Chương 045: Chuẩn Bị Trước Giờ G
Sau khi chốt hạ phương hướng tranh cử, Frank và Sarah đinh ninh Leo sẽ triệu tập họp báo ngay lập tức để long trọng tuyên bố với toàn thể Pittsburgh về việc tham gia chạy đua vào ghế Thị trưởng nhiệm kỳ tới.
Nhưng Leo lại bất ngờ nhấn nút tạm dừng. Anh yêu cầu mọi người quay lại làm việc như bình thường. Frank tiếp tục giám sát công trường, Sarah tiếp tục đăng video nhật ký thi công lên kênh Trái tim Pittsburgh.
Mọi thứ diễn ra bình thản như thể quyết định chấn động ngày hôm qua chưa từng tồn tại.
Trong tâm trí Leo, Roosevelt đang lên lớp bài học cuối cùng trước giờ G.
“Con trai, đừng bao giờ nổ súng khi chưa nạp xong đạn.” Giọng Roosevelt nghiêm nghị.
“Khoảnh khắc cậu tuyên bố tranh cử trên mặt báo, cũng là lúc cậu chính thức tuyên chiến với Thị trưởng Cartwright và cả tập đoàn lợi ích phe Kiến chế sau lưng hắn.”
“Kể từ giây phút đó, cậu sẽ mất đi lợi thế của việc ẩn mình tích lũy lực lượng. Nhất cử nhất động của cậu sẽ bị kẻ thù soi dưới kính hiển vi. Chúng sẽ huy động mọi nguồn lực để tấn công, bôi nhọ, và tìm cách bóp chết cậu từ trong trứng nước.”
“Vì thế, trước khi chính thức tuyên chiến, cậu phải hoàn thành ba việc tối mật:”
“Thứ nhất, biến căn cứ địa thành pháo đài bất khả xâm phạm.”
“Thứ hai, tích trữ lương thảo đạn dược cho cuộc chiến trường kỳ.”
“Thứ ba, làm suy yếu kẻ thù và tranh thủ mọi đồng minh bên ngoài.”
Những ngày tiếp theo, Leo bắt đầu ban hành một loạt mệnh lệnh cụ thể cho đội ngũ của mình dựa trên bộ khung chiến lược mà Roosevelt đã vạch ra.
Đầu tiên, anh gọi Frank và Sarah vào văn phòng.
“Trước khi tuyên bố tranh cử, chúng ta phải làm cho dự án ‘Tái thiết Pittsburgh số 1’ đạt được một thắng lợi giai đoạn, một thành quả mà mọi người dân Pittsburgh đều có thể mắt thấy tay sờ.”
Anh chỉ vào biểu đồ tiến độ: “Mục tiêu cụ thể đầu tiên là trong vòng 3 tháng tới, hoàn tất toàn diện việc cải tạo cộng đồng tại công trường số 3.”
“Tôi không chỉ muốn đường sá láng o, tôi muốn công viên mở cửa đón trẻ con, muốn mái nhà chung cư không còn dột nát.”
“Sau đó, chúng ta sẽ tổ chức một buổi lễ tái khởi động cộng đồng hoành tráng tại đó. Mời toàn thể người dân và báo giới đến xem chúng ta đã làm được gì cho thành phố này.”
Trong đầu Leo, Roosevelt giải thích ý đồ chiến lược đằng sau mệnh lệnh này.
“Leo, hãy hiểu rằng khu dân cư đó không chỉ là công trình xây dựng. Nó là mô hình quản trị quan trọng nhất cho cuộc chạy đua thị trưởng tương lai của cậu.”
“Khi Cartwright và bè lũ lên báo công kích cậu, dè bỉu cậu chỉ là thằng ranh con miệng còn hôi sữa, chỉ biết hô khẩu hiệu chứ không biết quản lý, cậu không cần tốn nước bọt tranh cãi.”
“Cậu chỉ cần dẫn phóng viên đến khu dân cư đó, chỉ vào những con đường mới, những nụ cười trẻ thơ và nói tất cả bọn họ ‘Đây là câu trả lời của tôi’.”
