Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Ma Cà Rồng

(Đang ra)

Hệ Thống Ma Cà Rồng

Jksmanga

Khi ánh mặt trời không còn là đồng minh, liệu Quinn sẽ trở thành vị cứu tinh của nhân loại hay là con quái vật đáng sợ nhất lịch sử?

5 0

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

(Hoàn thành)

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

Đừng nghĩ rằng chúng mày có thể chết một cách dễ dàng

161 0

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 2986

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 35

WN - Trò chơi kinh dị (2)

Trò chơi kinh dị (2)

*Chương này mang hơi hướng của một tập đặc biệt về kinh dị nên có một số ý kiến cho rằng nó khá đáng sợ! Những ai hoàn toàn không chịu được thể loại kinh dị giống như tôi xin hãy lưu ý khi thưởng thức!*

--

"... Bắt đầu thật rồi..."

"..."

Thật là mãn nguyện. Nhìn thấy Ma Vương đang run rẩy đôi bàn tay trắng ngần cố ngăn tôi lại, tôi cảm thấy vô cùng hài lòng.

Dù lúc nãy có chút bốc đồng, nhưng thực lòng tôi cũng chẳng đủ bản lĩnh để chơi cái trò này. Chỉ cần nghe nhạc nền thôi là lông tơ trên người đã dựng đứng hết cả lên rồi.

Coi như đã cho cô ấy một bài học rằng đừng có tinh tướng vô căn cứ kẻo có ngày rước họa vào thân, giờ thì tắt đi thôi...

'Ơ kìa?'

Dù có tìm thế nào, tôi cũng không thấy cách nào để thoát ra khỏi trò chơi. Thế là tôi nhấn thẳng vào nút nguồn của máy chơi game.

- *Không thể thoát ra cho đến khi chơi cùng Annibel.*

...

Mẹ kiếp! Cái loại game rác rưởi gì thế này!

"Sao vậy?"

Cô ấy hỏi.

"Không tắt game được. Chắc phải phá đảo mới tắt được."

"Cái gì? Thế thì phải làm sao?"

... Ừm, thì phải cưỡng ép dừng thôi chứ sao.

"... Cái máy này là do cô cung cấp ma lực đúng không? Giờ cô rút hết ma lực ra đi. Như thế nó sẽ tắt thôi."

"... Làm vậy có khi hỏng máy mất. Nếu rút mana đột ngột như thế..."

Thôi nào, chẳng lẽ lại hỏng thật...

...

Nhưng lỡ như hỏng thật thì sao.

Cô ấy sẽ mất đi một báu vật vô cùng quý giá. Cái máy chơi game mà cô ấy nâng niu lau chùi mỗi sáng mỗi tối. Cái máy chơi game cũ kỹ vốn là một trong số ít những thú vui giải trí của cô ấy.

... Tôi không thể đánh cược như vậy được.

"Nếu để mana tự hết thì mất bao lâu?"

"... Hai tuần?"

Chà, lâu thật đấy.

'Chẳng lẽ trong hai tuần tới Ma Vương không được chơi cái máy game yêu thích của mình sao?'

...

Không được.

...

"Cô ra ngoài đi."

"Hả?"

"Tôi chơi game kinh dị giỏi lắm. Tôi sẽ phá đảo giúp cho, nên cô cứ ra ngoài đi. Phá đảo xong là tắt được thôi."

Đó là một lời nói dối trắng trợn, nhưng vì là chuyện do tôi bày ra nên tự tôi giải quyết là đúng rồi. Không có lý do gì để cô ấy phải chịu đựng cùng cả.

... Mà, chắc cũng chẳng đến mức lăn đùng ra chết vì đau tim đâu nhỉ?

"... Th-thật sao? Một mình ngươi thôi à?"

"Ừ. Cô mau chạy đi. Nhanh lên, trước khi tôi đổi ý."

"... À, ta biết rồi. Trong phần mô tả game có nói là đừng chơi một mình... có cả biểu tượng đầu lâu nữa... Nhưng ta tin ngươi. Ừ, vậy ta ra ngoài đọc 'Góc nhìn của con lừa toàn năng' đây..."

