KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: - Chương 048: Bốn Mũi Giáp Công

Chương 048: Bốn Mũi Giáp Công

Karen nhìn chằm chằm vào bức ảnh đen trắng, sững lại một nhịp, nhưng rồi hiểu ngay ý đồ của Leo.

“Ồ, tôi hiểu rồi,” bà ta nói. “Ứng viên kiêm luôn Quản lý chiến dịch Tranh cử. Một vận động viên toàn năng đam mê thử thách ba môn phối hợp đây mà.”

“Leo, thứ lỗi cho tôi nói thẳng. Mười lăm năm trong nghề, tôi đã gặp không ít ứng viên tự tin thái quá như anh. Kết cục của họ không có ngoại lệ là tự vắt kiệt sức mình khi cuộc đua mới đi được một nửa, để rồi thua thảm hại.”

Bà ta ngừng lại một chút, nhún vai hờ hững.

“Tuy nhiên, đây là cuộc đua của anh, quyết định là ở anh. Tôi chỉ là một cố vấn cấp cao được John phái đến để đưa ra lời khuyên chuyên môn và thực thi mệnh lệnh.”

“Miễn là các vị trả lương đúng hạn, thì cho dù anh muốn bổ nhiệm con mèo hoang ngoài công trường kia làm quản lý, tôi cũng sẽ dành cho nó sự tôn trọng cao nhất.”

Cô nhấn mạnh hai chữ “tôn trọng” một cách đầy ẩn ý.

Ethan Hawke thì khác, anh không để lộ chút cảm xúc tiêu cực nào như Karen. Anh chỉ nhìn Leo thật sâu, như muốn xuyên qua vẻ mặt bình thản kia để tìm kiếm nguồn gốc của sự tự tin điên rồ đó.

Là người của Thượng nghị sĩ Sanders, nhiệm vụ của anh là hỗ trợ, không phải chất vấn.

Ethan bỏ qua vấn đề nhân sự, lập tức chuyển sang trạng thái làm việc, thể hiện đẳng cấp hành động của một tham mưu hàng đầu Washington.

“Được rồi, Leo,” Ethan tiếp lời, tự nhiên tiếp quản quyền điều phối. “Đã là quyết sách chiến lược do đích thân anh nắm giữ, thì nhiệm vụ của tôi và Karen là giúp anh chuyển hóa những chiến lược đó thành chiến thuật thực thi hiệu quả nhất.”

“Tôi đề xuất thành lập ngay bốn tổ công tác mũi nhọn dưới sự chỉ đạo của đội ngũ trung tâm.”

“Một, Tổ Phân tích Dữ liệu và Thăm dò Dư luận. Karen, cô phụ trách tổ này. Cô cần mua ngay một bộ phần mềm khảo sát chuyên nghiệp và kết nối với các công ty thăm dò uy tín nhất Pennsylvania. Trong vòng ba ngày, tôi muốn nhìn thấy báo cáo so sánh tỷ lệ ủng hộ chi tiết giữa chúng ta và Cartwright trên từng nhóm cử tri.”

“Hai, Tổ Chính sách và Sách trắng. Tôi sẽ phụ trách, Sarah hỗ trợ. Trong hai tuần, chúng ta phải hoàn thiện bản thảo Sách trắng về chính sách phát triển tương lai cho Pittsburgh. Nó sẽ là cương lĩnh tranh cử cốt lõi.”

“Ba, Tổ Truyền thông và Phản ứng Nhanh. Sarah, cô đứng đầu tổ này. Hãy mở rộng đội ngũ tình nguyện viên ngay lập tức. Chúng ta không chỉ vận hành kênh Trái tim Pittsburgh, mà còn phải thiết lập một biệt đội mạng giám sát dư luận và phản công 24/7 trên mọi nền tảng.”

“Cuối cùng, và quan trọng nhất,” Ethan quay sang Frank, “Tổ Vận động Mặt đất và Liên lạc Công đoàn. Ông Frank, đây là xương sống của cả chiến dịch.”

“Ông cần phân nhóm và huấn luyện chuyên nghiệp hóa đội ngũ tình nguyện viên. Chúng ta cần xây dựng một binh đoàn gõ cửa hùng mạnh nhất lịch sử Pittsburgh.”

“Tôi đề nghị nhóm nòng cốt năm người chúng ta sẽ họp chiến lược định kỳ vào tối thứ Hai và thứ Năm hàng tuần để đảm bảo đồng bộ hóa mọi thông tin và hành động.”

Đề xuất của Ethan nhanh chóng kéo cuộc thảo luận trở về mặt đất với những đầu việc cụ thể.

Một bộ khung tranh cử với phân công rõ ràng, chặt chẽ chính thức thành hình.

Dù ban đầu Karen có chút lời ra tiếng vào cái gánh hát rong này, nhưng bà ta buộc phải thừa nhận Ethan Hawke đúng là một tài năng xuất chúng. Khung làm việc anh ta đưa ra vừa rõ ràng, hiệu quả, lại có tính khả thi cực cao.

Tan họp, Karen kéo Ethan ra một góc.

“Này, chàng sinh viên Harvard,” bà ta hạ giọng. “Cậu tin tưởng tay ứng viên trẻ tuổi này thật đấy à? Cậu ta thậm chí còn chẳng tin vào nguyên tắc phân công lao động cơ bản, cứ tưởng tranh cử Thị trưởng là show diễn cá nhân chắc?”

Ethan nhìn về phía xa, nơi Leo đang ngồi xổm trước tấm bản đồ Pittsburgh khổng lồ, tranh luận say sưa với Frank.

“Tôi không biết anh ta có đáng tin hay không, Karen ạ,” Ethan đáp. “Nhưng tôi biết Thượng nghị sĩ Sanders tin anh ta. Thế là đủ.”

