Kyuuketsu Hime wa Barairo no Yume o Miru

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10946

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Vol 4: Đế quốc hỗn loạn (Done) - Ngoại truyện 3 - Phá Vỡ Trật Tự Cấp Bậc

Ngoại truyện 3 - Phá Vỡ Trật Tự Cấp Bậc

Ở vùng ngoại ô Alra, thủ đô Cộng hòa Amitia, tồn tại một mê cung khổng lồ mang tên “Princess’ Snare”. Với quy mô lên tới 70 tầng, nơi đây ẩn chứa vô số bí ẩn cùng hiểm họa không thể lường trước.

Tại tầng 20—nơi được xem là cửa ải thử thách tàn khốc dành cho các mạo hiểm giả mới vào nghề—một thiếu niên khoác trang phục mạo hiểm giả đang bị bầy Cốt Khuyển bao vây. Chỉ với một nhát kiếm gọn gàng, cậu dễ dàng chém ngã chúng, thế nhưng các đợt tấn công dường như không có hồi kết.

“Chết tiệt! Không lẽ bọn chúng không bao giờ hết sao!?”

Cậu càu nhàu, sự bực bội hiện rõ trên gương mặt. Dẫu vậy, cậu vẫn giữ được bình tĩnh, điều khiển lưỡi kiếm một cách thuần thục để hạ gục từng kẻ địch.

Tuy nhiên, điều thực sự đáng chú ý lại nằm ở thanh kiếm ma kiếm mà cậu đang cầm trong tay. Nó tỏa ra ánh sáng rực rỡ, như một lực lượng thanh tẩy, với ánh sáng trắng ma lực tràn ngập, xua tan những sinh vật ô uế.

Thông thường, ma kiếm là vũ khí chỉ dành cho kỵ sĩ, quý tộc giàu có, hoặc những mạo hiểm giả lão luyện. Thế nhưng thiếu niên này lại mặc trang bị tiêu chuẩn của mạo hiểm giả, áo giáp da được gia cố bằng các tấm kim loại.

Dù xét về độ tuổi thì bộ trang bị ấy đã là vượt mức bình thường, nhưng việc một thanh kiếm ma pháp xuất hiện trong tay cậu vẫn tạo cảm giác không cân xứng.

Cuối cùng, cậu trai trẻ cũng đẩy lùi được bầy cốt khuyển. Cậu tranh thủ thở dốc, đưa mu bàn tay lau mồ hôi trên trán, ánh mắt đảo quanh, pha lẫn giữa nhẹ nhõm và bất an.

“…Xui xẻo thật. Bị tách khỏi mọi người trong lúc hỗn loạn. Nhưng Fiore đang đi cùng tổ đội của Johnson, chắc cổ sẽ an toàn thôi…” cậu lẩm bẩm.

Suy nghĩ thêm, cậu chợt nhận ra toàn bộ hành lý và lương thực đều đã giao cho người khuân vác của tổ đội Johnson. Giờ đây, cậu vừa lạc đường, vừa không còn gì trong tay. Cảm giác bất lực và cô độc ập tới.

“Hmm? Joey, sao cậu lại ở đây?”

Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc, trong trẻo như tiếng chuông bạc, vang lên bên tai cậu.

◆◇◆◇

“—Ngon… ngon quá…”

Nhìn Joey ngấu nghiến đống bánh mì kẹp mà mình lấy ra, vẻ mặt còn dữ dội hơn cả một con goblin đói khát, Hiyuki không khỏi sững sờ. Cô rót trà từ ấm vào chiếc tách lấy từ túi lưu trữ, rồi đưa cho cậu.

“Ăn kiểu đó dễ nghẹn lắm đấy. Này, uống trà đen đi. Cẩn thận, còn nóng.”

“Ôi, cảm ơn! Ừm, cái này cũng ngon nữa! Cảm giác như mọi mệt mỏi đều tan biến vậy!”

Không rõ là đang thưởng thức hương vị hay chỉ đơn thuần lấp đầy dạ dày trống rỗng, Joey tiếp tục cắm cúi ăn bánh mì kẹp và bánh su kem không ngừng nghỉ.

