Chương 1 - Tập đoàn NTR
Đời này lúc nào cũng tồn tại mấy cái hạng được người ta tung hô là nhân vật chính.
Mọi sự kiện trên đời dường như đều xoay quanh bọn chúng, và mỗi đường đi nước bước của cái lũ này đều mang ý nghĩa sâu xa, đủ sức làm chấn động cả thế giới.
Đó gần như là một chân lý bất di bất dịch rồi.
Còn những kẻ bình phàm như chúng ta, dù có vùng vẫy hay nỗ lực đến kiệt sức thì cũng chẳng bao giờ được lưu danh sử sách, hay trở thành tâm điểm để thiên hạ phải ngước nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.
...Đúng là bất công vãi chưởng.
Rốt cuộc là tại làm sao nhỉ?
Chẳng lẽ chúng ta cứ phải làm nền, rồi bất lực đứng sau nhìn cái đám nhân vật chính gặt hái hết thành quả suốt cả cuộc đời này sao?
Tôi cũng từng như thế đấy. Thậm chí còn chẳng được làm nổi một vai phụ, chỉ là một hạt bụi mờ nhạt giữa cái vũ trụ bao la này thôi.
Cho đến tận gần đây…
***
“Ah... Anh ơi! Sướng chết đi được!”
“Hà, anh cũng thấy phê vãi cả đái!”
“Ah, ah! Của anh đỉnh thật đấy, em mê chết đi được!”
Căn phòng chìm trong ánh sáng mờ ảo, ngập ngụa những tiếng rên rỉ đầy lẳng lơ và dung tục của đôi nam nữ.
Không gian rộng lớn chứa đầy những món đồ nội thất xa xỉ, chiếc giường được che kín bởi những tấm rèm rủ xuống, khiến người ta chỉ có thể thấy được bóng dáng mờ mờ của hai cơ thể đang quấn chặt lấy nhau.
Thế nhưng, chỉ nhìn vào đó thôi thì chẳng ai là không biết họ đang mây mưa nồng cháy đến mức nào.
Người phụ nữ phô diễn những đường cong nóng bỏng trước mặt người đàn ông, cơ thể nhấp nhô lên xuống đầy mời gọi.
Còn gã đàn ông thì nhịp nhàng đưa hông theo từng chuyển động của nàng ta một cách đầy điệu nghệ.
“Anh ơi! Em sắp ra rồi!”
“Hà, hà. Anh cũng sắp phọt rồi đây!”
“Ah! Sao lại hưng phấn thế này! Phọt đi! Phọt hết vào trong em đi!”
Nhìn vào, ai cũng sẽ đinh ninh họ là một đôi tình nhân cuồng nhiệt, hay đúng hơn là một cặp vợ chồng đang nồng nàn trong men tình.
Trong từng chuyển động của người phụ nữ, tuyệt nhiên không thấy một chút lo lắng nào về việc dính bầu.
Nàng ta chỉ mải mê lắc lư thân hình phía trên thật nhanh để dâng hiến khoái lạc tột đỉnh cho người đàn ông mình yêu.
Thế nhưng, cuộc vui của họ đã không thể đi đến hồi kết viên mãn.
RẦM!!
“Á á á á!”
“....”
Một tiếng nổ vang dội dội tới. Kèm theo đó là tiếng ù tai và giọng nói đầy phẫn nộ của kẻ vừa đột nhập.
Bíp bíp bíp bíp....
“Thằng chó chết kia! Tao phải thịt mày mới được!!”
Cánh cửa phòng kiên cố và lộng lẫy đã bị đánh sập, nằm chỏng chơ trên sàn sau vụ nổ.
Người phụ nữ đang ngồi trên người gã đàn ông sợ đến hồn xiêu phách lạc, vội vàng chui tọt ra sau lưng nhân tình để lẩn trốn.
Ngược lại, gã đàn ông đang nằm đó lại giữ một vẻ mặt vô cùng bình thản, điềm nhiên nhìn kẻ vừa mới xông vào.
Cứ như thể gã đã biết tỏng chuyện này sẽ xảy ra vậy....
