Chương 4 – Cái Kết Hùng Tráng của Kẻ Chủ Mưu
Nhân danh thần thánh — cho dù sức mạnh của ngươi có suy kiệt, đức tin vẫn sẽ không lay chuyển, và linh hồn sẽ trường tồn bất diệt.
Một minh chứng sống cho tín điều ấy chính là Bernardo Gloria Casas, thủ lĩnh của Đoàn Thánh Kỵ Sĩ Đại Giáo Đường (Cathedral Crusaders). Được ban danh hiệu “Thánh Nhân” (Saint), ông là con người đứng gần ân sủng của Thần nhất.
Thế nhưng lúc này, lần đầu tiên trong đời, gương mặt ông lại bị bóp méo bởi kinh hoàng và tuyệt vọng.
—Cái… cái quái gì thế này?
Trước mắt ông là một đại dương ma cà rồng, đông đến mức như thể đang nuốt chửng cả đường chân trời.
—Đây… thật sự là thực tại sao?
Bầu trời — lẽ ra phải là ban trưa — lại bị bao phủ bởi những tầng mây dày đặc nhuốm sắc hắc ám tuyệt đối, đổ bóng xuống một tòa lâu đài đen kịt sừng sững phía xa.
—Làm sao có thể…
Ở tuyến đầu của bầy đàn đó là những cự thú khổng lồ, thân hình vượt xa mọi sinh vật từng được ghi chép.
—Đây là… ác mộng sao? Ta đang chứng kiến thứ gì thế này?
Và rồi, như thể há miệng muốn nuốt trọn cả bầu trời, một sinh vật dị dạng mang hình thái rồng mục rữa xuất hiện. Nó quá mức khổng lồ — đến nỗi ngôn từ cũng không đủ để miêu tả.
“Ahahaha! Thế nào, màn chào đón của ta có vừa mắt không?”
Giọng cười vang lên từ trên cao.
“Giới thiệu với các ngươi — Nidhogg. Kiệt tác tối thượng của ta, được tạo nên sau khi năm trăm nghìn cá thể thất bại trong quá trình trở thành undead. Phải nói là… ta khá tự hào đấy.”
Kẻ nói những lời ấy — Pahlen Accen Apostrophe Ohm — đang ngồi trên đỉnh đầu con rồng, trông nhỏ bé như một hạt bụi. Hắn cười sằng sặc, ôm bụng vì khoái chí.
Những kẻ bị biến thành bộ phận cấu thành của Nidhogg là những linh hồn không thể trở thành ma cà rồng, nhưng cũng không được phép chết, chúng tan chảy và hòa lẫn vào nhau trong thống khổ. Những cánh tay tuyệt vọng vươn ra, những tiếng gào thét câm lặng cầu xin được giải thoát.
Đó là địa ngục.
Một cách nói quá quen thuộc, nhưng ngoài từ ấy ra, không còn từ nào khác để diễn tả cảnh tượng trước mắt Bernardo.
Giống như vai trò của kẻ đi săn và con mồi đã đảo ngược kể từ sau khi Grendel bị đánh bại ngày hôm qua đoàn kỵ sĩ hùng mạnh gồm 5.000 người, đang tiến quân theo đội hình mũi nhọn, bỗng nhiên bị rút cạn sinh khí. Cả đội hình đứng chết lặng, không thể tiến lên, cứ như họ đã bị tê liệt và mất khả năng hành động.
Trong hoàn cảnh này — cái chết thậm chí còn là một sự giải thoát. Cánh cổng thiên giới hẳn sẽ rộng mở chào đón họ.
Nhưng rồi, kẻ đang đứng ở tiền tuyến của bầy quái vật kia là ai? Gương mặt hắn tràn đầy khoái lạc méo mó, trong khi hàm răng lộ ra những chiếc nanh sắc nhọn phi nhân tính.
—Chẳng lẽ đó là…người đồng đội vừa mới đứng cạnh ta không lâu trước đây?
“Tất cả!”
“Tấn công kẻ chủ mưu! Dù chỉ còn một mình cũng phải xông lên! Lấy đầu địch — đừng ngoái lại! Xung phong!!”
Ánh mắt ông khóa chặt Pahlen, tập hợp tàn quân cho một trận tiến công cuối cùng, nếu có chết… thì ít nhất cũng phải chết cho ra dáng một thánh kỵ sĩ.
“Khá lắm,”
Pahlen cười khẽ.
“Ngươi thật sự có dũng khí.”