"Khoan đã, đừng đi. Cứ chơi cùng nhau đi."

- *Tít*

Trước khi cô ấy kịp đứng dậy đi ra, tôi đã vội vàng nhấn bắt đầu trò chơi dành cho 2 người.

*

Thế là trò chơi Annibel bắt đầu. Chúng tôi miễn cưỡng cầm lấy tay cầm chơi game.

- *Đing đi ri đi ri đing, tính, đing đi ri đi ri đing*

Đoạn giới thiệu hiện lên cùng với tiếng đàn Xylophone bám đầy bụi bặm.

- *Ực*

Cô ấy nuốt nước bọt cái ực rồi áp sát cánh tay vào tôi. Cánh tay trắng ngần và lạnh lẽo của cô ấy chạm vào tôi.

Ngay sau đó, cảnh tượng một nhóm trẻ em vây quanh và sỉ nhục một đứa trẻ hiện ra.

- *Tom, đồ dối trá! Tao đã đến cuối hành lang tầng 4 của ngôi nhà đó rồi nhưng chẳng có gì cả! Bảo sao đời mày mới thảm hại như thế.*

- *Cái đồ óc bã đậu này. Đáng lẽ tao phải biết từ lúc mày còn tin vào ông già Noel rồi.*

- *Lời nguyền búp bê cái gì chứ. Thảo nào em gái mày lại là đứa ăn chay!*

- *Này! Giẫm nát nó đi!*

- *Bộp! Bộp! Bốp bốp bốp!*

'...'

Mấy đứa nhóc này ăn nói kiểu gì mà đứa nào đứa nấy mở miệng ra là văng tục chửi thề ngọt xớt thế không biết.

Vì Ma Vương đang nghe bên cạnh nên tôi muốn bỏ qua ngay lập tức, nhưng lỡ như ở đây có manh mối quan trọng giúp phá đảo game thì sao, nên tôi đành phải cắn răng xem tiếp.

Cốt truyện thì cũng khá là dễ đoán.

Tom là một thằng nhóc tiểu học mồm mép tép nhảy, chuyên gia nói dối. Như thường lệ, nó lại tung tin đồn nhảm để gây sự chú ý với bạn bè. Nó chỉ tay vào một dinh thự bị bỏ hoang và nói dối rằng đó là nơi trú ngụ của một con búp bê bị nguyền rủa tên là Annibel.

Đám bạn của Tom đã kéo nhau đến dinh thự để xác thực nhưng chẳng thấy gì cả. Thế nên ngày hôm sau Tom mới bị bọn trẻ hội đồng.

Bị dồn vào đường cùng, Tom đã tung ra chiêu cuối để chữa cháy.

'Phải đi vào ban đêm thì Annibel mới xuất hiện. Tao không nói dối đâu. Lần này tao sẽ đi và chụp ảnh bằng chứng mang về.'

Dùng lời nói dối này để lấp liếm lời nói dối kia. Tất nhiên, tiền án tiền sự của tôi với Ma Vương cũng lẫy lừng lắm, nhưng cái thằng nhóc này cũng chẳng phải hạng vừa, đúng là đồ rác rưởi.

Điều khiến thằng ranh này thực sự độc ác là ở chỗ, lẽ ra đi một mình cũng được, đằng này nó còn lôi cả em gái mình theo.

... Tất nhiên, chắc là do tôi đã nhấn chọn chế độ 2 người chơi rồi.

- *K-không, em ghét lắm. Anh đi một mình đi.*

"Đúng đấy. Ngươi đi một mình đi!"

Khi cô em gái Anne bị anh trai kéo đi, Ma Vương đã đồng tình với Anne. Cô ấy linh cảm được rằng Anne sẽ sớm trở thành nhân vật của mình.

Mặc kệ điều đó, Tom vẫn nắm tay kéo Anne vào dinh thự. Nó mua một con búp bê Tây và sợi chỉ ở cửa hàng, đồng thời mang theo cả máy quay phim (camcorder).

'... Ra là vậy.'

