KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2892

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9622

Tập 01: - Chương 050: Con Voi Trong Phòng

Chương 050: Con Voi Trong Phòng

Sáng sớm hôm sau, tin tức Leo tuyên bố tranh cử chiếm trọn trang nhất của mọi tờ báo tại Pittsburgh.

Tờ Nhật báo Pittsburgh chạy một dòng tít khá trung lập: “Người hùng cộng đồng thách thức Thị trưởng đương nhiệm: Cuộc chiến Pittsburgh khai hỏa sớm”.

Trong khi đó, truyền thông cánh hữu bắt đầu đợt công kích đầu tiên vào Leo. Họ khắc họa Leo như một gã xã hội chủ nghĩa nguy hiểm, một kẻ đầy dã tâm đang âm mưu biến Pittsburgh thành sân sau cho những mục đích đen tối.

Tại trụ sở tranh cử của Thị trưởng Cartwright, không khí nặng nề như chì.

Văn phòng nằm trên tầng cao nhất của tòa cao ốc chọc trời trung tâm thành phố, nơi có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ đường chân trời Pittsburgh. Nhưng lúc này, chẳng ai còn tâm trí đâu mà ngắm cảnh.

Scott Reed, quản lý tranh cử của Cartwright, cùng dàn cố vấn cốt cán đang họp khẩn cấp. Chủ đề duy nhất trên bàn nghị sự: Đối phó thế nào với kẻ thách thức bất ngờ trỗi dậy - Leo Wallace.

“Chúng ta phải lập tức phát động tấn công truyền thông tổng lực!” Scott Reed đi đi lại lại trong phòng họp, dáng vẻ kích động.

“Phải định hình hắn ta là một kẻ ngoại đạo gặp thời, một gã chỉ biết diễn trò chứ không có lấy một ngày kinh nghiệm quản lý thực tế!”

“Phải nói cho tầng lớp trung lưu biết tất cả những gì thằng nhãi đó làm được đều nhờ khoản quỹ liên bang mà hắn lừa được từ đám bạn bè xã hội chủ nghĩa ở Washington!”

“Phải nhấn mạnh tư tưởng chính trị cấp tiến và nguy hiểm của hắn! Phải dọa cho dân chúng sợ, nếu để hắn đắc cử, Pittsburgh sẽ biến thành một Detroit thứ hai!”

Thị trưởng Cartwright ngồi ở ghế chủ tọa, rít xì gà, im lặng không nói.

Sự tự tin thường ngày của ông ta đã vơi đi ít nhiều. Những lần đụng độ với Leo trong vài tháng qua, đặc biệt là vụ phóng hỏa khiến ông ta “mất cả chì lẫn chài”, đã gieo vào lòng ông ta nỗi sợ hãi sâu sắc về chàng trai trẻ này.

“Scott, mấy cái đó tôi biết cả rồi,” Cartwright lên tiếng. “Nhưng các anh phải tìm cho tôi những bê bối thực sự chí mạng để đánh chết hắn, chứ không phải mấy đòn gãi ngứa về ý thức hệ.”

“Bằng mọi giá, phải chôn vùi hắn ngay trong cuộc bầu cử này!”

Ở đầu bên kia thành phố, trong căn lán văn phòng nơi công trường, không khí lại hoàn toàn trái ngược.

Không có sự lo âu hay ngột ngạt, chỉ có ý chí chiến đấu sục sôi của một đội quân sắp ra trận.

Ngay đêm tuyên bố tranh cử, đội ngũ của Leo lập tức chuyển sang trạng thái thời chiến.

Trong tâm trí Leo, Roosevelt đang đưa ra lời huấn thị cuối cùng trước giờ khai hỏa.

“Tốt lắm con trai. Phát súng mở màn rất đẹp.”

“Nhưng hãy nhớ kỹ, từ giờ phút này, chúng ta sẽ phải đối mặt với một cuộc tổng tấn công toàn diện, có hệ thống và không từ thủ đoạn.”

“Một chiến dịch tranh cử thị trưởng kéo dài giống như trận tranh đai vô địch quyền anh hạng nặng mười hai hiệp. Lợi thế hiệp đầu chẳng nói lên điều gì cả. Mấu chốt là ai trụ vững đến hiệp cuối cùng mà không bị đối thủ hạ đo ván.”

Dưới sự chỉ đạo của Roosevelt, Leo bắt đầu phân công tác chiến giai đoạn một cho toàn đội.

Karen Miller lập tức nhập vai. Dựa trên phản ứng của truyền thông và công chúng tại buổi lễ hôm qua, cùng dữ liệu dư luận mới nhất, bà ta nhanh chóng vạch ra chiến lược cốt lõi.

