Chương 9 – Tên Lam Thần Khó Hiểu
“—Và… kết thúc.”
Tôi hạ gục đối thủ cuối cùng—một linh thể gắn với chiến hạm, tay cầm muôi lớn—và chính thức quét sạch toàn bộ pet địch trong phòng điều khiển.
“Yếu đến thảm hại, thôi bỏ đi. Tengai, các khu vực khác đã xử lý xong chưa?”
Tôi quay sang hỏi Tengai, kẻ vừa biến lại thành hình dạng nhân loại.
“Vâng. Toàn bộ pet của địch đã bị tiêu diệt, chiến hạm đã được khống chế hoàn toàn. Để tăng cường an ninh, Cấm Vệ Quân Đế Quốc cùng thành viên của Thất Tai Thú đang trấn giữ các khu vực trọng yếu. Bên ngoài, Thập Tam Ma Tướng đã vào vị trí, sẵn sàng đàn áp mọi hành vi đào thoát hay phản loạn.”
Tengai cúi người thật sâu, báo cáo từng bước bố trí của mình.
“Và đó là tình hình hiện tại, ngài Momongai.”
Tôi khẽ giữ váy cho kín đáo, nhón chân ngồi xổm, cúi xuống nhìn thẳng vào mặt hắn.
“Chi bằng từ bỏ sự kháng cự vô nghĩa này, hợp tác với ta thì hơn? Như vậy đôi bên đều bớt phiền phức.”
Momongai nằm xoài trên sàn, toàn thân bị xích orichalcum trói chặt, miệng bị bịt. Biểu cảm điên loạn cùng những cử động giãy giụa khiến hắn chẳng khác nào cá mắc cạn, tuyệt vọng muốn trở về biển cả.
“Wigaighahg! Ewratge0tgaeghhgahaoqqehnqohjhbw!”
(Dịch: ‘Câm miệng! Chỉ có đồ ngu mới mắc lừa ngươi!’)
“……”
Tôi khẽ nghiêng đầu.
“Nhìn biểu cảm đó thì xem ra ngươi không định hợp tác một cách tự nguyện rồi. Thôi vậy, ta cũng chưa quyết định sẽ cho ngươi làm việc ở đâu. Cứ nằm đó mà ngoan ngoãn xem kịch đi.”
Tôi thản nhiên nhún vai, bỏ ngoài tai ánh mắt điên cuồng của hắn. Thành thật mà nói, tôi cũng muốn tháo bịt miệng để nói chuyện cho đàng hoàng, nhưng có các kỹ năng chỉ cần khẩu lệnh là có thể kích hoạt, thôi thì phòng còn hơn chống.
“Igqet? Caotgjeghegqhgqgoqgj0h0o?”
(Dịch: ‘Cái gì? Ngươi định làm gì?’)
“Ta đoán là ngươi đang hỏi ta định làm gì. Yên tâm, không có gì quá đáng đâu—ta chỉ cần sử dụng «Cổng Dịch Chuyển» của con tàu này thôi.”- Tôi mỉm cười nhạt.
Dù hắn có đồng ý hay không, «Cổng Dịch Chuyển» vẫn có thể kích hoạt. Nó được gắn ngay chính giữa sàn phòng điều khiển, trông như một nắp cống khổng lồ đường kính chừng hai mét. Ở trung tâm là một khối cầu đen kịt, cỡ nắm tay, khắc đầy hoa văn hình học phức tạp.
“Klkngaegohgeboa?!”
(Dịch: ‘Cổng dịch chuyển?!’)
À, câu này thì tôi hiểu được. Biểu cảm của Momongai từ nghi hoặc chuyển sang chấn động. Mắt hắn trợn tròn, như thể sắp rơi khỏi hốc.
Hắn gào lên những âm thanh vô nghĩa, điên cuồng giãy giụa. Tengai cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, vung tay đập cho hắn một cái—Momongai lập tức im bặt. Dù vậy, đôi mắt mở to run rẩy vẫn tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.
“Vậy là nó thật sự thông với căn cứ của Devta…May mắn là chúng ta không thất bại ở giai đoạn này, sau từng ấy công sức huy động toàn bộ chiến dịch.”
