KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: - Chương 046: Lính Dù

Chương 046: Lính Dù

Hai ngày sau, tại Washington, Đồi Capitol.

Nghị sĩ John Murphy bước vào văn phòng làm việc của Thượng nghị sĩ Daniel Sanders, một căn phòng giản dị đến mức tuềnh toàng. Nơi đây ngập tràn sách vở và các báo cáo chính sách. Vật trang trí duy nhất là một bức tranh phong cảnh vẽ dãy núi Green của bang Vermont.

Sanders đang ngồi sau bàn làm việc, chăm chú duyệt một dự luật về giá thuốc.

“John, ngọn gió nào đưa ông tới đây thế?” Sanders ngẩng đầu, ra hiệu cho Murphy ngồi xuống.

“Daniel, tôi đến vì tương lai của Pittsburgh,” Murphy đi thẳng vào vấn đề.

Ông trình bày chi tiết kế hoạch tranh cử Thị trưởng của Leo Wallace, cũng như những thách thức khổng lồ mà chàng trai trẻ đang phải đối mặt.

“John này, lần gặp ở Philadelphia, cậu thanh niên tên Leo đó đã để lại ấn tượng rất sâu sắc với tôi,” Sanders mở lời, không trực tiếp đáp lại lời thỉnh cầu của Murphy mà hỏi ngược lại. “Cậu ta từng hứa sẽ biến Pittsburgh thành một mô hình mẫu, giờ cậu ta làm đến đâu rồi?”

Murphy cảm thấy áp lực đè nặng. Ông biết câu trả lời tiếp theo sẽ mang tính quyết định.

Trong đầu ông hiện lên đôi mắt của Leo Wallace, đôi mắt trẻ trung nhưng chứa đầy dã tâm xâm chiếm của một kẻ đi săn bẩm sinh. Ông nhớ lại cú phục kích chính trị hoàn hảo tại sự kiện Ngày Lao động, nhớ lại thái độ đàm phán không kiêu ngạo cũng chẳng hèn mọn của Leo qua điện thoại.

Đó là một chính trị gia có năng lực, có tham vọng và tuyệt đối có thủ đoạn để làm nên chuyện lớn.

Đánh cược thôi.

Murphy hạ quyết tâm.

“Daniel, cậu ấy làm tốt hơn bất cứ ai trong chúng ta tưởng tượng,” giọng Murphy trở nên nghiêm túc và chắc chắn. “Cậu ấy không phải loại người biểu tình chỉ biết gào thét khẩu hiệu. Cậu ấy đang dùng khoản quỹ liên bang chúng ta cấp để xây dựng một mô hình kinh tế thay thế ngay trong lòng cộng đồng công nhân Pittsburgh, một cách chân thực và vững chắc.”

“Cậu ấy đang biến những lý thuyết chúng ta tranh luận mòn mỏi trên Đồi Capitol thành hiện thực.”

Sanders gật đầu, rồi truy vấn tiếp: “Vậy còn ông thì sao, John? Ông nhìn nhận thế nào về việc này? Ông tin cậu ta sẽ thành công thật sự, hay đây chỉ là phút bốc đồng nhất thời của tuổi trẻ?”

Đây mới là câu hỏi thực sự.

Sanders đang ép Murphy phải chọn phe rõ ràng. Nếu lúc này ông tỏ ra dù chỉ một chút do dự, Sanders sẽ coi ông chỉ là kẻ cơ hội muốn lợi dụng Leo để thắng cử, và cuộc nói chuyện sẽ chấm dứt tại đây.

Ông phải buộc uy tín chính trị của mình vào tương lai của Leo.

Có đáng không? Đặt cược toàn bộ vốn liếng chính trị vào một gã trai trẻ trước mặt Daniel Sanders?

Trong tâm trí Murphy, một khuôn mặt trẻ trung khác bất chợt hiện về.

Đó là khuôn mặt của chính ông.

Ba mươi năm trước, ông cũng từng đứng trong hội trường công đoàn Pittsburgh, đối diện với hàng ngàn ánh mắt kỳ vọng. Ông cũng từng long trọng thề với những người thợ thép lấm lem dầu mỡ vừa tan ca. Rằng ông sẽ đến Washington chiến đấu vì họ. Rằng ông sẽ mang tiếng nói của người công nhân đến Đồi Capitol.

