Chương 56 - Kỳ nghỉ đầu tiên ở Ma Vương Thành (4)
Chẳng mấy chốc trời đã về đêm.
Tôi đi bộ dọc theo hành lang tối tăm mờ ảo ánh sáng của đá ma thuật, uể oải lê bước về phòng khách rồi đẩy cánh cửa lớn ra.
Bên trong, Viola đang ủ rũ ngồi trên giường.
Ngay khi nhìn thấy tôi, em ấy liền mở lời với ánh mắt đầy lo âu.
“…Anh Suho, có phải em vừa lỡ lời rồi không?”
“Không đâu, Viola. Em chẳng làm gì sai cả, đừng bận tâm làm gì.”
Nhờ phát ngôn gây sốc của Viola mà phòng ăn đã biến thành một mớ hỗn độn.
Đám gia thần đang ngồi quanh bàn ăn giật nảy mình, hoảng loạn bỏ chạy vào góc phòng rồi run lẩy bẩy, ngay cả Ma Vương Gardia cũng lộn nhào mấy vòng về phía sau như một kẻ điên rồi vội vã triệu hồi vũ khí.
Để trấn an bọn họ, tôi tốn mất ngót nghét 30 phút.
Tôi để Viola lại phòng khách, sau đó có một cuộc nói chuyện dài với Gardia để giải thích về em ấy.
Sợ rằng bầu không khí sẽ chùng xuống nếu nói toẹt ra là nhờ tôi cưa đổ một cô gái mà sự việc mới được giải quyết, nên tôi đã lái theo hướng: nhân tiện lúc đang dập nát tinh thần của Anh Hùng, thấy Viola hợp mắt quá nên đưa theo luôn.
Khi biết nhân vật mà Anh Hùng đang tìm kiếm chính là Viola, ánh mắt Gardia lộ rõ vẻ thấu hiểu, như thể việc hắn đi tìm em gái mình là một lẽ đương nhiên.
May mắn thay, trái ngược với vẻ ngoài thô kệch, Gardia lại có khả năng tiếp thu rất tốt nên tôi giải thích chốc lát là hiểu ngay.
Nghe xong lời giải thích, ông ta thậm chí còn tỏ ra áy náy.
(Rốt cuộc thì vì chúng ta phản ứng thái quá mà bữa ăn không thể trọn vẹn.)
(À, không sao đâu. Đứng ở lập trường của ngài thì phản ứng thế là đương nhiên, chỉ là tôi đã lỡ mất thời điểm thích hợp để nói ra thôi.)
(Ngày mai đích thân ta sẽ gặp gỡ và gửi lời xin lỗi. Nếu cần bất cứ điều gì, cứ thoải mái lên tiếng. Ta sẽ đáp ứng tất cả những gì trong khả năng của mình.)
(À, vậy thì….)
Tôi đã đưa ra vài yêu cầu, và Gardia cười sảng khoái, sẵng giọng hứa sẽ vui vẻ thực hiện.
Dù tôi đã nói lời an ủi, Viola trông vẫn đầy vẻ bồn chồn.
‘…Đến cả Viola cũng biết nhìn sắc mặt khi mọi thứ trở nên hỗn loạn đến mức đó cơ đấy.’
[Anh Suho, phát ngôn đó mang tính coi thường Viola quá đấy.]
‘Không phải tôi coi thường Viola, mà vấn đề nằm ở tên Anh Hùng kia kìa….’
Mọi nguồn cơn đều do hắn ta mà ra.
Dù rằng nhờ cái “nguồn cơn” đó mà hiện tại tôi đang có những giây phút vô cùng sung sướng….
Tôi tiến lại gần, ôm gọn Viola vào lòng rồi đè em xuống giường.
“Hyaa! Em đang rất nghiêm túc đấy!”
“Anh bảo không sao mà~ Nào, ngủ thôi~”
“Ah!”
Tôi trèo lên người Viola và bắt đầu nhẹ nhàng xoa nắn bờ ngực của em.
***
Những tiếng bước chân nhỏ bé vang vọng giữa hành lang u ám và lạnh lẽo.
“Haa….”
Một cậu bé trông chừng hơn 10 tuổi bước đi trong bóng tối, khẽ thở dài.