“Leo, mục tiêu giai đoạn một rất rõ ràng,” Karen chỉ vào biểu đồ dữ liệu trên laptop. “Chúng ta phải củng cố và mở rộng lợi thế tuyệt đối trong nhóm cử tri nòng cốt là công nhân da trắng cổ cồn xanh.”

“Sau đó, lập tức tiến hành thâm nhập chiến lược vào hai nhóm cử tri yếu nhất của chúng ta. Các gia đình trung lưu vùng ngoại ô và cộng đồng các sắc dân thiểu số trong nội đô.”

Ethan Hawke thì phân phát bản Sách trắng Chính sách dày cộm cho mọi người.

“Tôi đã hệ thống hóa toàn bộ kinh nghiệm thành công tại công trường số 3 thành một bộ tài liệu chính sách hoàn chỉnh với tên gọi Tái thiết Pittsburgh: Sách trắng phát triển đô thị từ Nhân dân.”

“Tài liệu này sẽ là hạt nhân cho mọi hoạt động tuyên truyền sắp tới. Gửi nó cho mọi tòa soạn, các tổ chức cộng đồng, các KOLs tại Pittsburgh. Phải để họ thấy chúng ta không chỉ có nhiệt huyết, mà còn có một bộ phương án toàn diện và khả thi để quản trị thành phố này.”

Nhóm của Sarah, ngay khi Leo tuyên bố tranh cử, đã kích hoạt cổng quyên góp nhỏ lẻ trên website chính thức với khẩu hiệu: “Một đô la để cùng Leo Wallace thay đổi Pittsburgh”.

Chỉ trong giờ đầu tiên, số tiền quyên góp từ người dân thành phố đã vượt mốc 50.000 đô la.

Còn Frank, ông bắt đầu cải tổ Đội Tiên phong Công nhân hàng trăm người thành một biệt đội gõ cửa thiện chiến nhất trên toàn Pittsburgh.

Hai cỗ máy tranh cử khổng lồ, vào ngày này, cùng lúc rồ ga.

Cuộc chiến khốc liệt định đoạt vận mệnh của Pittsburgh chính thức khai màn.

Tuần đầu tiên sau tuyên bố tranh cử.

Tại trụ sở tranh cử của Leo, cuộc họp chiến lược toàn thể đang diễn ra.

Không khí trong phòng họp rất sôi nổi.

Karen đứng trước màn hình máy chiếu, công bố dữ liệu thăm dò nội bộ đầu tiên vừa nhận được.

“Thưa các vị, khởi đầu như mơ,” giọng Karen phấn khích. “Sau tuyên bố tranh cử, tỷ lệ ủng hộ của Leo vọt lên 30%. Trong khi đó, Cartwright tụt xuống dưới 40%. Khoảng cách hai bên chỉ còn chưa đầy 10 điểm phần trăm.”

“Điều này chứng tỏ đà tăng trưởng của chúng ta rất mạnh. Cửa thắng hoàn toàn rộng mở.”

Ethan Hawke thì phát cho mọi người bản Sách trắng chính sách đã được mở rộng lên cả trăm trang.

“Nhóm chính sách đã hoàn thiện thiết kế cho mọi lĩnh vực.” Ethan nói. “Từ tuần sau, kênh Trái tim Pittsburgh sẽ tung ra chuỗi video giải thích chính sách mỗi ngày, trình bày một cách hệ thống bản thiết kế toàn diện của Leo trong việc quản trị thành phố này cho người dân.”

Frank và Sarah cũng lần lượt báo cáo tiến độ khả quan ở mảng vận động thực địa và truyền thông.

Cả nhóm chìm đắm trong sự lạc quan.

Nhưng Leo đột ngột đứng dậy, cắt ngang bầu không khí ấy. Anh đi đến bảng trắng, cầm bút dạ viết thật đậm lên đó một cái tên.

Douglas Morganfield.

“Các vị, nãy giờ chúng ta bàn nát nước về chiến thuật của phe ta, nhưng lại lờ đi con voi to nhất trong phòng.”

Mặt Leo đanh lại.

“Tôi biết, tôi từng nói với mọi người Morganfield hứa sẽ giữ thái độ trung lập thiện chí trong cuộc bầu cử này. Nhưng chúng ta không được phép ngây thơ tin vào điều đó.”

“Lời hứa miệng là thứ rẻ rúng nhất. Chỉ cần Cartwright cam kết đủ lợi ích, Morganfield chắc chắn sẽ quay lại ủng hộ ông ta.”

“Đừng quên, lão ta cũng đã chống lưng cho Cartwright bao nhiêu năm nay rồi.”