“Chuyện tất nhiên rồi. Cả hai đều có hiệu ứng hồi phục HP… Nhân tiện, cậu làm gì ở nơi này vậy?”

“Hả? À… chuyện thì hơi dài. Đại khái là nhóm bạn hạng D và C của tôi đề nghị khiêu chiến boss tầng 20. Nhưng vừa tới đây thì bọn tôi bị bầy cốt khuyển tập kích.”

“Nhưng mà thật sự, cô cứu tôi một bàn thua trông thấy. Đồ ăn của cô đúng là ngon không tưởng!”

Nói xong, Joey lại quay về với đống thức ăn.

……

………

“Rồi sau đó thì sao?” Hiyuki hỏi.

“—Hả? Ừ thì… đại khái là vậy thôi.” Joey nhún vai.

Hiyuki thở dài. Không chỉ câu chuyện ngắn một cách khó tin so với lời mở đầu của cậu, mà Joey còn hoàn toàn không nhận ra mấu chốt khiến mình rơi vào hoàn cảnh này. Cô đành tự ghép các tình tiết lại.

“Nói cách khác, nhóm mạo hiểm giả mới vào nghề của cậu hợp sức để tiến vào phòng boss tầng 20, nơi có ma pháp trận dịch chuyển. Mục tiêu là đánh bại boss, kích hoạt ma pháp trận để dùng nó làm bàn đạp thám hiểm các tầng dưới. Nhưng trước khi tìm được phòng boss, các cậu bị mấy con chó cỏ này tập kích. Vì là người sở hữu hỏa lực mạnh nhất—thanh kiếm ma kiếm ánh sáng—cậu liều mình che chắn cho đồng đội, rồi bị bỏ lại, vừa đói vừa lạc đường… đại khái là thế, đúng không?”

“…Cô theo dõi tôi à?”

“Không cần cậu kể ta cũng đoán ra được. Nhưng nói thật… cậu không phân biệt được hiệp nghĩa và liều lĩnh sao? Cứ sống kiểu này thì đến lúc chết cũng không biết vì sao—à, mà cậu đã trải nghiệm rồi nhỉ. Vậy thì đúng là hết thuốc chữa.”

Hiyuki thở dài, nhìn Joey chẳng khác nào một bệnh nhân nan y.

Dĩ nhiên, Joey hoàn toàn không để ý đến ánh mắt ấy. Cậu ăn xong chiếc bánh cuối cùng, cảm ơn rối rít, rồi xoa cái bụng đã phình lên như quả bóng.

“Miễn là cậu no bụng thì được… À, cậu dính kem ở mép kìa.”

Chiến trường đâu phải nơi để ăn đến mức đó chứ…

Nghĩ vậy, Hiyuki dùng khăn tay ren lau nhẹ khóe miệng Joey, đối xử với cậu như một đứa em nghịch ngợm.

“H-Hả!?… Đừng mà. Đừng dùng khăn đắt tiền như vậy chứ…”

“Không sao. Khăn tay sinh ra là để dùng mà.”

Cố gắng phân tán sự chú ý khỏi mùi nước hoa, hương thơm ngọt ngào của một thiếu nữ và khoảng cách gần đến mức khiến tim đập loạn nhịp, Joey đảo mắt xung quanh—rồi chợt nhận ra cánh cửa đá lớn phía trước, ẩn hiện trong khu rừng nhân tạo.

“À… Chẳng lẽ đó là phòng boss tầng 20 sao!?”

Theo ánh nhìn của cậu, Hiyuki chỉnh lại tư thế rồi quay sang.

“Để xem nào… Ừ, đúng rồi. Đó là phòng boss. Nhưng nguy hiểm lắm, đừng lại quá gần.”

“Hêêê…”

Joey đứng dậy, bước loạng choạng về phía cánh cửa. Nhưng trước khi tới nơi, vai cậu đã bị giữ lại từ phía sau.

“Không nghe ta nói à? Đối đầu boss một mình là rất nguy hiểm, đừng tiến lại gần.”