Tôi trầm giọng.
Đây không phải chuyện nhỏ.
Chúng tôi đã phối hợp với Công chúa Đế Quốc Oliana, dùng danh nghĩa chuyển giao công văn chính thức cho tổng đốc Enyuria để điều động Beluga cùng hạm đội tinh nhuệ. Song song đó, đơn vị tình báo và thanh tra của Đế Quốc đã sớm thâm nhập Enyuria, truy tìm nguồn rò rỉ tin tức, dẫn dụ «Hồng Phàm Hải Tặc Đoàn», đồng thời phơi bày các quan chức cấu kết với hải tặc—một mũi tên trúng hai đích. Ảnh hưởng của Đế Quốc giờ đây hẳn đã ăn sâu vào bộ máy cai trị của Enyuria.
Oliana đã hoàn thành phần việc của cô ấy. Tôi không thể là kẻ duy nhất tay trắng.
“Trước hết, đưa ngài Momongai đi giam giữ riêng. Xong xuôi rồi, tiến hành theo kế hoạch định sẵn: triệu tập Ma Tướng Hội Tròn, tổ chức đội hình đột kích. Đồng thời tháo dỡ động cơ của Kaitei-Ou, chuyển nó lên Thiên Uyển. Nơi đó sẽ trở thành điểm dịch chuyển của chúng ta.”
Tôi đứng thẳng người, hạ lệnh.
“Nhưng với kích cỡ của trận pháp dịch chuyển này, e rằng những kẻ có hình thể quá lớn sẽ không lọt qua,” Tengai trầm ngâm, ánh mắt dán chặt vào cổng dịch chuyển, một chân vẫn ghì chặt Momongai.
Hắn nói không sai. Nhiều Ma Tướng có thân hình khổng lồ—và đó chính là lý do Kaitei-Ou cần được đưa lên Thiên Uyển. Không chỉ để dịch chuyển, mà còn nhằm gọi Kagerou—kẻ không thể hành động công khai. Ngoài ra, chúng tôi cũng có thể cân nhắc huy động thêm các thế lực khác. Tôi có linh cảm rằng Maroudo và Kuin sẽ là những kẻ đầu tiên hưởng ứng.
“Trong trường hợp xấu nhất, ta sẽ đưa Thiên Uyển tới ngay phía trên Faximile và triệu hồi viện binh.”
Tất nhiên, làm vậy chẳng khác nào thổi kèn khai chiến giữa Đế Quốc Crimson và Thánh Quốc Aeon. Nếu sự việc đi đến bước đó, thất bại của tôi gần như là điều chắc chắn. Tệ hơn nữa, Thánh Quốc có thể bị hủy diệt hoàn toàn, kéo theo hỗn loạn lan khắp đại lục.
Giáo lý Thánh Điển từ lâu đã là nền tảng đạo đức và sinh hoạt của thế giới này. Nếu nó sụp đổ, lòng oán hận của nhân dân sẽ trút lên Xích Hoàng Triều—hay đúng hơn là lên chính tôi, Hiyuki.
Oán hận ấy có thể biến thành bạo lực… hoặc ép tôi phải trở thành một tên bạo chúa. Đó là con đường tôi tuyệt đối không chấp nhận. Tôi không sinh ra để cai trị bằng sợ hãi hay dùng sinh mạng làm vật hiến tế.
Mục tiêu của tôi rất đơn giản: trở thành một anh bạn hàng xóm tốt bụng.
Và để làm được điều đó, có một việc bắt buộc—phải tiêu diệt Devta, kẻ đang tự xưng là thần, tùy tiện thao túng thế giới này.
“Được rồi, suy tính đủ rồi. Bắt đầu hành động.”
Tôi xoay người rời đi.
“Dịch chuyển để sau, đợi tập hợp lực lượng xong đã… Như vậy là ổn. Chuẩn bị tinh thần—sẽ không có thời gian khởi động đâu, giữ cảnh—”
Ngay lúc ấy, tôi nhận ra có điều gì đó không ổn ở Momongai.