Nó định dùng con búp bê đã chuẩn bị sẵn để dàn dựng. Nó sẽ buộc chỉ vào tay chân búp bê rồi dùng máy quay ghi lại để làm bằng chứng. Có vẻ như tôi và Tom khá là hợp rơ với nhau đấy.

"Ơ? Nhắc mới nhớ, cái đó trông chẳng phải rất giống máy ảnh sao?"

...!!!

"Không phải đâu!! Đó là m-máy quay phim! Khác hoàn toàn với cái của cô!"

Ma Vương phản ứng khi nhìn thấy chiếc máy quay. Thật may mắn khi thứ Tom mang theo không phải là máy ảnh lấy liền Polaroid, nếu không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

"Ừm. Vậy à."

Suýt chút nữa thì một thảm kịch còn kinh khủng hơn cả game kinh dị đã xảy ra.

*

Khi vào đến dinh thự, từ đó trở đi không còn lời thoại nữa mà chúng tôi phải trực tiếp điều khiển. Tôi trưng ra bộ mặt đưa đám, bắt đầu thao tác trên tay cầm.

<Hãy đi đến căn phòng cuối hành lang tầng 4 của dinh thự và chụp ảnh con búp bê>

Nhiệm vụ đã hiện ra. Để tiến triển cốt truyện, chắc là phải làm theo cho đến khi trò chơi kết thúc thôi.

"Cô đi trước nhé?"

"... Không. Ngươi là người kéo ta vào đây nên ngươi phải đi trước."

"... Không phải tôi, là Tom kéo đi mà."

"Tom chính là ngươi còn gì."

"... Thôi được rồi. Để tôi đi trước."

Vì tôi là người gây ra chuyện khiến game bị bật lên, nên việc cô ấy chịu chơi cùng đã là điều đáng cảm kích lắm rồi.

- *Cộp, cộp*

- *Sột soạt, sột soạt*

- *Rắc, rắc*

Mỗi khi Tom và Anne bước đi, tiếng sàn gỗ cũ kỹ kêu răng rắc lại vang lên.

...

'Đừng sợ. Chẳng có gì đâu.'

Tôi tự trấn an bản thân.

Tôi là người đã từng nếm trải đủ mọi đắng cay ngọt bùi trên đời rồi cơ mà.

Ngay cả sự bắt nạt như địa ngục của tổ đội anh hùng tôi còn chịu đựng được, đúng không? Dù sao đây cũng chỉ là một vùng không gian ảo phía sau màn hình do một gã đạo diễn nào đó ở Trái Đất – kẻ còn chưa từng nếm trải nỗi sợ thực sự – tạo ra thôi. Dù cái gì có nhảy ra đi chăng nữa thì nó cũng chẳng thể gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến tôi ở thực tại...

- *Xoảng*

"...!!!"

Tôi giật bắn mình đến mức hồn siêu phách lạc, vội vàng quay nhìn về phía phát ra âm thanh. Hóa ra là Anne đi theo sau đã va vào tường làm vỡ một bức tranh đang treo.

- *Ngoắt*

Tôi quay lại nhìn Ma Vương. Chẳng lẽ cô ấy vừa nhắm mắt vừa điều khiển à?

"... Cứ thế này thì sao mà đi tiếp được."

"... Ừ... Vậy thì."

Ma Vương bám chặt lấy tôi.

Với dây thần kinh căng như dây đàn, chúng tôi chậm rãi bước về phía cuối hành lang tầng 4. Dù bầu không khí u ám đến mức có thứ gì đó nhảy ra ngay lập tức cũng không có gì lạ, nhưng vẫn chẳng có gì xuất hiện cả. Thà rằng nó cứ nhảy bổ ra rồi hét lên 'U oa ma đây' thì tôi còn đỡ bất an hơn.

Cứ thế đi một hồi lâu, chúng tôi bước vào căn phòng cuối hành lang bên phải tầng 4.

- *Ké-é-ét*

Một căn phòng trống rỗng, không có gì cả.

"... Được rồi. Đặt con búp bê ở đây... Ơ kìa."

