KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Tập 01: - Chương 055: Cá Sấu Chúa Trầm Mình

Chương 055: Cá Sấu Chúa Trầm Mình

Đúng hai tiếng sau khi Leo rời khỏi Câu lạc bộ Đỉnh Allegheny.

Một chiếc Lincoln đen bóng lừ đừ đỗ lại trước cổng chính.

Thị trưởng Pittsburgh, Martin Cartwright, bước xuống xe. Ông ta chỉnh lại nút thắt cà vạt, nụ cười tự tin thường trực trên môi.

Trong mắt ông ta, Leo Wallace chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch không biết trời cao đất dày. Chút ồn ào nó gây ra, cùng lắm chỉ là con ruồi vo ve chứ chưa đủ tư cách gọi là mối đe dọa.

Ông ta cần Morganfield làm điều mà lão ta vẫn làm trong hai kỳ bầu cử trước: Dùng sức mạnh áp đảo của đồng tiền và truyền thông đập chết con ruồi này dính vách.

Người phục vụ dẫn ông ta vào phòng hút xì gà quen thuộc.

Morganfield vẫn ngồi ở vị trí cũ, trên tay là ly whisky mới rót.

Mùi hương của vị khách trước dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng Cartwright hoàn toàn không nhận ra.

“Douglas, bạn già,” Cartwright ngồi xuống một cách tự nhiên, tự rót cho mình một ly rượu như đang ở nhà. “Xem ra chúng ta lại có việc để làm rồi. Thằng nhãi Wallace đó tuyên bố tranh cử, đúng là chuyện cười.”

Morganfield nhìn ông ta, trên mặt vẫn giữ nụ cười thương nhân tiêu chuẩn.

“Martin, đến rồi à,” lão ta nâng ly, chạm nhẹ vào ly của Cartwright. “Tôi cũng vừa nghe tin. Người trẻ bây giờ hăng hái thật.”

Cartwright uống một ngụm lớn, ngả người thoải mái ra lưng ghế sofa.

“Hăng hái? Là ngu xuẩn thì có,” ông ta cười khinh khỉnh. “Nó tưởng dựa vào mấy cái video mạng và đám công nhân đầy mùi mồ hôi là lật được trời sao? Douglas, tôi cần ông giúp một tay.”

Ông ta đưa ra yêu cầu một cách thẳng thừng.

“Cho tờ Nhật báo Pittsburgh vào việc đi, huy động cả mấy đài phát thanh của ông nữa. Từ ngày mai, tôi muốn thấy chúng nó phát sóng bê bối của thằng ranh đó hai mươi tư trên bảy. Có phốt thì khui, không có thì bịa cho bằng có.”

“Còn nữa, khởi động cái Ủy ban Hành động Chính trị của ông đi.”

“Đừng chuyển tiền vào tài khoản tranh cử của tôi, phiền lắm, lại phải giải trình với Ủy ban Bầu cử Liên bang. Cứ chuẩn bị 2 triệu đô la, đi theo kênh 'chi tiêu độc lập', để quỹ của ông trực tiếp thanh toán với đài truyền hình, mua đứt toàn bộ khung giờ vàng.

“Tôi muốn một cuộc dội bom rải thảm. Tôi muốn người dân Pittsburgh hễ mở mắt ra, dù là xem tin tức buổi sáng hay xem bóng đá buổi tối, đều phải thấy mặt tôi và cái bản mặt đen trắng xấu xí của thằng nhãi đó.”

Cartwright nói như thể đó là lẽ đương nhiên.

Trong tiềm thức của ông ta, đây là quy trình chuẩn. Ông ta là đại diện của Morganfield tại Tòa thị chính. Morganfield chi tiền giữ ghế cho ông ta là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Thế nhưng, đáp lại ông ta lần này là sự im lặng đáng ngại.

Morganfield không gật đầu ngay.

Lão ta đặt ly rượu xuống, cầm lấy kìm cắt, thong thả tỉa tót đầu điếu xì gà.