“Không, cuối cùng cũng tìm được một chỗ dễ thấy. Tôi nghĩ nếu đứng ở nơi dễ nhận ra thì đồng đội sẽ dễ tìm hơn. Với lại, nơi dễ thấy nhất ở đây chính là phòng boss. Hơn nữa, mục tiêu ban đầu của bọn tôi cũng là tới đây. Vậy thì chờ gần đó chẳng phải hợp lý sao?”

Cậu thao thao bất tuyệt, viện cớ đủ kiểu, dù tận sâu trong lòng chỉ là tò mò. Nhưng xét về lý lẽ, kế hoạch ấy quả thực không sai.

Hiyuki cũng chẳng mất gì nếu đi cùng, hơn nữa cô không định can thiệp sâu vào chuyện của mạo hiểm giả. Bản thân cô còn giống như boss ẩn trong mê cung này, nên thiên vị người quen cũng khá kỳ lạ.

Sau một thoáng do dự, Hiyuki gật đầu.

“…Lý lẽ của cậu cũng hợp lý. Nhưng tuyệt đối không được bước qua cánh cổng, hiểu chưa?”

“Yên tâm đi, đặt niềm tin nơi tôi chút nào.”

Nhìn vẻ mặt Joey chẳng khác gì đứa trẻ vừa được đồ chơi mới, Hiyuki đuổi theo những bước chân đầy năng lượng ấy, trong lòng vừa bất an, vừa tò mò khó tả.

“Vậy đây là cổng vào sào huyệt của Boss sao? Trông nhỏ bất thường nhỉ.”

Joey nói, ánh mắt dán chặt vào cánh cổng thấp bé cao chừng hai mét rưỡi, nằm ngay đỉnh cầu thang. Dù gọi là cổng, trên thực tế đó chỉ là một lối đi trống trải, không hề có cửa chắn.

“Ừm, so với Mê Cung Cát thì đúng là nhỏ hơn thật. Nhưng càng đi sâu, không gian sẽ càng mở rộng. Khoan đã—cậu định đi đâu vậy?”

Hiyuki vội vàng đưa tay giữ Joey lại khi cậu bắt đầu bước lên bậc thang, nhưng cậu dường như chẳng mảy may dao động.

“Đã tới đây rồi thì vào xem thử bên trong có gì đi,” Joey nói, chỉ tay về con đường đá lộ ra phía sau cổng.

“Cậu có nghe ta nói không vậy? Cho dù có Ma Kiếm trong tay, thì năng lực của cậu vẫn chưa đủ để đối đầu Boss một mình đâu!”

Không chần chừ, Hiyuki lướt qua Joey, đứng chắn ngay chân cầu thang, khoanh tay trước ngực như để chặn đường tiến của cậu.

“Nhưng đứng ngoài này cũng chưa chắc an toàn. Với lại, biết đâu tổ đội của tôi đã tới đây trước rồi. Không kiểm tra thì chẳng phải là sơ suất sao?”

“……”

Không tìm ra lời phản bác, Hiyuki chỉ có thể đứng nhìn Joey ung dung lách qua bên cạnh cô.

“Vậy thì chỉ liếc nhìn một chút thôi, được chứ?”

“Yên tâm đi. Tôi chỉ xem quanh khu vực lối vào thôi, sẽ không tiến sâu hơn đâu.”

Giọng điệu của Joey nghe chẳng khác nào một cậu nhóc ranh mãnh đang tìm cách dỗ dành một cô gái cả tin. Tuy nhiên, cậu thực sự chỉ là kẻ ngây thơ, hoàn toàn không mang chút ác ý nào.

Bị thuyết phục bởi thái độ trong sáng ấy, Hiyuki đành miễn cưỡng buông tay, theo sau cậu.

Nếu lúc này có người thứ ba xuất hiện, hẳn họ đã nghiêm khắc quở trách sự liều lĩnh và thiếu hiểu biết về thực tế thế giới của cả hai. Nhưng nơi đây không có ai như vậy.

Dù hành lang đá được thắp sáng lác đác bởi đèn ma pháp, không gian vẫn u tối và lạnh lẽo.