Kẻ vừa còn giãy giụa điên cuồng dưới chân Tengai giờ đây đứng im bất động như tượng đá. Gương mặt hắn trống rỗng, ánh mắt dán chặt vào một điểm duy nhất—chỉ còn lại tuyệt vọng thuần túy.
Bị kinh động, tôi lần theo ánh nhìn ấy—và thấy Cổng Dịch Chuyển đang phát ra ánh lam quang quỷ dị.
“—Khốn thật. Chúng đã ra tay trước ta!”
Không phải chúng tôi.
Là ai đó ở phía bên kia đã kích hoạt nó.
Thời điểm quá chuẩn xác—không thể là trùng hợp. Chúng đã đoán được hành động của tôi sao?
Vấn đề không phải là có ai tới hay không…mà là ai sẽ bước qua cánh cổng này.
Lubbock? Không đúng—chiều cao và bề ngang vai không khớp.
Tamegoro? Chị Achako? Cũng không phải.
Tôi nheo mắt, che ánh sáng chói lòa.
“…Long Nhân sao?”
Tengai thì thầm, trong giọng nói không giấu được bất an.
Một Long Nhân…Kẻ đứng trước mặt tôi khoác một tấm toga buông hờ trên làn da trần, để lộ những mảng lam lân ánh lên nơi gương mặt và khắp những phần cơ thể lộ ra ngoài—dấu hiệu không thể nhầm lẫn của huyết thống Long Nhân. Thân hình hắn cao gần hai mét, mái tóc đổ dài càng tôn thêm khí chất vương giả, còn phong thái thì toát ra một thứ ngạo mạn tuyệt đối, không hề che giấu.
Không phải Long Nhân tầm thường.
Mà là đỉnh cao của cả chủng tộc ấy—
Chân Long Thần Tổ.
Một danh xưng sánh ngang với tôi… và cũng là hình bóng của một người ở quá khứ.
“……Devta.”
Cái tên tuột khỏi môi tôi trong vô thức, mang theo sự không thể tin nổi trước cuộc tái ngộ này.
«Cáiiiiii——!?!»
Devta hoàn toàn phớt lờ sự hỗn loạn xung quanh. Trên môi hắn nở ra một nụ cười lạnh lẽo—xa lạ đến mức không còn chút nào giống con người từng tồn tại trong trò chơi năm ấy.
“Lâu rồi không gặp, Hiyuki. Ta đã trông chờ khoảnh khắc này rất lâu. Nhưng hãy làm rõ một điều—ta không còn là kẻ mà nàng từng biết nữa. Từ nay về sau, hãy gọi ta là Thương Lam Thần.”
Giọng hắn trầm ổn, mang tính mệnh lệnh tuyệt đối, không cho phép bất kỳ sự phản bác nào.
Tôi không thể phủ nhận—tôi đã dao động. Tôi từng nghe những lời đồn về sự biến đổi của hắn, từng suy đoán về khả năng ấy, nhưng… đây thực sự là hắn sao? Hay chỉ là kẻ mạo danh, mượn lấy thân phận Devta? Sự thay đổi quá mức khiến tôi không thể không nghi ngờ.
“Nếu ngươi thật sự là Devta mà ta từng quen, vậy thì nói cho ta biết—ngươi còn nhớ tên quán nơi chúng ta tổ chức buổi offline năm đó không?”
Kagerou và Shima từng nói rằng những tồn tại này chỉ là bản sao dữ liệu, được tái cấu trúc từ log và thông tin trong game. Nếu đúng như vậy, mọi chi tiết trong trò chơi đều có thể bị ngụy tạo.
Chỉ có ký ức ngoài đời thực mới là bằng chứng xác thực.
Devta nhìn tôi trống rỗng trong giây lát, rồi khóe môi khẽ cong lên, như nụ cười của người lớn khi chiều theo trò trẻ con.
“Thông thường ta sẽ không chấp nhận kiểu khảo nghiệm này. Nhưng riêng với nàng, ta sẽ phá lệ. À… thật hoài niệm, quán bar—«Rose Garden», đúng chứ?”