Frank hừ mũi.

“Tin lời con cáo già đó thì thà tin lợn nái biết leo cây!”

Karen tiếp lời: “Leo nói đúng. Đây là vấn đề cốt tử. Nếu phút chót Morganfield dốc toàn lực cứu Cartwright, mọi lợi thế của chúng ta sẽ bốc hơi.”

“Tập đoàn truyền thông của lão sẽ nã pháo bôi nhọ 24/7. Tiền của lão sẽ thuê đội quân vận động đông gấp mấy lần chúng ta. Ảnh hưởng của lão trong giới kinh doanh Pittsburgh sẽ bóp nghẹt mọi hoạt động gây quỹ của chúng ta.”

Leo nhìn quanh phòng, rồi cất tiếng hỏi Roosevelt trong tâm trí.

“Thưa Tổng thống, chúng ta rõ ràng có sự ủng hộ của đông đảo nhân dân. Nhưng tại sao chỉ một mình Morganfield, một tên tư bản núp trong bóng tối, lại khiến chúng ta ngạt thở đến thế?”

“Chẳng lẽ trước sức nặng của đồng tiền, ý chí của hàng vạn người lại mong manh thế sao? Chúng ta thực sự không thể dùng dân ý để đánh bại con quái vật tư bản đó sao?”

Đó không hẳn là câu hỏi, mà là một lời than vãn về sự bất công.

Giọng Roosevelt vang lên, trầm hùng và sâu sâu lắng.

“Con trai ạ, cậu hỏi ta về sức mạnh của đồng tiền ư?”

“Vậy thì, để ta đưa cậu đi xem một cuộc chiến. Cuộc chiến mà Tiền bạc, Dối trá và Thù hận đã liên thủ hòng siết cổ Chính sách Mới của ta.”

Ý thức của Leo bị hút đi trong tích tắc. Anh thấy mình đang lơ lửng trên bầu trời nước Mỹ năm 1936, nhìn xuống lục địa rộng lớn nhưng đang bị chia rẽ sâu sắc.

“Mùa thu năm ấy, đối thủ của ta là Thống đốc bang Kansas, Alf Landon. Bản thân ông ta chỉ là một người Cộng hòa bình thường. Nhưng đứng sau lưng ông ta là sự tập hợp của toàn bộ Quyền lực và Của cải của nước Mỹ, là những gã khổng lồ bị Chính sách Kinh tế Mới của ta chạm vào miếng bánh.”

Góc nhìn của Leo xuyên qua những bức tường vật chất, lọt vào một câu lạc bộ tư nhân xa hoa trên đại lộ Park, New York.

Trong làn khói xì gà mờ ảo, ánh đèn chùm pha lê rọi xuống những dòng họ hiển hách nhất lịch sử Hoa Kỳ. Người thừa kế gia tộc DuPont, đối tác ngân hàng Morgan, ông trùm đế chế Rockefeller, cha đẻ của hãng xe hơi Ford...

Họ vây quanh một chiếc bàn tròn khổng lồ, trên đó trải tấm bản đồ nước Mỹ. Họ đang dùng khối tài sản hàng tỷ đô la để dệt nên một tấm lưới thiên la địa võng vây bắt Roosevelt.

“Đó là một cuộc chiến không cân sức,” giọng Roosevelt vang vọng.

“90% báo chí trên toàn quốc, từ tờ New York Herald Tribune ở bờ Đông đến Los Angeles Times ở bờ Tây, đều trở thành pháo đài nã đạn vào ta.”

“Bài xã luận mô tả ta như một con quỷ âm mưu thiết lập chế độ độc tài. Tranh biếm họa vẽ ta thành quái vật.”

Bên tai Leo vang lên tiếng gầm rú của hàng vạn cỗ máy in hoạt động hết công suất. Hàng ngàn tấn giấy biến thành đội quân được vũ trang bằng sự dối trá và nỗi sợ hãi, vận chuyển đến từng thị trấn, từng làng quê của đất nước này.

“Chúng mua đứt các khung giờ vàng trên sóng phát thanh.”

“Mỗi khi màn đêm buông xuống, hàng triệu gia đình Mỹ quây quần bên chiếc radio, thứ họ nghe được là những đòn tấn công chính trị được biên kịch tinh vi, sặc mùi đe dọa.”

Leo nghe thấy những âm thanh đó.

Một giọng nam đầy uy quyền đang lập luận hùng hồn cho thính giả rằng chương trình An sinh Xã hội của Chính sách Mới sẽ triệt tiêu tinh thần phấn đấu cá nhân của người Mỹ, dẫn đất nước đến chỗ phá sản ra sao. Một giọng nữ đầy lo âu than thở rằng các công trình công cộng của Chính sách Mới đang lãng phí tiền thuế xương máu, sẽ khiến chồng bà thất nghiệp.

