Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Cơn cảm cúm

Cơn cảm cúm

“Khụ, khụ... Hắt xì!”

Tiếng ho khan kéo dài liên tục, nghe khô khốc như một ông lão độc thân già yếu và bệnh tật.

“Làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ! Hồi phục! Hồi phục! Hồi phục!” (Heal! Heal! Heal!)

‘Bị cảm mà dùng phép hồi phục thì khỏi thế quái nào được.’

Ma Vương cuống cuồng chạy tới chạy lui quanh giường, miệng rên rỉ lo lắng. Cô nàng tung ra đủ loại ma pháp hồi phục, nhưng tất nhiên, cảm cúm chẳng thể nào khỏi nhờ cách đó.

‘... Chắc mình tiêu đời quá.’

Tất cả là tại tên khốn đó.

*

Đêm qua.

Tôi và Ma Vương đang nằm trong chăn chơi trò nối chữ. Thế rồi giữa đêm khuya, một kẻ đột nhập xuất hiện. Hắn tự giới thiệu mình là pháp sư hệ thủy gì gì đó, rồi chẳng nói chẳng rằng biến bên trong lâu đài Ma Vương thành một biển nước.

“Không được! Đừng biến nhà của ta thành nhà tắm công cộng mà!”

Mặc cho Ma Vương gào thét, hắn vẫn không dừng lại. Nhờ vậy mà cả tôi cũng ướt lướt thướt như chuột lột.

- Vút!

Chát!

- Ầm đoàng!

Sau đó thì mọi chuyện diễn ra như thường lệ.

‘... Ướt sạch sành sanh rồi.’

A! Con hạc giấy!

Giống như cuốn truyện cổ tích lần trước bị cháy, hạc giấy cũng có thể bị hỏng vì ngấm nước.

Nếu con hạc giấy của Ma Vương bị hỏng, lời nói dối sẽ bị che giấu mãi mãi, tôi nên vui vì điều đó, hay nên buồn vì sự đau khổ của cô ấy đây?

- Xoạt.

May mắn hay bất hạnh thay, con hạc giấy vẫn bình an vô sự.

- Lục lọi, lục lọi.

Khác với tên mang trò chơi bàn cờ lần trước, kẻ đột nhập này không mang theo hành lý gì. Ma Vương đang lục soát người hắn. Vật duy nhất pháp sư hệ thủy mang theo là một túi tiền trong ngực áo.

“Dù sao cũng có mấy đồng xu. Hi hi. Phải bỏ vào ống tiết kiệm mới được.”

Cô ấy đang nhắc đến cái ống tiết kiệm đặt ở giữa hành lang, thứ mà cô đang tích góp để mua Viên ngọc Vĩnh cửu.

- Lẻng xẻng, lẻng xẻng.

Ma Vương vừa bỏ từng đồng xu vào ống vừa cười hì hì. Nhà cửa thì tan hoang vì ngập nước... Có lẽ cả đời này tôi cũng không theo kịp được một nửa sự lạc quan của cô ấy.

“... Góp được nhiều chưa?”

“Ừm. Tất nhiên rồi. Nặng lắm rồi đấy.”

- Huỵch.

Cô ấy nhấc bổng cái ống tiết kiệm lên như một con dê non béo mầm, lườm tôi rồi nói:

“Ta đã nói lần trước rồi đấy... Ngươi mà dám lấy trộm xu ở đây là biết tay ta.”

Một luồng hắc khí tỏa ra từ đan điền của cô ấy.

“... Không lấy đâu.”

“Hừm. Vậy thì được! Mau tống khứ tên này ra ngoài rồi lại chơi nối chữ tiếp nào.”

“Được thôi.... Hắt, hắt xì!”

*

Có lẽ vì cả người bị ướt sũng.

Hay là vì tôi cứ mãi nói dối và làm tổn thương cô gái hiền lành quá mức này mỗi ngày.

