Trúng số
“Ta mới tạo ra trò chơi mới này nè.”
“Ừ.”
“...”
“Hóng quá đi.”
“..... Ta bảo là ta mới tạo ra trò chơi mới này nè.”
“Không nói ngay là tôi chết quách cho cô xem đấy.”
“Hề hề. Thế thì chịu thôi, biết sao giờ!”
Ma Vương bịt miệng cười khúc khích, có vẻ như chỉ mới tưởng tượng ra trò chơi thôi mà cô nàng đã phấn khích đến mức muốn nổ tung rồi.
“... Trò gì?”
“Nghe cho kỹ đây. Trò hôm nay có tên là: <Nếu trúng số thì bạn sẽ làm gì?>.”
Nghe cái tên thôi đã thấy đây là một trò chơi ảo tưởng thoát ly thực tại rồi.
“Luật chơi là...”
“Là nói xem nếu trúng số thì sẽ mua cái gì chứ gì?”
“A á, ngươi biết trò này à?”
“... Đoán được mà.”
“Vậy bắt đầu nhé? Nếu trúng số, nếu trúng số...”
Cái điệu bộ này chẳng khác gì trò "Đi chợ" cả.
“Nếu trúng số, ta sẽ mua thật nhiều tương cà.”
Luật chơi y hệt trò "Đi chợ". Cứ thế liệt kê một lèo những việc sẽ làm nếu trúng số rồi lặp lại từ đầu. Tôi hơi lo không biết có phải Ma Vương lại học đòi thói đạo nhái của tên James không nữa.
“Nếu trúng số, ta sẽ mua một con lừa, mua nhà riêng, mua thêm thùng tương cà, mua cả tập đoàn Samsung, rồi mua cả tạp dề mới nữa.”
Tôi chưa bao giờ thắng nổi Ma Vương trong trò "Đi chợ" này. Tất cả là nhờ trí nhớ siêu phàm vượt xa người thường của cô ta. Cứ mỗi lần sắp thua trong trò chơi trước khi đi ngủ, cô ta lại giả vờ lăn ra ngủ thiếp đi. Thế là ngày nào cũng kết thúc với tỉ số hòa.
Cuối cùng, chạm đến giới hạn của con người, tôi đã bại trận dưới tay cô ta. Thay vì bị búng trán, tôi phải trả giá bằng việc để cô ta cưỡi trên lưng như một con lừa đi loanh quanh suốt cả ngày hôm nay. Nhờ vậy mà cô ta đã phục thù được hết những uất ức phải chịu đựng mấy ngày qua.
“Mà sao tự nhiên lại nhắc đến chuyện trúng số?”
“Tại ta nhìn thấy tờ vé số mình cất bấy lâu nay nên mới nhớ ra. Hề hề.”
“Vé số gì cơ?”
“Hú hú. Cái này nè.”
Thứ cô ta đưa ra là một tờ vé số kiến thiết mạ vàng chưa cạo. Cái loại nhỏ nhỏ mà người ta hay dùng đồng xu để cạo sột soạt ấy.
“Cô lấy ở đâu ra thế?”
“Hí hí. Nó là phụ lục đính kèm sau cuốn tạp chí ấy mà. Thấy nó màu vàng đẹp quá nên ta cất đi. Nghe bảo là vé số độc đắc 100 triệu đấy. Mà 100 triệu là bao nhiêu tiền nhỉ?”
Có vẻ như cô ta không hình dung nổi độ lớn của con số 100 triệu.
“Cô thích cái gì nhất?”
“Ngươi.”
“... Không, ý tôi là thứ gì mua được bằng tiền ấy.”
“Viên ngọc vĩnh cửu.”
“... Trừ cái đó ra.”
“Ưm... Thế thì nhiều lắm... Thịt ba chỉ này... sách truyện mới này, cái nồi không bị thủng này, xà phòng giặt đồ, thịt chim sấm, giấy, rồi cả cuộn len nữa...”
... Đúng là một vị Ma Vương khiêm tốn đến phát tội.
“Mấy thứ cô vừa nói ấy, dù có mua mỗi thứ một trăm cái thì vẫn còn dư tiền đấy.”
“M-Một trăm cái á?”
Mắt Ma Vương trợn tròn như sắp lọt ra ngoài. Đôi đồng tử đỏ rực xoay tít thò lò, có vẻ như "mạch hạnh phúc" trong não đang chạy hết công suất. Sau khi làm xong phép tính, cô ta ngoác cái miệng rộng ra cười hớn hở như vầng trăng khuyết.
