Chương 047: Hội Chẩn
Sáng hôm sau, tại căn lán văn phòng, Leo triệu tập cuộc họp toàn đội đầu tiên.
Leo, Sarah, Frank, cùng hai thành viên mới là Karen Miller và Ethan Hawke – năm người lần đầu tiên ngồi lại với nhau một cách chính thức.
Không khí trong phòng họp có chút tế nhị.
Frank khoanh tay trước ngực, ngả người ra sau ghế, dùng ánh mắt soi mói đánh giá hai kẻ “thành phố” đến từ Washington.
Sarah lại có vẻ phấn khích, cô bày sẵn sổ tay và bút ghi âm, hệt như cô học trò ngoan chuẩn bị nghe giảng.
Karen Miller thì hoàn toàn không tỏ ra chút lúng túng nào về việc từng cố chèo kéo Frank và Sarah trong tiệc mừng công hôm nọ. Bà ta mở laptop làm việc với thái độ công ra công, cứ như thể chuyện đó chưa từng xảy ra.
Đó chính là tố chất chuyên nghiệp của dân chính trị: Không có bạn bè hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích và mục tiêu là vĩnh cửu.
Ethan Hawke thì rất hòa đồng, anh ta tự pha một ly cà phê hòa tan, mỉm cười nhìn mọi người.
Với cương vị thủ lĩnh, Leo mở lời phá tan bầu không khí gượng gạo.
“Karen, Ethan, chào mừng đến Pittsburgh, và chào mừng gia nhập cuộc chiến có phần viển vông này của chúng tôi.”
“Trước khi bàn việc cụ thể, tôi muốn nghe quan điểm của hai chuyên gia. Hãy cho chúng tôi biết kết quả chẩn đoán của hai vị đối với tình hình hiện tại.”
Karen đẩy gọng kính, không khách khí mà mở lời đầu tiên.
Bà ta kết nối laptop với máy chiếu. Màn hình lập tức hiện lên một bản PowerPoint dày đặc biểu đồ và số liệu.
Đó là bản báo cáo phân tích tường tận cơ cấu cử tri thành phố Pittsburgh.
“Được rồi, thưa các quý ông, quý bà. Bỏ qua màn xã giao đi, vào việc chính thôi,” Karen thể hiện sự chuyên nghiệp đáng nể. “Tôi đã dành cả đêm qua để phân tích dữ liệu công khai của tất cả các cuộc bầu cử tại Pittsburgh trong mười năm trở lại đây, cộng với dữ liệu người dùng từ kênh Trái tim Pittsburgh các vị. Tôi phải nói thẳng tình hình của các vị rất không khả quan.”
Bà ta chỉ tay lên màn hình.
“Vấn đề cốt tử nằm ở cơ sở cử tri nòng cốt.”
“Số liệu cho thấy, các vị sở hữu tỷ lệ ủng hộ cực cao trong nhóm nam giới da trắng, cổ cồn xanh, trên 45 tuổi. Điều này rất tuyệt, phải ghi công cho khả năng tổ chức mặt đất xuất sắc của ông Frank.”
“Nhưng bước ra khỏi nhóm đó, độ nhận diện của các vị gần như bằng không.”
“Tỷ lệ ủng hộ trong nhóm trung lưu, đặc biệt là phụ nữ vùng ngoại ô, chưa đến 5%.”
“Trong cộng đồng người Mỹ gốc Phi và gốc Latinh, con số này thấp đến mức có thể bỏ qua.”
“Một cuộc bầu cử Thị trưởng không thể thắng chỉ bằng phiếu của công nhân da trắng.”
“Tiếp theo là chiến lược truyền thông.”
Karen liếc nhìn Sarah, người đang cầm bút chờ đợi.
“Cô Jenkins làm rất tốt trên mạng xã hội, sự thành công của kênh Trái tim Pittsburgh là minh chứng. Nhưng kênh tuyên truyền của các vị quá đơn điệu. Các vị dồn hết trứng vào một giỏ Youtube.”
“Các vị thiếu độ phủ trên truyền thông truyền thống như đài truyền hình địa phương, đài phát thanh, và thiếu cả quảng cáo ngoài trời cơ bản. Nghĩa là nhóm cử tri trung niên và cao tuổi, những người ít lên mạng, hoàn toàn không nghe thấy tiếng nói của các vị.”