Hắn tiện tay đá một cái đầu người dưới chân mình về phía trước. Đó là khuôn mặt méo mó trong đau đớn của kẻ từng là Tể tướng Đế quốc Graviol.
“Rồi, Nidhogg,”
Pahlen nói tiếp.
“Đến lượt ngươi rồi. Thử chạy test xem nào.”
Chỉ trong nháy mắt—
Hàm răng khổng lồ của Nidhogg từ trên trời sập xuống, nuốt trọn những kỵ sĩ cuối cùng của Đại Giáo Đường, cùng với vô số ma cà rồng xung quanh, chỉ trong một cú cắn. Mọi sự phản kháng chẳng khác nào cù lét.
Và như vậy, Đoàn Thánh Kỵ Sĩ Đại Giáo Đường, lực lượng quân sự mạnh nhất lục địa, đã biến mất khỏi lịch sử.
“Phiền thật,” Pahlen lẩm bẩm.
“Dọn dẹp trong bụng nó chắc mệt lắm đây.”
Hắn vừa nói, vừa chỉnh lại chiếc mũ chóp.
Ngay khoảnh khắc ấy, tám thanh kiếm lao tới, xé gió theo những quỹ đạo méo mó.
“—Các ngươi đến rồi à. Đúng như ta dự đoán!”
Những lưỡi kiếm lập tức xé nát phân thân bóng tối của Pahlen do kỹ năng «Shadow Branch» tạo ra,
Nhưng bản thể thật của Pahlen vẫn đang đứng trên đỉnh đầu Nidhogg, chỉ riêng cái đầu đã dài hàng trăm mét nhẹ nhàng búng tay.
Ngay lập tức, hàng vạn ma cà rồng kéo dài đến tận chân trời đồng loạt dùng móng vuốt rạch cổ mình.
Máu phun trào như thác, nhuộm đỏ mặt đất.
Trong khoảnh khắc đó, không gian vốn tưởng như trống rỗng bắt đầu vặn vẹo.
Kỹ năng ẩn thân bị phá giải.
Hai thân ảnh hiện ra, một nam nhân tuấn tú trong giáp bạc sáng loáng, và một thiếu niên tóc đen, dáng người bình thường.
“Chết tiệt… hitbox cũng áp dụng ngoài đời thật à?”
Thiếu niên vừa kịp chửi thề thì một luồng lôi điện đen đã bắn thẳng tới.
Kỹ năng Warlock: «Dark Blast» (Hắc Bộc).
“Bắt được rồi!”
Pahlen cười lớn.
Lubbock lập tức dựng khiên phòng thủ.Nhưng từ trên cao khoảng cách bị đánh lừa bởi kích thước khổng lồ Nidhogg hạ thân mình xuống, chỉ hơi nghiêng người rồi đè nát tất cả bằng trọng lượng thuần túy.
“Khốn kiếp!!”
Mọi kỹ xảo kiếm thuật đều vô nghĩa trước thứ sức mạnh không phải ma pháp, không phải kỹ năng mà chỉ là khối lượng áp đảo.
“Đi thôi!”
Khi Kagerou nắm lấy vai Lubbock, Nidhogg đã đập thẳng xuống mặt đất. Một tiếng gầm không âm thanh, xé toạc không khí. Những kẻ ở gần bị hất văng lên trời như bụi cát, còn những kẻ ở xa cũng bị sóng xung kích quật ngã. Dư chấn ấy lan truyền đến tận biên giới quốc gia.
“Hmm… trốn thoát được à?”
Pahlen đứng trên đầu Nidhogg, lắc đầu với vẻ hơi thất vọng.
“Thôi vậy.”
“Đành tạm hài lòng với những kẻ đã bị nuốt lúc trước vậy. Tên thủ lĩnh kia trông cũng… ngon miệng phết.”
Lẩm bẩm xong, cơ thể Pahlen từ từ chìm vào trong Nidhogg, như thể rơi vào một vũng bùn đen đặc.
◆◇◆◇
Tại thánh đô Faximile, trung tâm thiêng liêng của Thánh Quốc Aeon, sừng sững một công trình mang tên «Tháp Lam Thần».
Tòa tháp khổng lồ ấy đứng kề bên Đại Thánh Đường, sự hiện diện của thánh đường bao lấy tòa tháp, mang hình thái của một ngôi đền — trái tim và hạt nhân của toàn bộ thánh địa.