“Th-Thế thì từ giờ ta không cần phải ngửi mùi vỏ chai tương cà đã cạn sạch nữa rồi! Không cần phải liếm nắp hộp đậu đóng lon nữa!”
Im đi giùm cái! Nghe mà thắt cả lòng đây này!
“Th-Thử không?”
“Thử gì?”
“Cái này này, biết đâu lại trúng thì sao.”
... Thôi dẹp đi.
Giờ mới nói thì hơi kỳ, nhưng số tôi đen như nhọ nồi vậy. Ở Trái Đất thì luôn bị mấy thằng cha như Thượng sĩ Ko hành hạ. Bị chuyển sinh sang thế giới này đã ức chế rồi, lại còn làm một thằng cửu vạn không thể thức tỉnh, đã thế còn đâm đầu vào cái tổ đội toàn mấy đứa dở hơi, thế là đủ hiểu rồi đấy.
Với một người như tôi, việc Ma Vương – kẻ chưa bao giờ thắng nổi tôi về mặt vận may – lại đi kỳ vọng viển vông để rồi thất vọng là chuyện rành rành như ban ngày. Biết thế tôi đã chẳng luyên thuyên về giá trị của 100 triệu làm gì.
“Đừng làm.”
“Ơ? Tại sao?”
“Đằng nào chẳng trượt. Tỉ lệ trúng cũng giống như việc cô đưa tay ra và hy vọng một ngôi sao sẽ rụng đúng vào lòng bàn tay mình vậy.”
Hơi phũ phàng một chút nhưng thà thế còn hơn là để cô ta hy vọng rồi lại thất vọng tràn trề. Tôi đã nói thẳng thực tế cho cô ta biết.
“Thế thì ta càng muốn thử. Biết đâu lần này sao lại rụng xuống thì sao, giống như lần trước ấy.”
Ma Vương không thèm nghe lời tôi, cô ta đi đến chỗ con lợn đất tích cóp tiền xu thu được từ những kẻ xâm nhập. Cô ta cầm một đồng xu quay lại.
“Đã bảo là không trúng được đâu mà?”
Tôi bỗng thấy bực mình vì cái sự cố chấp muốn tìm đến nỗi thất vọng của Ma Vương.
“Nếu trúng thì sao? Ngươi sẽ thực hiện mọi điều ước của ta chứ?”
“Thế nếu không trúng?”
Trước câu hỏi ngược lại của tôi, đôi mắt đỏ của Ma Vương cụp xuống nhìn sàn nhà. Chắc bản thân cô ta cũng chẳng tự tin gì cho cam.
“Không trúng thì thôi chứ sao. Đằng nào ngươi cũng bảo là chắc chắn trượt rồi, nên nếu trúng thì phải thực hiện điều ước cho ta đấy.”
... Cái logic gì vậy trời.
“Nhé?”
Cô ta hỏi với giọng điệu kiên quyết.
“Được rồi.”
Thôi thì đằng nào cũng chẳng trúng được, lo gì.
“Chờ chút.”
Tôi gọi Ma Vương khi cô ta đang run rẩy đưa đồng xu định cạo.
“Nếu trúng thì tôi thực hiện điều ước, nhưng nếu trượt thì cô cũng phải nghe theo yêu cầu của tôi.”
“... Hửm? Gì cơ?”
“Dù không trúng cũng không được thất vọng hay trưng ra cái bộ mặt mếu máo đấy. Vì vốn dĩ nó đã không trúng rồi.”
“... Ừ! Đương nhiên rồi! Ta có mếu máo bao giờ đâu chứ!”
‘Lúc nào chẳng thế.’
Và rồi, cô ta bắt đầu cạo tờ vé số mà chắc chắn là sẽ trượt ấy.
*
?
“O-Oa a a a!!”
Trúng rồi.
Ma Vương vừa nhảy cẫng lên vừa đập bôm bốp vào tay tôi. Lúc này, tôi còn thấy thiếu thực tế hơn cả cô ta nữa.
...
...
Hoàn cảnh đôi khi khiến con người ta trở nên sáo rỗng. Trước một thực tại quá đỗi choáng ngợp, trí tưởng tượng của tôi thu hẹp lại đến mức chẳng nghĩ ra được cách nào khác ngoài việc tự nhéo vào má mình.