Giữ cảnh giác trước khả năng bị tập kích bất ngờ, Joey chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang hỏi Hiyuki.

“Này, cô có thể dùng ma pháp chiếu sáng lúc nãy không?”

“Tôi có thể, nhưng… nếu cậu thấy không ổn, chúng ta vẫn có thể quay lại. Chúng ta đã đi khá xa rồi, mà tôi vẫn chưa thấy ai cả.”

Joey nhận ra sự lo lắng trong lời nói của cô gái, song lại cảm thấy như bị xem thường. Thay vì đáp lời, cậu tăng tốc bước chân, ý chí tiến lên phần nào được thúc đẩy bởi sự bướng bỉnh trong lòng.

◆◇◆◇

“Vậy đây là sào huyệt của boss sao?”

May mắn là trên đường tiến sâu vào mê cung, họ không chạm trán bất kỳ quái vật nào, và cuối cùng cũng đến được một gian phòng nhỏ. Phía trước là một lối vào bằng đá—cụ thể là cánh cửa đôi, còn xung quanh là vài căn phòng nhỏ, có lẽ dùng để nghỉ ngơi trước khi bước vào đại sảnh.

“Đúng vậy. Chỉ cần mở cánh cửa kia ra là boss sẽ xuất hiện. Và tin tôi đi, với trang bị hiện tại của cậu, thì chẳng khác gì lấy cành khô chọc vào thép.”

“Biết rồi, biết rồi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì boss là Golem, đúng không?”

“Chính xác hơn là Golem Kim Loại. Nó khá giống con golem ở Mê Cung Bão Cát, nhưng to gấp đôi và được cấu tạo hoàn toàn bằng thép. Kiếm thông thường sẽ chẳng để lại nổi một vết xước. Muốn đánh được thì phải dùng vũ khí nặng, thiên về đập phá, hoặc là cao thủ sử dụng ma pháp tốc độ cao và uy lực lớn để khống chế rồi đánh vào điểm yếu… Được rồi, nói vậy là đủ. Quay lại thôi.”

Joey vừa định gật đầu đồng ý thì—

“Ôi chà, e là bọn ta không thể cho bọn mày làm vậy.”

“Không ai đi đâu cả.”

“Ngoan ngoãn đứng yên, nếu còn muốn mạng của con ả này.”

Ngay lúc họ chuẩn bị quay đầu, ba gã đàn ông toát ra sát khí, tay cầm kiếm, từ trong bóng tối bước ra và bao vây lấy Hiyuki.

“Đây là đồng đội của cậu à?”

Bị chĩa kiếm vào cổ, ngực và bụng, Hiyuki vẫn hỏi bằng giọng bình thản đến lạ.

Joey thì nhíu mày, bối rối trước những kẻ quen mặt. Nhưng khi nhận ra một gương mặt trong số đó, mọi mảnh ghép lập tức khớp lại.

“Ngươi… Schmitt! Thuộc ‹Hồng Y Đoàn›!”

“Xem ra mày vẫn nhớ bọn ta. Bám theo mày đến tận đây quả là đáng công,” Schmitt cười nham hiểm. Hình dáng của hắn đã khác xa thời còn là mạo hiểm giả—giờ trông chẳng khác gì một tên sơn tặc.

“Các ngươi theo dõi ta sao!? Hiyuki không liên quan gì cả, thả cô ấy ra!”

“Mày nghĩ mình có tư cách thương lượng à? Mày ngu hơn tao tưởng đấy.”

Schmitt gằn giọng, ấn lưỡi kiếm sát hơn vào cổ Hiyuki, như để nhắc nhở rằng Joey không hề nắm thế chủ động.

“Kh—” Joey nghiến răng, uất ức trước tình thế hiểm nghèo.

