắm đúng không nya?”
“Cái gì vậy? Cô làm cách nào mà tôi ngủ được thế?”
“Succubus cũng có kỹ năng ru ngủ mà nya. Nhưng giới hạn của tôi chỉ được đúng 1 phút thôi nya.”
“Đỉnh thật…. Cơ mà sao lại không có gì thế này? Tôi cứ tưởng nếu là giấc mơ thì sẽ có đủ thứ cảnh tượng bày ra chứ.”
“Đáng lẽ ra phải xâm nhập vào lúc người ta đang mơ màng thấy chuyện này chuyện kia, nhưng vì bây giờ làm đột xuất quá nên mới chẳng có nội dung gì thế này nya.”
Mọi giác quan trên cơ thể vẫn hoạt động bình thường, tôi chẳng thấy có cảm giác gì khác biệt so với đời thực.
Cảm giác xúc giác cũng rất chân thực.
“Wow, ảo diệu quá…. Nhưng làm sao tôi biết mình đang ở trong mơ?”
“Đó là vì tôi đã báo trước là sẽ ru anh ngủ nên mới thế nya. Chứ lén lút dùng kỹ năng ru ngủ rồi chui vào thì đố ai mà nhận ra được nya.”
Nhưng dù có vào được giấc mơ thế này, với năng lực của Beatrice cũng chẳng thể kiểm soát được giấc mơ của người khác.
Cô nàng bảo moi được thông tin đã là giỏi lắm rồi.
Chắc nguyên nhân là do cấp độ kỹ năng quá thấp.
Vậy nếu dùng Enel để mở khóa kỹ năng và nâng cấp lên thì sao?
Tôi đinh ninh trong đầu rằng nhất định phải học bằng được chiêu này.
Khi Beatrice vừa dứt lời giải thích, tôi choàng tỉnh khỏi giấc mơ, và bộ ngực của cô ấy lại một lần nữa phản chiếu trong đôi mắt tôi.
Cô nhóc vểnh tai phất phơ, nở nụ cười đầy kiêu hãnh.
“Thế nào nya? Đỉnh lắm đúng không nya?”
“Ooh…. Đỉnh thật đấy?”
“Hì hì hì hì….”
Nghe được lời khen, Beatrice sung sướng đến mức xoắn xuýt cả người.
‘Kỹ năng này ngon thật đấy? Có vẻ cực kỳ hợp với tôi.’
[Nhưng anh cần phải cẩn thận. Chừng nào anh còn ở trong giấc mơ, anh sẽ không thể giao tiếp với tôi.]
‘À, cái đó thì hơi nguy hiểm thật. Tôi biết rồi.’
Tiếp theo là kỹ năng Thuần Phục.
“Éc! Sao anh lại biết cái đó nya….”
“Thì cô bảo mình là Succubus mà. Tôi đoán chắc hẳn sẽ có năng lực kiểu như thế.”
Chẳng lẽ lại toẹt ra là tôi xem bảng trạng thái của cô rồi, nên đành phải nói vậy….
Beatrice ngập ngừng một lúc lâu rồi mới giải thích.
“Đúng là Thuần Phục là năng lực đặc trưng của Succubus nya. Nhưng mà nó cũng có cả đống vấn đề nya….”
“Vấn đề gì cơ?”
Trái với Xâm Mộng, Thuần Phục không chỉ đơn thuần là một kỹ năng.
-[Thuần Phục]-
Đây là kỹ năng mê hoặc bản ngã của người khác giới và bắt họ phải lệ thuộc vào mình.
Không giống như thuật thôi miên, cô nàng miêu tả nó giống như việc tạo ra một mối quan hệ chủ tớ.
Thuần Phục có khá nhiều tác dụng phụ.
“Nhiều khi mối quan hệ chủ tớ lại bị lật ngược nya. Thiếu gì trường hợp mấy Succubus định dùng Thuần Phục nhưng cuối cùng chính mình lại bị dính ngải, thành ra trở thành con cờ trong tay con người nya.”
“…Đúng là phải cẩn thận.”
Xâm Mộng cũng có tác dụng phụ, nhưng phần lớn chỉ là những sự cố xảy ra trong giấc mơ nên không gây ra hậu quả gì quá nghiêm trọng.
‘…Cái này nghe giống như những gì đã học ở môn Học thuyết Ma pháp Đặc thù nhỉ?’
Khá giống với những kiến thức tôi học trong môn Học thuyết Ma pháp Đặc thù tại Học viện Shutra.
Tôi mơ hồ nhớ lại bài giảng về việc những ma pháp phát động một cách trừu tượng thường mang rủi ro vô cùng lớn.
[Đúng vậy. Thế giới này là một thế giới không tồn tại nền ma pháp học. Các kỹ năng thiên về thể chất mới là thứ nắm ưu thế, còn ma pháp chỉ là đặc quyền của một số cá thể đặc thù nên không có hiện tượng nào thúc đẩy nó phát triển cả.]
Giống hệt những tên trong đội dân phòng ở Krell, thế giới này nếu rèn luyện thể chất thì có thể tiệm cận ngưỡng siêu nhân, nhưng ma pháp lại cứ giậm chân tại mức sơ khai.
‘Trước mắt cứ học cả ba kỹ năng đi. Rồi nâng Xâm Mộng với Ru Ngủ lên cấp 5 cho tôi.’
[Đã tiêu tốn 32.000 Enel.]
Vào đặc tính của tôi đã xuất hiện thêm ba mục Thuần Phục, Xâm Mộng và Ru Ngủ.