- Nhéo.
Đau thật.
...!!
Cô ta trúng số thật rồi.
“Oa a a a! Giàu to rồi!”
...
Tôi từng nghe ở đâu đó rằng, khi trúng số, cảm xúc dâng trào mãnh liệt đến mức cơ thể sẽ không cử động nổi.
...
Ừ, đúng là không cử động nổi thật.
Làm gì có chuyện vô lý thế này chứ.
Thế này thì tôi, cái thằng vừa mới luyên thuyên về giá trị của 100 triệu, hóa ra là thằng hề à?
Đây là vé số của Trái Đất.
Cô ta chẳng có cách nào để nhận tiền thưởng cả.
Ma Vương đen đủi suốt cả năm trời, đến khi gặp được vận may lớn nhất đời thì nó lại là tờ vé số của Trái Đất – nơi mà cô ta chỉ có thể đến sau khi chết?
Số phận cô ta đúng là trớ trêu.
Và cái miệng của tôi nữa, giờ đây lại phải dội một gáo nước lạnh vào sự sung sướng đó.
“Trước tiên ta sẽ mua mười chai tương cà, không, hai mươi chai luôn, rồi mua thật nhiều thịt mà ngươi thích nữa. Cái nồi thủng cũng sẽ đem đi sửa... À! Hay là mua mới luôn nhỉ?”
...
Cô ta quay sang nhìn tôi.
“A! Đừng lo. Đương nhiên là ta sẽ mua cho ngươi tất cả những gì ngươi muốn! Từ giờ chúng ta không cần phải ăn uống dè xẻn nữa rồi.”
“... Không, chuyện đó.”
“Thật ra thức ăn trong nhà cũng sắp hết rồi! Chắc là do ta chăm chỉ cầu nguyện nên mới có hiệu quả đấy! Với lại đậu thì phải ăn với tương cà mới đúng điệu! Chuẩn luôn!”
Có vẻ như sự phấn khích vẫn chưa nguôi ngoai, cô ta không chịu ngồi yên mà cứ đi vòng quanh cái bàn vừa đi vừa nói.
...
Quá đáng thật.
Tại sao lại để cô ta trúng số vào cái lúc này, để rồi bắt tôi phải thu dọn bãi chiến trường này chứ?
“Hí hí hí, khì khì khì. Ta cứ thấy áy náy mãi vì để ngươi ở cái nơi chật hẹp này mà chẳng được ăn gì ngon... Giải quyết xong rồi! Xong xuôi hết rồi!”
...
Một lần thôi.
Thêm một lần nữa thôi nhé? Một lời nói dối.
Nếu cứ đùn đẩy trách nhiệm cho "cô ta của tương lai xa xôi", thì ít nhất ngay lúc này tôi không phải nhìn thấy khuôn mặt đau khổ của cô ta.
Sợ quá. Thật sự rất sợ.
Tôi sợ đến mức không dám nhìn nữa.
...
Thôi, cứ nói ra đi. Đằng nào thì những lời nói dối tôi chồng chất bấy lâu nay cũng đã cao như núi rồi. Thêm một lời nữa thì có khác gì đâu?
Đó chẳng phải là sở trường của tôi sao.
“Tờ vé số đó ấy.”
“Ừ ừ! À, chờ chút! Để ta đi lấy giấy bút, ngươi cần gì thì cứ ghi hết ra...”
“Tờ vé số đó không đổi được tiền đâu.”
Hóa ra tôi cũng chẳng thể làm một thằng ích kỷ đến cùng được.
Đồ ngốc.
*
“... Hả? Ngươi vừa nói gì cơ?”
“Tôi bảo là không lấy được tiền đâu. Nơi trả thưởng ở một nơi xa lắm.”
“... Ta không hiểu. Thế là ý gì?”
“Đưa đây.”
- Xoẹt!
!!
Vì quá ghét tờ vé số khiến Ma Vương cứ cười hớn hở dù chẳng bao giờ nhận được tiền, tôi định giật lấy nó, nhưng không ngờ lại làm nó rách làm đôi.
“... A.”
“Á.”
Tờ vé số đứt làm hai nửa, mỗi người chúng tôi cầm một nửa trong tay.
...
“... Tôi xin lỗi.”
“... Không sao đâu.”
“Nhưng chuyện không nhận được tiền là thật đấy. Xin lỗi vì đã không nói trước. Tôi cứ nghĩ chắc chắn là sẽ trượt thôi.”
