Chương 051: Giải Phẫu Cuộc Bầu Cử
Leo bắt đầu trình bày tư duy chiến lược tổng thể cho cả đội.
Căn phòng lặng phắt. Frank và Sarah nín thở chờ xem Leo định lấy gì để đấu lại Cartwright và Morganfield. Còn Karen và Ethan, hai chuyên gia đến từ Washington, thì muốn nhân cơ hội này để thẩm định năng lực tư duy của vị lãnh đạo, người thanh niên được cả Sanders và Murphy đặt cược.
Leo vẽ một trục thời gian lên bảng trắng.
“Thưa các vị, cuộc chiến trước mắt chúng ta chia làm hai giai đoạn chính.”
“Giai đoạn một, và cũng là giai đoạn sinh tử, chính là cuộc Bầu cử sơ bộ trong nội bộ Đảng Dân chủ. Theo lịch trình, ngày bỏ phiếu là 5 tháng sau.”
“Nếu chúng ta hạ bệ được Thị trưởng đương nhiệm Cartwright trong vòng sơ bộ để giành đề cử chính thức của Đảng, xem như chúng ta đã nắm chắc tám mươi phần trăm chiến thắng chung cuộc.”
“Suốt 50 năm qua, Pittsburgh là một thành phố ‘Xanh thẫm’. Tuyệt đại đa số cử tri thành phố này mặc định bỏ phiếu cho Đảng Dân chủ.
“Chỉ cần nắm được đề cử của Đảng, bước vào vòng quyết đấu với phe Cộng hòa sau đó, chúng ta sẽ có lợi thế sân nhà tuyệt đối.”
“Vì vậy, toàn bộ hỏa lực lúc này phải tập trung vào việc thắng sơ bộ.”
“Và muốn thắng, chúng ta phải trả lời được câu hỏi cơ bản nhất. Ai là người đi bỏ phiếu trong vòng sơ bộ?”
Sarah nhanh nhảu đáp: “Không phải toàn bộ dân thành phố, mà chỉ những cử tri đã đăng ký là đảng viên Dân chủ. Nhóm này thường quan tâm chính trị hơn, lập trường vững hơn và tỷ lệ đi bầu cao hơn cử tri phổ thông.”
“Hoàn toàn chính xác, Sarah,” Leo gật đầu. “Dựa trên dữ liệu ta có, cử tri Dân chủ tại Pittsburgh chia làm các khối sau.”
Anh vẽ lên bảng những vòng tròn to nhỏ khác nhau.
“Đầu tiên, và cũng là khối cử tri đông đảo nhất, chính là các đoàn viên công đoàn cùng gia đình của họ, mà đại diện tiêu biểu là nhóm của bác Frank. Đây chính là nhóm cử tri nòng cốt quan trọng nhất của chúng ta “
“Thứ hai là khối cử tri sắc tộc thiểu số sống ở khu Đông và khu Bắc thành phố, chủ yếu là người Mỹ gốc Phi và gốc Latinh. Trong lịch sử, đây là kho phiếu sắt của Đảng Dân chủ.
“Thứ ba là tầng lớp trí thức tự do trung lưu sống quanh khu Làng Đại học và các khu phố cao cấp trung tâm. Họ là giáo sư, luật sư, bác sĩ và nhân viên công nghệ trẻ.”
“Khối cuối cùng chính là những vựa phiếu cộng đồng nằm dưới sự kiểm soát chặt chẽ của Đảng bộ địa phương và phe Kiến chế. Lãnh đạo các cộng đồng này – từ mục sư đến các nhà hoạt động xã hội – đều có dây mơ rễ má lợi ích với Cartwright. Họ có khả năng huy động cử tri trong khu vực của mình đi bỏ phiếu cho Cartwright cực kỳ hiệu quả.”
“Giờ hãy so sánh tương quan lực lượng.”
“Lợi thế của Cartwright là 8 năm cầm quyền giúp ông ta kiểm soát chặt khối cuối cùng mà tôi vừa nói, tức các kho phiếu cộng đồng của phe Kiến chế. Đồng thời, nhờ đổi chác lợi ích với giới chóp bu công đoàn, ông ta vẫn giữ được một phần ủng hộ truyền thống trong giới thợ thuyền.”
“Còn lợi thế của chúng ta nằm ở hai điểm.”
“Một là sự ủng hộ áp đảo tuyệt đối trong tầng lớp công nhân cổ cồn xanh dưới đáy, đặc biệt là nhóm thất nghiệp và bán thất nghiệp. Đây là căn cứ địa, là trận địa sống chết không được để mất.”
