Chương 59 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (7)
[Anh đã có kế hoạch gì chưa?]
‘Có chứ! Tôi là ai cơ chứ.’
Mặc dù nói là kế hoạch nhưng thực chất chỉ là một ý tưởng chắp vá lỏng lẻo, nhưng dù sao vẫn rất đáng để thử.
Chúng tôi dùng bữa tại nhà ăn giống hệt hôm qua.
Điểm khác biệt duy nhất so với hôm qua là quanh chiếc bàn lớn chỉ có 4 người.
Gardia, tôi, Viola và Beatrice.
Beatrice bất đắc dĩ bị lôi kéo vào mâm cơm cùng chúng tôi.
Vốn dĩ chỉ được giao nhiệm vụ hướng dẫn riêng cho tôi, nhưng Viola lại khoái cô nhóc quá nên đã nằn nì xin cho cô nhóc ăn chung.
Còn chính chủ thì vừa run lẩy bẩy đến mức cái nĩa cứ kêu cạch cạch, vừa ăn mà chẳng biết thức ăn đang chui vào mồm hay vào mũi nữa.
Thậm chí có lúc tôi còn lo cái nĩa lỡ đâm tọt vào mũi cô nàng cơ.
Và đứng canh gác ngay lối vào nhà ăn là Công nữ.
Vẻ mặt cô ấy giấu nhẹm đi ánh mắt sắc lẹm, trưng ra sự vô cảm đến mức tôi cảm thấy sức hút mãnh liệt từ dáng vẻ ấy.
Gardia là người mở lời trước với Viola.
“Hôm qua mong ngươi lượng thứ cho sự thất lễ của ta. Do quá bối rối nên ta đã hành xử thiếu chừng mực.”
“Fufu, không sao đâu ạ.”
Chẳng biết lỗi lầm gì, nhưng Viola vẫn tươi cười tiếp lời.
‘…Xem ra những gì hôm qua nói em ấy chẳng lọt tai được chữ nào.’
[Thế lại là một điều may mắn. Dù cô Viola không có khả năng rời bỏ anh Suho, nhưng xác suất nảy sinh cảm giác tội lỗi là rất cao.]
Hôm qua tôi và Gardia bàn luận khá sâu về Anh Hùng, nhưng Viola mải cắm mặt vào đồ ăn nên chẳng nghe lọt chữ nào.
Trong lúc trò chuyện hôm qua, tôi đã dặn Gardia phải khớp khẩu cung.
Đại loại là bảo Anh Hùng đang phiêu bạt giang hồ, đi chu du khắp thế giới.
Vốn dĩ Viola chẳng biết mô tê gì về thế giới bên ngoài, nên dù cái thế giới này có xoay vần ra sao em ấy cũng chẳng có đủ kiến thức để mà nhận ra.
“Dù sao thì cũng may thật. Tôi cứ tưởng anh trai sẽ chạy đôn chạy đáo đi tìm tôi cơ, nghe tin anh ấy đang đi du lịch tôi cũng thấy an tâm phần nào.”
“Hahaha….”
Gardia cũng đang vã mồ hôi hột để dẫn dắt câu chuyện.
Dưới góc nhìn của Gardia, ông ta chắc chắn cũng chẳng thể nào nắm bắt nổi nhân vật Viola này.
Nhưng khi nghe cuộc trò chuyện của hai người, ánh mắt tôi lại vô tình va phải Công nữ.
Trái với ban nãy, cô ấy đang cau mày nghiêm nghị trừng mắt lườm Viola.
Có vẻ như giờ cô ấy mới nhận ra em gái của Anh Hùng chính là Viola.
‘…Tính sao đây. Nên bắt cô ấy im miệng, hay cứ mặc kệ nhỉ.’
[Cứ để tự nhiên cũng được mà? Chẳng phải lúc nãy anh bảo sẽ nhắm vào cô ấy sao?]
‘Ừm…. Dù sao chuyện cũng đã lỡ rồi, mà việc cô ấy biết thông tin này chắc cũng chẳng làm ảnh hưởng đến kế hoạch của mình đâu.’
Kế hoạch của tôi không phải là trực tiếp tiếp cận Công nữ ngay từ đầu.
Mà là mượn tay thằng ranh con kia….