“... Ừm. Không sao mà.”
Ma Vương cầm lấy nửa tờ vé số – vận may lớn đầu tiên của đời mình mà tôi vừa xé rách. Rồi cô ta ướm thử nó vào nửa còn lại.
“... Quả nhiên là vậy...!”
Nói đoạn, Ma Vương vội vàng nở một nụ cười rạng rỡ. Tôi biết đó là một nụ cười gượng gạo mà cô ta đã phải cố gắng rất nhiều mới nặn ra được.
“Quả nhiên! Đậu đóng lon dù không có tương cà thì vẫn ngon mà nhỉ?”
“... Ơ?”
Tôi hơi ngỡ ngàng trước sự thay đổi thái độ đột ngột của cô ta.
“Ngon hay không? Trả lời mau. Không trả lời là ta phạt đấy.”
Vừa nói, cô ta vừa đưa ngón tay trắng ngần lên làm tư thế chuẩn bị búng trán.
“... Đậu thì ăn không cũng ngon mà.”
“Thế còn cái nồi thủng? Rồi chăn cũ nữa?”
“...”
Tôi hiểu cô ta muốn nói gì.
“Thế à? Vậy mà bấy lâu nay tôi chẳng thấy bất tiện chút nào cả.”
“Đúng thế còn gì!!”
... Xin lỗi nhé.
Cuối cùng thì lần này cũng lại là cô giải quyết giúp tôi.
...
Tôi muốn làm một điều gì đó cho cô ta.
*
“Ngươi làm gì trong đó thế?”
Ma Vương đứng ngoài kho hỏi vọng vào. Vì tôi đã chốt cửa nên cô ta không vào được.
“Chờ chút đi. Tôi đang làm một thứ thú vị cho cô đây.”
“C-Có phải vì ngươi không muốn ở cạnh ta nữa nên mới chui vào đó không?”
... Cô có đúng là Ma Vương không vậy? Một kẻ lúc nào cũng nghĩ ngợi vớ vẩn như thế này mà sao có thể trị vì cả tộc Quỷ được hay thế không biết.
‘...’
Ma Vương không có vận may.
Kể cả tờ vé số trúng thưởng ngày hôm nay cũng vậy.
Tôi thực sự muốn trao cho cô ta một vận may. Một vận may có thể nhìn thấy được, chạm vào được.
Hy vọng cô ta sẽ vui. Đây là điều duy nhất tôi có thể làm lúc này.
*
“C-Cái gì, cái gì đây!?”
Ma Vương không giấu nổi sự kinh ngạc khi nhìn thấy bảng bốc thăm bằng giấy mà tôi vừa làm xong. Trên đó tôi có vẽ hình những ngôi sao và khủng long mà Ma Vương thích.
Hồi nhỏ, tôi thường chơi trò này ở cửa hàng văn phòng phẩm với giá 100 won một lượt. Trong đó có đủ thứ từ bánh chuối, phiếu mua hàng, ván trượt, cho đến giải cao nhất là kẹo mạch nha hình cá chép vàng. Tôi đã lấy ý tưởng từ ký ức đó để làm ra cái này.
“Cái này, cái này là cái gì? Hử? Hử?”
“Hôm nay chúng ta sẽ chơi trò bốc thăm.”
Tự nhiên nói ra câu cửa miệng của cô ta khiến tôi thấy hơi ngượng.
“Trò bốc thăm á!?”
“Ừ. Luật chơi đơn giản lắm. Chúng ta sẽ thay phiên nhau bóc những mẩu giấy dán trên này. Ai bốc được giải Nhất là kết thúc.”
“Có hình phạt không? Kiểu như búng trán... hay là tra tấn bằng nước ấy.”
‘Điên à mà tôi viết mấy thứ đó vào? Mà tra tấn bằng nước là cái quái gì thế.’
“Không có hình phạt, chỉ có ô 'Trượt' thôi. Ví dụ nhé.”
Tôi bóc một mẩu giấy mà tôi đã nhớ sẵn là ô .
“A, tiếc quá, trượt rồi. Như thế này là không được gì cả. Thế nào, muốn thử không?”
“Tất nhiên rồi!!! Thử chứ! Ta nhất định phải chơi!”
*
Trong số 49 mẩu giấy, có 46 cái là giải Nhất, 3 cái còn lại là ô Trượt.
