Trò chơi kinh dị (1)
Toàn thân tôi bị trói chặt vào ghế. Ma Vương cũng chẳng khá khẩm hơn.
“Dừng lại đi! Lũ khốn khiếp này!”
Đáng lẽ tôi không nên buông lời thô tục trước mặt Ma Vương, nhưng giờ không phải lúc để bận tâm chuyện đó.
“Ư ư ư... Dừng lại đi...”
“Đừng có giả vờ yếu đuối. Đồ tộc Ma nhân.”
Đó là những đồng đội cũ của tôi. Dorothy, Rebecca, Nine và Yuria đang trói nghiến cô ấy lại để hành hạ.
“Há miệng ra nào, Ma Vương tiểu thư.”
Dorothy đang múc một thìa cà rốt hầm, định tống vào miệng cô ấy.
“Ưm, ưm.”
Gương mặt Ma Vương lộ rõ vẻ đau đớn, cô ngậm chặt miệng, lắc đầu nguầy nguậy để né tránh chiếc thìa đang tới.
“Đã bảo dừng lại...”
*Rắc!*
“Hự!”
Nine dùng một cây kem đôi khổng lồ nện thẳng vào sau gáy tôi. Cây kem gãy đôi với một tiếng rắc giòn giã. Từ vết thương trên đầu, một chất lỏng đỏ thẫm pha lẫn giữa máu và chocolate chảy ròng ròng xuống cổ. Dorothy nhìn cảnh đó với vẻ hài lòng rồi cất tiếng:
“Anh Dong-ha, im lặng nào. Ăn uống điều độ mới tốt cho sức khỏe chứ?”
“Mẹ kiếp... Cô thì biết cái quái gì...? Chuyện ăn uống không phải cứ ép uổng là được. Cô ấy đã hứa với tôi mỗi tuần sẽ ăn một thìa rồi... Cô ấy đang tiến bộ mà...! Làm ơn đi! Tôi sẽ ăn thay cô ấy, nên dừng lại đi!”
...
Đôi mắt màu thạch anh tím của Dorothy rời khỏi Ma Vương, chuyển mục tiêu sang phía tôi.
“... Phù... Chẳng còn cách nào khác nhỉ.”
Con quái vật tóc tím ấy bưng bát cà rốt hầm vốn định nhồi cho Ma Vương, tiến lại trước mặt tôi.
*Cộp, cộp.*
*Xoẹt.*
“Nào, há miệng ra.”
“Khư... A.”
Dorothy múc một thìa đầy đưa tới.
*Ngoạm.*
Không chút do dự, tôi nuốt chửng chỗ cà rốt hầm trên thìa. Tiên sư nó! Đúng là món ăn của Dorothy! Vị của nó kinh tởm đến mức tôi suýt nữa thì phun thẳng vào mặt cô ta. Nếu đem lốp cao su phết dầu mè lên thì chắc cũng chỉ đến vị này là cùng.
*Ực.*
Tôi cố gắng dùng răng nghiền nát để nó ít chạm vào lưỡi nhất có thể, rồi khó khăn nuốt trôi xuống cổ họng. Nếu hồi ở trong quân ngũ mà Dorothy làm anh nuôi, chắc tôi đào ngũ chưa đầy một tuần.
“Thế này... khụ khụ, thế này là được rồi chứ, thả Ma Vương ra đi.”
“Hả? Tôi đã nói là sẽ thả cô ta đâu.”
...!
“Cái gì? Sao lại lật lọng thế! Đồ con khốn...”
“Yuria? Đưa 'thứ đó' đây...”
Ngay lập tức, Thần tiễn... à không, con dở hơi Yuria lấy từ trong hộp ra một thứ gì đó. Đỏ, to và dài...
!!??
“Á á á!”
Nhìn thấy thứ đó, đôi mắt đỏ rực của Ma Vương dao động dữ dội. Toàn thân tôi cũng co giật khiến chiếc ghế rung bần bật.
*Lạch cạch, lạch cạch.*
“Con khốn này! Cái đó thì quá đáng quá rồi đấy!”
