Chương 052: Chiến Tranh Phi Đối Xứng
“Đám công ty tư vấn Washington có cử chuyên gia phân tích giỏi nhất đến đây ăn dầm nằm dề cả năm trời cũng không bao giờ hiểu được Pittsburgh,” Leo nói, ánh mắt quét qua mọi người trong phòng. “Bởi vì họ không phải người ở đây. Họ không ngửi thấy mùi rỉ sắt trong gió sông Monongahela, không nghe thấy tiếng chửi thề của lão thợ già trong quán rượu. Họ chỉ nhìn số liệu, còn chúng ta sống trong số liệu đó. Đó là lợi thế của chúng ta.”
Leo bước lại bảng trắng.
“Giờ hãy nhìn vào đối thủ.”
“Morganfield cung cấp tiền và độ phủ truyền thông toàn diện. Cartwright cung cấp quyền lực hành chính và mạng lưới lợi ích thâm căn cố đế. Đó là một liên minh Tư bản và Quyền lực cực kỳ kiên cố.”
“Họ kiểm soát mọi kênh truyền thông dòng chính, chiếm giữ mọi kho phiếu truyền thống của phe Kiến chế. Nếu chúng ta dại dột đua tiền quảng cáo tivi hay đua quy mô mít tinh với họ, chúng ta chết chắc.”
“Chúng ta phải tránh mũi nhọn, kéo chiến trường về nơi họ không nhìn thấy, hoặc khinh thường không thèm ngó tới. Chúng ta sẽ phát động một cuộc chiến tranh phi đối xứng ngay trong tầng lớp cộng đồng cơ sở nhất, và đánh sâu vào tận phòng khách của từng hộ gia đình.”
Leo cầm bút, vẽ vòng tròn đậm đầu tiên lên bảng.
“Kế hoạch 1. Người phụ trách Frank Kowalski.”
Mắt Frank sáng rực lên.
“Những khu vực công nhân của chúng ta, một tấc không đi, một ly không rời. Mục tiêu không chỉ là duy trì tỷ lệ ủng hộ cao, mà là đạt được tỷ lệ đi bầu kịch trần chưa từng có trong lịch sử Pittsburgh!”
“Cụ thể làm thế nào?” Frank hỏi.
“Quản lý theo ô bàn cờ,” Leo vẽ một lưới ô vuông lên bảng. “Chia nhỏ 5 khu dân cư nòng cốt thành từng ô nhỏ theo đơn vị khu phố. Mỗi ô cử một Ô trưởng là thành viên cốt cán của Đội Tiên phong.”
“Sau đó, chúng ta triển khai chiến dịch ‘Gõ cửa Ba lần’.”
“Lần một, bắt đầu từ tuần sau, cách bầu cử sơ bộ bốn tháng. Các Ô trưởng và tình nguyện viên sẽ gõ cửa từng nhà ủng hộ viên. Nhiệm vụ duy nhất là đảm bảo họ đã đăng ký cử tri Đảng Dân chủ, đủ tư cách bỏ phiếu sơ bộ, và trao tận tay cương lĩnh tranh cử của chúng ta.”
“Lần hai, cách bầu cử một tháng. Chúng ta gõ cửa lần nữa. Hỏi xem họ đã nhận được phiếu bầu qua thư chưa? Có biết địa điểm trạm bỏ phiếu chưa? Đồng thời mời họ tham dự tiệc nướng sân sau do chính tôi tổ chức tại khu phố để đối thoại trực tiếp.”
“Lần ba, lần quyết định, chính là ngày bỏ phiếu sơ bộ. Từ sáu giờ sáng khi phòng phiếu mở cửa, đội ngũ của chúng ta sẽ gõ cửa lần ba, gọi điện thoại, xác nhận từng người ủng hộ đã đi bầu chưa. Với những người già yếu, tàn tật hoặc bận đi làm, chúng ta sẽ tổ chức một đội xe tình nguyện, đón tận cửa, đưa đến phòng phiếu, rồi chở về tận nhà.”
