Chương 056: Đôi Mắt Bị Chọc Mù
Chỉ còn chưa đầy ba tháng nữa là đến ngày bỏ phiếu sơ bộ của Đảng Dân chủ.
Tại đại bản doanh tranh cử của Leo, Karen Miller ngồi chính giữa phòng, tay năm tay mười điều phối tổ thăm dò dư luận và nhóm phân tích dữ liệu. Ở góc phòng, Frank đang gào vào điện thoại để sắp xếp lịch trình quét phố ngày mai tại khu Bắc. Sarah thì đeo tai nghe, mắt dán vào ba màn hình cùng lúc, ngón tay múa trên bàn phím để trả lời bình luận mạng xã hội.
Mọi thứ tưởng chừng như đang vận hành trơn tru hoàn hảo.
Cho đến khi Ben, cậu thực tập sinh phụ trách nhập liệu, hét lên một tiếng kinh hoàng.
“Karen! Có biến rồi! Không vào được hệ thống VAN nữa! “
Tiếng hét thất thanh cắt đứt mọi âm thanh ồn ào trong phòng.
Tất cả dừng tay, đồng loạt quay đầu nhìn về phía chiếc máy trạm trong góc.
Karen Miller phản ứng nhanh nhất. Bà ta quẳng cây bút, lao đến sau lưng Ben.
“Sao thế? Rớt mạng hả?”
“Không... không phải mạng.” Giọng Ben run rẩy. “Nó báo tài khoản của em bị khóa.”
Karen đẩy Ben ra, tự mình ngồi vào ghế. Bà ta nhập tài khoản quản trị viên và mật khẩu của mình – chìa khóa quyền lực cao nhất của cả đội ngũ tranh cử.
Enter.
Màn hình chớp nháy.
Giao diện quen thuộc với những thanh dữ liệu xanh và bản đồ bầu cử không hiện ra. Thay vào đó là một hộp thoại màu đỏ chói mắt với dòng chữ đen lạnh lùng.
“CẢNH BÁO: QUYỀN TRUY CẬP CỦA BẠN ĐÃ BỊ TẠM NGƯNG.”
Bên dưới là dòng chú thích nhỏ.
“Lý do: Căn cứ Tu chính án số 14 của Điều lệ Tuân thủ Dữ liệu của Ủy ban Quốc gia Đảng Dân chủ, quy định về ‘Đánh giá an ninh cổng dữ liệu bên thứ ba’, tài khoản này bị nghi ngờ có hành vi thao tác vi phạm an toàn dữ liệu nghiêm trọng. Hiện đang được Ủy ban Dân chủ Quận Allegheny tiến hành rà soát an ninh nội bộ. Mọi thắc mắc xin liên hệ quản trị viên.”
Karen trân trối nhìn dòng chữ, đôi mày nhíu chặt lại.
Là một quản lý chiến dịch dạn dày sương gió, bà ta từng đối mặt với đủ loại chiêu trò từ bôi nhọ, đứt gãy nguồn vốn, cho đến bê bối tình ái của ứng viên. Nhưng tình huống này mang một mùi nguy hiểm khác hẳn.
Leo bước tới, đứng sau lưng bà ta.
“Karen, sao vậy?”
Karen xoay ghế lại, nhìn Leo, hít một hơi thật sâu.
“Chúng ta mất quyền truy cập hệ thống VAN rồi.”
“Hệ thống VAN...” Leo lẩm bẩm.
Anh nhớ lại tập tài liệu vỡ lòng ngày đầu tiên tìm hiểu về bầu cử thị trưởng.
VAN – viết tắt của Voter Activation Network (Mạng lưới Kích hoạt Cử tri) – là cơ sở dữ liệu khổng lồ do Ủy ban Quốc gia Đảng Dân chủ xây dựng.
Hệ thống đó lưu trữ hồ sơ của mọi cử tri Dân chủ đã đăng ký tại Pittsburgh.