Mặc kệ tiếng gào thét của tôi, Yuria lừng lững tiến về phía Ma Vương với thứ trên tay. Đó là một củ cà rốt sống. Thậm chí nó còn dính chút đất, trông như vừa mới nhổ từ ngoài ruộng về.
“Chẳng phải sẽ thú vị lắm sao? Để xem gương mặt của Ma Vương sẽ biến dạng thế nào khi thứ này chui vào miệng...”
“Dừng lại đi! Ít nhất cũng phải luộc lên... hay chấm tương cà chứ!”
Đúng lúc đó, Ma Vương gọi tên tôi.
“Này, nghe này.”
Dù gương mặt trắng bệch đã chuyển sang tái xanh, Ma Vương vẫn cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. Cô ấy mấp máy môi như muốn trăn trối điều gì đó.
“Ta không sao đâu... Cảm ơn ngươi. Vì tất cả.”
Như một người bị nhốt trong kho đông lạnh cùng với một con voi đang lớn dần, cô ấy run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn không quên gửi lời cảm ơn đến tôi.
‘... Tôi cũng có chuyện muốn nói...’
Có lẽ do dòng chocolate pha máu đang chảy sau gáy, ý thức của tôi bắt đầu mờ mịt dần.
*
*Bừng tỉnh.*
...
*Giật mình.*
“Hộc... hộc...”
Vừa mở mắt ra, tôi đã thấy Ma Vương đang ngồi bên cạnh với ánh mắt lo lắng.
“Sao vậy...? Ngươi đổ mồ hôi hột kìa...”
“... Hà... Hà...”
*Dáo dác.*
Tôi đưa tay sờ sau gáy. Vẫn nguyên vẹn. Tôi đảo mắt nhìn quanh phòng như một con chồn cảnh giác. May thay, chẳng thấy bóng dáng bộ tứ điên khùng kia đâu cả.
...
‘Phù.’
Mà kể cả có ở đây thì chúng làm được gì cơ chứ? Ma Vương vẫn đang lù lù ở đây mà. Tôi vẫn còn nhớ như in cảnh tượng huy hoàng khi những kỹ năng tối thượng của lũ khốn đó bị đánh tan nát ngay khi tôi mới đặt chân đến tòa tháp này.
“... May quá.”
“Sao, sao thế? Ngươi thấy không khỏe ở đâu à?”
“Không có gì.”
“Thật không? Thật nhé? Ngươi không được ốm đâu đấy. Ốm là ta mắng cho đấy.”
Ma Vương nhìn tôi bằng ánh mắt như đang nhìn một con cún nhỏ không chịu chui ra khỏi chuồng. Cũng phải thôi, nếu không có tôi thì ai đưa cô ấy lên sao Hỏa được chứ?
“... Thật sự không có gì đâu. Chỉ là ác mộng thôi.”
“... Phụt! Gì chứ! Làm ta cứ tưởng, hú hồn!”
Chẳng thèm hiểu cho nỗi lòng của tôi, Ma Vương đỏ mặt rồi bắt đầu cười trêu chọc.
“Hi hi hi! Ngươi đáng yêu quá đi! Thỉnh thoảng cứ như trẻ con ấy. Hi hi hi.”
Chẳng báo trước, Ma Vương đưa tay véo má tôi rồi nhào nặn túi bụi. Bản thân cô ấy thì buff đủ loại hiệu ứng lên người khiến tôi chẳng mấy khi chạm vào được. Đúng là đồ sừng dài ích kỷ.
Mà cái đứa đi ngủ còn ôm búp bê khủng long thì có tư cách gì bảo ai là trẻ con cơ chứ.
“U hu hu. Đáng yêu quá. Đáng yêu quá đi.”
“... Tránh ra.”
“Ơ kìa? Dỗi rồi à?”
“Dỗi gì mà dỗi.”
“Dỗi rõ ràng rồi còn gì. Sao bạn của ta lại đáng yêu thế này nhỉ? Chỉ muốn ngậm vào miệng rồi lăn qua lăn lại như viên đường phèn thôi.”