Thấy phản ứng đó, Schmitt càng đắc ý, thao thao bất tuyệt:

“Chính vì mày mà bọn tao bị tống khỏi công hội, mất sạch cấp bậc đã vất vả gây dựng. Khi nghe tin ngươi tiến vào hầm ngục này, tao biết đây là cơ hội báo thù. Cũng may là mày lại tách khỏi đội, hành động đơn lẻ. Bọn tao trốn trong một căn phòng gần đây, chờ thời cơ trong lúc ngươi còn đang dính lấy nhau. Ở nơi này, dù ngươi có biến mất thì cũng chẳng ai nghi ngờ. Chỉ tiếc là cô bạn pháp sư kia không đi cùng.”

“Không không, đại ca. Con này còn xinh hơn cả con pháp sư ấy.”

“Chỉ là… ngực lép quá thôi,” một tên khác phụ họa.

Đứng ngay trước mặt Hiyuki, Joey có thể thấy rõ một mạch máu đang giật mạnh trên thái dương cô.

…Ừ. Tốt nhất là đừng đụng tới chuyện ngực của cô ấy. Hay là nói mình thích ngực nhỏ nhỉ?

Trong lúc Joey mải suy nghĩ những điều ngớ ngẩn đó—trông như thể đang tuyệt vọng vì con tin—Hiyuki cất tiếng, giọng phẳng lặng đến đáng sợ:

“Vậy tiếp theo là gì?”

Câu nói kéo Joey trở lại thực tại. Cậu thở dài, đầy hối hận:

“Xin lỗi… là lỗi của tôi. Tôi hứa sẽ cứu cô! Vì vậy… chịu đựng một chút nhé!”

“Chịu đựng à. Được thôi.”

“Hừm, để xem tinh thần đó của mày giữ được bao lâu. Giờ thì—mở cánh cửa phía sau đi. Mày sẽ khiêu chiến boss golem. Bọn tao nghe nói đánh bại boss sẽ rơi ra rương báu. Liệu mà dốc toàn lực mà đánh.”

Rõ ràng bọn chúng không muốn đối đầu trực tiếp với Joey, mà chọn cách vòng vo. Có lẽ chúng muốn thưởng thức cảnh cậu vật lộn với boss—và nếu cậu thắng, hoặc làm boss bị thương nặng, chúng sẽ nhân cơ hội đó giết cậu rồi cướp đoạt chiến lợi phẩm.

Cắn chặt môi, Joey làm theo yêu cầu, đưa tay mở cánh cửa phía sau.

Trái với vẻ ngoài đồ sộ, cánh cửa ấy lại nhẹ đến bất ngờ.

◆◇◆◇

Một đại sảnh bằng đá rộng lớn, quy mô chẳng khác nào một nhà hát, hiện ra sau cánh cửa mở. Ở chính giữa căn phòng, một Golem Kim loại đang ngồi chồm hổm. Trái ngược hoàn toàn với thân hình đồ sộ của mình, Golem đứng thẳng dậy một cách trơn tru, phản ứng ngay khi Joey tiến vào.

Cần lưu ý rằng ở tầng này và cả tầng 30, dù đã bước vào phòng boss thì vẫn có thể rút lui. Tuy nhiên, kể từ tầng 40 trở đi, một khi trận chiến chưa kết thúc thì tuyệt đối không thể thoát thân.

Phần đầu của Golem trông như một con rối, được ghép nối bằng các khớp cầu từ thép đen, chậm rãi dõi theo Joey. Trên chiếc đầu vốn đơn điệu ấy, một viên hồng ngọc to bằng nắm tay được khảm vào, phản chiếu ánh sáng rực rỡ từ trần hang phía trên, tỏa ra ánh sáng huyền ảo.

Khi Joey tiến đến trung tâm căn phòng, cậu rên lên một tiếng, liếc nhìn viên hồng ngọc đang nằm hơi cao hơn tầm mắt mình, rồi rút Ma Kiếm ra khỏi vỏ.

“Vậy ra đây là Golem Kim loại à… Nghe nói có điểm yếu, nhưng rốt cuộc là ở đâu nhỉ?”

“Mày/Cậu không tự nhìn ra được sao?!”

Bốn người đứng quan sát từ xa suýt thì trượt chân ngã, đồng thanh hét lên cùng lúc.

“Hả?”

