Chương 57 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (5)
“Aang! Anh Suho! Bên cạnh! Có đứa trẻ! Haaang!”
“Haa…. Không sao đâu! Thấy cảnh này chắc nó cũng thích lắm đấy!”
“Ưm! T, thật sao? Aang!”
Đôi nam nữ chẳng hề bận tâm đến Berius, hoàn toàn đắm chìm vào hành vi giao cấu.
Berius làm theo lời người đàn ông trong vô thức, đặt bình nước và khăn lên bàn, rồi đóng cửa phòng khách lại, đứng đó với dáng vẻ đầy bồn chồn.
‘Cái gì vậy! Thế này là sao!’
Lần đầu chứng kiến cảnh tượng kỳ quái này, tâm trí Berius trở nên rối bời.
Cậu muốn rời mắt khỏi hai người họ bằng mọi giá, nhưng hình bóng của người phụ nữ vẫn cứ khắc sâu trong đáy mắt.
Mái tóc nâu tuyệt đẹp, đôi mắt xanh lấp lánh, và… đôi chân dài miên man phơi bày dưới chiếc váy bị tốc ngược, khiến cậu không tài nào dứt ánh nhìn đi được.
Người đàn ông kia đã cởi phăng quần, liên tục đưa một thứ gì đó đâm vào rồi rút ra giữa hai chân cô ấy.
Berius biết thứ đó là gì.
‘Tại sao? Tại sao lại làm những chuyện như thế! Tại sao!?’
Trong nhận thức của cậu, công dụng của dương vật chỉ là một cơ quan bài tiết, không hơn không kém.
Nhưng độ tuổi của Berius đã hơn 13, dù kiến thức có thiếu hụt thì cơ thể vẫn tự động phản ứng.
‘Ư ứt…. L, lạ quá….’
Trước đây cậu cũng từng trải qua hiện tượng cương cứng, nhưng chưa bao giờ mảy may thắc mắc về hiện tượng sinh lý ấy.
Thế nhưng giờ đây, bản năng mách bảo cho cậu biết.
Lý do tại sao lại cương cứng.
“Thế nào? Viola! Haa, haa! Bị người khác nhìn chằm chằm, hưng phấn lắm đúng không?”
“Thích lắm! Haaang! Kỳ lạ quá nhưng em thích lắm! Aang! Em sắp ra rồi!”
“Haa! Anh bắn đây, Viola!”
‘Bắn sao? Bắn cái gì?’
Trong trạng thái cương cứng, hai tay Berius bắt đầu bóp lấy tinh hoàn của mình.
Và khoảnh khắc đó, hình bóng hiện lên trong tâm trí cậu không phải người phụ nữ đang ở trước mặt.
‘C, Công nữ… em xin lỗi….’
Đó là người phụ nữ mà cậu vẫn luôn thầm thương trộm nhớ.
Không chỉ đàn ông, mà ngay cả phụ nữ khi chứng kiến cảnh nam nữ giao cấu cũng thường mường tượng ra thần tượng mà mình yêu thích.
Và rồi, gã đàn ông trên giường bất ngờ đẩy nhanh tốc độ đâm rút.
“Bắn đây! Viola! Bắn đây!”
“Aang! Ưm! Ư kư ư ư ưc! Ư ứt…. A ưm….”
Gã đàn ông cắm phập dương vật vào sâu bên trong người phụ nữ, cả hai đột nhiên co giật từng cơn.
Dù hành vi của hai người đã kết thúc, Berius vẫn không tài nào tỉnh táo lại được.
***
“Huu….”
Sau khi làm một nháy kịch liệt với Viola, tâm trí tôi bắt đầu hoàn toàn tỉnh táo lại.
Thằng ranh bị tôi bắt đứng ban nãy giờ thậm chí còn đứng không vững, cứ lúng túng do dự.
Tôi ra lệnh cho nó.
“Này, rót cho tao ly nước.”
“Hư ứt! V, vâng!”
Bộ dạng đã hoàn toàn khác xa so với lúc nãy.
Không rõ là do chuyện ở phòng ăn ban nãy, hay là vì cảnh tượng hiện tại, nhưng vẻ lúng túng tột độ của nó trông khá vừa mắt.