“Martin,” cuối cùng Morganfield cũng mở miệng. “Về cuộc bầu cử lần này, e là tôi không thể giúp anh như trước được nữa.”

Cartwright sững người, tưởng mình nghe nhầm.

“Ông nói cái gì? Không như trước là sao? Ý ông là số tiền? Một triệu đô? Douglas, tình hình lần này hơi đặc biệt, thằng nhãi đó khá quỷ, chúng ta cần sư tử vồ thỏ...”

“Không, Martin,” Morganfield cắt ngang. “Anh không hiểu ý tôi.”

Lão ta ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt Cartwright.

“Ý tôi là trong cuộc bầu cử sơ bộ lần này, tôi sẽ giữ trung lập.”

“Tôi sẽ không chi tiền, cũng không huy động truyền thông tấn công cậu thanh niên đó. Trận này, anh phải tự đánh.”

Nụ cười trên mặt Cartwright đông cứng lại, rồi rạn nứt từng mảng, cuối cùng vỡ vụn thành sự kinh hoàng.

“Trung lập?!”

Giọng Cartwright vút lên cao.

“Douglas, ông đùa cái quái gì thế? Trung lập? Ông có biết thằng đó là ai không? Nó là phe Cấp tiến! Là người của Sanders! Chúng nó ngày nào cũng gào thét đánh đổ tập đoàn lớn, đánh thuế người giàu!”

“Để nó làm Thị trưởng, ông nghĩ ông sống yên ổn được sao? Dự án của ông, phê duyệt đất đai của ông, ai ký cho ông?!”

Ông ta bật dậy, kích động tột độ.

“Tám năm qua tôi làm cho ông bao nhiêu việc? Ông muốn mảnh đất kia, tôi phê duyệt. Ông muốn miễn trừ môi trường cho dự án nọ, tôi ký ngay. Giờ tôi gặp rắc rối, ông lại bảo ông trung lập?”

Đối diện trước cơn thịnh nộ của Cartwright, Morganfield bình thản đến lạ.

Lão ta châm điếu xì gà, rít một hơi sâu, nhả ra làn khói xanh nhạt.

“Martin, ngồi xuống,” giọng lão hòa nhã. “Chú ý phong độ. Anh là Thị trưởng, không phải hàng tôm hàng cá ngoài chợ.”

Cartwright thở hồng hộc, cực kỳ miễn cưỡng ngồi phịch xuống ghế.

“Tại sao?” Ông ta trừng mắt nhìn Morganfield. “Thằng nhãi đó cho ông uống bùa mê thuốc lú gì? Tôi thua nó ở điểm nào? Tôi có kinh nghiệm, có đội ngũ, tôi ngồi cái ghế đó tám năm rồi!”

Morganfield mỉm cười.

“Martin, không có tình cảm cá nhân gì ở đây cả. Đây thuần túy là làm ăn.”

“Chàng trai trẻ đó, cậu ta vừa ở đây.”

Câu nói khiến đồng tử Cartwright co rút mạnh. Leo đã tới đây? Ngay trước ông ta?

“Cậu ta mang đến cho tôi một phương án rất thú vị,” Morganfield tiếp tục. “về việc mở rộng cảng. Một thương vụ lớn có thể giúp chi phí logistics của cả Pittsburgh giảm 20%.”

“Mở rộng cảng?” Cartwright nhảy dựng lên. “Kế hoạch đó ba năm trước tôi đã trình cho ông! Chính ông bảo rủi ro quá lớn, không muốn rót tiền mà!”

“Đúng, anh đã trình,” Morganfield gật đầu xác nhận. “Nhưng trong phương án của anh, anh chỉ nói tôi phải bỏ ra bao nhiêu tiền, chứ chưa bao giờ nói cho tôi biết tiền ở đâu ra.”

“Còn chàng trai trẻ đó, cậu ta bảo tôi cậu ta lấy được tiền từ Washington. Và quan trọng hơn, cậu ta trị được đám công đoàn cứng đầu.”

Morganfield nhún vai, điệu bộ bất đắc dĩ.