***
Vừa dùng bữa vừa nhàn nhã trò chuyện với Gardia, chúng tôi cất bước trở về phòng khách.
Beatrice vẫn chưa thoát khỏi “gọng kìm” của Viola.
“Cái tai này cô gắn lên đầu kiểu gì hay thế?”
“N, nó mọc tự nhiên trên đầu tôi đấy nyaaa….”
Không những thế, vì mệnh lệnh của Ma Vương, cô nhóc giờ đây phải gắn chặt như hình với bóng bên Viola.
(Trong thời gian ở đây, ngươi hãy làm người tâm sự với cô ấy đi!)
(Hư e e e nya!)
Cái giọng điệu “nya” quỷ quái đó kể cả lúc hét lên vẫn không lẫn vào đâu được.
Và ở phía trước, giống hệt lúc nãy, vẫn có một người đang dẫn đường cho chúng tôi.
Là Công nữ.
Vẻ mặt nghiêm trọng ban nãy đã hoàn toàn bốc hơi, cô ấy lại khoác lên mình thái độ cung kính chuẩn mực.
Cô ấy lịch sự hộ tống chúng tôi đến tận phòng khách.
Phải đến khi đứng trước cửa phòng, cô ấy mới chịu hé răng.
“Tôi sẽ túc trực ở đây. Nếu cần gì, xin ngài cứ gọi.”
“Hửm? Đâu cần thiết phải thế.”
“Không sao ạ. Để ngài khỏi mất công đi gọi gia nhân khác, tôi sẽ đích thân canh gác ở đây.”
“….”
Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt kiên định và nói.
‘Chẳng lẽ thằng nhãi kia đã khai tuốt tuột rồi à?”
[Theo suy đoán cá nhân của tôi, chắc không phải cậu ta nói thẳng ra đâu, mà là cô ấy đã đánh hơi thấy điều gì đó bất thường trong hành động của cậu ta nên mới đích thân túc trực.]
‘Cũng phải, hôm qua tôi đe nẹt cỡ đó thì làm gì có gan mà bô bô cái miệng ra.’
Bị tôi nắm thóp từ hôm qua, lúc về thể nào thằng nhãi đó cũng có biểu hiện đáng ngờ.
Dù không nói nửa lời, nhưng với cái tuổi trẻ ranh ấy thì làm sao giấu nổi qua hành động.
Chưa kể, người phụ nữ này lại vô cùng tinh ý, chắc chắn đã lờ mờ đánh hơi được điều gì đó.
‘…Okay. Triển thôi.’
[Anh định làm gì?]
‘Dùng thử cái món mới học lúc nãy xem sao.’
Tôi tiến lại gần Công nữ đang đứng chờ ngoài cửa.
“…Ngài có dặn dò gì ạ?”
“Vào trong đi.”
“Không cần bận tâm đâu ạ. Không nhất thiết phải…”
“Cứ vào trong đi, bọn tôi thấy không thoải mái. Bằng không thì gọi đứa khác đến đây.”
“….”
Trông cô ấy có vẻ không vui vẻ gì cho cam.
Thực chất đây chẳng phải là sự quan tâm hay châm chước gì.
Đối với thân phận của cô hiện tại, việc bước vào phòng khách chẳng phải là hình ảnh gì hay ho.
Nhưng trước thái độ cứng rắn của tôi, cô ấy đành ngoan ngoãn phục tùng.
“Tôi hiểu rồi. Nếu ngài đã cất lời như vậy….”
“Và ngồi xuống đây.”
Tôi kéo một chiếc ghế trong phòng khách ra và đặt ngay trước cửa.
“Cũng không nhất thiết phải ngồi….”
“Cứ ngồi xuống đi. Bọn tôi thấy không thoải mái.”
“…Tôi hiểu rồi.”
Ngay cả một tiếng thở dài cũng không có, cô ấy răm rắp tuân theo lời tôi.
Giữa căn phòng rộng thênh thang, tại chiếc bàn ăn, Viola và Beatrice đang say sưa đùa giỡn.
Tôi ngả người nằm phịch xuống giường rồi bảo hai người họ.
“Anh chợp mắt một lát nhé. Hai người cứ chơi đi.”
“Vâng~ Fufu, công nhận đuôi mượt thật đấy.”