‘Tốt hơn mình nghĩ đấy chứ? Hành hạ thằng nhãi này xem ra cũng vui đáo để.’
[Đối với việc nghỉ ngơi thì cách này có vẻ khá bạo lực đấy.]
‘Một khi tôi đã gai mắt đứa nào thì tuyệt đối không có chuyện nương tay đâu.’
Dù mục tiêu tối thượng của tôi là Lena de Peron, nhưng nếu biết cách lợi dụng thằng nhóc này, có lẽ tôi sẽ moi ra được vài chuyện thú vị.
Thằng nhãi rót nước vào ly rồi mang tới cho tôi.
Nhưng khi tiến đến gần, mắt nó vẫn cứ liếc trộm Viola không ngừng.
Chỉ cần đánh mắt sang một chút là góc nhìn đó có thể chiêm ngưỡng trọn vẹn vùng kín của Viola.
Dù tôi đang nhìn chằm chằm, nó vẫn không tài nào thu ánh mắt lại được.
Nếu là một thằng già khú đế làm thế thì tôi đã đấm cho vỡ mặt rồi, nhưng một thằng nhóc con mà giở cái thói đó thì lại buồn cười.
“Này.”
“Hư ác! V, vâng!”
“Ai cho mày nhìn cơ thể của người phụ nữ của tao như thế?”
“X, xin lỗi ngài! Ch, chuyện là….”
Miệng thì xin lỗi, nhưng mắt vẫn dán chặt vào đó.
‘Chà, buồn cười thật đấy.’
[Xem ra, cậu ta hoàn toàn không có sức đề kháng với tình dục.]
Viola, người đang bị thằng nhãi nhìn lén, đã mệt lử sau màn ân ái vừa rồi và đang chìm vào giấc ngủ ngay tại chỗ.
Xì… xào….
Chắc phải cởi đồ em ấy ra rồi cho ngủ đàng hoàng mới được….
Giữa lúc chuẩn bị khép lại một ngày và dọn dẹp mọi thứ, một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi.
Thằng ranh vẫn cứ cắm mặt dòm vào bên trong váy Viola, hồn xiêu phách lạc.
“Này!”
“Hư ức! V, vâng! X, xin lỗi ngài….”
Tôi vừa quát lớn thì nó mới sực tỉnh, vội vàng cúi đầu tạ tội.
“Mày, ai dạy mày cái thói nhìn trộm thân thể phụ nữ thế hả?”
“Kh, không phải ạ. Xin lỗi ngài…. Hư ư ức…. Xin hãy tha thứ cho tôi…. Hi ức….”
Chắc hẳn vì sự kiện lúc nãy đã khiến quan hệ trên dưới được thiết lập rõ ràng, nên nó bắt đầu rơi nước mắt và cầu xin sự khoan hồng.
Tốt….
“Mày, thế này không được rồi. Phải đi mách người phụ nữ giống như nữ hầu trưởng lúc nãy để bắt tội mày mới được.”
“Kh, không được!! Ch, chỉ xin đừng nói với Công nữ…. Huaaaang!”
“….”
Bắt đầu khóc lóc.
Không phải thút thít như lúc nãy, mà là gào khóc thảm thiết.
Nhưng tôi chẳng có ý định lau nước mắt cho cái thằng nhãi này đâu.
“Này, này! Bình tĩnh đi. Tao không nói đâu.”
“Hư ức…. T, thật chứ?”
“…Nói trống không à?”
“X, xin lỗi ngài….”
Okay, thiết lập quan hệ thành công.
“Này, mày có việc gì phải làm nữa không?”
“H, hôm nay lịch trình đến đây là kết thúc… rồi ạ.”
“Thế thì, tao đang chán. Nói chuyện với tao chút đi.”
“…Vâng?”
Trông bộ dạng thì với độ tuổi non nớt này chắc chẳng biết gì đâu, nhưng dù sao những con người sống cùng nhau ở đây chắc hẳn sẽ hiểu rõ nhau hơn là Ma Vương.
Tôi lấy khăn lau sạch hạ bộ, mặc quần áo đàng hoàng rồi ngồi vào bàn ăn, hất cằm ra hiệu về phía đối diện.