“Anh xem, Martin. Tôi là thương nhân. Tôi phải chịu trách nhiệm với cổ đông, với hàng vạn nhân viên của tập đoàn.”

“Hiện tại, có một cơ hội đặt trên bàn giúp lợi nhuận tập đoàn tăng gấp đôi trong mười năm tới. Để đổi lấy cơ hội đó, tôi buộc phải thỏa hiệp đôi chút.”

“Điều kiện của cậu ta là tôi phải giữ trung lập trong vòng sơ bộ này.”

Phổi của Cartwright như sắp nổ tung.

“Và ông tin nó? Tin một thằng vắt mũi chưa sạch? Nó nắm được Washington? Nó nắm được công đoàn? Nó đang vẽ cho ông xem đấy! Douglas, ông già quá hóa lú rồi à?”

Ánh mắt Morganfield lập tức trở nên sắc lạnh.

“Chú ý ngôn từ, Martin.”

“Tôi làm ăn bốn mươi năm nay, chưa bao giờ nhìn lầm người. Chàng trai đó phức tạp và nguy hiểm hơn anh tưởng nhiều.”

“Hơn nữa, tôi đâu có bỏ rơi anh.”

Morganfield lại thay đổi sắc mặt, trở về vẻ ân cần dạy bảo.

“Martin, anh phải có niềm tin vào bản thân chứ. Anh là Thị trưởng đương nhiệm, nắm trong tay toàn bộ tài nguyên của Tòa Thị Chính, lại có bao nhiêu bạn bè trong phe Kiến chế.”

“Chẳng lẽ không có tiền của tôi, anh không thắng nổi một cậu sinh viên không có gốc rễ sao?”

“Nếu đến mức đó mà cũng cần tôi bón cơm tận miệng, thì quả thực anh cũng không xứng đáng ngồi cái ghế đó nữa.”

Một câu nói tru tâm.

Cartwright há miệng, nhưng không thốt nên lời.

Ông ta hiểu rồi.

Morganfield đã chấm kế hoạch cảng nội địa của Leo, đúng, nó làm đẹp báo cáo tài chính của tập đoàn. Nhưng đó không phải lý do duy nhất lão chọn trung lập, thậm chí chưa chắc đã là lý do chính.

Nguyên nhân sâu xa nằm ở chỗ: Với một ông trùm đã cắm rễ sâu vào Pittsburgh như Douglas Morganfield, lão ta cần quái gì phải đánh cược?

Trên mảnh đất Pittsburgh này, lão chính là thời tiết, lão chính là trọng lực.

Dù kẻ ngồi trong Tòa thị chính là ai - là bạn nhậu tám năm Cartwright hay thằng nhóc Leo đang làm loạn ngoài công trường kia - thì muốn thành phố này vận hành, muốn báo cáo tài chính thành phố không sụp đổ, cuối cùng vẫn phải quỳ gối trước thép, logistics và tiền vốn của nhà Morganfield.

Nhà cái luôn thắng, việc gì phải vội đặt cửa?

Hơn nữa, trong mắt Morganfield, Cartwright mấy năm nay sống quá sung sướng rồi.

Sự an nhàn khiến ngài Thị trưởng trở nên ù lì, bắt đầu nuôi dưỡng thói kiêu ngạo nực cười, ảo tưởng rằng cái ghế dưới mông là do trời ban, ảo tưởng rằng gã có thể ngồi ngang hàng với Morganfield.

Thế là không tốt.

Đã có con sói trẻ Leo Wallace muốn xông vào cắn người, thì cứ thả cho nó cắn.

Gây chút áp lực cho ngài Thị trưởng, để gã đổ chút máu, hoảng sợ một phen, thậm chí để gã mất hết mặt mũi, âu cũng là chuyện tốt.

Việc này sẽ giúp Cartwright tỉnh ngộ, nhớ lại mùi vị của nỗi sợ hãi, nhớ lại rằng không có Morganfield chống lưng, gã yếu ớt đến thảm hại thế nào trong cuộc đấu đá chính trị tàn khốc này.

