Chương 60 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (8)
Lena de Peron.
Khi mở bừng mắt, người mà cô yêu thương và tôn kính nhất đang hiện diện ngay trước mắt.
Là người trị vì Công quốc Peron, cũng chính là cha của cô.
Đại Công tước Peron Đệ Tứ.
Ông đang nắm chặt lấy tay cô, rơi những giọt nước mắt vỡ òa trong niềm vui sướng tột độ.
Dù tình huống xảy ra đầy chóng vánh, nhưng Lena bắt đầu thấu hiểu hoàn toàn hoàn cảnh hiện tại.
‘Đúng rồi! Mình đã giành chiến thắng trong cuộc chiến!’
Chẳng hề nhận ra bản thân đang ở trong mộng cảnh, Lena nhìn thấy người cha đang nghẹn ngào xúc động, chính cô cũng cảm thấy lồng ngực mình trào dâng niềm hân hoan.
Đó là trước khi có một gã đàn ông kỳ lạ xuất hiện….
Nhìn gã đàn ông ngang nhiên xông vào tẩm cung của Đại Công tước, thay vì nổi giận, cha cô lại khúm núm nghênh đón với một thái độ vô cùng tôn kính.
Lena chắc chắn mình biết hắn ta là ai.
Tuy không nhớ rõ đã từng chạm mặt ở đâu, nhưng cô chỉ nhớ mang máng hắn là một nhân vật có mối quan hệ thân thiết với Ma Vương.
Ngay khi cô định đuổi cổ hắn đi, cha cô đột nhiên nổi trận lôi đình trút cơn thịnh nộ lên cô.
“Lena de Peron!”
“Ưk…, vâng, thưa Đại Công tước Peron….”
Khi bị gọi bằng tên họ đầy đủ, Lena lập tức quỳ một gối và cúi gập người.
Thuở nhỏ, Đại Công tước Peron chính là người đã dẫn dắt Lena đi đúng hướng.
Một người cha dẫu luôn ôn hòa nhưng khi cần thiết cũng chẳng bao giờ nương tay với đòn roi.
Nếu cha đã nổi giận thì ắt hẳn phải có lý do chính đáng, và cô đã thấm nhuần điều đó bằng chính cơ thể mình, rằng mọi thứ luôn là vì muốn tốt cho cô.
“Không thể chấp nhận được! Quay người lại và vén váy lên mau!”
“…Vâng ạ.”
Đã từng nếm trải vô số trận đòn roi thuở bé.
Dù có sự hiện diện của một gã đàn ông xa lạ ngay bên cạnh, Lena vẫn ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh của cha một cách điềm nhiên.
Sự tôn kính dành cho cha là một phần, nhưng hành động này của Lena có thể diễn ra êm xuôi là nhờ vào sự phi lý của giấc mơ.
Dẫu có những điều bất thường xảy ra, mọi diễn biến vẫn trôi chảy như một lẽ dĩ nhiên.
Bao gồm cả Lena, và thậm chí là ý chí của chính cô….
Phải phơi bày phần thân dưới trước mặt một gã đàn ông xa lạ, dẫu có cảm thấy nhục nhã thì những ngón tay đang nắm tà váy vẫn siết chặt.
Nhưng, thay vì vung roi giáng xuống, gã đàn ông chỉ chằm chằm dán mắt vào đôi chân của cô.
‘…Hắn không định đánh sao?’
Khoảnh khắc sự an tâm thay thế cho nỗi nhục nhã, gã đàn ông bất ngờ lên tiếng.
“Quả nhiên việc dùng roi với Công nữ có vẻ hơi thất lễ.”
“Huu….”
“Tôi sẽ dùng bàn tay trừng phạt vòng ba của cô ấy.”
“…Hả?”
Mặc cho một phát ngôn lố bịch đến khó tin, Lena vẫn không buông bàn tay đang giữ chặt tà váy.
Người cha đáng kính của cô lại cười sảng khoái và tán thành.
“Hahaha. Ngài quả là một người chu đáo. Lena de Peron!”
“Hư ứt…. Vâng….”
“Kéo váy cao lên nữa đi.”
“Vâng….”
Theo lệnh cha, Lena tự nhiên vén tà váy lên cao hơn, phơi bày trọn vẹn bờ mông của mình không chút che đậy.
Lớp nội y bằng lụa trắng muốt dưới ánh sáng hắt vào lấp lánh đầy khiêu gợi.
Nơi tư mật mà ngoài các hầu gái, cô chưa từng để cho một ai chiêm ngưỡng, giờ đây đang bị gã đàn ông kia phô trương thưởng thức.
Sau khi dán ánh mắt thô bỉ vào bờ mông của cô, hắn bắt đầu đưa tay lên xoa nắn.
“Hừm….”