Tên tuổi, địa chỉ, số điện thoại.
Lịch sử bỏ phiếu trong quá khứ: Họ đi bầu sơ bộ hay chỉ bầu Tổng thống?
Quan điểm của họ về kiểm soát súng, về môi trường, thậm chí chi tiết đến mức nhà họ có nuôi chó không, đặt mua tạp chí gì, lần trước quyên góp cho ai.
Toàn bộ chiến lược tranh cử Leo vạch ra, từ việc đội quân của Frank gõ cửa nhà ai, gọi điện cho ai, đến việc phát tờ rơi nào cho khu phố nào... tất cả đều dựa trên dữ liệu từ VAN.
Tin dữ lan ra, căn phòng chìm vào tĩnh lặng rợn người.
Ai cũng hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Đây không phải lỗi kỹ thuật. Đây là một phát đạn bắn tỉa chính xác.
“Là Cartwright.” Frank rít qua kẽ răng. “Ngoài thằng khốn đó ra thì không còn ai vào đây nữa.”
Karen gật đầu: “Ủy ban Dân chủ Quận Allegheny, tức là Đảng bộ địa phương, nắm quyền quản trị viên cấp địa phương của hệ thống VAN. Chủ tịch ủy ban là bạn nhậu lâu năm của Cartwright.”
“Họ dùng cái cớ vi phạm an toàn để khóa chết tài khoản chúng ta. Đợi đến khi cái quy trình rà soát nội bộ kia xong xuôi thì bầu cử sơ bộ cũng tàn cuộc rồi.”
“Đây là lợi dụng quy tắc để gian lận hợp pháp.”
Leo cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến. Anh như nhìn thấy Cartwright đang ngồi trong văn phòng sang trọng, lắc lư ly rượu vang, nhếch mép cười nhạo nhìn cảnh hỗn loạn bên này.
Mọi ánh mắt trong phòng đổ dồn về phía Leo. Anh là thủ lĩnh, anh phải có giải pháp. Nhưng lúc này, anh hoàn toàn tay trắng.
Trong vô thức, Leo toan cất tiếng gọi cái tên ấy trong tâm trí. Cái tên của người thầy luôn soi đường chỉ lối mỗi khi anh rơi vào tuyệt vọng. Nhưng rồi, anh nghiến chặt răng, quyết liệt nuốt trôi lời cầu cứu đã chực trào ra nơi đầu môi.
Không thể hễ gặp khó là kêu cứu.
Nếu chút rào cản hành chính này cũng không vượt qua nổi, nếu lúc nào cũng phải nhờ Roosevelt lau dọn tàn cuộc, thì anh lấy tư cách gì đòi quản lý cả một thành phố? Lấy tư cách gì vỗ ngực tự xưng mình giỏi hơn Cartwright?
Leo ép bản thân hít thở sâu, buộc bộ não phải khởi động lại, cố tìm một tia sáng trong thế cục bế tắc này.
Nhưng vô vọng. Sự bất lực như thủy triều, đợt sau cao hơn đợt trước, nhấn chìm tâm trí anh.
“Thưa Tổng thống...”
“Thả lỏng nào, con trai.”
Là giọng của Roosevelt.
“Ta biết cậu đang nghĩ gì. Cậu muốn tự mình gánh vác. Tốt lắm, thế chứng tỏ cậu có khí phách.”
“Nhưng cậu không cần phải tuyệt vọng vì cái trò mèo vụng về này, càng không cần cảm thấy trời sập.”
“Bởi vì trò này nghèo nàn ý tưởng quá thể.”
“Đúng là một lũ ngu xuẩn chẳng khá lên nổi!”
Giọng Roosevelt không hề có chút hoảng loạn nào.
“Leo, nhìn kỹ đi. Đây là kẻ thù của chúng ta.”
“Thế kỷ 21 rồi mà thủ đoạn của chúng vẫn y hệt cái thời Tammany Hall cách đây cả trăm năm!”