Vậy nên, lão chẳng ngại gì mà không bán cho Leo một ân huệ thuận nước đẩy thuyền, giữ cái gọi là “trung lập”.

Còn chuyện đắc tội Cartwright?

Morganfield nhìn gã Thị trưởng đang tức tối trước mặt, trong lòng cười khẩy.

Không tồn tại khả năng đó.

Kể cả Cartwright có tái đắc cử, sáng hôm sau ngày bầu cử ngài Thị trưởng vẫn phải cun cút cầm ly rượu quay lại phòng xì gà này, xin Morganfield tha thứ và cảm ơn sự “không can thiệp” của lão.

Bởi Morganfield biết rất rõ, Tập đoàn Công nghiệp Morganfield kiểm soát 40% nguồn cung vật liệu xây dựng của Pittsburgh và vùng phụ cận.

Tòa thị chính muốn vá một ổ gà, muốn gia cố một cây cầu, đơn hàng đến cùng đều phải chạy về nhà máy xi măng và xưởng thép của lão.

Lão không chỉ nắm gạch đá và xi măng, lão nắm bát cơm của cả thành phố.

Các khu logistics, nhà máy chế biến, và hệ thống bệnh viện thuộc quyền sở hữu của lão đang thuê mướn trực tiếp hoặc gián tiếp hơn một vạn nhân công.

Dù là ai làm Thị trưởng, muốn thực hiện cam kết tranh cử, muốn giảm tỷ lệ thất nghiệp, muốn dòng máu thành phố này lưu thông, đều phải nhìn sắc mặt Morganfield.

Ở Pittsburgh, không ai sống mà thiếu được Morganfield.

Đó là sự tự tin của tư bản. Là khí phách của ông trùm cát cứ.

Lão không cần làm Thị trưởng, vì lão sở hữu thành phố này.

Cartwright đứng dậy. Ông ta chộp lấy ly rượu, nốc cạn một hơi, rồi dằn mạnh ly xuống bàn gỗ.

“Được.” Cartwright nghiến răng. “Đã thế thì, ông Morganfield, chúng ta cứ chờ xem.”

“Tôi sẽ chứng minh ông đã đặt sai cửa.”

“Tôi sẽ tự tay xé xác thằng nhãi đó ra trăm mảnh. Đến lúc đấy, đừng có hối hận.”

Nói rồi, ông ta quay người, sầm sập bước ra khỏi phòng xì gà.

Phía sau, Morganfield nhìn bóng lưng giận dữ ấy, chỉ khẽ lắc đầu, tiếp tục thưởng thức điếu xì gà của mình.

Vài ngày sau, cuộc chiến truyền thông cho ghế Thị trưởng Pittsburgh chính thức nổ súng.

Ban đầu, giới quan sát chính trị lẫn người dân đều đinh ninh đây sẽ là một trận thảm sát một chiều.

Cartwright tuy mất uy tín nhưng vẫn là Thị trưởng đương nhiệm với nguyên lực khổng lồ. Leo Wallace thì nhiệt huyết đấy, mà dù sao cũng chỉ là lính mới.

Người ta mường tượng ra cảnh quảng cáo truyền hình rợp trời, những dòng tít báo chí mạt sát, nhấn chìm cái tên Leo Wallace trong biển tin tức tiêu cực.

Nhưng sự đời trớ trêu, diễn biến thực tế lại khiến tất cả ngã ngửa.

Tuần đầu tiên của chiến dịch.

Trên tivi Pittsburgh có chiếu quảng cáo của Cartwright thật. Hình ảnh đẹp, quay dựng chuyên nghiệp, Cartwright đóng bộ vest chỉn chu, đứng trước Tòa thị chính, thâm tình kể lể về thành tích tám năm qua.

Nhưng người tinh ý nhận ra ngay sự bất thường.

Tần suất quảng cáo quá thưa thớt. Chúng chỉ xuất hiện ở mấy khung giờ thường, chứ không hề chiếm sóng giờ vàng trước và sau bản tin tối như mọi khi.