“Ư ư, chỗ đó không được sờ đâu nya….”
Nghe tiếng rên rỉ mếu máo của Beatrice, tôi nằm nghiêng sang một bên, mắt hướng thẳng ra phía cửa phòng khách.
Trực diện tầm mắt tôi là hình ảnh Lena de Peron đang ngồi ngay ngắn, tư thế chuẩn mực không chút xê dịch.
‘Hiển thị thông tin giải thích của Ru Ngủ và Xâm Mộng vừa học lúc nãy cho tôi xem nào.’
[Tôi hiểu rồi.]
Kèm theo lời đáp của Armonia, bảng mô tả chi tiết hai kỹ năng lần lượt hiện lên trước mắt tôi.
-[Xâm Mộng LV5]- Có thể xâm nhập vào giấc mơ của đối tượng đang ngủ trong bán kính 5 mét. (Thời gian duy trì: 5 phút. Tỷ lệ xâm nhập thành công [tỉ lệ nghịch với kháng ma lực], Tỷ lệ thao túng thành công [tỉ lệ nghịch với tinh thần lực])
-[Ru Ngủ LV5]- Có thể khiến đối tượng ở gần chìm vào giấc ngủ. (Thời gian duy trì: 5+@ phút. Tỷ lệ thành công [tỉ lệ nghịch với kháng ma lực])
Có lẽ vì là ma pháp nên cả Xâm Mộng và Ru Ngủ đều chịu sự chi phối của kháng ma lực.
Giá như tôi có thể sử dụng ma pháp trận thì tốt biết mấy, nhưng hai loại ma pháp này lại thuộc về một hệ thuộc tính bí ẩn mà ma pháp trận của nó thậm chí còn chưa từng được phát triển.
‘Chắc sau này tôi phải tự tháo dỡ mấy cái ma pháp trận đã học ở Shutra rồi cải tiến lại mới được.’
[Anh Suho, tôi không khuyến khích việc đó đâu. Những ma pháp trận đó là trí tuệ được tích lũy qua dòng chảy lịch sử lâu đời. Tùy tiện can thiệp e rằng sẽ rước họa vào thân đấy.]
‘Hừm…. Biết rồi, tạm gác chuyện ma pháp trận lại đã. Bằng mọi giá cứ thử tung cái Ru Ngủ trước xem sao.’
Nếu có thể vẽ ma pháp trận thì thời gian duy trì sẽ dễ dàng điều khiển theo ý muốn, nhưng hiện tại tôi đành ngậm ngùi phát động ma pháp bằng ý niệm trừu tượng.
Dù đã được học ma pháp bài bản, nhưng cái việc phải hình tượng hóa ma pháp mà không có ma pháp trận quả thực khó khăn khôn tả.
Việc triển khai ma pháp trận giống như dồn toàn bộ sự tập trung, kích hoạt mọi giác quan rồi nổ súng; trong khi đó, phát động ma pháp vô hình lại chẳng khác nào bịt cả mắt lẫn tai rồi xả súng loạn xạ vào không trung.
May mắn thay, tôi sở hữu ma pháp lực, còn những kẻ ở thế giới này thì kháng ma lực gần như bằng không.
Việc Anh Hùng để Beatrice lọt vào giấc mơ rất có thể cũng vì kháng ma lực không cần thiết nên hắn chẳng buồn nâng cấp.
Trường hợp của Công nữ cũng y hệt như thế.
Kết quả của việc nheo mắt trừng trừng nhìn chằm chằm Lena de Peron là….
Đột nhiên, cái đầu của cô ấy rũ rượi, mọi sinh lực tiêu tán và chìm sâu vào giấc ngủ.
Sở hữu tư thế đoan trang gần như hoàn hảo, giờ đây Công nữ lại đổ gục xuống như một con rối đứt dây.
‘Ơ? Được rồi à?’
[Nhìn bề ngoài thì có vẻ như hiệu ứng Ru Ngủ đã được áp dụng hoàn hảo. Vốn dĩ cô ấy chỉ cố gắng tỏ ra mạnh mẽ bên ngoài, nhưng sâu bên trong, tinh thần lực đã suy yếu trầm trọng do sự mệt mỏi tích tụ.]
‘Trời ạ, nhưng mà cái này không đùa được đâu nha.’