Cậu ta là hoàng tử của Betel, Berius Betel.
Một tay cậu nhọc nhằn nâng vài lớp khăn mặt cao cấp, tay kia bưng chiếc khay có đặt một ly nước và bình đựng nước.
Cả đời chưa từng bước chân ra khỏi hoàng cung, nhưng khi chiến tranh kết thúc, cậu phải gánh chịu trách nhiệm của kẻ thua cuộc và bị bắt làm con tin.
Tất cả những đứa trẻ bị đưa đến đây đều thuộc dòng dõi vương giả hoặc quý tộc.
Những kẻ từng đứng trên đỉnh cao của xã hội ấy làm sao có thể quen với những công việc hạ đẳng này.
Thế nhưng, vẫn có một sự tồn tại luôn ân cần dỗ dành bọn họ.
Lena de Peron.
Là người đã đứng lên chống trả đến giây phút cuối cùng, giờ đây cô phải gánh chịu đủ mọi nhục nhã khi sống tại nơi này.
Không chỉ quý tộc nước mình, mà ngay cả những sai lầm của quý tộc nước khác, cô đều một mình ôm trọn trách nhiệm.
Dù từng có những đứa trẻ chán ghét cô vì đã đẩy cuộc chiến đến bước đường cùng, nhưng sự chân thành và thuần khiết của Lena đã khiến chúng mở lòng, cùng nhau an ủi và gắng gượng vượt qua chuỗi ngày gian khổ.
Lena de Peron chính là điểm tựa tinh thần của bọn họ.
Hình ảnh Lena de Peron suýt mất mạng vì mình ngày hôm nay lại hiện lên trong tâm trí cậu bé.
Một người phụ nữ đã chẳng những không trách cứ mà còn ân cần dỗ dành cậu.
Berius tự nhủ, tuyệt đối không muốn gây thêm bất kỳ tổn thương nào cho cô nữa.
Dù là công việc đáng ghét đến mấy, giờ cậu cũng quyết cắn răng chịu đựng.
Đặc biệt, bầu không khí ngày hôm nay vô cùng khác thường.
“Trông cũng chẳng có gì đặc biệt, bộ hắn là một nhân vật quan trọng đến thế sao?”
Đột nhiên có một con người xuất hiện và tò mò ló đầu ra nhìn, việc hắn được tiếp đãi vô cùng thịnh tình khiến cậu cảm thấy vô cùng gai mắt.
Đặc biệt là gã đàn ông đó, trông thật sự quá đỗi tầm thường.
Với bộ đồ kỳ quặc và mái tóc đen tuyền, đó là một hình bóng muốn xóa khỏi ký ức cũng khó.
Ngược lại, người phụ nữ bên cạnh hắn thì….
“Ngoài Công nữ ra, đây là lần đầu tiên mình thấy một người phụ nữ xinh đẹp đến vậy.”
Berius vẫn không thể quên được cảm giác khi cô ấy ôm cậu lúc nãy.
Dù vậy, cậu vẫn không hề lơ là cảnh giác.
Rõ ràng việc họ được đối đãi như thế ở đây chứng tỏ một kết luận: họ đã gây ra một tổn thất tồi tệ nào đó cho nhân loại.
“Công nữ đã dặn rồi…. Phải cẩn thận….”
(Việc Ma Vương phải giữ thể diện trước mặt một con người chứng tỏ hắn rất có khả năng là kẻ đã gây hại cho chúng ta. Mọi người hãy cẩn thận. Chỉ cần các người không bị thương là tôi đã mãn nguyện rồi….)
“Nói dối. Rõ ràng người đã chiến đấu liều mạng đến thế cơ mà….”
Bóng dáng cô từng đứng trên tiền tuyến, đánh cược mạng sống để dẫn dắt đội quân như một quân Hậu trên bàn cờ vua vẫn không hề thay đổi.
Thế nhưng, nhìn bộ dạng cô phải làm những công việc hèn mọn ở nơi thế này thật quá sức đau lòng.
“Cố lên, rồi một ngày nào đó khoảnh khắc đánh bại bọn chúng sẽ quay lại thôi.”
Với độ tuổi còn quá nhỏ để phán đoán tình hình quốc gia, Berius vẫn không từ bỏ hy vọng.