Tôi đã bị một trận cảm nhớ đời.

- Lạch bạch, lạch bạch.

Ma Vương với khuôn mặt sợ hãi, dẫm chân lên sàn đá chạy đôn chạy đáo.

- Lạch bạch, lạch bạch.

“Không được, không được, không được.”

Cô ấy cứ lặp đi lặp lại một câu và liên tục niệm phép trị thương lên người tôi. Nếu đây là trong trò chơi, chắc cô ấy đã phá sản vì tiền mua thuốc hồi năng lượng (mana potion) từ lâu rồi.

- Từ từ...

Khi tôi mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại, Ma Vương lại hốt hoảng lao tới.

“Không được! Sao, sao lại nhắm mắt?”

“... Cho tôi nhắm mắt một chút đi.”

“Mở mắt ra đi. Ta thấy bất an lắm.”

Chỉ là cảm cúm thôi mà làm gì quá lên thế không biết.

... Tất nhiên, ở đây không có bệnh viện, cũng chẳng có thuốc cảm, và nếu nói rằng cơn cảm cúm làm suy giảm hệ miễn dịch là chuyện bình thường thì cũng hơi ngụy biện.

“Khụ! Khụ khụ...”

Lại một đợt ho dữ dội nữa kéo đến, Ma Vương giật nảy mình.

“Heal! Cleansing! Cure! Restore!” (Hồi phục! Thanh tẩy! Chữa trị! Phục hồi!)

... Thôi đi mà. Có tác dụng đâu.

Ánh sáng rực rỡ không ngừng tỏa ra từ bàn tay trắng ngần của Ma Vương. Dù năng lượng của cô ấy gần như vô tận, nhưng dùng liên tục như thế chắc cũng phải mệt chứ.

“Ư ư... Ư ư ư...”

Sau một hồi chạy quanh giường, Ma Vương gục đầu xuống ngực tôi khi tôi đang nằm.

... Cứ đà này thì hỏng bét mất.

Vấn đề không phải là cảm cúm.

Sắc mặt Ma Vương tối sầm lại. Tuần này không được làm cô ấy khóc thêm nữa. Quá hạn mức rồi.

“Tôi ổn mà. Thật sự chỉ là cảm cúm thôi. Bệnh này nhanh khỏi lắm.”

“Ư ư... Nói dối...”

Khác với mọi khi, cô ấy tỏ ra nghi ngờ lời tôi nói.

Tại sao nhỉ? Nếu là Ma Vương ngây thơ thường ngày, cô ấy sẽ tin ngay và bảo: “Ừ ừ! Vậy để ta ngồi cạnh đọc truyện ‘Góc nhìn của chú lừa toàn năng’ cho ngươi nghe nhé!”.

“Không phải nói dối đâu. Với lại bệnh này lây đấy... Ra khỏi phòng tôi đi.”

“... Không muốn.”

... Phải rồi. Làm sao cô ấy bị lây được cơ chứ.

Dù có tiêm bao nhiêu vắc-xin đi nữa cũng chẳng bằng một góc của bùa lợi (buff) thường trực trên người Ma Vương.

- Lim dim...

Khi tôi vừa nhắm đôi mắt ngái ngủ lại.

“Không được! Đừng ngủ! Ngủ là chết đấy!”

Ma Vương ra sức lay tôi như thể một nhà leo núi đang cố cứu đồng đội rơi xuống kẽ nứt băng ở Everest.

“... Phải ngủ chứ. Ngủ dậy là sẽ khỏe thôi.”

“Nói dối! Lỡ như ngươi cứ thế không tỉnh lại nữa thì sao?”

Ma Vương leo hẳn lên người tôi, cúi xuống nhìn chằm chằm.

“... Sẽ tỉnh mà. Tôi sẽ tỉnh. Đã bảo chỉ là cảm cúm thôi.”

“Hức, đồ nói dối... Hức hức...”