Tôi chưa từng tưởng tượng việc không có ma pháp trận lại bất tiện đến mức này.
Vấn đề không nằm ở việc tiêu hao nhiều ma lực, mà là ma lực bị thất thoát một cách lãng phí vô ích.
Lần này tôi bắt đầu thi triển Xâm Mộng.
Phải tập trung tinh thần mất mấy chục giây, tôi mới khó nhọc lẻn được vào giấc mơ của cô ấy.
..
..
“Mẹ kiếp, mệt vãi….”
Tiêu tốn nhiều ma lực hơn tôi tưởng.
Đưa mắt nhìn quanh, tôi phát hiện mình đang ở trong một căn phòng vô cùng lộng lẫy.
Sàn nhà được trải một tấm thảm đỏ rực, và trên trần nhà là một chùm đèn pha lê lộng lẫy treo lơ lửng.
Ga trải giường có tông màu trắng điểm xuyết những sợi chỉ vàng đan xen thành các hoa văn tinh xảo.
Bên trong căn phòng bày biện vô vàn những món đồ trang trí xa hoa, có hai người đang hiện diện.
Là Công nữ và một người đàn ông trung niên.
Nhìn lướt qua cũng đủ biết gã đàn ông đó là ai.
‘Giống hệt nhau. Cơ mà gã đàn ông này để tóc hồng trông chẳng hợp chút nào.’
Hai người họ đang ngồi quanh một chiếc bàn ăn sang trọng, cười rạng rỡ và trò chuyện rôm rả.
Nụ cười rạng rỡ của Công nữ đang ngồi đó khiến tôi hồ nghi không biết đây có phải là cùng một người với nhân vật tôi gặp ban ngày hay không.
Cô ấy khoác lên mình một bộ váy bồng bềnh màu san hô nhạt, phần tà váy điểm xuyết đầy những dải ren.
Dù được đính kèm những họa tiết mạ vàng tinh xảo nhưng trông không hề quê mùa chút nào.
Chiếc áo corset siết chặt tôn lên đường cong vòng một và vòng eo thon gọn, trong khi tà váy xòe rộng rủ xuống che khuất hoàn toàn thân dưới.
Người đàn ông có vẻ là Đại Công tước thì đang diện một bộ trang phục quý tộc đan xen giữa hai màu đỏ và trắng.
Cả hai người họ hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của tôi.
Có vẻ vì tôi đột ngột xông vào giấc mơ nên họ chẳng hề hay biết.
“Lena à…. Tất cả là nhờ con. Nếu không có con, cuộc chiến này….”
“Không đâu, thưa cha. Đây là thắng lợi… do tất cả mọi người cùng làm nên.”
Đại khái tôi cũng lờ mờ đoán được nội dung cuộc trò chuyện là gì.
Một kịch bản giấc mơ về việc giành chiến thắng trong cuộc chiến.
‘Chà…. Mơ đẹp gớm…. Nhưng mà cái kiểu này tỉnh dậy chắc còn tuyệt vọng hơn nữa đấy.’
Xét ở một khía cạnh nào đó, đây đúng là một giấc mơ tàn nhẫn.
Nó hệt như giấc mơ được ân xá của một tên tội phạm bị kết án chung thân vậy. Một kịch bản hoàn hảo để đẩy con người ta đến bờ vực điên loạn.
‘Để xem có thao túng được không nào? Vì tinh thần lực của cô ấy yếu kém nên chắc mình có thể can thiệp ít nhiều theo ý muốn.’
Xâm Mộng được giải thích là quyền kiểm soát sẽ rơi vào tay kẻ xâm nhập với tỉ lệ nghịch với tinh thần lực của đối tượng.
Tôi bắt đầu tập trung tinh thần.
Chỉ một chốc sau, Đại Công tước bất ngờ ngoái đầu lại nhìn tôi chằm chằm, và Công nữ cũng đánh mắt sang nhìn tôi.
Cô quát lớn, định tống cổ tôi ra ngoài.
“Ngươi là ai! Sao dám tự tiện xông vào tẩm cung của cha ta!”
Nhưng người ngăn cản cô không phải là tôi, mà chính là Đại Công tước.
“Lena! Sao con dám vô lễ thế hả!”
“Ch, cha! X, xin lỗi cha…. Nhưng mà kẻ đó….”