"Sao vậy?"

Rõ ràng con búp bê trong túi đồ (inventory) đã biến mất. Mẹ kiếp, hèn gì nãy giờ nó cho đi dễ dàng thế.

"Làm sao bây giờ? Hay là đánh rơi trên đường đi rồi?"

"Chắc không phải đâu. Khoan đã... Có khi nhiệm vụ đã thay đổi."

Thông thường khi có biến số xảy ra không phải do lỗi của người chơi, nhiệm vụ sẽ thay đổi.

<Hãy đi đến căn phòng cuối hành lang tầng 4 của dinh thự và chụp ảnh con búp bê>

Tuy nhiên, dù tôi có mở bảng nhiệm vụ ra xem thì nội dung vẫn giữ nguyên như cũ.

'... Ừm.'

À.

Vì khi lên tầng 4, tôi cứ mặc định đi theo hướng mà nhân vật đang nhìn nên đã không nghĩ đến phía cuối hành lang đối diện.

"Thử sang hành lang bên kia xem sao."

"À, không phải ở đây à? Ừ ừ."

- *Lạch cạch, lạch cạch*

Hả?

Cửa đã bị khóa. Rõ ràng là cánh cửa tôi vừa mở để đi vào mà.

"Bị khóa rồi."

"Cái gì? Thế thì làm sao? Không ngờ lại bị nhốt ở một nơi như thế này..."

Nghe một "huyền thoại sống" trong giới bị giam cầm như Ma Vương nói câu đó, tôi thấy cũng hơi buồn cười. Trên biển tên của cánh cửa bị khóa có viết một câu đố.

<Tầng 4 có tổng cộng bao nhiêu cánh cửa?>

Dòng chữ được viết bằng thứ chất lỏng màu đỏ tươi nhớp nháp, rõ ràng là nếu trả lời sai thì sẽ có thứ gì đó nhảy ra làm loạn cho mà xem.

"... Haizz."

Cái này không thể vượt qua ngay trong một lần được. Giống như Luke ở cánh đồng ớt mà tôi đã chiến đấu để giành lấy con bò vàng lần trước, cấu trúc này bắt buộc phải dùng đến kỹ năng "Save & Load" thần thánh thôi.

'Chắc phải thử một lần xem sao nhỉ?'

Trong game kinh dị, hễ mắc lỗi là ma sẽ hiện ra, đó là chân lý rồi. Tôi muốn phá đảo mà không mắc lỗi để tránh gặp ma, nhưng có vẻ như không còn cách nào khác.

"Có 13 cánh cửa mà ta đã thấy kể từ khi lên tầng 4."

Ma Vương lên tiếng.

"Hả? Chẳng lẽ cô đã đếm sao?"

"... Ừ. Phòng hờ thôi."

Đúng là Ma Vương có khác. Dù phần mềm hơi thiếu sót nhưng hiệu năng phần cứng thì đúng là áp đảo.

"Ok. Vậy thì..."

Cấu trúc của dinh thự nhìn từ bên ngoài là hoàn toàn đối xứng. Khi đi lên từ cầu thang trung tâm, ngay trước cầu thang có một cánh cửa đứng trơ trọi. Tức là nếu lấy cánh cửa đó làm chuẩn, nếu hai bên có số lượng bậc thang như nhau thì đúng như lời cô ấy nói, bên này có 12 cái và bên kia chắc cũng tương tự.

'... Vậy là 25 cái...'

Dù có căn cứ nhưng tôi vẫn không chắc chắn lắm. Để đề phòng Ma Vương bị giật mình, tôi nhắc trước một tiếng.

"Tạm thời tôi cũng không biết chắc... Cô cứ nhắm mắt lại đi."

"Ừ..."

Cô ấy áp sát người vào tôi hơn nữa. Cô ấy vùi mặt sâu vào vai tôi. Có vẻ như cô ấy không dùng đến mấy cái buff khuôn mặt kiểu như diện mạo của ai-đó.

- *Sột soạt*

Tom dùng cây bút đang cầm trên tay viết số 25 vào.

...