Cuối cùng lại làm cô ấy khóc. Tôi, một bậc thầy trong việc làm Ma Vương khóc, lại vừa lập thêm một "chiến công" nữa.

Ma Vương đưa ngón tay út ra, bắt tôi phải hứa là sẽ bình an. Nếu ai đó biết chúng tôi đang làm trò này chỉ vì một trận cảm cúm, chắc họ sẽ nhổ bãi nước bọt rồi mắng là đồ dở hơi mất.

“Tôi hứa.”

“Sụt sịt, hứa với cả hạc giấy nữa.”

Cô ấy cúi đầu xuống, con hạc giấy treo lủng lẳng rơi xuống ngay trước mặt tôi.

...

Tôi móc ngón út vào đuôi hạc, rồi dùng ngón cái ấn lên đầu hạc như đóng dấu. Lúc đó Ma Vương mới chịu rời khỏi người tôi và bước xuống giường.

“... Tr-trước tiên phải giữ ấm đã.”

Nói rồi cô ấy khẽ nâng đầu tôi lên, quàng cho tôi chiếc khăn len mà cô ấy đã tặng. Vì biết cổ tôi yếu nên cô ấy quàng rất cẩn thận, tránh để chạm vào những chỗ đau.

‘... Ấm thật.’

“Và còn... Ừm... còn nữa.”

Ma Vương búng tay một cái, những ngọn hắc hỏa bùng lên vây quanh giường thành một vòng tròn.

“Thế này sẽ ấm lắm đấy.”

‘... Dẹp đi. Trông tôi cứ như vật tế thần của ma pháp đen ấy.’

*

“C-có cần gì không?”

‘... Bác sĩ.’

Nhưng làm gì có.

“... Có thuốc men gì không?”

“... Ư ư... Không có thứ đó...”

... Phải rồi, trong lâu đài Ma Vương làm gì có thuốc cảm.

Ma Vương ủ rũ vì sự bất lực của mình trong chính tòa lâu đài trống rỗng. Chà, trông cô ấy còn u ám hơn cả tôi nữa.

Thế rồi như sực nhớ ra điều gì đó hay ho, đôi mắt đang nhắm hờ của cô ấy bỗng mở to.

“Đúng rồi! Ngươi muốn ăn gì không?”

“... Thịt ba chỉ bí mật mà lần trước cô ăn một mình ấy.”

Thấy vẻ mặt cô ấy tệ quá nên tôi định đùa một chút cho vui, ai ngờ mặt Ma Vương tái mét lại. Vì hôm qua đó là miếng thịt cuối cùng rồi.

“... Ta thật tồi tệ. Tại ta... tại ta ăn hết sạch một mình nên mới thế.”

Ma Vương định dùng nắm đấm nhỏ nhắn tự cốc vào đầu mình. Không được! Bị cái đó đấm trúng thì có là cô cũng đi đời nhà ma đấy!

“Đ-đùa thôi mà!”

Tôi vội vàng nắm lấy cánh tay trắng ngần của cô ấy.

“Hừ! Giờ mà còn đùa được à!? Ngươi có biết tâm trạng ta bây giờ thế nào không!?”

Dù không bị sốt như tôi nhưng mặt Ma Vương đỏ bừng lên, đầu ngón tay còn lập lòe tia điện. Hóa ra chết vì cảm cúm là cảm giác thế này đây.

“Tôi xin lỗi!”

Gian nan lắm tôi mới khiến cô ấy hạ tay xuống được.

“Đ-đừng thế nữa, nói cho ta biết ngươi muốn ăn gì đi. Nhé?”

“... Gà rán.”

...

“Gà rán? Đó là cái gì?”

Chắc do bị bệnh... hay do sốt mà tôi lại đi đòi hỏi món đó nhỉ. Baek Dong-ha à, trong cái lâu đài Ma Vương chẳng có gì này mà đòi hỏi thế sao.