‘Câu giờ đến tầm này chắc là đủ rồi đấy.’
Kẻ vừa lao qua làn khói bụi mịt mù ấy tên là Fel Lorentz.
Kẻ được cho là vị cứu tinh đã mang lại hòa bình cho cái thế giới này....
“Thằng rác rưởi! Tao sẽ giết mày!!”
Hắn chính là nhân vật chính.
Nơi này là hành tinh WX-9823, nơi tự hào có hệ thống an ninh tối tân với tỷ lệ tội phạm bằng 0%.
Và người tạo nên cái hệ thống trị an hoàn hảo đó không ai khác chính là Fel Lorentz.
Bằng cách thu thập dữ liệu sinh trắc học khổng lồ của tất cả mọi người trên thế giới, từ bào thai chưa lọt lòng cho đến những cụ già đã khuất, hắn có thể dự đoán chính xác 100% mọi tội phạm sắp xảy ra để ngăn chặn và tóm cổ hung thủ từ sớm.
Tại hành tinh này, Fel Lorentz... thực sự là một nhân vật chính đúng nghĩa.
Ít nhất là cho đến trước khi gã đàn ông đang nằm cạnh vợ hắn xuất hiện....
Fel Lorentz chĩa thẳng họng súng về phía gã đàn ông.
Đó là một khẩu súng lục thân dày với thiết kế đậm chất tương lai, chính là thứ vừa phá nát cánh cửa phòng lúc nãy.
Một loại vũ khí mà nếu bóp cò lúc này, hắn hoàn toàn có thể thực hiện một cú Double Kill gọn lẹ.
“A, không được! Đừng bắn! Anh ơi!”
“Hự!”
Người phụ nữ vừa nãy còn trốn sau lưng nhân tình, nay thấy họng súng chĩa về phía gã đó liền dang rộng thân mình ra chắn phía trước.
Phập phồng~
Cặp tuyết lê đầy đặn rung rinh theo từng nhịp thở, tựa như vũ điệu của một vũ công chuyên nghiệp.
Fel Lorentz dù đã nhìn thấy cảnh tượng này nhiều lần, nhưng vẫn cảm thấy máu nóng dồn xuống hạ bộ.
Người phụ nữ với vẻ đẹp kiều diễm ấy chính là Helena, vợ của Fel Lorentz.
“Sao cô có thể... sao cô lại có thể làm thế hả! Tôi đã yêu cô biết nhường nào cơ mà!”
“....”
Helena chẳng thèm nói nửa lời.
Trên gương mặt nàng ta không hề lộ ra lấy một chút biểu cảm tội lỗi nào.
“Tại sao... Tại sao cô lại phô diễn những khía cạnh mà chưa bao giờ cho tôi thấy trước mặt cái hạng rác rưởi đó chứ!!”
“Đó là vì anh đấy!”
Helena thậm chí còn quát ngược lại lão chồng mình.
“Anh là đồ yếu sinh lý, làm sao tôi có thể lộ ra cái vẻ mặt đó với anh được hả!!”
“Cái gì?!”
“Dù thế nào đi nữa, cái kiểu mới nhấp được ba phát đã phụt thì ai mà chịu cho thấu?! Hả!”
“I, ík! Í í ík!!!”
Ngũ quan của Fel Lorentz vặn vẹo, gương mặt đỏ bừng lên như sắp nổ tung vì ức chế.
Để rũ bỏ cảm giác tội lỗi khi ngoại tình, Helena càng ra sức dồn ép Fel Lorentz vào đường cùng.
“Cả đời này, lúc nào cũng nhấp ba phát là phụt, nhấp ba phát là phụt, hôm nào khỏe lắm thì được năm phát là phụt! Anh là cái giống chuột chù hay sao mà bắt tôi ngày nào cũng phải chịu đựng cái kiểu sex chớp nhoáng đó hả? Hả?!”
“S-Sao cô có thể... nói ra những lời như vậy được....”
Fel Lorentz vốn dĩ mắc chứng chưa đi đến chợ đã hết tiền bẩm sinh.
Gã đàn ông nằm trên giường quay mặt đi, thầm cười khẩy trong lòng.