“Hơn nữa, cô không thấy sao? Một kẻ dám phá vỡ mọi quy tắc chính trị, hoặc là một gã điên hết thuốc chữa, hoặc là một người kiến tạo kỳ tích.”

“Tôi cược vào vế sau.”

Trong đầu Leo, giọng Roosevelt vang lên mang theo ý cười.

“Tốt lắm con trai. Cáo và Chó săn đều đã vào vị trí.”

“Giờ thì, đã sẵn sàng để đoạt lấy quyền lực tối cao của Pittsburgh chưa?”

Ba tháng sau. Tại căn hộ của gia đình O’Malley, Khu Cộng đồng Thợ thép số 3.

Michael O’Malley ngồi lún sâu trong chiếc ghế bành cũ kỹ đã gắn bó với ông suốt hai mươi năm.

Ba tháng trước, ông cũng ngồi đây, từ sáng đến tối, đôi mắt đờ đẫn nhìn những bản tin vô nghĩa trên tivi.

Khi ấy, âm thanh duy nhất trong căn nhà là tiếng tivi ồn ào và tiếng thở dài mệt nhọc của Sarah - vợ ông - mỗi khi đi làm về.

Cửa sổ lọt gió rít lên từng hồi, dù ông có dán bao nhiêu lớp băng keo thì gió lạnh mùa đông vẫn tìm được khe hở để len vào. Đường ống dưới bồn rửa bát rỉ nước tong tỏng, vợ ông phải hứng bằng một cái xô nhựa, đêm nào cũng phải dậy đổ nước.

Đứa con trai mười tuổi Kevin thì ru rú trong phòng chơi điện tử, vì Michael cấm tiệt nó ra cái công viên hoang phế đầy kim tiêm và mảnh chai ngoài kia.

Ông từng nghĩ mình sẽ mục rữa trong căn hộ này cho đến chết.

Sự thay đổi bắt đầu vào một buổi sáng sớm.

Một đội công nhân mặc đồng phục xanh, lái theo máy móc thi công tiến vào cái khu phố chết chóc này.

Michael cũng như bao hàng xóm khác chỉ dám hé rèm cửa sổ nhìn ra đầy tò mò. Ông nghĩ bụng chắc lại là trò làm màu của Tòa thị chính, vá víu vài cái ổ gà, chụp vài tấm ảnh rồi lặn mất tăm. Ông lạ gì mấy trò đó.

Nhưng lần này có vẻ khác.

Lão già gàn dở dẫn đầu nhóm tên là Frank ấy đã đi gõ cửa từng nhà một. Không phải để xin ý kiến, mà để tuyển thợ.

“Michael O’Malley phải không?” Frank nhìn thẳng vào ông. “Tao nhớ chú. Trước làm ở Lò cao số 3 nhà máy Homestead, tay nghề cừ lắm. Giờ còn cầm nổi cái cờ-lê không?”

Michael nhìn vị cựu thủ lĩnh công đoàn, rồi nhìn đám công nhân đang hì hục dọn rác ngoài kia. Ông gật đầu.

Thế là ông gia nhập đội quân ấy.

Ông trở thành một phần của “Kế hoạch Tái thiết Pittsburgh”.

Chính tay ông đã tháo dỡ cái cầu trượt gỉ sét chực chờ cứa đứt chân bọn trẻ, chính tay ông đào thông đường ống thoát nước tắc nghẽn cả chục năm nay, và lắp những khung cửa sổ mới kính coong cho chính tòa chung cư mình đã sống nửa đời người.

Mỗi ngày, ông đều làm việc cùng hàng xóm - những người từng bạn thợ trong nhà máy, giờ họ là đồng chí trên mặt trận xây dựng tổ ấm.

Sarah đi làm về, ngạc nhiên thấy cái xô nhựa đáng ghét dưới bồn rửa bát biến mất, đường ống đã được sửa xong.

Thằng bé Kevin ngày nào cũng đu lên cửa sổ, mắt tròn xoe nhìn công viên hoang phế thay da đổi thịt từng ngày. Cỏ dại biến mất, thảm cỏ xanh mướt trải ra, một khu vui chơi với cầu trượt đỏ chót và sân bóng rổ xanh dương đang mọc lên từ đống đổ nát.

Hôm nay là ngày Lễ Tái khởi động Cộng đồng.

Nắng đông xuyên qua lớp kính cửa sổ trong veo, tràn vào căn hộ ấm áp.

Michael mặc bộ đồng phục xanh in logo “Tái thiết Pittsburgh”, trên môi nở nụ cười mà chính ông cũng không nhận ra.

Kevin phấn khích kéo tay bố, giục rối rít: “Bố ơi, nhanh lên! Ra công viên đi! Con muốn chơi cầu trượt mới!”

Michael dắt tay con trai bước ra khỏi tòa nhà.

Bên ngoài, mặt đường láng o phẳng phiu. Chiếc xe cũ của ông đậu ngay ngắn trong vạch sơn mới kẻ.

Hàng xóm láng giềng đều đổ ra đường, ai nấy đều rạng rỡ nụ cười đã vắng bóng từ lâu, chào hỏi nhau rôm rả.

Không khí không còn mùi rỉ sét và tuyệt vọng nữa. Nó nồng nàn mùi sơn mới và mùi của hy vọng.

Michael dẫn Kevin bước vào khu vườn cộng đồng mới toanh. Ông nhìn con trai cười khanh khách trên chiếc cầu trượt do chính tay mình lắp ráp. Ông nhìn những người đồng nghiệp đang tự hào giới thiệu thành quả lao động với gia đình và phóng viên.

Ông cảm thấy mình đã sống lại rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!