Leo hỏi trong đầu: “Tammany Hall? Cỗ máy chính trị tham nhũng đó sao?”
“Chính nó,” Roosevelt đáp. “Hồi ta mới chân ướt chân ráo vào nghề, chúng cũng chơi ta y như vậy.”
“Thời đó làm gì có máy tính, làm gì có internet, làm gì có cái hệ thống VAN chết tiệt kia.”
“Nhưng chúng nắm thùng phiếu, chúng nắm danh sách cử tri.”
“Đến ngày bầu cử, chúng sai côn đồ ném thẳng hòm phiếu của khu ủng hộ ta xuống sông Hudson.”
“Chúng thẳng tay gạch tên những cử tri ủng hộ ta khỏi danh sách đăng ký, hoặc lén lút đổi địa điểm bỏ phiếu sang một địa chỉ ma không tồn tại.”
“Thậm chí, chúng còn cho người chết đội mồ sống dậy đi bỏ phiếu, miễn là người chết đó lúc sống ủng hộ chúng.”
“Cartwright hiện tại chẳng khác gì Charles Murphy năm xưa. Chúng chỉ thay việc ném hòm phiếu xuống sông bằng một dòng lệnh đỏ lòm trên màn hình.”
“Chúng tưởng cắt đứt máy móc là cắt đứt được liên hệ giữa ta và nhân dân?”
“Chúng tưởng khóa được cơ sở dữ liệu là khóa được ý chí cử tri?”
“Không!”
Giọng Roosevelt trở nên đanh thép lạ thường.
“Máy móc có thể bị ngắt, nhưng con người thì vẫn sống!”
“Đằng sau dữ liệu không phải là tín hiệu điện tử vô tri, mà là những con người bằng xương bằng thịt!”
“Leo, nghe đây. Chúng đóng cửa chính, ta sẽ đục cửa sổ.”
“Chúng cấm ta dùng cơ sở dữ liệu của chúng? Tốt thôi, ta sẽ tự xây một cơ sở dữ liệu của riêng ta!”
“Bằng phương pháp nguyên thủy nhất, vụng về nhất.”
Leo mở bừng mắt. Phương án tác chiến đã hình thành.
“Mọi người, nghe tôi nói!”
Tiếng quát của Leo khiến căn phòng im bặt.
“Tôi biết tình hình rất tệ. Cartwright muốn chọc mù mắt chúng ta, muốn chúng ta vung tay loạn xạ trong bóng tối.”
“Nhưng ông ta quên mất một điều.”
“Dữ liệu không chỉ nằm trong cái máy chủ chết tiệt kia. Dữ liệu nằm trong tay chúng ta, nằm trong tim mỗi người dân chúng ta đã tiếp xúc suốt mấy tháng qua.
Anh quay sang Sarah.
“Sarah, anh muốn em xuất ngay toàn bộ dữ liệu tương tác của kênh Youtube Trái tim Pittsburgh. Ai từng like. Ai từng bình luận. Ai từng quyên góp. Lấy hết ID, nội dung bình luận ra. Lần này phải thu thập dữ liệu chi tiết hơn mọi đợt trước. Đó là danh sách ủng hộ viên cốt lõi đầu tiên của chúng ta.”
Sarah ngẩn người một giây, rồi lập tức gật đầu.
Leo chuyển sang Frank.
“Bác Frank, cháu biết bác có mấy món đồ cổ. Về nhà lôi cái rương dưới gầm giường ra. Cháu cần mấy chục cuốn sổ tay công đoàn ố vàng của bác. Cháu cần danh sách những anh em đã theo bác suốt ba mươi năm qua. Còn nữa, tìm bà Margaret. Bà ấy giữ sổ đăng ký cư dân nhận trợ giúp của trung tâm cộng đồng suốt hai mươi năm nay. Mang hết về đây!”
Frank vung mạnh nắm đấm đầy quyết tâm.