Fel Lorentz thẫn thờ nhìn vợ mình. Helena, vợ hắn, vốn nổi tiếng là người vợ hiền thục bậc nhất thiên hạ.
Ở hành tinh này có một câu nói vô cùng nổi tiếng.
[Thành công của Fel Lorentz có được là nhờ có Helena ở phía sau hỗ trợ.]
Ngay cả một kẻ ngạo mạn như Fel Lorentz cũng luôn phải thừa nhận điều đó.
Hắn đã thực lòng yêu thương nàng ta.
Helena luôn đóng vai một người vợ hoàn hảo trước mặt Fel Lorentz, hết lòng chăm sóc và hỗ trợ cho hắn.
Một người phụ nữ lúc nào cũng dịu dàng và đầy thấu hiểu.
Ngặt nỗi, cũng chính vì cái sự dịu dàng đó của Helena mà Fel Lorentz chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện yếu sinh lý của mình là một vấn đề nghiêm trọng.
Thấy nàng ta tỏ vẻ thích thú, nên hắn cứ đinh ninh rằng vợ mình thực sự thỏa mãn.
Với trí tuệ và công nghệ của hành tinh này, đáng lẽ hắn hoàn toàn có thể chữa trị, nhưng hắn lại chẳng mảy may bận tâm đến chuyện đó.
Bản tính của hắn là một kẻ luôn coi thường và thích chế giễu người khác.
Và chính điều đó đã dẫn đến sự tự mãn thái quá.
Hắn không thể ngờ nổi rằng việc “chưa đến chợ đã hết tiền” của mình lại là một rắc rối lớn đến thế.
Hắn mặc định rằng được ân ái với mình thì người vợ đó đương nhiên phải cảm thấy hạnh phúc rồi.
“Cô... sao có thể... cô lại...”
“....”
Fel Lorentz cảm thấy xây xẩm mặt mày, lồng ngực trào dâng cảm giác buồn nôn. Sự nhục mạ từ người vợ mà hắn trân quý nhất đã khiến cơ thể hắn không còn trụ vững được nữa.
Ngay lúc đó....
Xoẹt!
“Khì í ík!”
“Á!”
Cơ thể Fel Lorentz co giật liên hồi rồi đổ gục về phía trước.
Từ ngoài cửa, ba con drone bất ngờ ập vào, giọng nói máy móc vang vọng khắp căn phòng.
-Fel Lorentz. Vì có ý định thực hiện 72 tội danh bao gồm giết người cấp độ 1, phi tang xác chết, phóng hỏa, trộm cắp đặc biệt, phản quốc, vượt ngục và các hoạt động khủng bố khác, chúng tôi tiến hành bắt giữ khẩn cấp đối với ông.-
“Khừ... hự hự.”
‘Vô lý! Tại sao ta lại đi làm những chuyện đó chứ!’
Fel Lorentz muốn gào lên phản bác, nhưng những cú sốc điện liên tiếp khiến hắn chẳng thể thốt ra lời nào.
Ngay cả Helena cũng lên tiếng phản đối vì không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
“K-Không thể nào! Chồng tôi tuyệt đối không phải loại người làm ra những chuyện như vậy!”
“Á, lẽ nào là vậy thật sao!”
“?”
Thấy nhân tình sau lưng tỏ vẻ ngạc nhiên một cách giả trân, Helena liền quay lại nhìn.
“Giết người cấp độ 1 với phi tang xác ư.... Lẽ nào là định nhắm vào chúng ta?”
“K-Không đời nào!”
Helena dù thầm thán phục kỹ năng diễn xuất như đọc sách giáo khoa của gã nhân tình, nhưng vẫn quay sang nhìn chồng mình bằng ánh mắt đầy kinh hãi.
‘Kh-Không phải!! Ta tuyệt đối không hề có ý định giết người!!’
Xoẹt xoẹt.
“T-Ta... hự khừ ík!”
Fel Lorentz cố gắng thanh minh bằng cái lưỡi đã tê cứng, nhưng lại một lần nữa bị sốc điện.