- *Cạch*

- *Ké-é-ét*

Cửa đã mở. Thế nhưng Ma Vương vẫn không chịu rời mặt khỏi vai tôi.

"May quá. Giờ cô có thể ra được r..."

- *Bộp*

!!!!!

Trong khoảnh khắc đó, tim tôi thực sự đã rơi xuống tận bàng quang rồi mới nảy ngược trở lại.

'Mẹ kiếp, hú hồn!'

Con búp bê mang theo lúc vào đã bị xé nát thành từng mảnh và rơi bịch xuống sàn.

Vì sợ cô ấy đang bám chặt lấy mình sẽ hoảng loạn, tôi đã cố sống cố chết nhịn không hét lên. May mắn là có vẻ như cô ấy không nhìn thấy.

"Sao, sao ngươi lại giật mình thế? Có cái gì hiện ra à?"

"... Không có gì. Mấy thứ đáng sợ qua hết rồi. Cô nhìn được rồi đấy."

Cũng không cần thiết phải để Ma Vương nhìn thấy cảnh đó làm gì.

... Tôi xin rút lại lời nói lúc nãy rằng mình không phải kẻ nhát gan. Giờ đây, một kẻ nhát gan cấp độ tối thượng như tôi lại phải gánh team, số phận đúng là trớ trêu mà.

... Nhưng vẫn tốt hơn là để Ma Vương nhìn thấy.

Chắc con búp bê bị xé nát đó sẽ ám ảnh vào giấc mơ của tôi mất. Nếu hôm nay Ma Vương bảo không ngủ trên giường tôi nữa, tôi sẽ sợ đến mức phải xin sang phòng cô ấy ngủ mất thôi.

'Kết thúc nhanh thôi nào. Thà đau một lần rồi thôi.'

- *Cộp, cộp*

- *Sột soạt, sột soạt*

...

Ma Vương rời khỏi tay tôi và tiếp tục đi theo sau. Chúng tôi hướng về phía hành lang đối diện. Rút kinh nghiệm từ chuyện vừa rồi, tôi vừa đi vừa ghi nhớ cả những bức tranh treo trên hành lang.

- *Cộp, cộp*

- *Sột soạt, sột soạt*

...

- *Cộp, cộp, cộp*

?

Có thêm một tiếng bước chân nữa. Nhưng tôi không có can đảm để quay lại nhìn. Có lẽ Ma Vương cũng cảm thấy vậy nên cô ấy đã tăng tốc độ để bắt kịp với bước chân nhanh của Tom.

*

Chúng tôi đã đến cánh cửa ở phía cuối đối diện. Đáng tiếc thay, lại có một câu đố nữa.

<Có bao nhiêu bức chân dung được treo ở hành lang?>

... Chân dung sao?

Tôi chỉ đếm tổng số bức tranh thôi. Trong lúc đi nhanh như thế, làm được bấy nhiêu đã là cố gắng lắm rồi.

...

Chẳng lẽ phải quay lại xem sao?

- *Ngoắt*

!!!!!

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Tom quay đầu về phía hành lang vừa đi qua, tôi nhận ra điều đó là không thể.

Ở giữa hành lang, con búp bê tóc vàng trên bìa đĩa game...

Đang đứng im lìm và nhìn chằm chằm về phía này.

...

- *Ực*

Toàn thân tôi cứng đờ không thể cử động, nhưng ánh mắt thì không dám rời khỏi con búp bê dù chỉ một giây. Trong những tình huống thế này, luật bất thành văn là hễ bạn nhìn đi chỗ khác rồi quay lại, nó sẽ lù lù xuất hiện ngay trước mặt và vồ lấy bạn.

Bản năng của một game thủ mách bảo tôi rằng: Tuyệt đối không được quay lại hành lang.

Tôi nắm chặt tay Ma Vương. Nếu là cô ấy, chẳng lẽ không thể dùng chiêu Meteor Drive để kết liễu cái thứ như Annibel trong một nốt nhạc sao?

"... Câu đố là gì vậy?"

Ma Vương, người vừa mới phát hiện ra con búp bê, hỏi.