“Được! Mấy cái tên đó tao nhớ trong đầu, nhưng sổ sách thì đầy đủ hơn! Tao đi ngay!”
Cuối cùng, Leo nhìn Karen.
“Karen, tôi biết việc này nghe rất điên rồ và thiếu chuyên nghiệp.”
“Nhưng chúng ta sẽ dùng cách ngu ngốc nhất. Chúng ta sẽ gom dữ liệu mạng của Sarah, sổ tay công đoàn của Frank, sổ đăng ký của Margaret lại một chỗ.”
“Chúng ta sẽ dùng sức người, dùng đôi tay này, nhập liệu từng dòng một, đối chiếu từng cái tên một.”
“Ngay trong căn phòng này, ngay từ con số không, chúng ta sẽ tái thiết một hệ thống VAN của riêng mình!”
Karen nhìn vào đôi mắt rực lửa của Leo.
Bộ não bà ta chạy hết công suất, tính toán khả thi của kế hoạch điên rồ này.
Kết quả: Gần như bằng không.
Dùng mười mấy con người trong văn phòng này để nhập liệu thủ công thông tin của hàng chục ngàn cử tri?
Trong chiến tranh tranh cử hiện đại, đây là cách đánh của người vượn.
Hiệu suất cực thấp, tốn sức kinh khủng, sai số cao ngất ngưởng. Chút dữ liệu này so với quy mô bầu cử toàn thành phố còn chưa bằng muối bỏ bể.
Nhưng Karen không nói ra.
Bà ta nhìn quanh. Khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ của Frank, ánh mắt hoang mang của Sarah, và nỗi sợ hãi viết đầy trên mặt những thực tập sinh trẻ tuổi.
Cả trụ sở tranh cử đang đứng bên bờ vực sụp đổ. Nếu bây giờ bà ta phán một câu “Vô ích thôi, chúng ta chết là chắc”, thì đội ngũ này sẽ tan rã ngay trong đêm nay.
Trong tuyệt cảnh, hành động quan trọng hơn kết quả.
Leo không chỉ đưa ra một giải pháp vụng về, anh đang ném cho những kẻ sắp chết đuối một tấm ván gỗ.
Tấm ván ấy có thể bé tí, có thể chẳng giúp họ bơi qua sông, nhưng ít nhất nó cho người ta cái để bám víu, cái để làm, để sự bận rộn xua tan nỗi sợ hãi.
Chỉ cần guồng máy còn chạy, nhuệ khí sẽ còn.
Chính trị là thế, đôi khi tư thái quan trọng hơn thực tế.
Karen thở dài trong lòng. Bà ta quyết định cùng gã trai trẻ này điên một lần. Dù chỉ là để đêm nay trôi qua bớt phần thê lương hơn.
“Được rồi.”
Karen hít sâu, tháo đôi giày cao gót, đi chân trần trên sàn nhà. Bà ta vỗ tay bôm bốp: “Sếp đã ra lệnh thì cứ thế mà làm.”
Bà ta quay sang quát cậu thực tập sinh đang đờ đẫn.
“Ben! Đừng đứng như trời trồng thế! Vào kho lôi hết laptop dự phòng ra đây! Cái nào lên nguồn được thì mang hết ra!”
“Gọi pizza đi! Tôi muốn pizza xúc xích Ý cỡ đại! Năm cái... không, mười cái!”
“Cà phê nữa! Cà phê đen loại đậm nhất! Chúng ta cần caffeine, thật nhiều caffeine!”
“Đêm nay, không ai được ngủ!”
Theo mệnh lệnh của Karen, bầu không khí vốn ngưng trệ trong nháy mắt lưu chuyển trở lại.
Nỗi tuyệt vọng nhường chỗ cho sự tất bật, và cả trụ sở tranh cử lại một lần nữa sôi sục khí thế.