‘Vào miệng cô là nó tan thành nước đường luôn chứ ở đó mà lăn.’
... Với lại đừng có đánh đồng tôi với cái loại hễ dỗi là lại đứng từ xa ném bom khoai tây khi chơi Little Farm như cô.
Tôi đã chiến đấu cả đêm để bảo vệ cô ấy khỏi biệt đội cảm tử bốn người kia đấy. Dù chỉ là mơ nhưng cái gáy bị nện bằng kem đôi vẫn còn cảm giác ê ẩm. Hình như còn ngửi thấy cả mùi ngọt lịm nữa.
"U hu hu. Lại đây nào. Đồ nhát gan. Không sao đâu, không sao đâu. Hay là mỗi ngày cứ nắm chặt tay ta mà ngủ nhé? Hê hê."
‘... Đúng là đồ vô ơn.’
Lần sau mà có mơ thấy nữa, tôi sẽ gia nhập phe đồng đội cũ để nhét cà rốt sống vào mồm cô cho biết mặt.
*
*Đùng! Đoàng!*
*Rào rào...*
*Giật mình.*
Một trận mưa xối xả kèm theo sấm chớp nổ ra. Tất nhiên, nơi này nằm cao hơn cả những tầng mây nên nước mưa không chạm tới được, nhưng vì mây ở ngay sát bên nên tiếng sấm nghe to hơn dưới mặt đất rất nhiều.
*Ầm ầm ầm!*
*Giật mình.*
Ma Vương, người đang khâu cổ con gấu bông, lại giật thót mình một cái nữa.
Thật là phi lý khi một kẻ dùng Chain Lightning như cơm bữa lại đi sợ sấm sét.
“... Sợ à?”
“Sợ, sợ gì chứ. Ta là trẻ con chắc?”
*Đùng! Đoàng!*
*Giật mình.*
‘Sợ rõ ràng còn gì. Cô đúng là trẻ con thật rồi.’
*
“Ta xong rồi, còn ngươi?”
“Tôi cũng xong.”
“Vậy đi chơi Thiết Quyền đi?!”
“Được thôi. Chắc lại muốn dùng huyễn thuật chứ gì.”
“Gì, gì cơ! Ta đã bảo là không dùng huyễn thuật nữa rồi mà?”
“Rồi rồi.”
“Cái mặt ngươi là sao hả? Cái khóe miệng đó là sao? Đang nghi ngờ ta đúng không? Đang nghĩ ta là đại Ma Vương tà ác, chơi game thì dở tệ lại còn dùng thủ đoạn hèn hạ chứ gì?”
Đúng không hổ danh là Akashic Master. Có khi cô ta đọc được cả suy nghĩ của người khác cũng nên.
“Làm gì có. Cô là một Ma nhân công chính thế kia mà.”
‘Nếu đã tự giác được thế thì cải tà quy chính đi. Đồ game thủ bẩn bựa hết thuốc chữa.’
“Hê hê. Cũng không hẳn đâu. Ta còn phải học hỏi nhiều lắm.”
‘Đúng là còn nhiều thứ để học thật.’
Ngay lúc đó.
*Bộp.*
Cái đầu con gấu bông mà cô ấy định cho vào bao tải bỗng rụng ra.
*Lăn lóc...*
*Lăn lóc...*
“... Ơ kìa?”
Cái đầu lăn đến tận chân tôi. Nhìn xuống, tôi thấy mắt mình chạm thẳng vào mắt con gấu bông.
*Rùng mình.*
...
*Chộp lấy...*
“Này, của cô...”
Hả?
...!
Khi tôi nhấc cái đầu lên, từ vết đứt lìa, một chất lỏng màu đỏ nhỏ tong tỏng.
...
‘Cái quái gì thế này...’
Tôi quệt một chút chất lỏng lên ngón tay rồi đưa lên mũi ngửi. Có mùi chua ngọt. Tôi nếm thử. Là tương cà, dính đầy tương cà.
... Tại sao chứ?
“Ơ... Rõ ràng lúc nãy ta đã khâu kỹ lắm rồi mà... Sao lại rụng nhỉ?”