Thuần Phục thì khoan tính, nhưng tạm thời tôi nâng Xâm Mộng và Ru Ngủ lên cấp độ 5.
Theo tiêu chuẩn của tôi, cấp độ 5 là mức độ có thể nâng một cách vô tư mà không cần đắn đo nhiều.
Tôi học xong kỹ năng, rồi lại tiếp tục đi dạo quanh lâu đài cùng Beatrice.
Khi về đến phòng khách, Viola chạy nhào đến, khóc òa lên nức nở.
“Huaang! Anh Suho, em cứ tưởng anh biến mất rồi!”
“Hahaha… Anh xin lỗi, anh xin lỗi.”
Hóa ra lúc tỉnh dậy không thấy tôi đâu, Viola đâm ra hoảng sợ tưởng tôi biến mất nên mới khóc lóc ỉ ôi.
Dù có sức đề kháng với mọi nỗi sợ hãi, nhưng riêng cái sự sợ hãi tôi sẽ rời đi lại cắm rễ quá sâu trong cơ thể em ấy.
Vừa mới khó nhọc dỗ dành được Viola, ánh mắt của em ấy đã ngay lập tức đảo sang Beatrice đang đứng bên cạnh tôi.
“Hư ức…. C, cứu tôi với nya….”
Beatrice cụp hai tai xuống, run rẩy bần bật.
‘Với cái lá gan thỏ đế này mà cũng chui được vào giấc mơ của Anh Hùng cơ à….’
[Chắc hẳn lúc đó phải cùng đường lắm mới làm vậy.]
Viola sáp lại gần Beatrice, đôi mắt long lanh đầy vẻ thích thú, soi xét cô nàng từ đầu tới chân.
“Oa! Sao lại có người dễ thương đến mức này cơ chứ….”
“Hư ư…. Hí í….”
“Thả lỏng đi nào….”
Beatrice co rúm cả người lại, run lẩy bẩy vì sợ hãi.
Viola đang dùng ánh mắt bức tử Beatrice.
Trong lúc Viola đang mê mẩn nhắm nghía Beatrice, bỗng có ai đó đang bước về phía chúng tôi.
Cộp, cộp, cộp.
Từng bước đi đều đặn, giữ nguyên cốt cách thanh lịch, người đang tiến lại gần không ai khác chính là Công nữ Lena de Peron.
Mái tóc dài màu hồng khẽ đung đưa nhẹ nhàng theo từng chuyển động, cô hiên ngang bước đến trước mặt chúng tôi.
Khi dừng lại, Công nữ khép nép chỉnh đốn tư thế rồi cất giọng lịch thiệp.
“Ngài Gardia có nhã ý mời ngài dùng bữa trưa. Tôi sẽ dẫn đường cho ngài.”
Được tận mắt chiêm ngưỡng cô ấy ở khoảng cách gần thế này, tôi thật sự hoài nghi không biết người phụ nữ này có đúng là đang chết dần chết mòn trong lòng hay không.
‘Wow…. Nhìn cô ấy thế này thì ai mà nghĩ tinh thần đang bên bờ vực sụp đổ chứ? Hơn nữa, với kẻ từng đánh cho sứt đầu mẻ trán với mình mà cô ấy vẫn gọi Ma Vương kèm từ ‘ngài’, phong thái chẳng suy suyển một li nào.’
[Là một người cực kỳ giỏi che giấu cảm xúc thật của mình.]
Đúng là một người phụ nữ quá đáng nể.
Tôi, Viola, và Beatrice, kẻ tuy không được mời nhưng vẫn bị lôi xềnh xệch theo hướng về nhà ăn.
Dẫn đầu là Công nữ đang làm hoa tiêu, ngay sau đó là tôi, và chốt đoàn là Viola đang vừa ôm riết lấy Beatrice vừa xuýt xoa thích thú.
Bóng lưng của Công nữ trong bộ đồ hầu gái quả thực là một tuyệt tác nghệ thuật.
‘Chà…. Quả nhiên sức hấp dẫn của phụ nữ là bắt nguồn từ cặp mông.’
[Chẳng phải các bộ phận khác cũng quan trọng sao?]
‘Không, ngực lép hay ngực bự tôi đều duyệt hết. À, dĩ nhiên mặt phải xinh rồi….’
Dù nghe hơi mâu thuẫn, tôi vẫn tiếp tục huyên thuyên.
‘Nhưng mà mông lép thì tôi tuyệt đối không chịu nổi. Khó mà coi là phụ nữ được….’
[….]
Đúng vậy, mông mà lép thì tôi không thể coi là phụ nữ được.
Bởi vì nếu nó đạt đến một mức độ chuẩn mực thì không sao, nhưng nếu cặp mông cứ phẳng lì thì dẫu có đẹp, ngực có to đến mấy cũng vô nghĩa.
Chẳng thể nhìn nhận như một người phụ nữ được.
Công nữ không chỉ vượt qua tiêu chuẩn mà còn sở hữu một đường cong tuyệt bích.
Dáng người cao ráo, mái tóc dài thẳng mượt, và vòng hông đẹp tựa kiệt tác nghệ thuật.
Nhưng dường như nhận ra ánh mắt chằm chằm của tôi, dù đang bước đi cô ấy vẫn ngoái đầu lại liếc tôi một cái.
Dù tôi đã nhanh chóng giả vờ đánh trống lảng, nhưng chắc mẩm là bị tóm gọn rồi.
‘…Armonia.’
[Vâng.]
‘Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu công cuộc cưa đổ Công nữ!’
[….]
Thật lòng mà nói, tôi đang cực kỳ khát khao muốn có được người phụ nữ này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