“Hư ứt! Ng, ngài đang làm cái trò gì….”
Chẳng thèm đáp lại, hắn thỏa sức đùa bỡn.
Nhào nặn, bóp nắn.
Sau vô số lần nắn bóp, hắn mới buông lơi một câu.
“Mắn đẻ lắm đây.”
“Ng, ngài đang nói cái lời thô thiển gì thế!”
“Lena de Peron!”
“Ưk…. Con, con xin lỗi cha.”
Trước tiếng quát tháo của cha, Lena lại phải dồn sự tập trung vào việc giữ chặt tà váy.
Gã đàn ông bắt đầu vung tay giáng xuống bờ mông cô với một lực vừa đủ.
Chát!
“Hư ứt!”
Tiếng rên rỉ bật ra không phải vì đau đớn, mà là vì sự nhục nhã ê chề.
Chát! Chát!
“Ha ứt! Hư ư ứt!”
Với một kẻ từng lăn lộn nơi chiến trường sinh tử, chút đau đớn ở vùng mông này chỉ là chuyện vặt vãnh.
Thế nhưng, cảm giác nhục nhã sục sôi trong lồng ngực thì không sao kìm nén được.
Lý do duy nhất khiến cô phải cắn chặt răng chịu đựng.
‘Là cha ra lệnh! Chắc chắn có lý do gì đó đằng sau hình phạt này!’
Bởi vì đó là mệnh lệnh từ người cha mà cô luôn tôn kính.
Trong thâm tâm, cô cố gắng hợp lý hóa tình cảnh này, cắn răng cảm nhận bàn tay của gã đàn ông giáng xuống mông mình.
Phải chịu đến hàng chục cú tát, gã đàn ông mới chịu thu tay lại.
Nhưng rồi đột nhiên, gã thì thầm vào tai cô, âm lượng vừa đủ để Đại Công tước không nghe thấy.
“Công nữ….”
“Haa… Haa…?”
Lời thì thầm của hắn vang vọng như sóng vỗ.
“Cô ướt rồi sao?”
Suốt nãy giờ chỉ mải tập trung vào chút đau đớn ở mông, đến bây giờ cô mới nhận ra.
Sự thật là bên trong lớp nội y đã trở nên ướt đẫm….
***
“Kh, không phải!!”
“Hơ ớc!”
Tiếng thét thất thanh của Công nữ đột ngột cất lên khiến tôi tỉnh ngủ ngay tức khắc, liền đánh mắt nhìn cô ấy.
Viola và Beatrice đang mải trêu đùa ở bàn ăn cũng quay sang nhìn Công nữ.
“Haa… Haa… Haa….”
Cô gục người trên ghế, tâm trí hỗn loạn, thở hổn hển liên tục, ánh mắt dáo dác nhìn quanh.
‘Hết thời gian rồi à.’
[Có chuyện gì xảy ra với anh vậy?]
‘Thì là….’
Tôi kể vắn tắt lại cho Armonia nghe.
Là tôi vừa vỗ mông Công nữ mấy cái sướng tay lắm….
[Anh đã làm một chuyện thật tàn nhẫn. Dù sao thì cũng thật may mắn khi chứng minh được hiệu quả tuyệt vời của Xâm Mộng.]
‘May là kháng ma lực và tinh thần lực của cô ấy thấp đến mức thảm hại đấy.’
Làm vật tế cho vòng hướng dẫn tân thủ thì Công nữ đúng là nguyên liệu cực phẩm.
Chỉ trong một thời gian ngắn, cô đã định hình lại tình hình, bật dậy cúi gập người về phía chúng tôi.
“Làm ồn ào thế này, tôi thật sự xin lỗi ngài.”
Trái ngược với bộ đồ hầu gái xộc xệch và mái tóc rối bời, dáng đứng của cô vẫn chuẩn chỉnh như thước đo.
Đáng lẽ ra với cái giấc mơ tàn tạ đó tinh thần phải sụp đổ mới phải, thế mà cô ấy vẫn bình tĩnh chấn chỉnh lại tư thế.
Tôi nằm trên giường, mang vẻ mặt ngái ngủ lờ đờ, lẩm bẩm.
“Giật cả mình….”
“…Xin lỗi ngài.”
“Bọn tôi không sao đâu.”
“Ư ư…. Tôi thì có sao đấy nya….”
Viola, người đang vuốt ve Beatrice, hoàn toàn dửng dưng và lại tiếp tục vùi mình vào trò nhào nặn.
Dù đang nhìn tôi, Công nữ vẫn trưng ra vẻ mặt ráo hoảnh như không có chuyện gì xảy ra.
‘Khaa…. Armonia, tiếc là cô không xem được biểu cảm của cô ấy trong giấc mơ. Nó giống như một tuyệt tác nghệ thuật vậy.’