“Là cái đầu! Viên hồng ngọc đó! Chính là điểm yếu của nó!”

Thấy Joey vẫn ngơ ngác, Hiyuki đành trực tiếp chỉ ra đáp án.

“…Ở chung với thằng này không mệt à, gái?”

Thảm đến mức ngay cả Schmit cũng không nhịn được mà bày tỏ sự đồng cảm với Hiyuki.

“Phải. Ta bắt đầu thấy cần phải hạn chế tiếp xúc với cậu ta rồi.”

Hiyuki vừa nói vừa xoa nhẹ thái dương.

Trong lúc đó, Joey hét lớn, vung kiếm lao thẳng vào chân Khôi Lỗi.

Keng!

Âm thanh va chạm vang lên như búa nện lên đe, nhưng trên thân Golem chỉ có một vết xước vô cùng nhỏ.

Không hề có khái niệm “đau đớn”, Golem lập tức phản công bằng cú quét mạnh từ cánh tay phải. Joey chật vật né tránh, những đòn đánh xé nát mặt đất và làm nứt vỡ cả vách đá phía sau. Các nhát chém của cậu hoàn toàn vô hiệu, khiến trận chiến rơi vào bế tắc, chỉ càng làm ba cựu thành viên của Hồng Y Đoàn thêm bực bội.

Nhận ra trận đấu không có tiến triển, Schmit thô bạo dí mũi kiếm vào ngực Hiyuki, cảm nhận rõ ràng lực cản rắn chắc.

“Đừng có lãng phí thời gian nữa! Kết liễu nó ngay đi!”

Hiyuki khẽ thở dài.

Dù chiếc váy của cô không sánh bằng «Anne of Geierstein», nhưng cũng vẫn là trang bị cấp Lv99. Thanh kiếm tầm thường như vậy tuyệt đối không thể gây tổn hại gì.

Thế nhưng Joey, hoàn toàn không hay biết, lại mất tập trung và bị Golem đánh trúng trực diện, thân hình nhỏ bé văng bật đi, nảy liên hồi trên nền đá.

“…!”

Hiyuki lập tức định vùng khỏi sự kìm giữ để lao tới, nhưng khi thấy Joey lồm cồm đứng dậy, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

“Thằng gà mờ đó không thể chết yên lặng được à!”

Trước những lời cay nghiệt của cả ba, Hiyuki lạnh lùng liếc mắt.

“Các người mới là kẻ gây phiền phức. Không thể im lặng được sao.”

Chỉ một câu nói băng giá ấy cũng khiến cả ba cứng đờ như bị đóng đinh tại chỗ.

“Kokuyou, phiền ngươi xử lý đám rác này, ném chúng cho bất kỳ sinh vật ăn thịt nào quanh đây.”

Theo mệnh lệnh của Hiyuki, cái bóng dưới chân cô bắt đầu ngọ nguậy, biến hình thành một Hắc Kỵ Sĩ khổng lồ.

Hắc Kỵ Sĩ cúi chào, dùng một tay xách gọn cả ba người, rồi thản nhiên kéo họ ra khỏi đại sảnh.

Ngay lúc Hiyuki định tiến lên hỗ trợ Joey, cô chợt nhận ra ánh sáng từ Ma Kiếm của cậu đang mạnh dần lên.

—Cậu ta đã khai mở kỹ năng sao? Nếu vậy thì…!

“Joey! Tập trung toàn bộ sức lực, dồn hết vào lưỡi kiếm rồi vung xuống!”

“Hiểu rồi!”

Không chút do dự, Joey dốc toàn lực chém ra một nhát.

Trong khoảnh khắc, ánh sáng từ Ma Kiếm bùng nổ dữ dội, một đạo quang mang bắn thẳng ra, đánh trúng đầu Golem, chính xác phá vỡ viên hồng ngọc—điểm yếu của nó—trong ánh sáng chói lòa.

Dư chấn khiến Joey bị hất ngược ra sau. Khi cậu ngẩng đầu lên, thứ hiện ra trước mắt là cảnh con Golem sụp đổ thành từng mảnh như một con rối vỡ nát. Âm nhạc chiến thắng vang lên, và một rương kho báu quen thuộc xuất hiện tại vị trí Golem từng đứng.