"Số lượng bức chân dung treo ở hành lang."

"Chân dung là tranh vẽ người đúng không?"

"... Ừ."

"... Có sáu bức."

"Cái gì? Thật sao?"

"Ừ. Ta đã đếm phòng hờ lúc đi qua rồi."

Tôi tin tưởng cô ấy và nhập số 6 vào.

Ngay lập tức.

<Sai rồi sai rồi sai rồi>

Con búp bê Annibel vừa nói vừa lao tới với tốc độ bàn thờ.

*

Trên màn hình, ánh sáng đỏ và đen xen lẫn, tiếng la hét của Tom và Anne hòa quyện vào nhau tạo nên một cảnh tượng địa ngục. Tôi và Ma Vương ôm chặt lấy nhau, nằm bẹp xuống sàn như những người lính đang ẩn nấp trong hầm hào giữa trận chiến.

...

Âm thanh đã dứt. Để mặc Ma Vương vẫn đang ôm chặt lấy mình, tôi hé mắt nhìn trộm lên màn hình.

<Bắt đầu lại từ điểm lưu tự động>

...

'May quá. Không phải chơi lại từ đầu.'

"Hình như xong rồi đấy. Đứng dậy đi."

"... Ừ."

"... Xin lỗi nhé. Tại tôi tự dưng lại bật cái game này lên. Từ giờ tôi sẽ chơi một mình, cô ra ngoài cũng được."

"Không sao... Ta ổn mà. Thay vào đó..."

Cô ấy khoác lấy tay tôi. Vì tay phải bấm tay cầm nên không thể nắm tay được, chắc đây là cách tốt nhất để tạo cảm giác đang ở cạnh nhau.

"Này, xin lỗi vì ta đã đếm sai số bức tranh nhé."

"... Xin lỗi gì chứ. Tôi còn chẳng nghĩ đến chuyện đếm tranh chân dung nữa là."

"... Hì hì. Nhưng mà được ôm chặt thế này ta thấy thích lắm."

"..."

Lần này tôi đã nhìn kỹ rồi. 8 bức chân dung, 4 bình hoa, 5 bức tranh phong cảnh. Để đề phòng, tôi còn xem kỹ cả những thứ khác nữa. Thậm chí tôi còn đếm cả số bậc cầu thang đi xuống tầng 4. Thế này thì không còn biến số nào nữa.

- *Cộp, cộp, cộp*

Tiếng bước chân của con búp bê vẫn bám theo sau, và khi đến căn phòng cuối cùng, Annibel lại xuất hiện ở hành lang y như lúc nãy.

Không hề lúng túng, tôi nhập đúng số 8 bức chân dung, và cánh cửa đang khóa đã mở ra.

*

Không có.

Chẳng có con búp bê nào để chụp ảnh cả. Con búp bê mang theo ban đầu cũng không thấy đâu.

...

Có vẻ như suy nghĩ từ nãy đến giờ của tôi là đúng.

<Hãy đi đến căn phòng cuối hành lang tầng 4 của dinh thự và chụp ảnh con búp bê>

Lúc này tôi chỉ nghĩ đến duy nhất một con búp bê.

Đó là Annibel. Nói cách khác, ngay từ đầu, mục tiêu cuối cùng của trò chơi chính là chụp ảnh Annibel.

Cũng phải thôi, trong một trò chơi kinh dị, trong một ngôi nhà ma, làm gì có chuyện nó để bạn làm xong việc rồi đi ra một cách êm đềm như thế chứ.

Đúng lúc đó.

- *Ké-é-ét*

Cùng với tiếng gỗ bị cào xé, cánh cửa vừa đi vào đã mở toang. Annibel đang đứng ở đó.

'... Trước tiên phải chụp đã.'

Mở túi đồ lấy máy quay...

!!!

Máy quay biến mất rồi. Thế này thì chụp kiểu gì? Tôi vội vàng mở bảng nhiệm vụ. Lúc nãy rõ ràng là , nhưng giờ nó đã thay đổi.