Ông cũng từng mang ngọn lửa ấy bước chân vào cái đầm lầy khổng lồ mang tên Washington.

Những năm đầu, ông thực sự đã chiến đấu. Ông đệ trình dự luật, ông tranh luận nảy lửa trong các ủy ban, ông đòi thuế quan bảo hộ cho ngành thép Pittsburgh.

Nhưng đầm lầy Washington, từng chút từng chút một, đã mài mòn những góc cạnh của ông.

Những lần thỏa hiệp, những cuộc ngã giá chính trị, những bữa tiệc gây quỹ triền miên không hồi kết.

Ông học thuộc lòng mọi luật chơi, để rồi dần quên mất lý do ban đầu mình bước vào cuộc chơi này.

Ông ngày càng giỏi giữ thăng bằng giữa hai đảng, ngày càng tinh thông việc xin xỏ những khoản ngân sách vô thưởng vô phạt cho khu vực bầu cử của mình.

Ông đã trở thành một chính khách đạt chuẩn, nhưng ông không còn là một chiến binh nữa.

Sự xuất hiện của Leo Wallace chính là một tấm gương.

Trong tấm gương ấy, Murphy nhìn thấy bóng dáng thời trai trẻ của mình.

Cái dũng khí bất chấp tất cả, cái nhuệ khí dám thách thức cả hệ thống, sự thuần khiết khi đứng về phía giai cấp công nhân.

Đã lâu lắm rồi ông không thấy ngọn lửa ấy ở bất kỳ ai, và cũng đã lâu lắm rồi ông không cảm nhận được nó trong chính mình.

Năm nay ông đã sáu mươi hai tuổi.

Sự thách thức trong cuộc bầu cử sơ bộ vừa qua đã khiến ông thấy lực bất tòng tâm. Nếu không có Leo, người chiến thắng rất có thể là Cortez.

Ông biết, thời đại của mình đang trôi qua.

Ông không muốn ở chặng cuối sự nghiệp chính trị, mình lại trở thành kẻ hèn nhát chỉ biết lăn lộn trong vũng bùn mà chính mình từng khinh bỉ.

Ông muốn làm điều gì đó.

Điều gì đó xứng đáng với chàng trai trẻ của ba mươi năm trước.

Ông sẽ đánh cược ván cuối cùng.

Đặt cược vào Leo Wallace.

Và đặt cược vào chính bản thân mình của ba mươi năm trước, cái tôi chưa bị đầm lầy nuốt chửng.

Murphy ngẩng đầu, mọi sự do dự trong mắt tan biến.

“Daniel, tôi cam đoan với ông, cậu ấy sẽ thành công,” Murphy nói như đinh đóng cột. “Hơn nữa, thành công của cậu ấy sẽ là sự khởi đầu cho thắng lợi của chúng ta tại Pennsylvania, và cả Vành đai Rỉ sét. Tôi nguyện dùng uy tín chính trị của cả nhiệm kỳ tới để bảo lãnh cho cậu ấy.”

Nghe câu trả lời này, nét mặt nghiêm nghị của Sanders cuối cùng cũng giãn ra.

Ông ta đột ngột chuyển chủ đề, hỏi thăm chuyện gia đình.

“Nghe nói cháu gái ông năm nay vào cấp ba rồi hả? Thời gian trôi nhanh thật đấy.”

Murphy thoáng sững sờ, rồi lập tức hiểu ra đây là tín hiệu tin tưởng mà Sanders phát đi.

“Đúng vậy, Daniel. Con bé muốn học luật, sau này cũng muốn đến Washington thử sức.”

“Tốt lắm, người trẻ là phải có nhuệ khí,” Sanders nói. “Có điều môi trường chính trị bây giờ hiểm ác hơn thời chúng ta nhiều, đi bước nào cũng phải cẩn trọng.”

Ông ta có vẻ đang nói về cháu gái Murphy, nhưng thực chất là đang nhắc nhở: Ủng hộ một người như Leo là một canh bạc chính trị rủi ro cao.

“Tôi hiểu, Daniel,” Murphy đáp trịnh trọng. “Nhưng tôi tin, canh bạc này đáng để ta xuống tay.”