Thằng nhãi lật đật chạy tới và ngồi đối diện bàn ăn.
“À, không có gì to tát đâu. Chỉ là tao muốn hỏi thăm về bọn mày thôi.”
“…? Bọn tôi sao ạ?”
“Thì bọn mày là con người mà. Tao cũng tò mò không biết bọn mày sống thế nào.”
“….”
“Nói trước cho mà biết nhé.”
Tôi làm ra vẻ nghiêm trọng rồi cất giọng đe dọa.
“Nếu mày lươn lẹo nói dối, hoặc vòng vo tam quốc, tao sẽ đi tìm con ả Công nữ gì đó nói chuyện phải quấy luôn đấy.”
“X, xin vâng! L… làm ơn chỉ xin đừng nói với Công nữ….”
Bị mắng vì tội nhìn trộm cơ thể trần truồng của phụ nữ là một nỗi nhục nhã và ê chề đến mức nào, tôi hiểu quá rõ.
Chưa kể, nếu để cho nữ cấp trên của mình biết được sự thật ấy, chắc chỉ muốn đâm đầu xuống đất cho xong.
Thằng nhãi cung kính trả lời những câu hỏi tôi đưa ra một cách hết sức thành tâm.
Thật ra cũng chẳng có gì đặc biệt.
Sống ở đâu, bình thường ăn món gì, lịch trình hàng ngày ra sao, vân vân và mây mây.
Rồi câu chuyện chuyển sang chủ đề về Lena de Peron.
“Công nữ ngủ ở phòng bên cạnh tôi.”
“Hửm? Nơi ở của bọn mày không phân biệt nam nữ à?”
“Bọn Ma tộc làm sao phân biệt được bọn tôi là nam hay nữ đâu….”
“Aha!”
Cũng giống như chúng ta không thể biết giới tính của đám quái thú, bọn chúng cũng không thể nhìn ngoại hình mà đoán được giới tính của chúng ta.
Mới khám phá ra được một điều thú vị.
‘Xúyt…. Phòng bên cạnh à….’
[Có phải anh đang định cưỡng ép cô ấy không?]
Armonia dè dặt hỏi tôi.
Thực ra nếu muốn cưỡng bức thì cũng chẳng có gì là không thể.
Nhờ Ma Vương Gardia một tiếng là ông ta sẵn sàng (?) đồng ý ngay tắp lự.
Thậm chí còn trói chặt tứ chi cô ấy lại để tôi muốn chơi đùa kiểu gì thì chơi.
Nhưng mà….
‘Tôi không khoái làm mấy cái trò đó.’
[….]
Thể loại NTR nhiều khi ranh giới cũng rất mập mờ, nên những bộ game bắt đầu bằng việc cưỡng hiếp ở phần mở đầu cốt truyện có nhiều hơn tôi tưởng.
Nhưng cái thể loại cưỡng hiếp chỉ vì thỏa mãn khoái lạc của bản thân mà chẳng cần một chút giao cảm nào thì hoàn toàn không phải gu của tôi.
Hầu hết mấy cái game kiểu đó điểm số đều lẹt đẹt.
[Thế với tình hình hiện tại, liệu anh có thể giành được trái tim của Công nữ không?]
‘…Hay là bắt đầu bằng cách nắm lấy nhược điểm nhỉ?’
Bắt đầu bằng cách khống chế nhược điểm cũng không tồi.
Nhìn vào thì có vẻ như rốt cuộc cũng mang tính ép buộc, nhưng nắm nhược điểm không đồng nghĩa với việc cứ nhào vào cưỡng hiếp.
Trước mắt tôi đang cân nhắc xem có nên lợi dụng nhược điểm để mở đường hay không.
‘Nếu thật sự hết cách thì phải thử thôi.’
[Việc dịch chuyển anh Suho và cô Viola đã tiêu tốn 1.600 Enel. Và trừ đi chi phí quay về, chúng ta còn khoảng 19 vạn Enel, nên nếu có phương án nào hữu ích, anh cứ tích cực sử dụng nhé.]
‘…Hả? Armonia.’
[Vâng.]