<Giờ đến lượt tôi là người đi tìm>

Vừa đóng bảng nhiệm vụ lại, Annibel – kẻ vừa mở cửa bước vào – đã đứng ngay sát mặt và mỉm cười.

*

Chuyện sau đó tôi không nhớ rõ lắm. Với kỹ năng điều khiển cực tốt của mình, tôi đã lách qua sự truy đuổi của con búp bê một cách điêu luyện và chạy thục mạng về phía cửa chính ở tầng 1.

- *Tạch tạch tạch! Tạch tạch tạch tạch! Tạch tạch tạch!*

Tôi điên cuồng bấm nút điều khiển, né tránh đủ loại cạm bẫy.

Cuối cùng cũng xuống đến tầng 1, ngay khi định lao thẳng ra cửa chính, tôi nhìn thấy một chiếc đèn chùm treo lơ lửng đầy vẻ dàn dựng và nguy hiểm.

"Này. Phải dừng lại! Ngay bây giờ!"

"Á, ừ."

- *Vút!*

- *Xoảng!*

Tôi thực hiện một cú dừng chân ngoạn mục. Đúng như dự đoán, chiếc đèn chùm rơi xuống ngay trước mặt Tom và Anne, vỡ tan tành trên sàn nhà. Cứ thế, chúng tôi tiếp tục chạy và đẩy tung cánh cửa chính, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa.

- *Hà, hà*

Bước ra ngoài, Tom và Anne thở hổn hển. Tôi quay lại nhìn cửa chính của dinh thự. Qua khe cửa đang mở, Annibel – kẻ vừa đuổi theo chúng tôi – đang đứng đó. Và nó nói với chúng tôi lời cuối cùng.

- *Chúng ta sẽ còn gặp lại.*

?

'Gặp lại cái con khỉ. Chạy thua rồi thì biến đi đồ rác rưởi silicon kia.'

Tất nhiên là tôi không nói ra miệng. Vì sợ nó chui từ trong màn hình ra...

Mồ hôi đầm đìa trên tay cầm game. Tôi giơ ngón tay thối về phía Annibel. Thấy Ma Vương cũng định dùng bàn tay trắng trẻo của mình làm theo, tôi vội vàng ngăn lại.

- *Đing đi ri đi ri đing, tính, đing đi ri đi ri đing*

Tiếng đàn Xylophone lúc mở đầu lại vang lên. Khi lồng ghép với cảnh mặt trời mọc, nó không còn mang lại cảm giác u ám nữa.

- *END*

Dòng chữ mà tôi mong chờ suốt cả buổi chơi đã hiện lên trên màn hình. Nhìn đoạn giới thiệu cuối phim (ending credits) từ từ chạy lên, tôi mới thực sự thả lỏng cơn căng thẳng.

"Phù."

"... Vất vả cho ngươi rồi."

Ma Vương đang tựa đầu vào vai tôi. Trên màn hình tiêu đề cũng đã xuất hiện nút thoát trò chơi.

*

... Chẳng ngủ được tí nào.

"Hì hì, đến lượt ngươi đấy. Người ngoài hành tinh!"

"... Ừm. Nhân gian."

"Lúc nãy nói rồi mà."

"Thế à. Vậy thì... Nhân lực."

... Có phải vì câu nói cuối cùng của Annibel không nhỉ?

<Chúng ta sẽ còn gặp lại>

Lúc đó tôi đã mắng thầm 'cút đi', nhưng đến lúc định đi ngủ thì nỗi sợ lại ùa về khiến tôi không tài nào chợp mắt nổi. Đúng là mấy cái trò kinh dị này không nên đụng vào mà.

"Nói dối!"

Nhờ vậy mà chỉ có Ma Vương là phấn khích vì được chơi nối chữ suốt đêm.

...

...

!

Khoan đã.

...

Một ý nghĩ rùng mình chợt lóe lên trong đầu tôi.

"... Này. Lúc nãy cô đã gắn lại đầu cho con gấu bông bị rơi chưa?"

Tôi bâng quơ hỏi Ma Vương một câu chẳng liên quan.

"Hả? Chưa? Để mai ta làm."