Hắn trả lời đúng. Nhưng cái tên ấy vẫn có thể tồn tại trong dữ liệu. Để chắc chắn, tôi tiếp tục dồn dập đưa ra những câu hỏi khác—tất cả đều gắn với ký ức ngoài đời. Hắn trả lời trôi chảy, không hề vấp váp.
“Hồi đó nàng chưa đủ tuổi, nên chỉ gọi nước ngọt thay vì sake. Nhưng có vài tên trong nhóm lén cho rượu vào ly của nàng. Nàng uống mà không hề hay biết, rồi chẳng bao lâu sau thì say đến mức không còn biết trời đất. Chính ta đã cõng nàng vào nhà vệ sinh. Nàng thảm đến mức ta phải đưa cho khăn tay—một cái không đủ. Sau này, nàng còn gửi trả lại cho ta, giặt sạch và ủi phẳng phiu.”
“Lúc quay lại, nàng vẫn còn mơ mơ màng màng, gục xuống ghế cạnh ta. Rồi một nhóm con gái bu lại trêu chọc nàng như món đồ chơi. Ta định can thiệp thì đã muộn—bọn họ đội cho nàng tóc giả dài, còn trang điểm đầy đủ. Không thể phủ nhận… trông nàng khá hợp. À, sau đó chúng ta còn chụp một tấm ảnh kỷ niệm. Nàng còn nhớ chứ?”
Từng chi tiết, từng hồi ức riêng tư—những thứ không ai khác có thể biết—đều hoàn toàn chính xác. Thành thật mà nói, tôi đã tin từ giữa chừng rồi. Không còn nghi ngờ gì nữa. Hắn chính là Devta.
“…Như vậy đã đủ chưa? Nàng tin rồi chứ? Tin rằng ta chính là Hideki Kitamura—kẻ tầm thường, nhạt nhẽo mà nàng từng quen? Hay nàng muốn ta gọi nàng bằng cái tên cũ hơn—Kanade Ayase?”
“——!?”
Toàn thân tôi run lên dữ dội khi cái tên ấy vang lên. Tôi không ngờ phản ứng của mình lại mãnh liệt đến vậy. Cú sốc khiến tôi sững sờ—và không thể ngăn được những gì xảy ra tiếp theo.
“Thôi, hồi tưởng để sau cũng được,” Devta thì thầm, nụ cười lạnh băng mang theo sự khinh miệt. “Giờ thì… để ta xử lý đống rác lỗi trước đã.”
Hắn chậm rãi giơ tay lên. Trong lòng bàn tay là một quả cầu pha lê, bên trong bập bùng một ngọn lửa đỏ thẫm, lay động như sinh mệnh tà ác.
“!!!!”
Momongai gào lên không thành tiếng khi Devta bóp nát quả cầu pha lê.
Cơ thể hắn co giật dữ dội, rồi lập tức bất động.
Ánh sáng trong mắt tắt ngấm.
“—Hmm, chết rồi.” Tengai xác nhận khô khốc, dù điều đó đã quá rõ ràng.
Tôi lập tức niệm Phục Sinh, nhưng—
“Tại sao không có tác dụng?!” Tim tôi thắt lại trong hoảng loạn. Dù niệm bao nhiêu lần, pháp thuật vẫn hoàn toàn vô hiệu.
“Vô ích thôi,” Thương Lam Thần lạnh lùng cắt ngang. “Sự tồn tại của hắn đã bị xóa bỏ ngay khoảnh khắc ta nghiền nát quả cầu ấy. Thứ không còn tồn tại thì không thể phục sinh.”
Hắn hất tay, vứt mảnh vỡ của «Cầu Pha Lê» đi như phủi bụi.
Lời hắn kéo ký ức của tôi trở về—những điều Kagerou từng nói.
“Phản đồ… không chỉ đơn thuần là chết, đúng không?”
“Đúng,” Kagerou từng đáp. “Nhưng thay vì cái chết, bọn chúng bị xóa bỏ ‘Tồn Tại’. Không phép thuật hay linh dược nào có thể kéo chúng quay lại.”