Nơi cậu khó nhọc bưng khăn và nước đến, chính là phòng khách của hai người lúc nãy.
“Huu… Mỏi tay quá…. Chắc sẽ được gặp lại cô ấy chứ nhỉ? Trông cô ấy có vẻ tốt bụng.”
Berius đứng trước cửa, trong lòng dâng lên niềm mong đợi được gặp lại người phụ nữ vô danh kia.
Nhưng, từ phía bên kia cánh cửa, tiếng rên rỉ của một người phụ nữ vọng lại.
(Aang! Anh Suho! Chỗ đó! Chỗ đó!!!)
“Cái, cái gì thế!”
Berius giật mình bởi âm thanh phát ra từ trong phòng, chẳng kịp gõ cửa đã vội vàng đẩy toang cánh cửa bước vào.
Và ở đó….
Người phụ nữ xinh đẹp mà cậu vừa thấy lúc nãy đang nằm ườn ra, bị gã đàn ông kia ức hiếp.
***
Tôi đặt Viola nằm xuống và nhẹ nhàng cởi dải lút thắt trên chiếc váy liền thân màu xám của em ấy.
Dải thắt lưng vừa tuột ra, những đường cong tuyệt mỹ vốn bị che giấu sau lớp áo liền phơi bày.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Tôi kéo tung váy Viola lên tận hông, thu trọn toàn bộ nội y của em vào tầm mắt.
Một chiếc quần lót trắng muốt điểm xuyết dải ren dọc theo đường cong đang cất lời chào đón tôi.
Chính giữa quần lót được đính một đóa hoa trắng tinh khôi.
Chỉ việc để tôi ngắm nhìn nội y thôi cũng đủ khiến Viola bắt đầu hưng phấn.
“Haa… Haa….”
Chẳng màng mơn trớn, tôi chậm rãi lột bỏ lớp nội y của em xuống.
Viola không hề chống cự, ngoan ngoãn dang rộng hai chân thành một đường thẳng.
Cặp đùi thon thả trắng ngần thu hút ánh nhìn, và trong lúc lột quần lót, tay tôi lướt nhẹ trên làn da mềm mại của em.
Khi tôi vuốt ve dọc xuống đôi chân, Viola khẽ rùng mình.
“Hư ứt! Ưm!”
Quần lót vừa được cởi phăng, nơi tư mật của em hoàn toàn phơi bày.
Vùng kín khô ráo với vùng da thịt trắng ngần gợi liên tưởng đến một khe suối bình yên tĩnh lặng.
Có lẽ vì chưa chịu bất kỳ sự kích thích nào, nụ hoa bé nhỏ vẫn ẩn mình e ấp bên trong, chẳng mảy may ló dạng.
Tôi dùng những ngón tay khẽ khàng vân vê đám cỏ non màu nâu bóng bẩy.
Xoẹt, xoẹt, xoẹt.
“Ah! H, hôm nay có vẻ bầu không khí khác lạ quá….”
“Chắc là do đổi địa điểm đấy thôi?”
“Dù vậy vẫn khác ngày thường… Hư ứt!”
Mỗi khi làm tình với Viola, tôi luôn tạo ra bầu không khí kiểu “Bùmm! Xuất hiện rồi đây, quất luôn thôi!”.
Thế nhưng, sau khi trải qua cảm giác cùng Sonya và Luna, tôi lại muốn thử một trải nghiệm mới mẻ hơn.
Tôi banh rộng đôi chân em và gục đầu vào giữa háng.
Một mùi hương ướt át nồng nàn lan tỏa, phả lên từ khe suối của Viola.
“Hôm nay anh sẽ khiến em sướng điên lên.”
“Hả? A, anh Suho đang định làm gì ở đó! Haa ứt!”
Tôi dùng đầu lưỡi liếm một đường dài dọc theo khe suối của em.
Ngay khoảnh khắc đó, eo Viola cong lên, toàn thân khẽ giật nảy.
Sợ rằng Viola có thể bất ngờ khép chân lại, tôi tóm chặt hai bên đùi em, dùng lưỡi không ngừng liếm láp bên ngoài vùng tư mật.
“Aang! Ch... Chỗ đó! Aang! L... Lạ quá! Cái này lạ quá!! Huaang!”
