KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: - Chương 054: Giá Trị Độc Bản

Chương 054: Giá Trị Độc Bản

Morganfield vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, buông một câu: “Nói tiếp đi.”

Leo bắt đầu trình bày cô đọng những ý tưởng cốt lõi về “Kế hoạch mở rộng Cảng nội địa Pittsburgh” từ bản Sách trắng của Ethan.

“Thưa ông Morganfield, Pittsburgh sở hữu ba tuyến đường thủy vàng, đó là ưu thế trời ban lớn nhất của thành phố này.

“Nhưng mấy chục năm qua, cơ sở hạ tầng cảng của chúng ta đã xuống cấp trầm trọng, hiệu suất vận tải thấp kém, tụt hậu xa so với các đối thủ vùng Ngũ Đại Hồ.”

“Kế hoạch của tôi rất đơn giản. Thông qua một cuộc đại tu nâng cấp hiện đại hóa, tái thiết Pittsburgh trở thành trung tâm logistics nội địa tối quan trọng của thung lũng sông Ohio.”

“Chúng ta sẽ khơi thông luồng lạch để đón tàu trọng tải lớn; nâng cấp toàn diện cơ sở vật chất bến bãi, đưa vào hệ thống xếp dỡ container tự động hóa tối tân; và xây dựng tuyến đường sắt chuyên dụng đấu nối trực tiếp vào cảng, thực hiện kết nối liền mạch đường thủy - đường sắt.”

“Một khi kế hoạch này hoàn thành, chi phí logistics cho mọi hàng hóa xuất từ Pittsburgh ra thế giới, cũng như mọi nguyên vật liệu từ thế giới nhập về Pittsburgh, đều sẽ giảm sâu.”

Trong mắt Morganfield lóe lên tia sáng, nhưng rất nhanh vụt tắt.

“Một kế hoạch không tồi, Leo. Thực tế là vài năm trước, Cartwright cũng từng vẽ ra cho ta viễn cảnh tương tự.”

“Nhưng rốt cuộc nó vẫn chỉ nằm trên giấy. Vì muốn làm được, cần một núi tiền và một quá trình điều phối chính trị phức tạp đến điên đầu.”

“Thằng ngu Cartwright không làm nổi, cậu dựa vào đâu mà tin mình làm được?”

Đây là câu hỏi quyết định. Nếu không trả lời được, mọi lời hứa của Leo chỉ là gió thoảng mây bay.

“Bởi vì tôi có ba thứ mà Thị trưởng Cartwright cả đời này không mơ tới được,” Leo đáp.

“Thứ nhất, tôi lấy được tiền cần thiết cho dự án từ Washington.

“Lỗ hổng tài chính lớn nhất của kế hoạch mở rộng cảng nội địa này là làm sao xin được khoản ngân sách đối ứng khổng lồ từ Đạo luật Đầu tư Cơ sở hạ tầng Quốc gia mà Chính quyền Liên bang vừa thông qua.”

Leo nhìn sâu vào mắt Morganfield, tiếp tục nói.

“Ông Morganfield, đồng minh chính trị quan trọng nhất của ông ở Washington là Thượng nghị sĩ Warren của Đảng Cộng hòa.”

“Mà đạo luật cơ sở hạ tầng này là nghị trình chính trị cốt lõi của chính quyền Dân chủ hiện tại. Đồng minh của ông và đảng phái của ngài ấy ngay từ đầu đã là những người phản đối đạo luật này kịch liệt nhất.”

“Vậy còn Thị trưởng Cartwright thì sao?” Leo tự hỏi tự trả lời. “Tuy là người Dân chủ, nhưng ông ta cũng đừng hòng xơ múi được nửa xu.”

“Tại sao?” Morganfield hỏi.

“Vì Đạo luật Đầu tư Cơ sở Hạ tầng Quốc gia không chỉ là tiền, thưa ông. Nó là sản phẩm của cuộc đấu đá gay gắt giữa phe Cấp tiến và phe Kiến chế trong nội bộ Đảng Dân chủ.”

“Người thực sự thúc đẩy đạo luật này là Thượng nghị sĩ Daniel Sanders và Nghị sĩ John Murphy, những người thuộc phe Cấp tiến trong Quốc hội. Bởi lẽ đó, quyền duyệt chi cuối cùng nằm chắc trong tay người của họ.”

“Còn Cartwright thuộc phe Kiến chế trong Đảng Dân chủ. Trong mắt phe Cấp tiến, ông ta là một quan chức kiểu cũ sẵn sàng thỏa hiệp với Cộng hòa vì lợi ích chính trị. Giao số tiền mang tính biểu tượng chính trị to lớn này vào tay ông ta, phe Cấp tiến lo ngại dòng tiền sẽ chảy vào túi những doanh nhân như ông thông qua các hợp đồng sân sau, thay vì tạo ra việc làm như cam kết.”

