Chương 049: Sân Khấu, Micro và Nhân Dân
Trong ba tháng ngắn ngủi ấy, đội ngũ tranh cử của Leo cũng lột xác hoàn toàn.
Dữ liệu thăm dò của Karen gửi về hàng tuần trên bàn Leo cho thấy những con số biết nói: Tại khu vực này và các cộng đồng công nhân lân cận, mức độ hài lòng và tỷ lệ ủng hộ dành cho Leo đang tăng vọt theo chiều thẳng đứng, tỷ lệ thuận với tiến độ công trình.
Ethan Hawke hệ thống hóa toàn bộ thành quả trên công trường thành những báo cáo chính sách và biểu đồ sắc sảo. Đã sửa bao nhiêu dặm đường, sơn bao nhiêu mét vuông tường, tạo ra bao nhiêu giờ công lao động cho người thất nghiệp... Mọi con số đều chính xác, đanh thép và đầy sức thuyết phục. Đó là kho đạn dược dồi dào cho chiến dịch truyền thông sắp tới.
Sarah và kênh Trái tim Pittsburgh trung thành ghi lại từng khoảnh khắc hồi sinh của cộng đồng, từ lúc chiếc máy ủi đầu tiên tiến vào cho đến khi thảm cỏ cuối cùng được trải xuống.
Còn Frank, ông đã tổ chức hàng trăm công nhân tham gia dự án thành một “Đội Tiên phong” đoàn kết như sắt đá. Họ không chỉ là thợ, họ là lực lượng mặt đất kiên cường nhất, là những tuyên truyền viên trung thành nhất của Leo tại thành phố này.
“Tốt lắm con trai,” Roosevelt tán thưởng. “Cậu đã thực hiện trọn vẹn lời hứa đầu tiên với nhân dân.”
“Trong thế giới chính trị, không gì có sức thuyết phục hơn một thành công sờ thấy được.”
“Căn cứ địa của cậu hiện đã thành hình.”
Leo đứng trên bục diễn thuyết vừa được dựng lên tại trung tâm cộng đồng.
Trước mặt anh là hàng trăm cư dân tự phát đến tham dự “Lễ Tái khởi động cộng đồng”, cùng hàng chục ống kính phóng viên đang chực chờ.
Mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất. Hôm nay không chỉ là lễ khánh thành một công trình, mà là lễ xuất quân cho một cuộc chiến chính trị sắp bùng nổ.
Buổi lễ bắt đầu.
Không có cờ hoa lòe loẹt. Chỉ có một lá quốc kỳ Mỹ khổng lồ và lá cờ thành phố Pittsburgh tung bay trước những tòa chung cư vừa được thay áo mới.
Theo quy trình, Leo đã gửi thư mời Thị trưởng Cartwright. Nhưng văn phòng Thị trưởng từ chối khéo với lý do “lịch trình bận rộn”. Ai cũng hiểu, Cartwright đời nào chịu vác mặt đến đây.
Vì thế, người đại diện cư dân cộng đồng lên phát biểu là bà Margaret.
Bà lão đứng trước micro, giọng nói vang vọng qua loa phóng thanh.
“Tôi sinh ra ở khu này, trong ngôi nhà màu xám ngay sau con phố kia.”
“Hồi tôi còn bé, không khí ở đây không có mùi như bây giờ. Lúc đó là mùi than cháy và mùi thép nguội.”
“Mẹ tôi ghét cái mùi đó, bà bảo nó làm bẩn hết những tấm ga trải giường trắng tinh bà phơi ngoài sân. Nhưng lũ trẻ chúng tôi lại thích, vì chúng tôi biết, nó là mùi của công việc, là mùi báo hiệu bữa tối nay trên bàn sẽ có bánh mì và thịt nướng.”
“Chúng tôi lớn lên cùng tiếng còi tầm của nhà máy thép.”
“Bảy giờ sáng, ba giờ chiều, mười một giờ đêm. Tiếng còi hú inh ỏi khắp thung lũng sông.”
“Thứ âm thanh ấy to và rõ, là chiếc đồng hồ của tất cả chúng tôi, và cũng là khúc hát ru của chúng tôi. Hễ tiếng còi còn vang, chúng tôi biết cha mình vẫn đang làm việc, cuộc sống vẫn tiếp diễn, và trái tim thành phố này vẫn đang đập.”
“Tôi nhớ cha tôi. Ngày nào đi làm về, mặt mũi, tay chân, quần áo ông cũng đen nhẻm bụi than, chỉ có hàm răng là trắng lóa.”
“Ông sẽ cười lớn, nhấc bổng tôi lên, cọ bộ râu thô ráp vào má tôi. Người ông nồng nặc mùi sắt thép. Lúc ấy, tôi thấy cha là người đàn ông khỏe nhất trần đời.”
“Rồi chiến tranh nổ ra.”