“Các cuộc mít tinh tranh cử của họ giống như những lễ hội Carnival hoành tráng. Họ dùng heo quay miễn phí và bia tươi không giới hạn để lôi kéo những người thất nghiệp đang đói khát.”

“Họ dựng sân khấu khổng lồ, mời những ngôi sao Hollywood và vận động viên thể thao nổi tiếng nhất thời bấy giờ đến đứng chung với ứng viên của họ.”

Leo nhìn thấy những cảnh tượng đó.

Tại Ohio, tại Pennsylvania, trong những sân vận động khổng lồ của các bang dao động, biển người mênh mông. Dân chúng một tay cầm xúc xích miễn phí, một tay vẫy biểu ngữ chống Roosevelt. Họ có thể chẳng quan tâm chính trị, họ đến vì bữa ăn no và màn trình diễn miễn phí.

“Bằng tiền, chúng tạo ra một ảo ảnh giả tạo rằng ‘Cả thế giới đều đang chống lại Roosevelt’,” giọng Roosevelt trầm xuống.

“Mục đích của chúng là bẻ gãy ý chí của những người ủng hộ ta. Chúng muốn mỗi người dân ủng hộ Chính sách Mới cảm thấy mình thật cô độc, cảm thấy mình đang đứng về phía sai lầm của lịch sử.”

“Đó là giai đoạn đen tối nhất trong sự nghiệp chính trị của ta.”

“Mỗi ngày ta nhận được thư từ khắp nơi. Những người nông dân, công nhân từng ủng hộ ta viết thư hỏi: ‘Thưa Tổng thống, chúng ta có đang làm đúng không? Tại sao ai cũng bảo ngài sai?’”

“Nhưng cuối cùng, ta đã thắng.”

“Và thắng với tỷ số áp đảo nhất lịch sử bầu cử Hoa Kỳ.”

Trước mắt Leo hiện lên bản đồ phiếu đại cử tri kết quả cuối cùng.

Trừ hai bang Maine và Vermont, toàn bộ bản đồ nước Mỹ được nhuộm kín bởi màu xanh Dân chủ.

“Cậu biết vì sao không, Leo?”

“Bởi vì tiền bạc có thể tạo ra ảo ảnh, nhưng nó không thể thay đổi nỗi đau hiện thực.”

“Bởi vì cuộc Đại Suy Thoái đó khiến người dân Mỹ đau quá rồi. Họ mất việc, mất nông trang, mất sạch tiền tiết kiệm cả đời.”

“Chính sách Mới của ta tuy chưa hoàn hảo, tuy bị giới siêu giàu phản đối, nhưng nó mang lại tiền cứu tế thực sự cho những người tuyệt vọng, mang lại việc làm sờ thấy được, mang lại hy vọng được sống tiếp.

“Nhân dân đã dùng lá phiếu của mình để đập tan đế chế dối trá được xây bằng tiền.”

“Tuy nhiên, cậu phải nhớ đó là cuộc chiến đặc biệt trong bối cảnh lịch sử đặc biệt.”

“Nếu không có cuộc khủng hoảng khổng lồ đó, nếu nỗi đau của nhân dân chưa chạm đến tột cùng, thì cuộc chiến dư luận bị đồng tiền chi phối đó, chưa chắc ta đã thắng.”

Leo choàng tỉnh khỏi dòng hồi ức lịch sử bi tráng.

Dòng thác tiền bạc có thể bóp méo hiện thực, tạo ra ảo giác, dìm chết chân lý. Nhưng cuối cùng, chỉ có sức mạnh bắt rễ từ nỗi đau và hy vọng chân thực của nhân dân mới có thể phá vỡ con đê giả dối kia.

Leo nhìn gương mặt lo âu của các thành viên trong đội. Anh hiểu rõ, trước khi bàn bất cứ chiến thuật cụ thể nào, phải giải quyết bài toán tử thần này trước.

Anh đưa ra quyết định.

“Được rồi mọi người,” Leo nói. “Từ giờ phút này, chúng ta phải chuẩn bị cho kịch bản tồi tệ nhất.”

“Chúng ta hãy giả định rằng Douglas Morganfield sẽ dốc toàn bộ tài lực, không tiếc bất cứ giá nào để giúp Cartwright tái đắc cử trong giai đoạn tới.”

“Dưới tiền đề đó, chúng ta hãy cùng nhau diễn tập xem, trận chiến này rốt cuộc chúng ta phải đánh thế nào.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!