Lúc đầu tôi định để tất cả đều là trúng thưởng rồi bảo Ma Vương bốc luôn cho xong, nhưng làm thế thì chắc chắn cô ta sẽ nhận ra ngay.
“Nhưng mà này, ta tin ngươi lắm đấy nhé...”
Ma Vương vừa dán mắt vào bảng bốc thăm vừa hỏi.
“Ngươi biết rõ cái nào nằm ở đâu rồi đúng không?”
“Không. Tôi trộn hết các mẩu giấy lại rồi mới vẽ hình lên nên cũng không rõ lắm đâu.”
Cho tôi nói dối một tí vậy.
“Ừm. Ta biết rồi.”
Ma Vương ngây thơ tin sái cổ lời tôi nói.
Và thế là trò bốc thăm bắt đầu.
“Ta bốc trước được không?”
Nhìn điệu bộ là biết cô ta đang ngứa ngáy tay chân muốn bóc lắm rồi. Đúng như dự đoán.
“Không được. Oẳn tù tì để quyết định thứ tự đi.”
“Cái gì!? Sao lại thế?”
“Trò này tôi làm ra mà. Nào, Oẳn, tù, tì...”
Cách để Ma Vương tự tay bốc được vận may.
Trong trò oẳn tù tì, đương nhiên tôi sẽ thắng.
Sau đó, tôi sẽ bốc một trong ba ô Trượt mà tôi đã ghi nhớ vị trí. Vậy là còn lại hai ô Trượt.
Lẽ ra Ma Vương sẽ bốc trúng một trong 46 ô trúng thưởng, nhưng với cái vận đen của cô ta, biết đâu cô ta lại bốc trúng ngay hai ô Trượt còn lại thì sao.
Tôi đã tính đến trường hợp đó nên mới để tận ba ô Trượt. Nếu Ma Vương bốc trúng một cái, tôi sẽ bốc nốt cái còn lại.
Như vậy, trên bảng sẽ chỉ còn lại toàn giải Nhất.
Và khi đó, Ma Vương chắc chắn sẽ nhận được giải Nhất thực sự.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh Ma Vương cười hớn hở khi nhận giải Nhất là tôi đã thấy vui lây rồi.
“Bao!”
“Bao!”
...
Ơ?
“Ơ kìa? Ơ kìa? T-Ta thắng rồi!?”
Không thể tin được.
Tại sao? Tại sao lại vào đúng lúc này?
Ma Vương lần đầu tiên thắng tôi trong trò oẳn tù tì.
...
“Ta, ta bốc trước!”
- Xoẹt.
Với vẻ mặt vẫn chưa hết bàng hoàng, cô ta bóc mẩu giấy đầu tiên.
<Trượt>
Đúng là mẩu giấy ghi chữ Trượt.
...
“... Tiếc quá... Hì hì. Đến lượt ngươi đấy.”
...
Tôi buộc phải bốc ô Trượt thôi. Vì giải Nhất chỉ có một mà.
- Xoẹt.
<Trượt>
“Ơ? Ngươi cũng trượt à? Thế thì đến lượt ta...!”
...
Làm ơn.
Làm ơn đừng để cô ấy bốc trúng ô Trượt nữa.
Tôi biết mình không thể cho cô ấy 100 triệu hay Viên ngọc vĩnh cửu.
Nhưng ít nhất hãy để cô ấy trúng cái giải Nhất rẻ tiền do tôi tự tay làm ra này đi.
- Xoẹt.
<Trượt>
...
“... Hề hề. Lại trượt rồi. Không sao, vẫn còn nhiều mà.”
...
...
Quá đáng thật đấy.
Tôi có cầu xin gì cao sang lắm đâu?
“Cố lên.”
Cô ta nói vọng sang. Nhìn cô ta lúc này khiến tôi đau lòng đến mức phải quay mặt đi chỗ khác.
...
Dù bốc cái nào thì kết quả vẫn là giải bét.
- Xoẹt.
*
“Oa a a a...”
“...”
Giải Nhất đang nằm trên tay tôi là một ngôi nhà bằng giấy. Tôi không chỉ biết gấp hạc giấy mà còn biết gấp cả khủng long, thỏ và nhiều thứ khác nữa. Tôi đã đặt tất cả chúng vào trong ngôi nhà giấy đó. Nhìn thì có vẻ đơn giản nhưng tôi đã mất khá nhiều thời gian để hoàn thành nó.