Có lẽ vì ở cạnh cô ấy suốt, dạo này đôi khi tôi thấy mình cứ như một đứa trẻ.

“Tôi nói nhầm. Đậu đóng hộp luộc là được rồi.”

“... À, ừ! Đợi ta một chút nhé!”

- Thình thịch thình thịch!

Ma Vương chạy biến ra ngoài cửa.

- Ngó nghiêng.

Vừa mới ra ngoài chưa được bao lâu, cô ấy đã quay lại, thò đầu qua khe cửa nói:

“... Xin lỗi nhé... vì không có thuốc và bác sĩ.”

“... Khụ, không sao đâu.”

*

- Húp.

Mũi bị nghẹt nên chẳng ngửi thấy mùi vị gì. Cổ họng đau rát nên tôi cố ép mình ăn một chút cho đỡ đói.

“Tôi ăn xong rồi.”

Tôi chỉ ăn được khoảng bốn thìa rồi đưa trả lại. Không thể ăn thêm được nữa.

“Tại sao... Tại sa-ao? Sao không ăn thêm nữa...?”

‘... Tại đau họng.’

Nhưng nếu nói thật, chắc chắn Ma Vương sẽ lại lo lắng cho xem.

“Tôi ăn nhiều rồi. No lắm.”

“Ư ư... Bạn của ta không còn ăn uống sùm sụp, nhai nhồm nhoàm như mọi khi nữa...”

Mẹ kiếp! Tôi ăn uống nhếch nhác thế bao giờ hả!

...

Mà hình như lần đầu ăn canh Kimchi ở đây, tôi cũng có ăn như thế thật. Đúng là ấn tượng đầu tiên quan trọng thật đấy.

“Giờ tôi phải ngủ thật đây... Khụ! Khụ! Khụ!”

Tôi quay mặt đi chỗ khác, trút ra cơn ho nãy giờ vẫn cố kìm nén. Tôi định đợi cô ấy ra khỏi phòng rồi mới ho, nhưng cổ họng ngứa ngáy không chịu nổi nên cuối cùng vẫn thất bại.

“Á! Không được! Làm ơn! Làm ơn! Đừng như thế! Này! Hức...”

... Làm gì mà cuống cuồng lên thế. Đang định khỏi mà nghe cô ấy hét chắc bệnh nặng thêm mất.

“... Tôi thật sự ổn mà. Cô ra ngoài đi. Tôi cần nghỉ ngơi một chút.”

“Nói dối. Ngươi định chết đúng không? Nếu để ngươi một mình...”

“Thật mà. Cho tôi yên tĩnh một chút đi.”

Thấy vậy, Ma Vương dường như cũng hiểu mình không nên ở lại thêm nữa, cô ấy lủi thủi kéo lê bước chân ra ngoài và đóng cửa lại.

Cũng lâu rồi mới thấy cánh cửa đó đóng lại.

...

*

Khụ, khụ, hự...

Cổ họng ngứa ngáy như có ai cầm bút lông chim ngoáy vào, mỗi lần ho là đầu lại đau như búa bổ, giống như bị một gã lực sĩ tập gym ấn mạnh vào thái dương vậy. Chắc chết mất thôi.

- Dong-ha ơi!

- Anh Dong-ha?

- Dong-ha!

Trong cơn mê man, tôi cứ nghe thấy tiếng của mấy đứa con gái như thần chết gọi hồn vậy.

‘... Phù...’

Khi cơ thể suy kiệt, những ký ức tồi tệ trong quá khứ tự nhiên ùa về. Nghĩ lại thì đây không phải lần đầu tôi bị cảm ở thế giới này. Trước đây cũng có lần tôi bị cảm nặng và phải nghỉ một ngày.

- Dong-ha à. Tôi đến thăm bệnh đây.

- ... Nine? Khụ, khụ! Sao cô lại tới đây... Cái giỏ này là gì thế?