[Dù có xem thì chắc cũng chẳng mang lại ý nghĩa gì đâu.]
Lena de Peron kéo chiếc ghế về vị trí cũ, rồi lại đứng thẳng tắp trước cửa.
Tôi lờ mờ nhìn bộ dạng đó rồi nói.
“Cô cứ chợp mắt chút đi? Không thấy mệt à?”
“Không sao ạ. Cảm ơn ngài đã quan tâm.”
Nhìn vào thái độ đó thì dù có khuyên gãy lưỡi chắc cô cũng chẳng thèm ngồi.
‘Chậc, định bụng làm thêm nháy nữa mà.’
[Anh Suho, Lena de Peron đã bắt đầu đề cao cảnh giác rồi. Nếu cô ấy cứ đứng thế kia mà anh dùng Ru Ngủ thì có thể rước họa vào thân đấy.]
Nếu đột ngột quăng bùa ngủ lúc cô ấy đang đứng, Công nữ sẽ ngã gục xuống, Viola và Beatrice kiểu gì cũng phát hiện ra, trong tình thế đó thì đào đâu ra cơ hội mà Xâm Mộng nữa.
‘Cách thì lúc nào chả có~ Để lát nữa làm sau cũng được.’
[…?]
Để chuẩn bị cho kế hoạch ban đêm, tôi lại chìm vào giấc ngủ.
..
..
Tiếng gõ cửa vang lên trong phòng khách.
Cốc, cốc, cốc.
“Vào đi.”
Cánh cửa lớn hé mở, người bước vào chính là thằng nhãi con hôm qua.
Nó lại mang theo khăn và nước hệt như hôm qua.
Nhìn cái biểu cảm là biết trong lòng cũng thầm mong đợi sẽ có trò vui, nhưng vừa bước vào mặt mũi đã ỉu xìu thất vọng.
Viola thì đã cuộn tròn trên giường say giấc nồng từ lâu.
Thằng nhóc lấm lét nhìn tôi rồi đặt khăn và nước lên bàn.
‘Mày nghĩ tao rảnh mà ngày nào cũng cho mày xem à, đồ ngốc.’
[Cả cái việc anh ếm bùa ngủ lên cô Viola ban nãy nữa, rốt cuộc anh định làm cái gì vậy?]
‘Hehe, cứ chờ xem đi.’
Sau khi Công nữ và Beatrice rời đi, tôi đã thực hiện vài thí nghiệm nhỏ với Viola.
Tôi thử dùng kỹ năng Ru Ngủ và Xâm Mộng lên người em ấy.
Và phát hiện ra một vài chi tiết cực kỳ quan trọng về hai kỹ năng này.
Kỹ năng Ru Ngủ không tự động hóa giải khi hết thời gian duy trì.
Trường hợp của Công nữ là do bị tôi dọa cho hết hồn nên mới tỉnh lại, chứ nếu không có tác động ngoại lực, mục tiêu sẽ vẫn chìm trong giấc ngủ.
Miễn là trong thời gian hiệu lực, mục tiêu hầu như không thể bị đánh thức.
Nhưng Xâm Mộng thì lại khác.
Một khi đã vào thì đúng 5 phút sau sẽ tự động bị văng ra ngoài.
Việc không có ma pháp trận khiến cả Ru Ngủ lẫn Xâm Mộng đều rất khó sử dụng.
Nhưng một khi đã quen tay, chỉ cần nắm rõ vị trí thì vài lần thử nghiệm là có thể đột nhập thành công.
Tôi nhìn thằng nhãi con rồi hỏi.
“Này, nhắc mới nhớ. Chính xác thì bọn mày ngủ ở đâu thế? Lúc dạo quanh lâu đài tao chẳng thấy khu vực đó.”
“B, bọn tôi… sống ở gần khu vực nhà bếp ạ.”
Chắc vì không lượn qua khu nhà bếp nên tôi không thấy là phải.
Beatrice cũng chẳng có lý do gì để dẫn tôi tới tận đó.
“Cho tao qua phòng mày chơi chút xem nào.”
“Dạ? Sao tự nhiên….”
“Tại chán chứ sao, đi thôi!”
Thằng nhãi cứ liếc trộm Viola, tôi lôi tuột nó ra khỏi phòng khách, bắt nó dẫn đường.
Mặt trời đã lặn từ lâu, tôi và thằng nhãi lầm lũi bước qua hành lang tối om chỉ le lói ánh sáng từ đá ma thuật, rồi đến khu vực nhà bếp.
Nơi chúng tôi dừng chân là một tòa nhà có bề ngoài gọn gàng hơn tôi tưởng.
“Bên trong đó là nhà bếp, còn tòa nhà bên cạnh là nơi ở của chúng tôi….”