“Đàn ông trong khu phố đi vào nhà máy hết. Họ làm ba ca liên tục, ngày đêm không nghỉ. Thép họ làm ra biến thành xe tăng, thành chiến hạm, thành máy bay ném bom bay trên bầu trời châu Âu.”
“Thời ấy, chúng ta là ‘Công xưởng của nền Dân chủ’. Chúng ta hãnh diện về bản thân mình bởi ta tin rằng chính đôi tay này đã giúp thắng trận.”
“Chiến tranh kết thúc, chúng ta đón chào thời hoàng kim rực rỡ nhất.”
“Đàn ông trở về từ chiến trường, đơn hàng chất cao như núi. Họ dùng tiền lương mua lại những ngôi nhà ở đây, tậu những chiếc Chevrolet mới coóng.”
“Hàng xóm nhà tôi lần đầu tiên có con đậu đại học. Chúng tôi cứ đinh ninh những ngày tháng tươi đẹp ấy sẽ kéo dài mãi mãi.”
Giọng bà Margaret chùng xuống, thoáng ngập ngừng như đang hồi tưởng đoạn lịch sử bị thời gian chôn vùi.
“Rồi chẳng biết từ bao giờ, tiếng còi tầm tắt lịm.”
“Đầu tiên là xưởng nhỏ bên kia sông, rồi đến nhà máy Homestead lớn nhất khu này. Một cái đóng cửa, rồi cái thứ hai... và rồi tất cả đều tắt lịm.”
“Mùi trong không khí cũng đổi khác. Không còn mùi thép nữa, mà là mùi rỉ sét. Cái mùi ẩm ướt, mục ruỗng, ngột ngạt đến khó thở.”
“Đàn ông không còn bàn chuyện ngày mai ra bao nhiêu tấn thép trong bữa tối nữa. Họ tụ tập ở quán rượu từ chiều, bàn xem xưởng nào sắp sa thải, ai vừa bị ngân hàng siết nhà vì không trả nổi tiền vay.”
“Những tấm biển ‘Bán nhà’ mọc lên như nấm sau mưa, rồi cứ treo mãi ở đó. Thanh niên bỏ đi hết. Đến California, đến Texas, đến bất cứ đâu có việc làm, và không bao giờ quay lại.
“Chúng tôi đã chờ đợi mấy chục năm. Chờ đợi vô số lời hứa suông của đám chính khách mỗi mùa bầu cử. Chờ đợi những ống kính thương hại của đám phóng viên khi đưa tin về sự nghèo đói của chúng tôi. Nhưng chẳng có gì đổi thay.”
“Đường xá lồi lõm, công viên cỏ mọc lút đầu, nhà cửa mục nát. Chúng tôi cũng giống như cộng đồng này, già đi và chết dần chết mòn.”
Bà ngẩng đầu, nhìn bao quát khung cảnh mới mẻ xung quanh.
“Cho đến ba tháng trước.”
“Tôi lại nghe thấy tiếng máy móc gầm rú. Không phải máy cán thép, mà là máy ủi, máy xúc.”
“Tôi lại ngửi thấy mùi của công việc. Không phải mùi than, mà là mùi nhựa đường mới rải, mùi sơn mới quét.”
“Tôi nhìn thấy những người đàn ông thất nghiệp trong khu phố mặc lại bộ đồ bảo hộ, cầm lại cây búa, cái kìm. Vẻ tự hào trên gương mặt họ y hệt cha tôi ngày xưa.”
Bà hướng ánh mắt về phía Leo đứng dưới khán đài.
“Leo Wallace, người ta bảo cậu chỉ là một thanh niên mới ngoài đôi mươi. Nhưng trong mắt những bộ xương già cỗi như chúng tôi, cậu làm chúng tôi nhớ lại chính mình thời tuổi trẻ.”
“Cái thời mà chúng tôi cũng tin như cậu, rằng chỉ cần chịu bắt tay vào làm, không gì là không thể thay đổi.”
“Thứ cậu mang về đây không chỉ là khoản tiền liên bang, không chỉ là hợp đồng xây dựng.”
“Cậu đã mang linh hồn bị đánh cắp mấy chục năm qua trở lại với cộng đồng này.”
“Cảm ơn cậu, chàng trai. Cảm ơn cậu đã cho chúng tôi tin rằng dù tiếng còi tầm không còn hú nữa, cuộc sống của chúng tôi vẫn có thể bắt đầu lại.”
Lời bà Margaret vừa dứt, cả quảng trường như nổ tung.
Tiếng vỗ tay bắt đầu từ hàng ghế đầu, rồi lan nhanh như sóng trào. Trong tiếng vỗ tay ấy có sự tủi hờn của mấy mươi năm, có lời từ biệt quá khứ, và có cả tiếng gầm vang vọng tới tương lai.
Bà Margaret quay lại, đưa tay về phía Leo, đôi mắt bà nhòe lệ.
Frank đứng sau lưng Leo, vỗ mạnh vào vai anh.