Frank trở về rất nhanh, vai bê hai thùng các tông lớn chứa đầy những cuốn sổ tay đóng gáy lò xo bìa da sờn rách, giấy ố vàng. Đó là danh sách hội viên công đoàn thép Pittsburgh trong ba mươi năm qua.
Từng trang giấy chi chít tên tuổi, địa chỉ, số điện thoại viết tay. Có chỗ chữ đã mờ, có trang loang lổ vết dầu mỡ và vết cà phê. Nhưng mỗi cái tên trên đó là một người thợ thép đã đổ mồ hôi và máu cho thành phố này.
Bên phía Sarah, máy in hoạt động hết công suất, rè rè nhả ra hàng ngàn trang Excel dữ liệu tương tác của 50.000 người đăng ký kênh Trái tim Pittsburgh.
Bà Margaret cũng mang đến những cuốn sổ điểm danh hoạt động cộng đồng dày cộm.
Hơn chục tình nguyện viên trẻ tuổi quây quần bên chiếc bàn họp khổng lồ. Giấy tờ chất cao như núi trước mặt họ.
Không khí trong phòng đặc quánh mùi thuốc súng của cuộc chiến gian truân mà không khoan nhượng.
“Họ tên: John Smith. Địa chỉ: 402 Đại lộ Liberty. Nghề nghiệp: Thợ hàn nghỉ hưu. Ghi chú: Bạn cũ của Frank, ủng hộ nhiệt thành.”
“Họ tên: Emily Chen. Địa chỉ: 15 Phố Pine. Ghi chú: Mạnh thường quân của kênh, nhắn muốn cải thiện giáo dục cộng đồng.”
Từng dòng dữ liệu được chắt lọc thủ công, nhập vào cơ sở dữ liệu thô sơ mới lập.
Leo cũng gia nhập đội quân nhập liệu. Nhìn những cái tên lướt qua, anh như thấy những gương mặt sống động hiện lên.
Cơ sở dữ liệu có thể bị cắt, nhưng con người vẫn còn đó.
Tuy nhiên, thực tế vẫn tàn khốc.
Dù đã dốc toàn lực, tốc độ nhập liệu thủ công vẫn quá chậm so với nhu cầu của chiến dịch.
Vài giờ trôi qua, họ mới chỉ xử lý được chưa đầy hai ngàn thông tin cử tri hợp lệ. Trong khi Pittsburgh có hàng trăm ngàn cử tri.
Với tốc độ rùa bò này, đến ngày bỏ phiếu sơ bộ may ra mới xong, mà dữ liệu lại còn thiếu sót trầm trọng.
Cách làm thủ công này chỉ là liều thuốc giảm đau, không thể chữa trị tận gốc căn bệnh.
Đúng lúc này, Ethan Hawke bước tới bên cạnh Leo, đưa tay giữ chặt bàn tay đang gõ phím của anh.
“Leo, dừng lại đi.”
“Tinh thần này rất đáng quý, thật đấy, tôi rất nể phục anh vì nghĩ ra cách này.”
“Nhưng nó không giải quyết được vấn đề gốc rễ.”
“Cartwright đang dùng súng máy hạng nặng để quét, còn chúng ta đang ném đá đáp trả.”
“Chúng ta không thể thắng bằng cách làm trâu bò thế này được.”
Leo ngẩng đầu, nhìn vào mắt vị cố vấn tinh anh đến từ Washington.
“Vậy chúng ta còn cách nào? Đảng bộ địa phương nằm trong tay bọn họ rồi.”
“Leo, có số chuyện anh cần phải hiểu,” giọng Ethan bình tĩnh đến lạ. “Trên bản đồ chính trị đất nước này, không bao giờ chỉ có một con đường đi đến đích.”
“Hệ thống VAN là mạch máu chính thống của Đảng Dân chủ, được phân quyền quản lý cực kỳ nghiêm ngặt.”