Sanders im lặng một lát. Ông ta đứng dậy đi ra cửa sổ, nhìn về phía ngọn tháp Bút chì của Đài tưởng niệm Washington xa xa.

“John, chuyện này hệ trọng hơn một cuộc bầu cử thị trưởng nhiều,” ông nói. “Nó liên quan đến việc liệu chúng ta có thể cắm lại lá cờ của mình trên Vành đai rỉ sét – nơi mà Đảng Dân chủ đang rỉ máu từng ngày hay không.”

“Chàng trai trẻ đó cần nhiều hơn một lời bảo chứng. Cậu ta cần một nhà chiến lược, một người thấu hiểu tầm nhìn dài hạn của chúng ta và có thể giúp cậu ta xây dựng mô hình kiểu mẫu ở Pittsburgh trở nên hoàn hảo hơn nữa.”

“Vừa khéo tôi có một ứng cử viên rất thích hợp.”

Lại qua ngày, Leo nhận được điện thoại của Murphy.

“Leo, xong việc rồi,” giọng Murphy pha chút phấn khích. “Tôi đã nói chuyện với Thượng nghị sĩ Sanders. Ông ấy cực kỳ tán thưởng quyết định thách thức Cartwright của cậu.”

“Để thể hiện sự ủng hộ, ông ấy quyết định cử một thành viên đắc lực nhất trong đội ngũ của mình, một chàng trai tên Ethan Hawke, lập tức đến Pittsburgh gia nhập đội của cậu với tư cách tình nguyện viên và dốc toàn lực giúp đỡ cậu.”

Ethan Hawke.

Cái tên này Leo từng nghe qua.

Mới ngoài ba mươi tuổi, Tiến sĩ Luật Harvard, một trong những cố vấn chính sách nòng cốt của Thượng nghị sĩ Sanders. Anh ta từng từ bỏ công việc lương triệu đô tại hãng luật Phố Wall để dấn thân vào phong trào chính trị tiến bộ, được ca tụng là ngôi sao chính trị tương lai trong đội ngũ của Sanders.

“Nhận lấy cậu ta,” Roosevelt lên tiếng ngay lập tức. “Sự hiện diện của Ethan Hawke không chỉ mang lại năng lực hoạch định chính sách hàng đầu và mạng lưới quan hệ của phe Cấp tiến Washington. Quan trọng hơn, cậu ta đại diện cho sự bảo chứng chính trị chính thức từ bản thân Thượng nghị sĩ Sanders dành cho cuộc tranh cử này.”

“Có ngọn cờ này, cậu mới thực sự đoàn kết được toàn bộ lực lượng cấp tiến trên khắp nước Mỹ để chi viện cho trận chiến tại Pittsburgh.”

Leo gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến Nghị sĩ Murphy.

Vài ngày sau, Karen Miller và Ethan Hawke lần lượt đáp xuống Pittsburgh.

Karen lái chiếc BMW đen bóng, diện bộ vest công sở sắc sảo, xuất hiện trước cửa văn phòng lán trại tồi tàn của Leo.

Bà ta nhìn công trường bụi mù mịt và dãy nhà tôn tạm bợ trước mắt, mày nhíu chặt lại.

“Chúa ơi,” bà ta lầm bầm. “John đày mình đến cái xó xỉnh nào thế này.”

Ethan Hawke thì mang phong cách hoàn toàn trái ngược.

Anh ta đeo balo, mặc áo hoodie đơn giản và quần jean, bắt xe khách đường dài đến Pittsburgh. Trông anh chẳng khác gì một sinh viên mới ra trường đi thực tập xã hội.

Câu đầu tiên anh ta nói khi gặp Leo là: “Chào Leo, tôi là Ethan. Daniel bảo tôi đến trình diện anh. Mấy tháng tới tôi là cố vấn chính sách kiêm nhân viên chạy vặt của anh, có việc gì cứ sai bảo.”

Chỉ sau một đêm, gánh hát rong nhỏ bé của Leo đã đón nhận hai “lính dù” tinh nhuệ đến từ Washington.

Tính chuyên nghiệp của cả đội ngũ được nâng lên một tầm cao mới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!