Trên đỉnh tháp, bên trong một đại sảnh mang sắc thái hư ảo — nơi bốn ô cửa sổ rộng mở nhưng không một làn gió nào dám lùa vào — một thiếu niên có mái tóc xanh lam như đại dương, làn da phủ những vảy đồng ánh kim, đang ngồi trên một chiếc ghế xa hoa, trầm mặc lắng nghe báo cáo.
Lông mày hắn siết chặt lại.
“…Bị tiêu diệt toàn bộ?”
“Vâng. Mà còn là theo cách rất… ngoạn mục nữa. Ý tôi là, cái nhiệm vụ này quá sức họ rồi. Từ đầu họ đã chẳng có khả năng chiến thắng.”
Kagerou trả lời hờ hững, nhún vai quá mức cần thiết. Trang phục của hắn lấm lem tro bụi.
Đứng bên cạnh, Lubbock mang vẻ mặt u ám đến mức khó coi.
Thiếu niên tóc lam tức giận quát lớn:
“Đồ ngu xuẩn! Ngươi có biết vì sao ta giao việc này cho ngươi không? Hai lần rồi, hai lần thất bại thảm hại! Toàn nói lời hoa mỹ rỗng tuếch! Ai cho phép phá phong ấn đó?!”
Kagerou bình thản đáp lại, giọng lộ chút khó chịu:
“Là lão Warren phá phong ấn. Tôi chỉ đi cùng thôi. Còn việc gây hỗn loạn trong đế quốc — chẳng phải chính ngài đã ra lệnh sao…”
BỐP—!
Một tiếng vang khô khốc cắt ngang lời hắn.
Thiếu niên tóc lam đã đứng dậy từ lúc nào, không nói một lời, đấm thẳng vào mặt Kagerou.
Kagerou loạng choạng vài bước, rồi ngã sấp xuống sàn đá lạnh lẽo.
Máu tươi chảy ra từ khóe miệng hắn.
“…Đau đấy.”
Kagerou nhăn mặt lẩm bẩm.
“Đồ ngu! Ngươi không hiểu sao phong ấn tồn tại là có lý do?! Giờ hắn được thả ra, mặc sức tàn phá! Ngươi lấy gì để gánh trách nhiệm này?!”
Vẫn thản nhiên, Kagerou lau máu bằng mu bàn tay, ánh mắt nhìn về hàng quả cầu pha lê nhiều màu gắn trên tường.
“Tình hình nghiêm trọng đến thế à? Thưa Chủ nhân… chẳng phải ngài chỉ cần phá hủy Life Orb của Shima là xong sao? Ta cứ nghĩ việc triển khai lần này có mục đích riêng chứ.”
Những quả cầu kia dường như đại diện cho sinh mệnh. Trong số tám quả, hai đã vỡ nát, và một quả từ đầu đã không có màu sắc.
“Nếu đơn giản được như vậy thì ta đã làm rồi!”
Tên thiếu niên gằn giọng.
“Hắn là sáng tạo đầu tiên của ta. Không hoàn chỉnh. Thiếu đi ‘Breaker’ — thứ mà các ngươi đều có. Nhưng ý thức bản ngã của hắn lại vượt xa dự tính, nên ta mới phong ấn hắn, hy vọng một ngày nào đó có thể tận dụng được tiềm năng ấy.”
Ánh mắt hắn ta nhìn Kagerou đầy sát ý, nhắc nhở rõ ràng mối quan hệ thật sự giữa họ — chủ nhân và công cụ, không hơn không kém.
Đứng bên cạnh, Lubbock nghiến răng, cơn phẫn nộ dâng lên nhưng không thể nói ra.
Giọng Kagerou vẫn đều đều, trái ngược hoàn toàn với lời lẽ sắc bén:
“Vậy chẳng phải lỗi nằm ở ngài sao, Chủ nhân? Không thể kiểm soát được hắn thì vứt bỏ. Trách nhiệm ấy — với tư cách là kẻ tạo ra và giám sát — thuộc về ngài.”
Thiếu niên tóc lam nắm chặt cổ áo Kagerou, kéo hắn đứng bật dậy.
“Ngươi dám… dám hỗn xược chất vấn ân nhân của mình sao? Ngươi nghĩ ai đã cho phép ngươi tồn tại ở thế giới này? Ai ban cho ngươi sức mạnh, thân xác, vị trí? Ngươi đã quên hết rồi à?!”
Kagerou nhìn thẳng vào cơn thịnh nộ ấy, gương mặt không chút dao động.
“Ta không nhớ mình từng mắc nợ ngài.”
Hắn nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gạt tay đối phương ra.