‘Không phải nhiệm vụ mà vẫn được sao?’
Tôi hơi thắc mắc.
Tôi cứ đinh ninh vì không phải nhiệm vụ nên cô ấy sẽ bảo tôi đừng lãng phí sức lực vô ích.
[Đây là kỳ nghỉ của anh Suho. Nếu có cách nghỉ dưỡng nào anh mong muốn, tôi chắc chắn sẽ hỗ trợ hết mình.]
‘Kuuu…. Yêu cô quá!!!’
[Quan trọng nhất, số Enel này là phí nghỉ dưỡng của anh. Ngược lại, tôi chỉ mong anh sử dụng theo hướng mình muốn.]
Tôi cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Armonia.
Tôi hướng mắt về phía thằng nhãi đang trân trân nhìn mình rồi hỏi.
“Cô Công nữ đó bình thường làm việc gì?”
***
Nhắc đến Công nữ, thằng nhãi bỗng tỏ ra háo hức, ríu rít kể lể với tôi không ngớt.
Nhưng mười phần thì hết chín phần là những nhận định chủ quan vô thưởng vô phạt.
Thông tin duy nhất hữu ích chỉ là lịch trình hàng ngày của cô ấy.
“Tôi cũng không rõ thời gian ngủ của người ấy nữa. Lúc nào người ấy cũng là người ngủ muộn nhất trong đám bọn tôi….”
“Hừm….”
Quả là một nhân tài thực thụ.
Dù phải làm những công việc hèn mọn mà cả đời chưa bao giờ đụng tới, cô ấy vẫn duy trì được tinh thần tỉnh táo, thật đáng nể.
‘Armonia.’
[Vâng.]
‘Giả sử… muốn cưa đổ cô Công nữ đó và biến cô ấy thành đồng đội của chúng ta thì cần tốn bao nhiêu Enel?’
[Vì năng lực thuần túy của cô ấy quá xuất sắc nên chi phí sẽ khá cao. Ước tính khoảng chừng 7 vạn Enel.]
‘Má ơi….’
Lúc đưa Viola về, tôi tốn khoảng chừng 1 vạn 8 ngàn Enel.
Đây giống như một khoản phí đăng ký trực thuộc, định giá dựa trên năng lực.
Nghe nói nếu đã đăng ký trực thuộc Tập đoàn NTR bằng Enel thì sau đó muốn dịch chuyển đi đâu cũng chỉ tốn phí 800 Enel.
Tạm thời gác lại chuyện kết nạp đồng đội.
Tôi bảo thằng nhãi.
“Thôi mày về đi. Ngày mai cũng đúng giờ này mang khăn và nước tới.”
“…Vâng.”
Nghe tôi nói xong, nó định chạy đi nhưng lại liếc trộm Viola đang ngủ thêm cái nữa rồi mới vội vàng cút khỏi phòng.
“Thằng nhãi đó, hôm nay khỏi ngủ luôn rồi. Armonia, lôi các đặc tính của Công nữ lên tôi xem nào.”
[Tôi hiểu rồi.]
=======
Tên: Lena de Peron
-Đặc tính-
[Võ thuật], [Lãnh đạo LV 38], [Tinh thần hi sinh], [Dũng khí], [Táo bạo]….
=======
Nhìn lại mới thấy đúng là toàn những đặc tính đáng nể.
Khoan bàn đến cấp độ hay gì khác, cá nhân tôi nghĩ năng lực của cô ấy với tư cách một người chỉ huy là vô cùng xuất chúng.
Đang lướt nhanh qua hàng loạt đặc tính thì một thứ kỳ lạ đập vào mắt tôi.
“…Cái quái gì đây.”
-[Cảm giác Tội lỗi], [Khao khát Tự sát], [Suy nhược Thần kinh]…-
Trái ngược với những đặc tính hào nhoáng ở trên, phần bên dưới lại liệt kê một loạt các đặc tính tàn tạ về mặt tinh thần.
Nhìn vào cái mớ này, việc cô ấy vẫn còn sống đến giờ mới là chuyện lạ.
“Chà…. Điên thật….”