-Theo thẩm quyền của Cục Quản lý Phòng chống Tội phạm Tương lai, phán quyết tức thời đã được đưa ra. Cục trưởng Cục Quản lý Phòng chống Tội phạm Tương lai, Fel Lorentz. Xét thấy những tội danh mà ông sắp phạm phải gây nguy hại đến sự tồn vong của quốc gia và an toàn của nhân dân, với tính chất đặc biệt nghiêm trọng, ông bị kết án 7.283.335 năm tù giam.-
‘Đừng có giỡn mặt! Chính ta là kẻ đã tạo ra chúng mày đấy, lũ khốn này!!!’
Những con drone này vốn là tác phẩm của Fel Lorentz.
Chúng là loại drone duy trì trị an đời mới nhất, có khả năng khống chế tội phạm ngay tức khắc.
Thế nhưng, lũ drone này chẳng quan tâm chủ nhân của chúng là thằng nào đâu.
Một trong số những con drone tiến lại gần giường.
-Vì có liên quan đến tính mạng của hai vị nên chúng tôi xin lỗi vì đã đột nhập mà không có sự cho phép. Mọi chi phí liên quan đến thiệt hại cơ sở vật chất sẽ do quốc gia bồi thường và...-
“Th-Thật sự... anh ấy định giết chúng tôi sao?”
-Vâng, nhưng xin hãy yên tâm. Giờ đây tính mạng của hai vị đã được đảm bảo an toàn.-
“V-Vậy còn anh ấy thì sao....”
-Vì Fel Lorentz cũng bị phát hiện có ý định vượt ngục, nên toàn bộ hệ thống thần kinh cột sống sẽ bị loại bỏ. Sau đó, hắn sẽ phải nằm liệt giường tại nhà tù Sorandus suốt phần đời còn lại mà không thể cử động nổi dù chỉ là một ngón tay. Hai vị hoàn toàn có thể yên tâm về vấn đề trả thù.-
“S-Sorandus....”
Nghe đến cái tên Sorandus, mặt Helena cắt không còn giọt máu.
Fel Lorentz lúc này mặt đã trắng bệch, lộ rõ vẻ tuyệt vọng tột cùng.
‘Đừng có đùa! Tại sao chứ! Tại sao lại là ta!!!’
Nhà tù Sorandus là một nơi hoàn toàn khác biệt so với những nhà tù thông thường.
Đó là nơi giam giữ những kẻ sẽ trở thành tội phạm tồi tệ nhất. Một khi đã vào đó, họ sẽ bị tước bỏ mọi hệ thần kinh và sống cuộc đời thực vật mãi mãi.
Một nghĩa địa dành cho những kẻ đang còn sống.
Đó chính là nhà tù Sorandus.
Và mỉa mai thay, kẻ đã tạo ra cái địa ngục trần gian đó không ai khác chính là Fel Lorentz.
Drone kết thúc phần giải thích và bắt đầu còng tay Fel Lorentz.
“Ư bà ư ang ang a! Ư ư ư!”
Ba con drone bám chặt lấy Fel Lorentz đang vùng vẫy một cách thảm hại, lần lượt khóa chặt mặt, thân trên và thân dưới của hắn.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, trong lòng Helena dâng lên một chút tội lỗi, nhưng nàng ta chỉ biết thẫn thờ đứng nhìn mà thôi.
Gã đàn ông ngồi phía sau Helena nở một nụ cười nham hiểm khi nhìn Fel Lorentz bị áp giải, rồi vòng tay ôm lấy nàng ta từ phía sau.
“Ơ, anh ơi....”
“Dù sao thì mọi chuyện cũng kết thúc rồi, hay là chúng ta làm tiếp nhé?”
“Ng-Ngay bây giờ sao? Ah. Ưm.”
Gã đàn ông ôm chặt lấy nàng từ phía sau, tay trái khẽ nắn bóp một bên gò bồng đảo, trong khi tay phải không ngừng mơn trớn vùng nhạy cảm.
Helena dường như quên bẵng sự hiện diện của Fel Lorentz ở phía trước, nàng ngửa cổ ra sau và trao cho nhân tình một nụ hôn nồng cháy.