“Tầng đáy là các ủy ban địa phương như Pittsburgh, trên nữa là Ủy ban bang Pennsylvania, và đỉnh là Ủy ban Quốc gia Đảng Dân chủ (DNC) tại Washington.”
“Trong hệ thống quan liêu chính thống đó, đúng là Cartwright đã dùng luật để bóp cổ anh.”
“Nhưng trong hai kỳ bầu cử Tổng thống gần đây, để đối phó với sự chèn ép của phe Kiến chế, phe Cấp tiến chúng tôi đã bí mật xây dựng một ‘Hệ thống Dữ liệu Bóng’hoàn toàn độc lập với hệ thống chính thống của DNC.”
Ý của Ethan quá rõ ràng là chúng ta có thể dùng “hệ thống bóng” này.
Trước bước ngoặt bất ngờ này, Leo không vội reo mừng. Anh nheo mắt lại, nhìn Ethan đầy dò xét.
“Ethan, anh vừa gọi cho Thượng nghị sĩ Sanders phải không?”
Ethan lắc đầu: “Không. Tôi chưa liên lạc với ngài Thượng nghị sĩ.”
“Nhiệm vụ của tôi chỉ có một, giúp anh vượt qua những cửa ải,” Ethan giải thích rành rọt. “Trước khi rời Washington, ngài Thượng nghị sĩ đã trao cho quyền hạn đầy đủ. Khi gặp rào cản hành chính chí mạng kiểu này, tôi có quyền huy động mọi nguồn lực cần thiết để dập lửa.”
Leo nhìn Ethan chằm chằm.
Anh không hoàn toàn tin lời Ethan nói.
“Thưa Tổng thống, ngài tin cậu ta không?” Leo hỏi trong tâm trí.
Giọng Roosevelt vang lên, mang theo chút ý vị hài lòng.
“Giỏi lắm, Leo.”
“Ánh mắt đó, thái độ hoài nghi đó chứng tỏ cậu đã bắt đầu trưởng thành rồi.”
“Cậu không còn là thằng ngốc ai nói gì nghe nấy nữa. Cậu bắt đầu tư duy như một chính trị gia thực thụ, biết soi xét động cơ sau lưng mỗi đồng minh.”
“Rất tốt. Hãy giữ sự cảnh giác đó, nó sẽ giúp cậu sống sót trong khu rừng này.”
Roosevelt ngừng một nhịp, rồi phân tích cục diện cho Leo.
“Còn chuyện Ethan có nói dối hay không, thực ra không quan trọng.”
“Nếu cậu ta nói dối, chứng tỏ Washington đang theo dõi sát sao tình hình ở đây, họ sốt sắng bảo vệ quân cờ là cậu.”
“Nếu cậu ta nói thật, chứng tỏ Sanders cực kỳ tin tưởng cậu ta, và họ đã lường trước tình huống này mà có sẵn phương án dự phòng.”
“Dù đằng nào thì kết quả vẫn thế. Cậu cần cái hệ thống dữ liệu đó để cứu mạng, và Ethan đang dâng nó tận miệng cậu.”
“Kẻ đang chết đói thì đừng bận tâm móng tay thợ làm bánh có sạch hay không. Ăn cho no bụng đã.”
“Nhận lấy đi, Leo. Còn Ethan có tâm địa gì, sau này có khối thời gian để kiểm chứng.”
Leo thu lại ánh mắt dò xét.
Mối nghi ngờ vẫn còn đó, nhưng bị anh tạm thời nén chặt xuống đáy lòng.
“Được,” Leo gật đầu với Ethan. “Đã có công cụ trong tay thì phải dùng.”
Ethan rút điện thoại, bấm số, bật loa ngoài và đặt xuống giữa bàn.
Chuông reo ba tiếng thì có người bắt máy.
“Ethan?” Đầu dây bên kia truyền tới giọng đàn ông trung niên trầm khàn. “Gọi muộn thế này, bên Pittsburgh xảy ra chuyện rồi sao?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