Kỳ lạ hơn nữa là thái độ của truyền thông.

Tờ Nhật báo Pittsburgh, vốn được xem là loa phóng thanh của Morganfield, là tay đấm chuyên nghiệp của Cartwright các kỳ bầu cử trước, lần này bỗng dung khách quan đến khó hiểu.

Trang nhất của họ tuyệt nhiên không có lấy một bài viết nào công kích Leo. Thay vào đó, họ đưa tin song song về hoạt động của hai ứng viên.

Bên trái là Cartwright đi thị sát trường học, bên phải là Leo ngồi ăn cơm hộp với công nhân.

Dung lượng bằng nhau, giọng văn trung lập.

Không khen, chẳng chê.

Các đài phát thanh và truyền hình khác cũng giữ sự ăn ý tương tự.

Những bình luận viên bảo thủ, lẽ ra giờ này phải đang điên cuồng cắn xé Leo, thì nay lại như bị mất tiếng tập thể. Họ bàn về thời tiết, về thể thao, về scandal tình ái ở Washington, nhưng tuyệt nhiên lờ đi “phần tử Xã hội chủ nghĩa cấp tiến” Leo Wallace.

Sự im lặng bất thường này còn đáng sợ hơn cả tiếng pháo kích.

Trong phòng trà nước của Tòa thị chính, đám công chức già đời đang thì thầm to nhỏ.

“Này, mấy ông có thấy bầu cử đợt này quái quái không?

“Ừ, tôi cũng thấy thế. Mọi năm tầm này quảng cáo của Morganfield dán đầy thành phố rồi, đến cột chờ xe buýt cũng không tha, sao năm nay im re thế nhỉ?

“Nghe đâu Tổng biên tập tờ Nhật báo đã gỡ mấy bài định đánh Wallace xuống rồi.”

“Bất thường quá. Hay là...” một công chức hạ thấp giọng, “hay là tin đồn là thật? Ở trên không muốn Cartwright làm tiếp nữa?”

“Ý ông là ông Morganfield buông tay rồi?

“Suỵt! Bé cái mồm thôi! Nhưng chuyện này quỷ lắm. Cái cậu Leo kia xem chừng bối cảnh không vừa đâu. Nghĩ mà xem, nếu ở trên không gật đầu, sao cậu ta nhảy nhót được lâu thế?”

Những đồn đoán cứ thế lan ra khắp chính trường và hang cùng ngõ hẻm Pittsburgh.

Chiều gió dư luận vốn đang nghiêng hẳn một bên, nay bắt đầu âm thầm đổi hướng.

Người ta bắt đầu nhìn chàng trai trẻ đang lấm lem ngoài công trường bằng con mắt khác.

Cậu ta không còn là kẻ thách thức cầm chắc phần thua nữa.

Cậu ta dường như đang nắm giữ một thứ sức mạnh bí ẩn nào đó khiến cả những ông lớn cũng phải kiêng dè.

Trong văn phòng Thị trưởng.

Cartwright nhìn đống báo chí trung lập trên bàn, rồi nhìn báo cáo tài chính tranh cử không mấy dư dả mà Giám đốc tài chính vừa gửi, điên tiết ném thẳng cốc cà phê vào tường.

Lão cáo già kia làm thật rồi.

Hay nói đúng hơn, lão ta thực sự đã không làm gì cả.

Sự trung lập này, đối với Cartwright, kẻ nắm quyền lực hành chính nhưng thiếu tiền mặt và quyền kiểm soát truyền thông, chính là sự phản bội lớn nhất.

Giờ đây, ông ta buộc phải xắn tay áo lên, dùng chính tài nguyên hạn hẹp của mình để lao vào cuộc chiến giáp lá cà đẫm máu với gã trai trẻ đã được vũ trang tận răng kia.

“Tốt, tốt lắm,” Cartwright nhìn ra cửa sổ. “Đã không ai giúp tao, thì tao tự làm.”

Trong mắt ông ta loé lên một tia hung hiểm.

Lần này, ông ta sẽ gọi điện tới Washington.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!