“Gõ cửa 100 nhà, nói chuyện trực tiếp với 100 người, may ra có 50 người chịu bước vào phòng phiếu vì chúng ta. Trong bầu cử sơ bộ vốn có tỷ lệ đi bầu thấp, ai huy động được tối đa người của mình ra khỏi nhà, người đó thắng.”
Leo vẽ vòng tròn thứ hai.
“Kế hoạch 2. Tôi trực tiếp phụ trách.”
“Sự ủng hộ dành cho Cartwright ở các khu nhà giàu và khu thương mại trung tâm là khó lòng lay chuyển, đừng phí một phút nào ở đó. Nhưng với các cộng đồng thiểu số - nơi Cartwright dựa vào việc mua chuộc vài thủ lĩnh cộng đồng - mối liên kết đó rất lỏng lẻo.”
“Vì thế, chúng ta sẽ bỏ qua đám đầu sỏ đó, đi thẳng vào đối thoại với người dân thấp cổ bé họng nhất.
“Từ tuần sau, tôi sẽ dẫn một nhóm tình nguyện viên người thiểu số, mỗi tuần dành ít nhất ba buổi tối thâm nhập vào khu Hill District của người da màu và khu Brookline của người La-tinh. Chúng ta sẽ đến tiệm cắt tóc, quán ăn bình dân, sân bóng rổ, tiệm giặt ủi... để trò chuyện và lắng nghe tiếng lòng của cư dân.”
“Đồng thời mang theo bản thiết kế và hồ sơ chính sách Tái thiết Pittsburgh Giai đoạn 2 do Ethan soạn thảo. Văn bản này sẽ chỉ rõ cải tạo trường công lập nát ở Hill District và phố thương mại ở Brookline là dự án ưu tiên trong 100 ngày đầu nhậm chức của tôi. Đính kèm theo đó là dự toán ngân sách chi tiết và số lượng việc làm cụ thể cho người địa phương.”
“Chiến thuật rút củi đáy nồi này có thể chưa giúp chúng ta lật ngược thế cờ ngay, nhưng mục tiêu của ta không phải là thắng ở những cộng đồng này. Mục tiêu của chúng ta là phá hoại, làm giảm tỷ lệ bỏ phiếu cho Cartwright tại các kho phiếu truyền thống này. Chỉ cần cạy được 20% phiếu, hoặc khiến 30% cử tri c thất vọng về sự bất tài của Cartwright mà ở nhà không đi bầu, thì pháo đài của ông ta sẽ vỡ trận.”
Leo vẽ vòng tròn cuối cùng.
“Kế hoạch 3. Ethan và Sarah đồng phụ trách.”
“Nhóm sinh viên và trí thức trung lưu từng ủng hộ Alex Cortez, họ không quan tâm đường sá khu phố sửa thế nào. Thứ họ quan tâm là lý tưởng vĩ mô, là tương lai của thành phố. Chúng ta phải làm cho họ tin Leo Wallace không phải một kẻ mộng mơ sáo rỗng như Cortez, mà là một nhà thực tiễn biết biến lý tưởng tiến bộ thành hiện thực.”
“Ethan, tôi cần anh chắp bút, bắt đầu từ tuần sau, mỗi tuần đăng một bản Sách trắng Chính sách chuyên sâu về các vấn đề đô thị cụ thể của Pittsburgh trên kênh Trái tim Pittsburgh và các diễn đàn chính sách chính thống. Ví dụ như Đề án Chuyển đổi Năng lượng Xanh, Đề án Cải cách Cảnh sát và Tái thiết Niềm tin Cộng đồng, hay Đề án Ứng dụng Khoa học Dữ liệu để Tối ưu hóa Dịch vụ Đô thị, v.v... Chúng ta phải chứng minh sự áp đảo về mặt chuyên môn và tầm nhìn so với lối quản lý quan liêu cũ kỹ của Cartwright.”