“Hai,” giọng Leo hào hứng hẳn lên, “nhờ bê bối của Alex Cortez, một lượng lớn cử tri trẻ cấp tiến và sinh viên lý tưởng chủ nghĩa từng ủng hộ gã giờ đây trở thành những lá phiếu bơ vơ không nhà. Kẻ nào hốt trọn được khối cử tri này trong vòng sơ bộ, kẻ đó sẽ nắm lợi thế thượng phong.”
Phân tích xong về cấu trúc cử tri cũng như thế mạnh và điểm yếu của đôi bên, Leo quay trở lại với vấn đề cốt lõi nhất.
“Giờ quay lại giả thiết ban đầu. Nếu Morganfield dốc túi tất tay cho Cartwright, lão sẽ làm gì? Dòng tiền khổng lồ đó sẽ bẻ cong cuộc bầu cử này ra sao?”
“Một, dội bom thông tin. Lão sẽ mua đứt giờ vàng trên mọi đài truyền hình, đài phát thanh địa phương. Mạng xã hội sẽ ngập tràn quảng cáo bôi nhọ chúng ta 24/7. Lão sẽ lặp lại lời dối trá về tôi một nghìn lần, một vạn lần, cho đến khi những cử tri trung lập bắt đầu hoang mang và sợ hãi chúng ta.”
“Hai, dùng tiền đè người. Lão sẽ thuê hàng ngàn nhân viên thời vụ với giá cao ngất ngưởng để đi gõ cửa từng nhà vận động phiếu bầu cho Cartwright. Trong khi chúng ta chỉ có tình nguyện viên của bác Frank làm việc bằng đam mê mà nhân lực có hạn. Điều này tạo áp lực cực lớn lên hiệu suất và độ phủ sóng của mảng vận động thực địa.”
“Ba, nắn gân kinh tế. Morganfield nắm trong tay bát cơm manh áo của hàng vạn người lao động tại Pittsburgh và vùng phụ cận. Lão chẳng cần đe dọa công khai, chỉ cần rỉ tai trong nhà máy một nỗi lo âu – rằng nếu gã Wallace cấp tiến kia đắc cử, tập đoàn sẽ cân nhắc cắt giảm dây chuyền sản xuất để tránh rủi ro. Chỉ cần thế thôi, nhiều công nhân dù ủng hộ chúng ta cũng sẽ buộc phải bỏ phiếu cho Cartwright vì sợ mất nồi cơm.”
“Bốn, phong tỏa quan hệ xã hội. Rất nhiều tổ chức từ thiện, phi lợi nhuận, thậm chí ngân hàng thực phẩm của nhà thờ ở Pittsburgh đều sống nhờ nguồn tài trợ thường niên của Quỹ Morganfield. Lão chỉ cần đánh tiếng cắt viện trợ, các lãnh tụ cộng đồng, mục sư, nhà từ thiện sẽ lập tức biến thành những người thuyết khách mẫn cán nhất của Cartwright, dùng uy tín của họ để dập tắt tiếng nói của chúng ta.”
“Đó chính là sức mạnh chân chính của tư bản. Nó dùng tài nguyên sinh tồn làm vũ khí để bắt cóc cả thành phố.”
Bài phân tích sắc sảo của Leo khiến Frank và Sarah lần đầu tiên nhìn thấy bức tranh toàn cảnh khốc liệt của một cuộc bầu cử hiện đại. Họ rùng mình nhận ra cuộc chiến họ sắp dấn thân vào gian nan đến nhường nào.
Về phần Karen và Ethan, cả hai đều cảm thấy vô cùng khâm phục trước khả năng phân tích chiến lược đáng kinh ngạc mà Leo vừa thể hiện. Họ cứ ngỡ anh chỉ là một gã hoạt động phong trào dựa vào cảm tính. Nhưng đứng trước mặt họ lúc này là một chiến lược gia đại tài, người có thể bình tĩnh mổ xẻ cấu trúc cử tri, dự đoán nước đi của đối thủ và vạch ra ý đồ tác chiến rõ ràng cho một chiến dịch kéo dài nhiều tháng.
Karen nhìn Leo, ánh mắt ánh lên sự công nhận từ tận đáy lòng.
“Leo, bài phân tích vừa rồi của anh còn chính xác và thấu đáo hơn mớ báo cáo tôi mua giá 50.000 đô từ mấy công ty tư vấn Washington. Tôi hiện bắt đầu tin, có khi anh tự làm Quản lý Tranh cử được thật đấy.”
Ethan cũng gật gù.
“Giờ tôi đã hiểu tại sao Thượng nghị sĩ Sanders lại đánh giá anh cao đến thế. Anh bẩm sinh đã biết cách đánh trận.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