“Cuối cùng là mô hình gây quỹ.”
“Các vị muốn dựa vào quyên góp nhỏ lẻ để đấu với tài phiệt. Câu chuyện nghe thì cảm động đấy, nhưng hiệu suất cực thấp. Trông chờ vào những tờ 5 đô, 10 đô để nuôi một chiến dịch tổng lực kéo dài nhiều tháng, ngốn hàng triệu đô la là điều vô cùng khó khăn.”
Phần chẩn bệnh của Karen kết thúc.
Mỗi vấn đề cô chỉ ra đều như kim châm vào tử huyệt, khiến cả đội ngũ cảm thấy áp lực ngạt thở.
Người tiếp theo là Ethan Hawke.
Anh ta không dùng PowerPoint, chỉ rút ra một bản ghi nhớ khung chính sách do anh viết tay và đánh máy ngay trong đêm.
Tiêu đề bản ghi nhớ là: “Kế hoạch Tái thiết Pittsburgh: Từ Dự án Cộng đồng đến Triết lý Quản trị Đô thị”.
“Leo, Karen vừa phân tích các vấn đề kỹ thuật của chiến dịch,” Ethan mở lời. “Còn tôi muốn bàn về khía cạnh khác, đó là linh hồn của chiến dịch này.”
“Kế hoạch Tái thiết Pittsburgh anh đang rất tuyệt, rất cụ thể, rất thực tế, cho cử tri thấy được sự thay đổi. Nhưng hiện tại nó mới chỉ dừng lại ở tầm mức dự án.”
“Muốn thắng ghế Thị trưởng, anh phải nâng tầm những dự án cụ thể đó thành một Triết lý Quản trị Đô thị.”
“Chúng ta cần cung cấp cho người dân Pittsburgh một bộ Sách trắng Chính sách hoàn chỉnh và có thể định lượng được.”
“Nội dung Sách trắng phải bao trùm mọi mối quan tâm của người dân. Từ tạo việc làm đến cải tạo hệ thống thuế đầy rẫy bất cập; từ nâng cao chất lượng trường công đến cải tổ hệ thống cảnh sát để xây dựng lại niềm tin cộng đồng; từ xử lý ô nhiễm môi trường đến tạo môi trường kinh doanh cho doanh nghiệp nhỏ...”
“Chúng ta không thể chỉ khiến cử tri cảm động vì câu chuyện của anh. Chúng ta phải khiến họ bị thuyết phục bởi giải pháp của anh.”
“Phải làm cho họ tin rằng anh không chỉ là người hùng cộng đồng dám thách thức cường quyền, mà anh còn là một Thị trưởng đủ năng lực, đủ tầm nhìn để quản lý một thành phố phức tạp với ba trăm ngàn dân.”
Lời của Ethan khiến Leo trầm ngâm.
Frank nghe như vịt nghe sấm, chỉ biết gãi đầu gãi tai suốt.
Còn Sarah thì mắt sáng rực, tay ghi chép lia lịa. Cô lập tức nhận ra, hai chuyên gia đến từ Washington này đang mang đến chính xác những thứ mà đội ngũ “cây nhà lá vườn” đầy nhiệt huyết của họ đang thiếu.
Tư duy chiến lược hệ thống và công cụ chính sách chuyên nghiệp.
Buổi hội chẩn kết thúc.
Karen gập laptop lại, đặt ra câu hỏi then chốt:
“Được rồi, mọi vấn đề đã bày lên bàn.”
“Nhưng để giải quyết đống lộn xộn này, cần một Tổng chỉ huy để điều phối và thống nhất.”
“Leo, rốt cuộc Quản lý Tranh cử của anh là ai?”
“Tôi cần làm việc trực tiếp với người đó ngay lập tức.”
Trước câu hỏi chất vấn của Karen, Frank và Sarah đều lộ vẻ khó xử. Họ nhìn nhau, rồi cùng quay sang nhìn Leo.
Leo bình thản mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra khung ảnh quen thuộc, nhẹ nhàng đặt vào chính giữa bàn họp.
“Ông ấy chính là Tổng chỉ huy của chiến dịch này.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