‘Lũ chó đẻ này!!!’
Fel Lorentz sau khi bị khống chế hoàn toàn, chỉ còn đôi mắt và đôi tai là có thể hoạt động, buộc lòng phải chứng kiến và nghe thấy toàn bộ màn mây mưa của đôi nam nữ.
Ấy vậy mà, thứ nằm giữa hai chân Fel Lorentz vẫn dồn máu đến mức căng cứng như muốn nổ tung.
Drone nhấc bổng Fel Lorentz đã bị trói chặt và bắt đầu bay ra khỏi phòng.
‘Á á á á!!! Khốn kiếp!!!!’
Fel Lorentz.
Liệu hắn nên cảm thấy may mắn vì không phải chứng kiến màn mây mưa của hai kẻ đó đến phút cuối, hay đó sẽ là nỗi nuối tiếc khôn nguôi cả đời, có lẽ chỉ mình hắn mới biết.
***
“Phù....”
Khi mở mắt ra, tôi thấy mình đang ở bên trong một chiếc máy hình trụ tràn ngập ánh sáng xanh.
Xoạch.
Cánh cửa sắt trượt sang một bên kèm theo tiếng động cơ máy móc.
Và chào đón tôi là một mỹ nhân với mái tóc ngắn màu bạc.
“Anh đã vất vả rồi.”
“Ừ, chuyến này tôi tốn sức vãi cả linh hồn.”
Tên cô là Armonia, tổng phụ trách của toàn bộ cái cơ sở này.
Gương mặt không cảm xúc chính là đặc điểm thương hiệu của cô, cho đến giờ tôi vẫn chưa từng thấy một sự thay đổi nhỏ nào trên cái nét mặt ấy.
Armonia trong bộ trang phục hạm trưởng khẽ lùi sang một bên để tôi có thể bước ra ngoài một cách thoải mái nhất.
Tôi bước ra khỏi cỗ máy hình trụ và hớn hở hỏi.
“Lần này thế nào rồi? Bên đại diện ủy thác đã liên lạc lại chưa?”
“Vâng, ngay sau khi Fel Lorentz bị tóm, họ đã liên lạc ngay trong ngày. Họ nói rằng vô cùng ấn tượng với năng lực đỉnh ‘vãi lúa’ của anh, đồng thời gửi lời cảm ơn kèm theo một khoản tiền thưởng bổ sung.”
“Ô yê~”
Tôi vui vẻ rảo bước về phía văn phòng làm việc. Armonia lặng lẽ bước theo sau.
Cô đi bên cạnh vừa báo cáo tình hình, vừa thuật lại những hành động mà tôi đã thực hiện.
“Anh chọn mua đặc tính [Hack Toàn Năng] để thao túng thông tin của Cục Quản lý đúng là nước đi cực kỳ sáng suốt, nhưng tôi không ngờ anh lại dìm Fel Lorentz xuống tận đáy xã hội như thế.”
“Cơ mà tiêu lắm Enel quá, tôi cũng thấy hơi bị xót ví đấy.”
Thực tế thì những tội ác của Fel Lorentz vốn dĩ chẳng hề tồn tại.
Tôi đã dùng [Enel], đơn vị tiền tệ của thần thánh, để mua đặc tính [Hack Toàn Năng].
Sau đó, tôi xâm nhập vào Cục Quản lý Phòng chống Tội phạm Tương lai, nơi vốn được coi là pháo đài dữ liệu bất khả xâm phạm, rồi nhồi nhét đủ thứ tội trạng không có thực vào hồ sơ của Fel Lorentz.
Quả nhiên, có Enel thì chẳng có cái quái gì là không làm được cả.
Cô ấy tò mò hỏi tôi.
“Có phải anh thấy khó chịu vì hắn ta sở hữu đặc tính giống hệt mình không?”
“Chà, đừng bảo là cô đang nói đến cái [Kẻ thái nhân cách] đấy nhé?”
“Vâng.”
Qua điều tra, tôi biết được Fel Lorentz cũng mang trong mình đặc tính của một kẻ thái nhân cách.
Và mỉa mai thay, cái đặc tính đó....