“Dẫn đường đến phòng mày đi.”
“Ư ư…. Vâng….”
Với vẻ mặt ngơ ngác không hiểu tôi đang tính giở trò gì, nó đành ngậm ngùi dẫn đường.
Vì bị nắm thóp nên nó ngoan ngoãn làm theo mọi mệnh lệnh mà không dám cãi nửa lời.
Tòa nhà có kết cấu một cầu thang ở giữa, mỗi bên cầu thang có 2 căn phòng.
Tức là một tầng có 4 phòng.
Thằng nhóc leo lên cầu thang, đi thẳng lên tầng trên cùng của tòa nhà.
Nó dừng bước trước căn phòng ngay sát cầu thang rồi lấy chìa khóa ra mở cửa.
‘Thế thì phòng của Công nữ nằm cách phòng nó một vách ngăn à?’
[Ngoài nơi đó ra thì không có vị trí nào khác khả nghi đâu.]
Tôi bám đuôi thằng nhãi bước vào trong phòng.
Đối với một hoàng tử thì nơi này tồi tàn quá mức quy định, nhưng phòng ốc cũng tạm gọi là nơi dành cho người ở được.
Hơi cũ kỹ một chút, nhưng giường ngủ và đồ đạc đều được bài trí gọn gàng.
Vị trí của chiếc giường nằm ngay sát vách với phòng bên cạnh.
Tôi ngả lưng xuống giường rồi nói.
“Này, mày chuẩn bị ngủ à?”
“Ư ư…. Vẫn chưa ngủ được đâu ạ. Lát nữa Công nữ sẽ đi kiểm tra quân số từng phòng.”
“Hừm….”
Nhìn vị trí của cửa phòng, nếu nấp ngay cạnh tủ quần áo thì chắc chắn sẽ không bị phát hiện.
“Lát nữa cái người tên Công nữ kia đến, tao sẽ trốn ở kia. Liệu hồn đừng có để lộ việc tao đang ở đây đấy.”
“Ư ư…. Vâng.”
‘Quả này căng à nha, không dễ ăn đâu.’
[Vì không nắm rõ sơ đồ bố trí nội thất phòng bên cạnh nên việc tung kỹ năng cũng khá nan giải.]
Kế hoạch của tôi là ếm bùa ngủ rồi Xâm Mộng Công nữ ở phòng bên cạnh.
Lúc nãy ở ngoài phòng khách, tôi dễ dàng ếm bùa lên Viola là vì tôi mường tượng được vị trí của em ấy.
Nhưng hiện tại tôi chỉ lờ mờ đoán được vị trí của Công nữ nên cả Ru ngủ lẫn Xâm Mộng đều không phải chuyện dễ dàng.
Cốc, cốc, cốc.
Có tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi lặng lẽ nấp vào góc tủ quần áo rồi ra hiệu bằng mắt cho thằng nhãi.
Bắt được ánh mắt của tôi, nó hít một hơi thật sâu rồi ra mở cửa.
Cạch, kéttt.
“C, Công nữ….”
“Hôm nay cậu làm việc tốt chứ?”
“Vâng…. Mọi chuyện đều ổn cả. Haha….”
Công nữ luôn dùng kính ngữ khi nói chuyện với thằng nhãi.
“Dù vất vả thì cũng cố gắng nhẫn nhịn thêm chút nữa nhé. Những người ở phòng khách chắc sẽ không nán lại đây lâu đâu.”
“Vâng….”
“Và hôm nay tôi lại gửi gắm chìa khóa của tôi cho cậu đấy nhé.”
Chìa khóa?
Là chìa khóa phòng à?
Thằng nhãi bối rối, ấp úng lúng búng trong miệng.
“C, Công nữ. Những thứ quan trọng thế này người nên giao cho người khác thay vì tôi….”
“Tôi chỉ có thể tin tưởng và giao phó cho Berius thôi. Trăm sự nhờ cậu đấy.”
“Ư ư… vâng.”
“Vậy thì chúc cậu ngủ ngon.”
“Công nữ cũng… ngủ ngon nhé!”
Cuộc trò chuyện giữa hai người kết thúc và cánh cửa đóng lại.
Tôi lại thả người xuống giường, quay sang hỏi thằng nhãi.
“Chìa khóa là sao?”
“Chuyện là… Dạo này Công nữ không ngủ được nên phải uống thuốc ép buồn ngủ vào giờ nghỉ ngơi. Nên người ấy dặn nếu có việc khẩn cấp thì phải đánh thức người ấy dậy….”
Nói cách khác, vì đang dùng thuốc ngủ, nên nếu có chuyện gấp thì cứ mở khóa rồi xông thẳng vào phòng mà gọi cô ấy dậy.
Đỉnh của chóp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