Cùng với cái chết của Momongai, «Hải Đế Vương»—tổ guild đồ sộ của hắn—bắt đầu tan rã, tiêu biến vào hư vô.
“Rác lỗi đã được xử lý xong. Ta đi đây.”
Thương Lam Thần quay lưng, thái độ thản nhiên đến tàn nhẫn.
“Đừng để hắn chạy!” tôi quát lớn. “Tất cả—tấn công toàn lực!”
“Tuân lệnh, Điện hạ!”
Các ma tướng, cùng Kokuyou hòa mình vào bóng tối, đồng loạt bộc phát sức mạnh, dội xuống Thương Lam Thần cơn bão công kích hủy diệt.
Cây cầu của «Hải Đế Vương», vốn đã bắt đầu tan biến, bị thổi bay hoàn toàn. Trong không gian chật hẹp, bị bao vây bởi nhiều tồn tại cấp raid—đáng lẽ không ai có thể sống sót.
Thế nhưng—
“Ừm, lực lượng cũng khá đấy.”
Hắn đứng đó, không hề hấn gì, ngay rìa cây cầu đang sụp đổ. Nét mặt không đổi. Sự tuyệt vọng phủ lên gương mặt tất cả mọi người.
“Có lẽ… cần đánh mạnh hơn nữa.” Nói xong, Tengai giải phóng hình thái Long Nhân, lộ ra chân thân—Naga Raja.
Các Ma Tướng khác lập tức nhập cuộc, bao vây Thương Lam Thần. Nhưng hắn vẫn bất động.
Một cảm giác bất an bóp chặt tim tôi. Tôi kích hoạt Giám Định.
---*****************************************---
Chủng tộc: Chân Long Thần Tổ → Đỉnh Thần
Danh xưng: Devta → Thương Lam Thần
Danh hiệu: Thẩm Phán của Cái Chết
HP: Bất Diệt
MP: Bất Diệt
---*****************************************---
“Cái—?! «Bất Diệt» là sao?!” tôi thốt lên.
“Lời sao ý vậy thôi,” hắn nhún vai. “Công kích của các ngươi… chẳng khác nào nhổ nước bọt lên trời.”
“À, ta đang nói tới đâu rồi nhỉ—”
“Ngươi không đi đâu cả!” tôi cắt lời, hét lớn.
Đợt công kích nữa trút xuống. Không khí bùng nổ với ánh sáng chớp lòa và tiếng nổ đinh tai, nhưng sau cùng giọng hắn vẫn bình thản đến rợn người.
“À, đúng rồi. Đã gặp mặt thế này, ta tặng nàng một món.”
Hắn mỉm cười, ném về phía tôi một vật.
“Ta có thể mang nàng đi ngay bây giờ. Nhưng như vậy thì chán lắm. Màn chào hỏi nồng nhiệt vừa rồi khá thú vị—lần này, để nàng đuổi theo ta đi. Ta sẽ đợi.”
Một tấm thẻ kim loại hình chữ nhật rơi xuống chân tôi, lóe sáng.
“Giấy thông hành vào Thánh Đô,” hắn nói hờ hững. “Ngay cả ác ma hay kẻ ngoài cuộc cũng có thể vào. Biết đâu… các ngươi sẽ tìm được cách giết ta.”
Hắn bật cười khe khẽ. Rồi trong chớp mắt biến mất.
Tengai và các pet ngừng tay.
“Vậy là… hắn bỏ đi.” Giọng Tengai đầy cay đắng. Nhưng ai cũng hiểu rằng đấy không phải chạy trốn. Mà là khinh miệt, hắn hoàn toàn coi chúng tôi như những con kiến đang cố vùng vẫy. Thất bại hoàn toàn.
Sự im lặng nặng nề bao trùm khi tàn dư cuối cùng của «Hải Đế Vương» tan biến.
Đứng trên lưng «Bahamut» Kuon, tôi cúi xuống nhặt tấm giấy thông hành, thở ra một hơi dài mệt mỏi.
“Thánh Đô… sao.”
Ánh mắt tôi dừng lại trên tấm thẻ kim loại trong tay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