=======
Tên: Seong Suho
-Đặc tính-
[Điềm tĩnh], [Bậc thầy khiêu khích], [Ứng biến linh hoạt],… [Kẻ thái nhân cách]
=======
Tôi cũng có nó.
Có vẻ như Armonia đang hiểu lầm rằng tôi vì ghét kẻ cùng loại mà mới ra tay tàn khốc đến mức ấy.
“Làm gì có chuyện tôi dìm hắn vào đường cùng chỉ vì trùng đặc tính chứ.”
“Vậy thì....”
“Tôi không thể để yên cho cái loại nào dám ăn nói kiểu đó với mình được.”
Chúng tôi nhận được một đơn hàng, nội dung là yêu cầu khiến Fel Lorentz phải rơi vào tuyệt vọng tột cùng.
Tôi nhớ lại lần đầu gặp hắn dưới danh nghĩa một nghiên cứu viên cải trang.
(Này cậu em, đã vợ con gì chưa?)
(Dạ chưa. Tôi vẫn chưa kết hôn ạ.)
(Khá đấy. Hahaha.)
(...?)
(Đúng rồi, cái hạng mang bộ gen rác rưởi như cậu mà cũng đòi kết hôn thì chỉ có làm bẩn thế giới này thôi. Hahaha, cứ độc thân cả đời đi cho nhân loại được nhờ.)
(....)
Fel Lorentz lúc nào cũng sủa bậy như thế với toàn bộ nhân viên.
Hắn luôn đi khắp nơi coi thường người khác, cho rằng việc kết hôn và duy trì nòi giống là đặc quyền chỉ dành cho những kẻ ưu tú như hắn.
“Cái hạng nhấp ba phát đã phụt mà cũng đòi tinh tướng, có khi rơi xuống miệng núi lửa gã cũng kịp phụt một phát rồi mới chết ấy chứ....”
“Anh nói gì cơ?”
“À không, không có gì đâu.”
“Hắn sủa bậy với ai khác thì tôi chẳng quan tâm....”
“Nhưng vấn đề là gã lại dám động chạm đến tôi.”
“Nếu Fel Lorentz không ăn nói kiểu đó, có lẽ hắn chỉ bị tống giam bình thường thôi, nhưng chuyện cũng đã rồi.”
“Trong từ điển của tôi không có hai chữ khoan dung.”
Theo báo cáo của Armonia, Fel Lorentz đã bị tước bỏ hệ thần kinh cột sống, hắn sẽ phải sống cuộc đời của một cái xác không hồn, không thể nói năng hay cử động, nằm chờ chết tại Sorandus cho đến cuối đời.
Rấttttttt là mãn nguyện luôn.
Nơi tôi dừng chân là một cánh cửa cơ khí lớn với bảng tên điện tử.
[Văn phòng COO]
Armonia kết thúc phần báo cáo, khẽ cúi người và nói.
“Khi nào có đơn hàng tiếp theo, tôi sẽ thông báo cho anh ngay.”
“Ừ~ tôi biết rồi.”
Tôi bước vào văn phòng một mình.
Khác hẳn với dãy hành lang đầy kim loại lạnh lẽo vừa đi qua, bên trong văn phòng vô cùng xa hoa và lộng lẫy.
Tôi lao mình nằm ườn ra chiếc giường êm ái trong phòng.
Nở một nụ cười rạng rỡ, tôi khẽ nhớ lại hình bóng đầy khiêu gợi của Helena.
“Hê hê. Lần này đúng là vớ được em hàng cực phẩm.”
Tên tôi là Seong Suho.
Là COO của cái chốn này.
Bỗng nhiên bị Armonia triệu hồi tới đây, nhận được lời thỉnh cầu vực dậy cái nơi này nên tôi đang phải làm việc vô cùng chăm chỉ đây.
Hỏi công việc của tôi là gì ư?
Thì vừa tận mắt chứng kiến rồi đấy thôi.
Cướp bồ của mấy thằng nhân vật chính rồi đập nát tinh thần bọn nó.
Đó chính là....
Những việc mà một COO của [Tập đoàn NTR] như tôi phải làm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