“Đúng là phá hỏng không khí thật.”

Vừa phàn nàn, Hiyuki vừa bước tới bên Joey đang nằm trên sàn và niệm phép hồi phục.

“C, Cảm ơn… Ơ—khoan, ba kẻ kia đâu rồi?”

“Chúng thấy chiến thắng của cậu thì sợ quá bỏ chạy rồi. —Nói cách khác là xuống địa ngục.”

“Hả? Chạy đi đâu?”

“Đừng để tâm. Sau bao công sức, cuối cùng cậu cũng có rương kho báu rồi. Không mở ra xem sao?”

Joey đứng dậy, kiểm tra cơ thể mình rồi tiến đến rương.

“Không biết bên trong có gì nhỉ?”

“Ai mà biết. Tất cả đều là vận may.”

Trong tâm trạng háo hức, Joey mở rương ra—bên trong là một giáp thân trên bằng kim loại.

“Ồ! Giáp! Đúng thứ mình cần!”

Đối với Hiyuki, đó chỉ là một bộ giáp sắt tầm thường, hoàn toàn không phải trúng lớn. Nhưng thấy Joey vui mừng đến rơi nước mắt, như vậy đã đủ rồi.

Khi Hiyuki nhìn Joey vội vã cởi bỏ giáp da và mặc bộ giáp kim loại vào, cái bóng của cô lại khẽ lay động.

“Cảm ơn vì đã vất vả… Tổ nhện ăn thịt người sao? …Vậy thì chắc đó là đội chủ lực rồi.”

Trong mắt người ngoài, trông như Hiyuki đang tự lẩm bẩm. Joey nghiêng đầu khó hiểu.

“Có chuyện gì vậy?”

“Không có gì. Ta cảm nhận được đội của cậu đang tiến gần lối vào. Cậu định làm gì? Boss ở đây sẽ hồi sinh sau 15 phút. Nếu muốn hội nhóm và đánh lại, cậu nên đăng ký bản thân trước tại ma pháp trận dịch chuyển phía sau.”

“Ra vậy. Tôi sẽ làm thế rồi quay lại. Còn cô thì sao?”

Giờ mới nhớ ra việc hỏi tại sao cô ấy lại ở đây thì hơi trễ, Joey vừa nói vừa kiểm tra độ vừa vặn của bộ giáp mới.

“Ta có việc ở tầng dưới, nên sẽ đi xuống. Chúng ta chia tay tại đây.”

Hiyuki khẽ nhún vai.

“Ừ, bảo trọng.”

“Cậu cũng vậy.”

Sau lời chào đơn giản, cả hai cùng bước về phía lối đi phía trước.

Ở cuối hành lang, trong một căn phòng nhỏ, Joey đặt tay lên tinh thạch trung tâm của ma pháp trận, xác nhận đăng ký mana. Hiyuki thì quay người về phía cầu thang dẫn xuống tầng tiếp theo.

“Tôi quay lại trước khi boss hồi sinh.”

“Cẩn thận nhé.”

Nghĩ rằng Joey giờ đã biết cách sử dụng Ma Kiếm, Hiyuki vẫy tay chào khi cậu chạy đi.

“Gặp lại sau!”

Joey vẫy tay đáp lại, bước chân đầy phấn chấn trên đường quay về.

“Joey tiến bộ thật nhanh. Không biết những người khác đã trưởng thành đến mức nào rồi nhỉ?”

Mang theo sự tò mò ấy, Hiyuki cũng bước xuống mê cung với tâm trạng nhẹ nhõm.

Chỉ là—trùng hợp thay—Joey, sau khi đã tiêu cạn MP trong trận đánh trước, đã tự đẩy mình vào thế không phòng bị khi cố sử dụng lại cùng một kỹ năng và thất bại. Kết quả là cậu bị con Golem đấm đánh trúng, học được một bài học vô cùng quý giá.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Mê cung của Công Chúa