- Thấy ngại khi đi tay không nên tôi mang chút đồ.

- ... Cô cũng biết làm người đấy nhỉ. Xin lỗi vì lần trước tôi đã gửi yêu cầu cho hội chinh phạt để tiêu diệt cô nhé.

- Nào, mau mở giỏ ra xem đi.

- ... Thôi được rồi. Khụ! Để sau đi. Giờ tôi mệt lắm.

- Những lúc thế này càng phải cố gắng chứ. Mau lên.

- ... Ừ, cảm ơn nhé.

Sột soạt.

- ... Đây là quần áo phụ nữ mà? Không phải trái cây sao?

- Ừ. Giặt sạch cho tôi trong vòng một tiếng nhé.

Con mụ khốn khiếp.

Nhắc đến Nine làm đầu tôi càng đau thêm. Nếu bây giờ ngủ, chắc chắn tôi sẽ gặp ác mộng mất.

...

Nhưng chẳng còn cách nào khác. Vẫn phải ngủ thôi.

*

“...”

Tôi đã ngủ được bao lâu rồi nhỉ? Cả người mỏi nhừ.

Tôi thử hít một hơi thật sâu. Dù hy vọng bệnh tình thuyên giảm đôi chút, nhưng cái đầu đau nhức và cổ họng khô khốc đã dập tắt hy vọng đó ngay lập tức.

...

- Sột soạt.

Quay sang bên cạnh, tôi thấy Ma Vương đã ngồi đó từ lúc nào, đang cúi xuống nhìn tôi. Đã bảo ra ngoài rồi mà, đúng là đồ cứng đầu.

Khi ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt cô ấy, khuôn mặt nhợt nhạt của cô ấy bỗng ửng hồng.

“... Đã bảo ra ngoài đi mà... lây bây giờ.”

“... Cái này.”

...

Ma Vương đưa cho tôi một cái chai lạ lẫm. Trong số ít bát đĩa của cô ấy, chắc chắn không có cái này.

“Cái gì đây?”

“Uống đi. Thuốc đấy.”

...?

“Thuốc? Cô lấy ở đâu ra?”

“Hừm. Cứ uống đi đã. Đây là loại thuốc có thể chữa khỏi mọi loại bệnh đấy.”

Ma Vương giục tôi uống ngay. Rốt cuộc cô ấy lấy đâu ra loại thuốc này chứ? Thuốc ở thế giới này cực kỳ quý hiếm cơ mà.

Thuốc chữa bách bệnh á?

Nghe có vẻ sai sai.

“... Được rồi.”

- Bụp.

Tôi mở nút chai. Tôi nhăn mặt chuẩn bị tâm lý rồi uống một hơi...

?

Chỉ là nước thôi mà? Nước lã.

...

“Cái này cô lấy ở đâu ra?”

“... Ta đi mua đấy. Ở bên ngoài.”

... Đi mua á?

Ra tận bên ngoài sao?

“Th-thế nào? Thấy ổn hơn không?”

Ma Vương hỏi với vẻ mặt đầy mong đợi. Làm gì có chuyện uống chút nước mà khỏi ngay được. Chắc chắn cô ấy bị ai đó lừa rồi.

“... Ừ, cảm giác đỡ hơn rồi đấy.”

“... Phù...”

Nghe tôi nói vậy, cô ấy thở phào nhẹ nhõm.

- Chảy dài.

- Khuỵu xuống.

Có lẽ vì mọi căng thẳng đã được giải tỏa, hai hàng nước mắt lăn dài trên má cô ấy. Tên tôi là Baek Dong-ha. Kẻ giữ kỷ lục Guinness về việc làm Ma Vương khóc. Nói cách khác, tôi đúng là một tên khốn.

“May quá... hức.”

“... Này. Sao lại khóc. Tôi đã bảo là ổn rồi mà.”

“... Nhưng mà... tại ta mà ngươi... ngươi suýt nữa thì chết ở đây...”