“Ta mệt rồi. Mệt mỏi vì ở lại đây, làm theo mọi ý muốn của ngài. Đã đến lúc ta rời đi.”
“Ngươi đang nói nhảm cái gì vậy?!”
Kagerou đáp, giọng không lay chuyển:
“Ta đã chán ngấy những mệnh lệnh vô lý, lúc nào cũng là giết chóc hay phá hủy thứ gì đó nhân danh bổn phận. Thật nực cười. Vì vậy — ta đi đây. Vĩnh biệt.”
Hắn cúi đầu trang nhã, rồi quay lưng bước đi.
“Đồ vô lễ, từ đầu đến cuối chỉ toàn thái độ cẩu thả… Nhìn đây.”
Theo mệnh lệnh của thiếu niên tóc lam, một quả cầu pha lê mờ nhạt trên tường đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay hắn ta.
Hắn tiến lên một bước, nụ cười vặn vẹo đầy hung ác.
“Đây là Life Orb của ngươi. Chỉ cần bóp nhẹ thôi, sinh mệnh của ngươi sẽ chấm dứt. Cái chết là thứ xứng đáng với những kẻ phản bội…không — những tồn tại thất bại như ngươi, chỉ xứng đáng bị xóa bỏ. Chính ngươi ép ta làm điều này. Hiểu chưa? Ngươi không có chỗ đứng trong vũ trụ này.”
Kagerou dừng bước.
“…Hóa ra khi bị chống đối thì liền dùng uy hiếp à. Quả là phong thái của guild master vĩ đại nhất.”
Hắn nói, giọng mang chút hoài niệm.
“Càng khiến ta thấy may mắn vì đã đứng về phía Tiểu Thư.”
Tiếng cười chế giễu vang lên.
“Ồ, lời lẽ thật khoa trương… nói như thể ngươi từng đóng vai trò quan trọng lắm vậy. Hay là vì dính dáng đến Hiyuki nên đầu óc ngươi mụ mị rồi? Đừng nực cười. Ngươi chỉ là tàn dư của người chơi cũ, một con rối vô hồn nuôi ảo tưởng. Ngươi định tìm đến Hiyuki nương nhờ sao? Đừng lo — khi nàng ta nhận ra bản chất thật của ngươi, nàng sẽ vứt bỏ ngươi thôi.”
“…Có thể. Cũng có thể không.”
Kagerou khẽ nói.
“Ta có cảm giác… Tiểu Thư đã nhận ra điều gì đó rồi. Dù vậy, nàng vẫn đối xử tử tế với ta. Còn ngài — giả vờ như hiểu rõ nàng, nhưng thực chất ngài chẳng biết gì về nàng cả, đúng không?”
Ngay khoảnh khắc ấy, mọi cảm xúc trên gương mặt thiếu niên tóc lam biến mất.
Chỉ còn lại một sự bình thản lạnh lẽo, như thể cơn cuồng nộ đã vượt qua ranh giới và lắng đọng thành sát ý thuần túy.
“…Chết đi.”
RẮC—!
Những vết nứt lan nhanh trên bề mặt quả cầu pha lê.
“Guh… Ngài có thể đã cho ta sinh mệnh ở thế giới này… nhưng nếu phải chết… ta sẽ chết theo cách của mình…!”
Kagerou ôm chặt ngực, lao về phía cửa sổ.
Hắn dậm mạnh xuống sàn, nhảy ra ngoài.
“Hmph…!”
Giữa không trung, thiếu niên tóc lam nghiền nát Life Orb trong tay, biến nó thành bột.
Cơ thể Kagerou co giật trong tích tắc — rồi rơi tự do, bất lực, xuống dòng nước bên dưới.
“Thật lãng phí một Life Orb. Quả nhiên… tất cả bọn chúng đều vô dụng.”
Cơ thể Kagerou rơi xuống hào nước, tạo nên những gợn sóng nhẹ.
Không lâu sau, thân xác hắn nổi lên mặt nước.
Thiếu niên tóc lam liếc nhìn cái xác vô hồn ấy với vẻ khinh miệt, rồi quay lưng khỏi cửa sổ, giọng lộ rõ sự gấp gáp.
“Phải hành động ngay! Triệu tập Đại Giáo Hoàng!”
Lubbock vội vàng cúi đầu tuân lệnh, quay mặt đi để không nhìn thấy thi thể Kagerou đang bị dòng nước cuốn trôi, rồi nhanh chóng rời khỏi đại sảnh — như thể muốn trốn khỏi hiện trường u ám này càng sớm càng tốt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