Công nữ bối rối tột độ trước cơn thịnh nộ bất thường của Đại Công tước.
‘Hehe… Trò này vui đấy.’
Trước mắt, tôi hoàn toàn có thể điều khiển Đại Công tước theo ý muốn.
Đại Công tước tiến lại gần tôi, khom lưng cúi đầu và bắt đầu xin lỗi tôi, vứt bỏ hoàn toàn thể diện của bản thân.
“Thành thật xin lỗi ngài. Đứa con gái của ta đã cư xử quá thất lễ. Kính mong ngài lượng thứ.”
“Ch, cha!”
Công nữ thực sự đang vô cùng hoảng hốt.
Khí chất thanh cao mà tôi cảm nhận được từ cô ấy ban ngày giờ đây đã bay biến sạch bách.
‘Giấc mơ mà, phải thế chứ sao….’
Dù có là một nhân vật hô mưa gọi gió đến đâu, trong giấc mơ cũng chẳng thể nào làm chủ được tâm trí mình.
Trước tiếng kêu thất thanh của Công nữ, Đại Công tước lại càng nổi trận lôi đình.
“Lena de Peron!”
“Ưk…, vâng, thưa Đại Công tước Peron….”
Khi bị Đại Công tước gọi thẳng tên họ đầy đủ, Công nữ ngay lập tức quỳ một gối, hạ thấp người xuống.
Chỉ bắt đầu như một trò đùa, nhưng Công nữ lại bị dắt mũi ngoan ngoãn hơn tôi tưởng.
“Cái thái độ vô lễ này là sao!”
“…Con xin lỗi cha.”
Tôi âm thầm ra lệnh trong đầu cho Đại Công tước trừng phạt Công nữ.
Và rồi, ông ta tự động dẫn dắt câu chuyện.
“Không thể chấp nhận được! Quay người lại và vén váy lên mau!”
“…Vâng ạ.”
Bảo làm là ngoan ngoãn làm theo sao?
Chẳng rõ là do đang trong mơ hay vốn dĩ cô đã là một đứa con nhất mực nghe lời Đại Công tước.
Vốn dĩ cô ấy đã thuộc tuýp người phục tùng rồi, nhưng chắc vì là giấc mơ nên cái quyền phản kháng cũng bốc hơi luôn thì phải.
Công nữ hất tung mái tóc dài màu hồng, quay lưng lại rồi kéo tà váy lên tận giữa đùi.
Dù có sự hiện diện của tôi ở ngay trước mặt, nhưng do là trong mơ, cô vẫn răm rắp thực thi mệnh lệnh của Đại Công tước.
‘Khaa, gợi cảm vãi! Cơ mà chắc ngày xưa bị dạy dỗ nghiêm ngặt lắm đây.’
Nhìn vào bắp chân của Công nữ, tôi lờ mờ nhận ra những lằn roi mờ nhạt.
Cứ ngỡ đường đường là tiểu thư nhà Đại Công tước thì phải được nuôi dưỡng như đóa hoa trong lồng kính, ai dè môi trường giáo dục có vẻ khắt khe hơn tôi tưởng.
Đại Công tước lôi từ đâu ra một cây roi da, đúng lúc ông ta định vung lên thì tôi đã nhanh tay cản lại.
“Thưa Đại Công tước. Dù là quan hệ cha con, nhưng việc dùng nhục hình trước mặt người ngoài e là hơi quá đáng với Công nữ.”
“Hừm…. Ta xin lỗi, suýt chút nữa lại để ngài thấy bộ dạng khó coi rồi.”
Đại Công tước cúi đầu tạ lỗi với tôi.
Một tình huống đúng là nực cười.
Nghe tôi nói vậy, Công nữ thở phào nhẹ nhõm, định hạ tà váy xuống thì Đại Công tước lại trao luôn cây roi cho tôi và nói.
“Vậy ngài có muốn đích thân răn dạy nó không?”
“…?”
Khuôn mặt Công nữ nhăn nhúm lại, hoàn toàn mất phương hướng không hiểu cái quái gì đang xảy ra.
Tôi nở một nụ cười ranh mãnh rồi lên tiếng.
“Vậy để tôi trực tiếp giáo huấn cô ấy xem sao.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