“Sarah, em lo phần nhận diện và lập danh sách những người dẫn dắt dư luận tại Pittsburgh từ các blogger trẻ, giáo sư đại học, cho đến những thủ lĩnh phong trào xã hội. Anh và Ethan sẽ đích thân đối thoại sâu với họ một đối một trực tuyến hay gặp mặt trực tiếp, biến họ thành những tuyên truyền viên ngoại vi của chúng ta. Đồng thời, gửi thư mời chính thức đến Hội sinh viên Đại học Pittsburgh và Đại học Carnegie Mellon, thách thức Thị trưởng Cartwright tham gia tranh luận công khai về tương lai thành phố tại trường.”
“Tôi đảm bảo ông ta không dám nhận lời. Và chính sự hèn nhát đó sẽ là chiến thắng lớn của chúng ta.”
“Nhóm cử tri này tuy không đông nhất, nhưng sức ảnh hưởng dư luận của họ lại là lớn nhất. Chiếm được sự ủng hộ của họ là chiếm được cao điểm đạo đức trên truyền thông và mạng xã hội.
Sau cùng, Leo chốt lại việc phân bổ ngân sách cho toàn bộ chiến dịch.
“Chính vì vậy, 70% ngân sách sẽ dồn cho kế hoạch của Frank. Đảm bảo xe cộ, vật tư, cơm nước cho tình nguyện viên của đội quân mặt đất lúc nào cũng phải no đủ.”
“Trong 30% còn lại, 20% dùng cho kế hoạch của tôi, hỗ trợ tổ chức các hoạt động nhỏ và in ấn phẩm tuyên truyền tại các cộng đồng thiểu số. 10% cuối cùng cho nhóm Ethan và Sarah làm kinh phí chạy quảng bá online và nghiên cứu chính sách.”
“Chúng ta không đốt tiền đọ quảng cáo tivi với Morganfield. Mỗi đồng xu phải biến thành một bước chân của tình nguyện viên, thành một tờ rơi đến tay người đọc, thành một cái bắt tay với cử tri.”
Bản kế hoạch tranh cử mang tên “Chiến tranh Nhân dân” được vạch ra dưới sự cố vấn của Roosevelt hiện lên rõ mồn một, mạch lạc và chặt chẽ từng mắt xích.
Mọi thành viên trong đội ngũ đều cảm thấy máu nóng đang sôi sục trong huyết quản. Họ đã nhìn thấy con đường dẫn đến chiến thắng trong cuộc chiến tưởng chừng như vô vọng này.
Karen Miller nhìn bản đồ tác chiến đan xen chằng chịt trên bảng trắng, lớp mặt nạ lạnh lùng chuyên nghiệp trên gương mặt Karen Miller bắt đầu rạn nứt. Bộ não bà ta chạy hết công suất, đối chiếu từng chi tiết trong kế hoạch của Leo với kinh nghiệm mười lăm năm xương máu trong nghề. Sự huy động mặt đất của Frank, chiến thuật chia rẽ của Leo, cuộc chiến giành cao điểm dư luận của Ethan và Sarah.
Bà ta cứ ngỡ mình bị đày đến chiến trường khỉ ho cò gáy để làm bảo mẫu cho một gã trai mơ mộng. Nhưng lúc này đây bà ta nhận ra mình đã lầm. Bà ta đang tận mắt chứng kiến sự ra đời của một kỳ tích.
Được trực tiếp tham gia vào một chiến dịch kinh điển lấy yếu thắng mạnh đủ để ghi vào sách giáo khoa tranh cử khiến cảm giác hưng phấn đã lâu lắm rồi lại lần nữa lan tỏa khắp người bà.
Khi mọi người định giải tán để bắt tay vào việc, Leo bỗng lên tiếng:
“Tất cả kế hoạch này đều dựa trên giả định tồi tệ nhất là Morganfield sẽ tất tay cho Cartwright.”
“Nhưng trước khi dốc toàn bộ vốn liếng vào cuộc trường chinh này, tôi cần xác nhận giả định đó một lần cuối cùng.”
“Tôi sẽ đi gặp Douglas Morganfield một lần nữa. Tôi muốn tận mắt xem cán cân trong lòng lão đang nghiêng về bên nào.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