Vốn chỉ quen với việc được mơn trớn bằng tay, Viola bắt đầu vặn vẹo thân mình khi lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác được liếm láp phục vụ.
Mặc dù trong bộ kỹ năng tình dục của tôi, dùng miệng là cấp độ thấp nhất, nhưng có lẽ vì đây là lần đầu nếm trải nên Viola nảy bần bật lên như một kẻ điên.
Chỉ một chốc sau khi dùng lưỡi thưởng thức nơi tư mật của Viola, dâm thủy của em đã bắt đầu rỉ ra, nụ hoa cương cứng nhô hẳn ra ngoài.
Khi tôi dùng môi mút lấy nụ hoa ấy, Viola không tài nào kiềm chế nổi, bắt đầu giãy giụa điên cuồng.
“Aang! Chỗ đó! Cảm giác lạ quá! Aang!”
Khi tôi đưa nụ hoa tụ tập mọi điểm mẫn cảm của em vào miệng, dùng lưỡi liếm láp không ngừng, khe suối ấy như trải qua một trận đại hồng thủy, dâm thủy trào ra lênh láng.
Hương vị dịch tình của em ngọt ngào hệt như mật ngọt đọng trong đóa hoa.
Và những cánh hoa đang đỏ rực lên, thèm khát đợi chờ gậy thịt của tôi đến mức nếu không cắm vào thì trông chúng thật đáng thương.
Lỗ nhỏ của Viola thô tục phập phồng, khiến cự vật của tôi cương cứng đến mức tưởng chừng nổ tung.
Tôi dời khuôn mặt khỏi giữa hai chân em rồi nhấc nửa thân trên lên.
“Haa… Haa…. Aang….”
Dù tôi chẳng hề động chạm, Viola vẫn giật giật, không tài nào kìm nén nổi dục vọng đang trào dâng.
Nét mặt em đang nài nỉ xin tôi mau chóng đâm vào.
Nhưng tôi lại nở một nụ cười ranh mãnh.
“Viola, em muốn làm không?”
“Ư ư….”
Trước câu đùa cợt của tôi, em chỉ biết quay mặt đi chỗ khác, đôi má ửng đỏ, cố lảng tránh ánh nhìn của tôi.
Nhưng thời gian càng trôi, sự hưng phấn của em lại bắt đầu từ từ hạ nhiệt.
Một trong những cực hình lớn nhất trên đời là muốn bắn mà lại không được bắn.
Với phụ nữ, cảm giác muốn được cắm ngập vào mà lại không được cắm chắc chắn cũng là một sự tra tấn khủng khiếp.
‘Cái trò lúc chuẩn bị bắn mà không được bắn là đáng ghét nhất trên đời, quả nhiên bất kể người nhà có đang nhìn hay không, cứ bắn trước đã mới là chân lý. Đúng không?’
[…Anh có nói vậy thì tôi cũng chẳng biết phản hồi sao đâu.]
Đúng là chẳng hiểu gì về cái thú vui của việc xuất tinh cả….
Viola đầu hàng tung cờ trắng, bắt đầu cất giọng van nài.
“Làm… làm cho em đi… anh quá đáng lắm….”
“Haha. Anh xin lỗi. Đổi lại, anh nhờ em một chuyện được không?”
“Hứ… lúc nào anh cũng đòi hỏi….”
Tôi yêu cầu Viola tạo một tư thế.
Dù ngượng ngùng, em vẫn chăm chú lắng nghe và làm theo ngay lập tức.
Có vẻ trong đầu Viola lúc này chỉ tồn tại duy nhất ý nghĩ muốn làm thật nhanh.
Bởi lẽ tuy vẫn đang hưng phấn, nhưng tốc độ hạ nhiệt cũng nhanh hệt như lúc nứng lên vậy.
Vì là tư thế lần đầu tiên thực hiện, Viola vặn vẹo một cách vụng về.
Rồi em khó nhọc tạo xong tư thế.
“L… làm thế này đúng không anh?”
“Ooh! Đẹp tuyệt vời!”
“Ư ư… Em xấu hổ lắm….”
Viola dùng hai tay banh rộng cô bé của mình ra, phơi bày trọn vẹn trước mắt tôi.