[Có vẻ như trái với những gì thể hiện bên ngoài, tinh thần của cô ấy đã chạm đến giới hạn rồi.]
Thật ra trở nên như thế mới là bình thường.
Giờ đây thế giới đã rơi vào tay Ma Vương, và Công nữ đã mất trắng mọi thứ.
Mất nước, mất thân phận, mất luôn cả thần dân.
Cũng chính vì cô tự dồn bản thân và mọi người đến đường cùng, mà thần dân trong nước mới bị giáng xuống làm súc vật.
Thêm vào đó, nếu là một Công nữ có khả năng nhìn thấu toàn bộ cục diện, chắc chắn cô ấy hiểu rõ rằng mọi thứ đã chấm hết.
Trong hoàn cảnh đó, việc cô ấy còn cầm cự sống sót cho đến lúc này đúng là một điều kỳ diệu.
Tuy nhiên, sự thật này lại là tin tốt với tôi.
‘Khả năng thành công vừa tăng lên đáng kể đấy chứ?’
[Nhưng tôi e là trong vỏn vẹn một tuần sẽ khó mà khả thi. Khác với Sonya Friedrich, cô ấy hoàn toàn không có bất kỳ đặc tính nào liên quan đến tình dục.]
Đúng như lời Armonia nói, cô ấy chẳng hề sở hữu một đặc tính nào liên quan đến nhục dục.
An ủi rồi xơi tái trong vòng một tuần sao?
Chắc phải thử đổi cách khác xem sao.
“Trước mắt hôm nay cứ ngủ đã, ngày mai sẽ trực tiếp ra tay.”
Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo của Viola, ôm lấy em làm gối ôm rồi chìm vào giấc ngủ.
***
“Ooh! Cuối cùng cũng gặp rồi nya!”
“…Cô là ai nya.”
Sáng vừa thức dậy, tôi rửa mặt mũi rồi bước ra khỏi phòng thì tình cờ chạm mặt cô ả mặc đồ Gothic Lolita với đôi tai mèo và đôi cánh ác quỷ mà tôi đã thấy trong bữa ăn tối hôm qua.
Cô ả cao tầm 1m60, mái tóc màu tím đan xen lác đác vài lọn màu cam.
Dù tóc ngắn nhưng hai bên lại buông dài hai lọn tóc màu cam.
Đôi tai mèo chỉ có viền ngoài màu cam, còn lại là màu tím.
Hôm qua tôi chỉ thấy đôi cánh ác quỷ màu tím, nhưng khi đến gần mới phát hiện cô ả còn có một cái đuôi mèo dài nữa.
Sở hữu bộ ngực cỡ D? Hay cỡ C? Cùng thân hình gợi cảm pha lẫn khuôn mặt dễ thương.
Trang phục đang mặc là bộ váy phong cách Gothic Lolita, toát lên vẻ trang nhã.
Đây đích thị là một sinh vật mà đời thực không bao giờ có cơ hội chiêm ngưỡng.
“Khụ! Tên tôi là Beatrice nya.”
“Tôi là Seong Suho nya.”
“…Anh không cần thiết phải bắt chước đuôi câu thế đâu nya.”
Rõ ràng là cô làm thế cơ mà….
[Anh có muốn xem đặc tính không?]
‘Ừ, mở ra xem nào.”
=======
Tên: Beatrice
-Đặc tính-
[Ma pháp], [Võ thuật], [Tàng hình LV 12], [Hoạt bát], [Lơ đãng], [Hướng ngoại]….
=======
Chà, cũng không có gì đặc sắc lắm.
Có độc đáo chăng là sự tồn tại của việc sở hữu cùng lúc cả Ma pháp và Võ thuật, đây là lần đầu tiên tôi thấy điều này.
‘Hiển thị cho tôi xem chi tiết về Ma pháp đi.’
[Vâng, tôi hiểu rồi.]
Cùng với lời đáp của Armonia, dòng chữ Ma pháp được phóng to lên, hiển thị danh sách các kỹ năng phụ.
Danh sách đặc tính Ma pháp của cô ả lập tức đánh bay cơn ngái ngủ buổi sáng của tôi.
-[Xâm Mộng LV 19], [Thuần Phục LV 1]-
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