“Đã bảo là cảm cúm thôi mà? Chết chóc gì chứ. Với lại sao lại tại cô?”

“Không, đúng là tại ta. Vì ta mà ngươi mới ở đây, mà ở đây thì chẳng có bác sĩ, cũng chẳng có thuốc.”

...

Bây giờ mới nói chuyện đó sao.

Ma Vương tự trách mình, lấy nắm tay cốc nhẹ vào đầu. Tôi sợ ngăn lại thì tay mình gãy mất, nhưng vẫn cắn răng nắm chặt lấy cánh tay trắng trẻo của cô ấy.

“Ổn mà. Tôi uống thuốc rồi còn gì.”

“... Ta thấy không ổn.”

“Sẽ khỏi nhanh th... Ơ?”

... Cái gì đây?

Trên gò má mịn màng của Ma Vương có một vết thương nhỏ. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Ma Vương bị thương. Cô ấy cũng chảy dòng máu đỏ giống như tôi.

...

Ma Vương? Bị thương?

Tại sao?

“Cô... chỗ này... vết thương.”

“... Chắc lúc nấu ăn ta lỡ tay thôi.”

“...?”

“Mà quan trọng là ngươi thấy khỏe hơn thật chứ?”

“Ừ. Cảm giác đang khỏi dần rồi.”

Dù tôi đã cố tung ra lời nói dối thương hiệu Baek Dong-ha, nhưng cánh tay trắng ngần của cô ấy vẫn không ngừng run rẩy vì sợ hãi.

“Sụt sịt, ngươi... mau nghỉ ngơi đi.”

Nói rồi, Ma Vương mệt mỏi lạch bạch bước về phía cửa phòng.

- Lạch bạch, lạch bạch.

Cầm lấy nắm cửa, cô ấy quay lại nhìn tôi.

- Đứng hình.

Cô ấy cứ đứng như vậy một hồi lâu.

“...”

“... Sao thế?”

Ma Vương không trả lời. Vẻ mặt cô ấy như thể có điều gì đó đang dâng trào từ bên trong.

- Quay đi.

Cô ấy cứ thế đi ra ngoài.

...

Làm gì mà vẻ mặt đầy tâm sự thế không biết.

Biểu cảm phức tạp của cô ấy cứ ám ảnh mãi trong đầu tôi.

...

- Nằm xuống.

Tôi nằm xuống lại. Ngủ thêm chút nữa thôi. Phải mau khỏe lại mới được. Để còn nói dối Ma Vương rằng nhờ nước lã cô ấy mua mà tôi đã khỏi bệnh.

*

Phải chăng cảm cúm là căn bệnh có thể chế ngự bằng ý chí?

Thật sự sau khi ngủ một giấc dậy, tôi thấy khỏe hẳn. Cơn đau đầu biến mất, người nhẹ bẫng. Thế này thì tôi có thể gửi lời cảm ơn chân thành đến Ma Vương vì "lọ nước lã" đó rồi.

- Khỏe rồi thì đấu Thiết Quyền chứ?

- Oa oa oa!

Phải đi nói ngay mới được. Tôi muốn nhìn thấy khuôn mặt vui mừng của Ma Vương.

- Ngồi dậy.

- Cộp, cộp.

- Két...

Tôi rời giường, mở cửa phòng bước ra ngoài. Tôi đi thẳng về phía nhà bếp, nơi Ma Vương chắc đang ở đó.

...

Ơ?

Một cảm giác khác lạ khiến tôi khựng lại.

...

Đâu mất rồi?

Cái ống tiết kiệm hình con lợn mà Ma Vương vẫn dùng để đựng những đồng xu thu được từ những kẻ đột nhập. Cái ống tiết kiệm mà cô ấy còn đóng hẳn một cái bàn gỗ riêng để đặt ở giữa hành lang, giờ đã biến mất.

...

Chẳng lẽ?