Hai cánh môi âm hộ đỏ mọng tở mở, cái lỗ nhỏ nhắn không ngừng phập phồng, và dâm thủy ứa ra từ giữa khe hẹp.
Cùng với đó là một lời nói của Viola.
“Em không chịu nổi nữa rồi! Mau cho vào đi anh!”
“Biết rồi! Anh cũng hết chịu nổi rồi!”
“Ưm! Haa ứt!”
Tôi mạnh mẽ cắm ngập cự vật vào sâu trong âm đạo của Viola.
Mặc cho sự xâm nhập mãnh liệt, Viola vẫn không hề buông lơi lực ở những ngón tay đang banh rộng.
Cảm nhận cự vật tiến sâu vào âm đạo, em hét lớn.
“Aang! Anh Suho! Chỗ đó! Chỗ đó!!!”
Cùng với tiếng hét ấy, đúng vào khoảnh khắc tôi định bắt đầu nhấp nhô đưa đẩy.
Rầm!
“C, chuyện gì v….”
Bất chợt có tiếng mở cửa vang lên, tôi ngoái nhìn sang bên cạnh và thấy thằng ranh con ban nãy đang đứng đó.
‘Cái quái, sao thằng nhãi này lại đến đây?’
[Có vẻ như yêu cầu anh nói với Gardia lúc nãy đã bị hiểu sai.]
‘Mẹ kiếp…. Ngày mai phải nói lại đàng hoàng mới được.’
Trước khi đến gặp Viola, tôi đã đưa ra vài yêu cầu với Gardia.
Một trong số đó là muốn kẻ đã gây ra sự cố ban nãy đến hầu hạ.
Cứ tưởng giải thích bị lỗi kiểu gì mà thay vì Lena de Peron đến theo như kỳ vọng của tôi, thì thằng ranh này lại xuất hiện.
Vốn dĩ định vạch kế hoạch nắc nhau tưng bừng trước mặt Lena de Peron rồi lấy phản ứng của cô ấy làm mồi nhắm cơ mà….
Thằng ranh con nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ngơ ngác, không hiểu chúng tôi đang làm cái quái gì.
Dù không hiểu tình hình, nhưng có vẻ nó biết rõ một điều.
Đó là thân hình của Viola đẹp vãi cả đái.
Ánh mắt thằng nhãi dán chặt vào cặp đùi thon thả và khung xương chậu của Viola đang phơi bày dưới lớp váy bị tốc ngược lên.
“Để đồ bưng tới lên bàn rồi đứng đợi đó.”
Tôi ném một câu đại khái về phía thằng nhãi rồi tiếp tục điên cuồng dập hông.
“Aang! A, anh Suho! K, khoan đã! Bên cạnh! Huaang!”
“L, làm cái! Hai người đang làm trò gì vậy….”
Thằng nhãi có vẻ định lên tiếng ngăn cản tôi.
Nhưng tôi chẳng màng bận tâm, hông vẫn dập xuống không ngừng.
Thằng nhãi bước thêm vài bước rồi khựng lại trước biểu cảm và tiếng rên rỉ của Viola.
Phạch, phạch, phạch.
“Haaang! Sướng! Sướng quá! Haaang! Anh Suho! Sướng quá!”
“Ư ư….”
Thằng ranh rơm rớm nước mắt, có vẻ bằng trực giác nó nhận ra rằng mình không nên phá đám.
Chỉ cần cự vật đút vào rút ra vài lần bên trong âm đạo, Viola lập tức đánh mất lý trí, bật ra những tiếng rên ướt át đầy khoái lạc.
Đối với em, ai đang đứng bên cạnh đã không còn là điều quan trọng nữa.
Phạch, phạch, phạch.
“Haaang! Huaaang!”
“Ư ư….”
Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thằng ranh vẫn đỏ bừng mặt, lúng túng vặn vẹo thân mình.
‘Thằng nhóc đáng thương….’
[Anh thật sự nghĩ cậu ta đáng thương sao?]
‘Không? Đằng nào mọi chuyện cũng thành ra thế này rồi, phải cho thằng nhãi đó xem chút trò vui chứ.’
Đây là cái giá cho việc dám xấc xược lúc nãy đấy nhóc con.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