“Lên đi nhóc! Đến lượt mày rồi!”
Tiếng hò reo của đám đông càng lúc càng cuồng nhiệt, họ bắt đầu hô vang tên Leo một cách nhịp nhàng.
Leo bước qua biển người, bước lên bục diễn thuyết đơn sơ nhưng thiêng liêng.
Anh nhìn về phía Margaret đang đứng dưới khán đài, rồi trân trọng cúi rạp người chào bà một cái thật sâu.
“Cảm ơn bà Margaret,” giọng anh truyền qua loa phóng thanh. “Những gì bà vừa kể không phải câu chuyện của riêng bà. Đó là câu chuyện của cộng đồng này, là câu chuyện của cả thành phố Pittsburgh.
Anh dừng lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt bên dưới.
“Đó là câu chuyện về quá khứ suy tàn và bị lãng quên, một câu chuyện đẫm mùi rỉ sét và nước mắt.”
“Nhưng hôm nay, chúng ta đứng ở đây để tự tay viết nên một chương mở đầu hoàn toàn mới cho câu chuyện đó.”
Anh chỉ tay vào những tòa nhà mới, những con đường mới, và chỉ vào những người công nhân và cư dân đang cười rạng rỡ.
“Ba tháng trước, nơi này là gì?”
Giọng anh qua micro vang dội khắp quảng trường.
“Là bãi đất hoang không có chỗ cho trẻ con chơi đùa! Còn bây giờ, các bạn hãy nhìn xem!”
“Ai đã thay đổi tất cả?”
“Không phải đám chính khách ngồi trong văn phòng máy lạnh ở Washington! Không phải đám chủ ngân hàng ngồi trong căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố!”
Anh chỉ thẳng vào những người công nhân áo xanh dưới kia.
“Là các bạn! Là chính đôi bàn tay của các bạn!”
Các công nhân ưỡn ngực tự hào, hò reo vang trời.
“Họ bảo thợ thép ta là tàn dư cần bị thời đại đào thải, là gánh nặng của thành phố này!”
“Nhưng hôm nay, chúng ta dùng hành động để chứng minh cho họ thấy chúng ta mới là những người kiến thiết chân chính của thành phố này! Chúng ta là linh hồn bất diệt của thành phố này!”
Khí thế buổi diễn thuyết lên đến đỉnh điểm. Giọng Leo cuộn trào sức mạnh, xuyên thấu không gian.
“Thế nhưng, thưa những người bạn của tôi, chỉ hồi sinh một khu phố là chưa đủ!”
“Chừng nào những gã chính khách chỉ biết nhìn số dư tài khoản mà quên đi nỗi đau của nhân dân còn ngồi yên vị trong Tòa thị chính, thì chừng đó, mồ hôi công sức hôm nay của chúng ta vẫn có thể bị chúng xóa sạch bằng một tờ giấy lộn vào ngày mai!
“Chúng sợ thấy chúng ta đoàn kết! Chúng sợ thấy chúng ta tự tay thay đổi vận mệnh!”
“Vì thế, chúng ta không thể chỉ thỏa mãn với việc sửa sang ngôi nhà của mình. Chúng ta phải đi giành lại thứ vốn dĩ thuộc về tất cả chúng ta – Quyền lãnh đạo thành phố này!”
Anh dừng lại một nhịp, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang kích động và kỳ vọng không thôi bên dưới khán đài. Rồi bằng hết sức lực bình sinh anh gầm lên lời tuyên bố đã ấp ủ bấy lâu.
“Tôi, Leo Wallace, hôm nay tại đây, trước mặt những người kiến thiết Pittsburgh, xin trân trọng tuyên bố.”
“TÔI SẼ TRANH CỬ CHỨC THỊ TRƯỞNG THÀNH PHỐ PITTSBURGH NHIỆM KỲ TỚI!”
Lời vừa dứt.
Một giây tĩnh lặng bao trùm tất cả.
Rồi lập tức vỡ òa thành cơn địa chấn của tiếng hò reo và pháo tay.
“LEO! LEO! LEO!”
Cái tên ấy vang vọng tận trời xanh.
Trước ánh đèn flash chớp liên hồi của cánh phóng viên, Leo Wallace - từ một “anh hùng bàn phím” tay trắng, một kẻ mộng mơ từng bị cả thế giới cười nhạo - đã chính thức bước lên vũ đài chính trị Pittsburgh với tư cách kẻ thách thức hùng mạnh.
Trong văn phòng Thị trưởng, Cartwright đang xem tất cả qua truyền hình trực tiếp.
Ông nhìn chàng trai được đám đông vây kín tung hô như người hung, nhìn khuôn mặt trẻ trung mà cương nghị ấy, nhìn biển người cuồng nhiệt phía sau. Cơn ác mộng đáng sợ nhất đời ông ta, cuối cùng đã thành hiện thực.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