Cô ấy nhận lấy cái đầu gấu bông, nghiêng đầu thắc mắc.
“Ơ, ơ kìa? Đây là m-máu sao?!”
“... Là tương cà đấy.”
Sau khi biết thứ đang chảy ròng ròng là tương cà, cô ấy lật ngược cái đầu con gấu lại rồi mút chùn chụt.
...
“Đi chơi Thiết Quyền thôi.”
“Ừ. *Chùn chụt*.”
Từ ác mộng, đến cơn mưa xối xả, rồi lại đến cái đầu gấu bông...
Cảm giác có gì đó chẳng lành.
*
“Ơ kìa?”
“Sao thế?”
“À, không, cái này.”
Ma Vương, người định ấn nút xuống mười một lần như mọi khi để chọn trò Thiết Quyền, bỗng lộ vẻ lúng túng.
“Ta lỡ tay ấn quá mất mấy ô, định ấn lên lại nhưng... nút điều hướng không ăn nữa.”
“...!”
Hỏng bét. Máy chơi game này quý giá với cô ấy biết nhường nào. Nếu mà hỏng thật thì to chuyện. Thấy cô ấy cuống cuồng ấn loạn xạ, sợ cô ấy làm hỏng thêm, tôi vội vàng giật lấy tay cầm.
“Đợi chút... thế này này...”
Tôi khẽ đẩy cái nút lồi ra sang một bên rồi dốc ngược lên lắc mạnh.
*Lắc, lắc.*
*Cộp.*
Một hạt cát kẹt bên trong rơi ra. May quá, tay cầm đã hoạt động bình thường trở lại.
“Được rồi đấy.”
“Ừ ừ. Cảm ơn nhé. May mà có ngươi cứu nguy.”
“Này, trả cô... Ơ? Đây là...”
Một trò chơi lạ hoắc.
Có lẽ lúc tôi lắc tay cầm, nút xuống đã bị nhấn chặt, khiến thanh chọn trò chơi chạy tuốt xuống dưới và dừng lại ở một trò có phông nền đen kịt mang tên: ‘Hãy chơi cùng Annabelle’.
Trên bìa đĩa là hình một con búp bê tóc vàng rũ rượi, khóe miệng rộng ngoác như Ma Vương nhưng lại tô son choét loét, đang nở một nụ cười vặn vẹo trong lồng kính. Nhìn kiểu gì cũng thấy đây là một trò chơi kinh dị.
...
*Ực.*
‘Cái bìa nhìn kinh vãi...’
Dù là một nam nhi đại trượng phu, cựu trung sĩ lục quân từng đi bắt ma, nhưng tôi lại đặc biệt yếu bóng vía với những thứ giải trí liên quan đến kinh dị. Nhớ lại hồi còn ở Trái Đất mà xem.
Hồi tiểu học, lỡ xem trúng bộ truyện tranh kinh dị về con ma đi mô tô. Nội dung bảo nếu không quàng khăn sẽ bị nó lấy mất cổ, thế là tôi quàng khăn len suốt cho đến tận mùa hè.
Hồi đi trại hè năm cấp hai, tôi đã mách giáo quan tất cả lũ bạn cùng lớp đang trùm chăn kể chuyện ma. Tiếng gào thét của lũ bị phạt khoác vai nhau thụt dầu giữa đêm khuya vẫn còn vang vọng bên tai tôi đây này.
Vào quân ngũ, vì sợ phải đứng gác đêm nên tôi mới xung phong làm anh nuôi.
Không phải vì tôi nhát gan đâu. Chỉ là gu thưởng thức khác biệt thôi.
Dù sao thì, nhìn cái bìa thôi đã thấy hãi hùng rồi, tôi định nhanh chóng di chuyển con trỏ lên trên.
*Run rẩy, run rẩy, run rẩy.*
Nhưng đập vào mắt tôi lại là hình ảnh Ma Vương đang run cầm cập gấp 300 lần tôi.
*Ực.*
“Ư... Trò... trò này là sao!?”