“Đó sẽ là một bê bối chính trị lớn của họ.”

Leo chốt hạ luận điểm đầu tiên.

“Còn tôi, trường hợp của tôi hoàn toàn khác. Ông biết rõ, tôi có sự bảo chứng chính thức từ Thượng nghị sĩ Sanders.”

“Tôi không phải một kẻ xin cấp vốn thông thường. Tôi là người được chỉ định để thực thi lý tưởng tiến bộ tại Pittsburgh - thành phố thuộc Vành đai Rỉ sét này. Với họ, khoản tiền này không phải tiền cứu trợ, mà là một khoản đầu tư chính trị quan trọng để xây dựng mô hình kiểu mẫu cho toàn nước Mỹ.”

“Vì thế, thưa ông Morganfield, kết luận rất đơn giản. Ở Pittsburgh hôm nay, người có năng lực mang số tiền đó về cho thành phố, không phải ông, cũng chẳng phải Cartwright.”

“Chỉ có tôi.”

“Chỉ tôi mới đòi lại được số tiền thuộc về Pittsburgh từ tay Washington.”

Morganfield hất cằm: “Tiếp tục.”

Leo nói tiếp: “Thứ hai, tôi giải quyết được trở lực tiềm tàng lớn nhất của dự án – Nghiệp đoàn Bốc xếp.”

“Ông biết đấy, dự án nào động chạm đến tự động hóa là đụng đến nỗi lo mất việc làm của công nhân. Nếu Cartwright đi đàm phán, kết cục sẽ chỉ là những cuộc đình công triền miên và kiện tụng kéo dài. Dự án sẽ bị treo hàng năm trời, có khi chết yểu.”

“Nhưng Frank Kowalski là thành viên đội ngũ của tôi,” Leo nhấn mạnh. “Tôi có thể ngồi xuống với công đoàn, đưa ra một phương án đôi bên cùng có lợi. Vừa nâng cao hiệu suất cảng, vừa đảm bảo đào tạo chuyển đổi nghề và phúc lợi tương lai cho công nhân.”

“Thứ tôi mang lại cho ông là thứ mà một doanh nhân như ông cần nhất – sự đổi mới trong thế ổn định.”

“Và điều cuối cùng,” Leo tổng kết, “thúc đẩy dự án này là nội dung mũi nhọn trong cương lĩnh tranh cử của tôi. Nó sẽ tạo ra hàng ngàn việc làm lương cao cho Pittsburgh. Nếu ông gật đầu, nó sẽ là dự án đầu tàu cho toàn bộ kế hoạch tái thiết Pittsburgh của tôi.”

“Tôi thúc đẩy nó là danh chính ngôn thuận, nhận được sự ủng hộ rộng rãi nhất của người dân. Còn nếu bây giờ Thị trưởng Cartwright mới lôi lại cái kế hoạch ông ta đã vứt xó mấy năm trước ra làm, thì ai cũng coi đó là trò mị dân rẻ tiền phút chót, về mặt chính trị là con đường chết.”

Những lời của Leo khiến Morganfield phải nhìn nhận lại chàng trai trẻ trước mặt.

Thứ Leo bày ra trước mắt lão ta không phải là một giao dịch chính trị đơn thuần, mà là một dự án đầu tư mà chỉ mình Leo Wallace mới thực hiện được, và nó mang lại lợi ích dài hạn khổng lồ cho gia tộc Morganfield.

Giá trị độc bản mà Leo cung cấp, Cartwright có xách dép chạy theo cũng không kịp.

Leo đứng dậy, những gì cần nói đã nói hết. Anh để lại quyền quyết định cuối cùng cho ông trùm thành phố đang trầm ngâm ngay trước mặt mình.

“Phương án của tôi là vậy, thưa ông Morganfield.”

“Dù ông chọn thế nào, tôi vẫn sẽ chiến đấu vì tương lai của Pittsburgh.”

Leo dứt lời, quay người định rời đi. Nhưng đúng vào khoảnh khắc tay anh sắp chạm vào tay nắm cửa, giọng nói của Morganfield chợt vang lên sau lưng.

“Đợi đã, Leo.”

Leo dừng bước.

“Về hệ thống xếp dỡ tự động hóa cho cảng mà cậu vừa nhắc tới, cậu đã có ý tưởng gì về bên cung cấp chưa?”

“Công ty Công nghệ Morganfield trực thuộc tập đoàn của ta, thật trùng hợp, lại có sẵn những giải pháp và sản phẩm rất hoàn thiện trong lĩnh vực logistics tự động này đấy.”

Leo đứng lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười.

Anh biết, anh đã thắng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!