"Chẳng phải cô nói việc hôm nay chớ để ngày mai, kẻo chó đuổi theo sau sao?"

"... Ư ư. Đ-đúng là thế thật."

"Tôi nghĩ cô nên hoàn thành nốt trong hôm nay rồi hãy ngủ."

"... Ta biết rồi."

Ma Vương đang nằm bên cạnh miễn cưỡng ngồi dậy, mở cửa phòng đi ra ngoài để sửa búp bê.

...

- *Tạch tạch tạch*

*

Tôi vội vàng lao đến trước máy chơi game. Kéo thanh chọn trò chơi xuống. Bật Annibel lên. Khuôn mặt đáng sợ của Annibel hiện ra, nhưng vì tình huống có thể còn đáng sợ hơn thế này nên tôi chẳng thèm bận tâm.

...

'... Dữ liệu chỉ có mỗi cái vừa rồi thôi sao?'

- *Tạch tạch, tạch tạch*

Ngón tay tôi thoăn thoắt kiểm tra hết phần trợ giúp, cài đặt môi trường... nhưng chẳng thấy lịch sử chơi trước đó của Ma Vương ở đâu cả...

... Thành tựu?

Khi tôi nhấn vào phần thành tựu.

Tổng số lần phá đảo game: 2 lần

...

...

Chẳng lẽ.

Không phải đâu nhỉ.

Chắc chắn là không phải rồi.

Chắc là do nhà thám hiểm sở hữu máy game trước khi Ma Vương có được nó đã phá đảo thôi.

... Nhưng mà

Sự nghi ngờ vẫn còn đó. Dù Ma Vương có thông minh đến đâu, nhưng những đáp án câu đố cứ như thể đã biết trước... Không hiểu sao, việc cô ấy trả lời sai một lần ở giữa, chẳng lẽ cũng là cố ý? Tại sao chứ?

...

Đặc biệt là cuộc rượt đuổi cuối cùng với Annibel. Cứ cho là một người chơi game giỏi như tôi thì không nói làm gì.

Nhưng làm thế nào

Dù có tài năng thiên bẩm về game đến đâu, làm sao cô ấy có thể theo kịp tất cả những chuyển động đó chứ?

Và ở đoạn chiếc đèn chùm cuối cùng, khác với tôi – người né tránh theo bản năng, cô ấy đã dừng lại như thể đã biết trước.

...

Chẳng lẽ ngay từ đầu cô ấy đã dẫn dụ tôi chơi game kinh dị?

Cố tình cho hạt cát vào tay cầm ngay từ đầu, rồi lợi dụng lúc tôi đang lắc máy để di chuyển con trỏ đến trò chơi kinh dị?

...

- *Sột soạt, sột soạt*

!

Tiếng bước chân của Ma Vương vang lên từ cuối hành lang. Tôi vội vàng nhấn nút thoát game, lao về phòng ngủ và trùm chăn kín mít.

...

- *Ực*

Tôi nhớ lại lần đầu tiên chơi Little Farm vài tháng trước. Lúc đó chắc chắn cũng như thế này.

- *Sột soạt, sột soạt*

- *Lật*

Ma Vương hất tung chăn ra. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đỏ rực sâu thẳm, mỉm cười dịu dàng rồi nằm xuống bên cạnh tôi. Cô ấy nắm lấy tay tôi và nói.

"Nói dối. Đến lượt ngươi đấy."

"... Kh-không... không thể nào..."

... Không thể nào.

Tại sao? Vì chính cô ấy cũng đã từng phá đảo một lần và sau đó sợ đến mức không ngủ được...

Nên cũng muốn tôi không ngủ được luôn sao?

Rốt cuộc là tại sao?

Chẳng lẽ.

Vì cô ấy muốn chơi nối chữ với tôi suốt đêm sao?

...

Chắc không phải đâu.

Nếu đúng là vậy thì tôi cũng không thể hình dung nổi cô ấy đã thiết kế cái bẫy này từ lúc nào nữa.

Đó mới thực sự là một trò chơi kinh dị.

"Nào, nói dối, hi hi, là nói dối đấy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!