“Th-Thích, thích thế.”
Ma Vương nhìn tôi với ánh mắt ghen tị đến cháy lòng. Tôi đã muốn cô ta tự tay bốc trúng nó cơ.
Biết thế này tôi đã để tất cả đều là trúng thưởng rồi bảo cô ta bốc cho xong. Kể cả có bị cô ta nghi ngờ đi chăng nữa thì vẫn tốt hơn. Ai mà ngờ được tôi lại thua trong trò oẳn tù tì mà suốt mấy tháng qua chưa từng thất bại cơ chứ.
- Chầm chậm.
“... Cái này cho cô đấy.”
“Kh-Không, không phải ta nói thế vì muốn ngươi cho đâu.”
“Coi như là... lời xin lỗi vì chuyện xé rách tờ vé số lúc nãy. Nhận đi.”
“... Nhưng mà.”
Ma Vương run rẩy nhận lấy ngôi nhà giấy. Và rồi, nước mắt lại bắt đầu rưng rưng.
“... Hức, ta sẽ trân trọng nó suốt đời. Cảm ơn ngươi. Cảm ơn ngươi nhiều lắm. Demeter của ta...”
“... Ừ.”
*
Biết thế này tôi đã đưa thẳng cho cô ta ngay từ đầu. Tôi bày ra trò này vì thấy tội nghiệp cho Ma Vương khi vận may của cô ta bỗng chốc tan thành mây khói, nhưng hóa ra lại làm chuyện thừa thãi.
Dù vậy, Ma Vương có vẻ rất thích ngôi nhà giấy, cô ta cứ ngắm nghía nó mãi không thôi. Cô ta thử đặt con hạc giấy đang đeo trên cổ vào trong nhà, rồi lại xoay tới xoay lui. Nhìn phản ứng đó, người làm ra nó như tôi cũng thấy mát lòng mát dạ.
- Sột soạt.
Có vẻ như đã thỏa mãn, Ma Vương leo lên giường.
“... Phù.”
- Chộp.
Cô ta ôm chầm lấy tôi khi tôi đang nằm ngửa.
“... Cảm ơn ngươi nhiều lắm.”
Từ nãy đến giờ không biết đây là lần thứ bao nhiêu cô ta nói câu này rồi. Kể từ khi nhận được ngôi nhà giấy, chắc cô ta phải nói cảm ơn đến mấy chục lần. Càng nghe, tôi lại càng thấy có lỗi với cô ta bấy nhiêu.
“Cảm ơn gì chứ. Cô thích là tôi vui rồi.”
“Cảm ơn nhé. Cảm ơn ngươi.”
Nhìn cái điệu bộ này, chắc người ta tưởng tôi vừa tặng cô ta nhẫn kim cương không chừng.
“Này, cái này.”
Cô ta đưa cho tôi một thứ. Đó chính là tờ vé số tôi lỡ tay xé rách lúc nãy. Nó đã được dán lại một cách vụng về, trông lỏng lẻo như thể sắp rời ra đến nơi.
“...?”
“... Hề hề. Ta đọc phần hướng dẫn bên dưới thấy bảo là, dù có bị rách nhưng nếu dán lại thì vẫn đổi được tiền đấy.”
“...”
“Biết đâu sau này, ngươi và ta lại có thể đến nơi trả thưởng thì sao?”
“...”
“Lúc đó, nhất định phải dùng tiền trúng số để mua đồ ăn thật ngon nhé.”
“...”
“Nhé?”
“... Chuyện đó chắc không...”
“Cứ đồng ý với ta đi mà. Lúc nãy ta bảo nếu trúng số thì ngươi phải thực hiện điều ước cho ta đúng không? Đây chính là điều ước của ta đấy.”
“...”
“Được không?”
“Tôi biết rồi.”
- Chầm chậm.
Cô ta ấn tờ vé số vào tay tôi.
“... Sao thế?”
“Ngươi giữ lấy đi.”
“... Nhưng mà tại sao?”
“Hề hề. Thích thế thôi.”
“...”
“Cảm ơn vì ngôi nhà giấy nhé.”
“... Ừ.”
Tôi vòng tay ôm lấy Ma Vương như mọi khi.
Phía sau đầu cô ta, tôi nhìn thấy mặt sau của tờ vé số mà cô ta vừa đưa. Thời hạn nhận thưởng còn chưa đầy một năm nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