Nuốt nước bọt cái ực, cô ấy lộ rõ phản ứng của một kẻ nhát gan hiếm thấy. Cùng hội cùng thuyền nên tôi biết ngay. Con bé này sợ thật rồi.
“... Cô sao thế? Sợ trò này à?”
Tôi cố nén giọng run rẩy để hỏi, Ma Vương lí nhí phủ nhận:
“... Không hề? Làm gì có chuyện đó?”
... Đúng là phản ứng khi bị nói trúng tim đen.
Phải rồi, đường đường là vua của tộc Ma nhân canh giữ tầng 100 của tòa tháp, sao lại đi sợ mấy thứ này được. Lần trước cô ta còn lôi cả cái bàn tay quỷ quái gì đó ra cơ mà.
*Tít.*
Vừa nhấn lên một ô, cơ thể đang run rẩy của Ma Vương lập tức thả lỏng như vừa được ngắt công tắc.
... Khoan đã nào.
*Tít.*
Nhấn nút xuống lần nữa.
*Run rẩy, run rẩy, run rẩy.*
... Lại bắt đầu rung lên bần bật.
‘Sợ đến mức này cơ à?’
Cảm giác này là gì nhỉ.
Thú thật, tôi cũng sợ đến mức chỉ dám nhìn cái bìa bằng nửa con mắt, nhưng lần đầu tiên gặp được một kẻ nhát gan ngang ngửa mình, trong lòng tôi bỗng trỗi dậy một sự bướng bỉnh kỳ lạ, không muốn rút lui.
*Run rẩy, run rẩy, run rẩy.*
Ma Vương run bắn cả người như thể đang có hàng tá tin nhắn rác gửi đến điện thoại vậy.
“N-Nhanh nhấn nút lên đi. Chơi cái khác... cái khác đi...”
“... Cô nói gì tôi không hiểu? Nói cho rõ ràng xem nào.”
“... Th-Thì đã bảo là chơi Thiết Quyền mà... Dù sao thì nhanh lên... chuyển sang trò khác đi. Nhé? Nhé?”
“Con trỏ thì cứ từ từ mà chuyển chứ. Có lý do gì phải vội vàng thế à?”
Dù tôi biết thừa lý do là vì cả hai chúng ta đều không dám nhìn thẳng vào mặt con búp bê Annabelle trên màn hình.
...
“Này, cứ thế này là to chuyện đấy... Với lại một đứa trẻ con vừa mới run cầm cập vì ác mộng như ngươi mà chơi trò này thì sẽ đau tim mà chết mất. Chắc chắn sẽ hối hận cho xem.”
‘... Đến nước này mà cô vẫn còn lấy tôi ra làm cái cớ à.’
Dù tính tình thẳng thắn nhưng thỉnh thoảng cô ấy vẫn cố che giấu vài thứ. Như chuyện ghét cà rốt... hay như lúc này đây.
...
Tôi đang làm cái quái gì thế này?
Lại đi lung lay trước mấy lời khích bác rẻ tiền này...
Thật là trẻ con quá đi mất.
Chẳng phải vì tôi yêu quý cả những điểm này của Ma Vương nên mới coi cô ấy là người bạn trân quý sao?
Thôi thì kẻ rộng lượng như tôi nên lùi lại một bước vậy.
Nhường cho cô ấy cái danh hiệu 'người bạn dũng cảm' mà cô ấy hằng mong muốn.
“Được rồi. Ha ha... Tôi cũng thấy trò này đáng sợ quá nên không chơi...”
“... Ư, u hu hu! Đồ nhát gan. T-Ta thì không sao đâu, nhưng nếu ngươi đã nói vậy thì được thôi. Hê hê, mau đi chơi Thiết Quyền thôi! Đồ siêu cấp nhát gan run như cầy sấy!”
Quyết chiến thôi, Ma Vương.
*Tít.*
*Xoẹt...*
*Kít kít kít kít...*
Vừa nhấn nút bắt đầu, tiếng nhạc nền u ám và tiếng gỗ mục nát nứt toác bắt đầu bao trùm khắp căn phòng tối tăm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