Chắc không phải đâu.

- Chạy nhanh!

Tôi đến nhà bếp. Gian bếp tối om không lên đèn. Ma Vương đang gục mặt xuống bàn, dùng hai tay che mặt. Lần trước khi uống say, cô ấy cũng gục xuống như thế này.

- Ngươi bây giờ... nếu không ra khỏi đây... ngươi bây giờ...

?

Cô ấy đang nói gì vậy? Ma Vương vẫn gục mặt, lẩm bẩm một mình với đủ loại tông giọng như thể đang tập dượt cho điều gì đó.

“Này.”

Nghe tiếng tôi gọi, Ma Vương đang lầm bầm bỗng giật nảy mình ngẩng đầu lên.

“... Ơ hở!? Ngươi, ngươi đến từ lúc nào thế?”

“Vừa mới xong.”

“Ngươi khỏe hẳn rồi à!?”

Ma Vương, với đôi mắt sưng húp chắc vì đã khóc cả ngày, hỏi tôi với vẻ đầy kỳ vọng.

“Khỏe re. Khỏi sạch sành sanh rồi. Tất cả là nhờ lọ thuốc đó đấy.”

“U-oa..! May quá. Ta cứ tưởng... ta cứ tưởng ngươi có chuyện gì rồi chứ... Ư ư.”

Ma Vương liên tục vỗ ngực trấn an. Có lẽ trong đời này, tôi sẽ chẳng bao giờ được ai lo lắng cho mình đến mức này chỉ vì một trận cảm cúm nữa đâu.

“... Mà cái ống tiết kiệm đâu rồi?”

“... Chuyện đó, chuyện đó...”

“Cô dùng nó để mua thuốc à?”

“...”

...

‘Cái đồ ngốc này...’

Chắc chắn cô ấy đã đưa hết số tiền tích góp được cho tên lừa đảo nào đó để đổi lấy một chai nước lã rồi.

Đó là những đồng xu cô ấy phải vất vả thu thập mỗi ngày khi bị tấn công mà. Cô ấy bảo là để mua Viên ngọc Vĩnh cửu dù chẳng bao giờ mua nổi cơ mà.

...

“Cảm ơn cô nhiều lắm.”

... Tôi còn có thể nói gì khác với cô ấy đây?

Một Ma Vương chẳng biết gì về sự đời đã dùng toàn bộ số tiền của mình vì tôi.

Ghi nhận tấm chân tình của một người bạn. Đó là tất cả những gì tôi có thể làm cho Ma Vương, người đã dùng cả gia tài để mua nước lã cho mình.

“... Mà này.”

“... Ơi?”

- Nuốt nước bọt.

Ma Vương bỗng trở nên căng thẳng.

- Run rẩy.

Cả cơ thể mảnh mai của cô ấy run lên bần bật.

“Phù, phù...”

Ma Vương đột nhiên hít thở thật sâu.

...

Sau khi gọi tôi, Ma Vương im lặng một hồi lâu. Như thể đang có một cuộc chiến tranh nổ ra trong đầu cô ấy vậy. Vẻ mặt cô ấy hết nhăn nhó lại giãn ra, rồi lại bình thản. Sau một hồi biến đổi liên tục, biểu cảm của cô ấy dừng lại ở một trạng thái cố định.

Đó là một biểu cảm mà cô ấy hiếm khi lộ ra, nên dù không rõ lắm, tôi cũng biết chắc một điều: đó là vẻ mặt được tạo ra sau khi đã suy nghĩ nát óc.

Với vẻ mặt đó, cô ấy nhìn chằm chằm vào con hạc giấy một lát rồi dời tầm mắt sang tôi.

“N-này. Ý ta là.”

Giọng cô ấy run rẩy đến mức đáng thương.

“... Sao thế?”

“... Ngươi, ngươi mau biến khỏi đây đi. Nếu không đi, ta sẽ giết ngươi đấy...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!