“Một thành tích chính trị sờ tận tay, day tận trán còn có sức thuyết phục hơn một vạn câu khẩu hiệu tranh cử hoa mỹ.”
Kế đến, Leo giao nhiệm vụ thứ hai cho Sarah.
“Sarah, anh cần em bí mật khởi động công tác chuẩn bị cho Ủy ban Gây quỹ Tranh cử.”
“Hiện tại chúng ta chưa thể chưa thể gây quỹ công khai, vì sẽ lộ bài. Nhưng chúng ta phải xây dựng kho dữ liệu ủng hộ viên nòng cốt.”
“Em hãy lập một nhóm nhỏ đáng tin cậy, lọc lại và phân tích toàn bộ dữ liệu người dùng của kênh ‘Trái tim Pittsburgh’. Ai từng quyên góp? Ai từng để lại bình luận ủng hộ? Ai từng tham gia bảo vệ trung tâm cộng đồng?”
“Hãy hệ thống hóa thông tin của họ chi tiết. Tên tuổi, phương thức liên lạc, nghề nghiệp, cư trú…”
“Sau đó, lọc ra những người ủng hộ có giá trị cao nhất. Ví dụ: những người có uy tín trong cộng đồng, những chủ doanh nghiệp nhỏ từng quyên góp lớn, những nhân vật có tiếng nói trong công đoàn...”
“Em và bác Frank phải đích thân gặp gỡ bí mật những người này, rỉ tai cho họ về kế hoạch của chúng ta, và thuyết phục họ trở thành những nhà tài trợ hạt giống đầu tiên.”
“Phải đảm bảo rằng vào ngày chúng ta tuyên bố tranh cử, tài khoản quyên góp của chúng ta đã có sẵn một con số đủ để khiến tất cả mọi người phải ngã ngửa.”
Frank và Sarah nhận lệnh rời đi. Cả đội ngũ bắt đầu guồng quay chuẩn bị chiến tranh âm thầm mà khẩn trương.
Còn Leo, anh chuẩn bị thực hiện bước thứ ba quan trọng nhất: Làm suy yếu kẻ thù và tìm kiếm đồng minh.
Anh nhấc máy gọi vào số của Nghị sĩ Quốc hội John Murphy.
Đầu dây bên kia, giọng Murphy nghe chừng rất hồ hởi.
“Leo, người hùng của tôi!” Murphy đon đả. “Tôi đang định gọi cậu đây. Tuần sau tôi về Pittsburgh, chúng ta phải làm vài ly mừng chiến thắng chứ nhỉ?”
Leo không vòng vo tam quốc, anh nói thẳng với Murphy về kế hoạch tranh cử Thị trưởng của mình.
Đầu dây bên kia, Murphy im lặng trong giây lát.
“Tôi đoán trước rồi, Leo,” ông ta nói. “Nhìn cách cậu xoay Cartwright như chong chóng, tôi biết cái ghế chủ nhiệm ủy ban bé tẹo kia không chứa nổi tham vọng của cậu.”
Rồi ông ta lập tức bày tỏ lập trường.
“Tôi ủng hộ cậu toàn lực.”
“Leo, cậu cần tôi, và tôi cũng cần cậu,” giọng Murphy trở nên nghiêm túc. “Một chính quyền Pittsburgh do cậu lãnh đạo sẽ là đồng minh địa phương vững chắc nhất của tôi.”
“Để thể hiện thành ý, tôi sẽ cung cấp cho cậu hai thứ cậu đang thiếu nhất.”
“Thứ nhất, kênh huy động vốn.”
“Tôi sẽ lập tức tiến cử hồ sơ và thành tích của cậu ở Pittsburgh cho các Ủy ban Hành động Chính trị (PACs) của phe Cấp tiến tại Washington, như nhóm Tương lai Dân chủ hay Cuộc Cách mạng của Chúng ta.”
“Họ nắm trong tay hàng chục triệu đô la, chuyên đi săn lùng và đầu tư vào những ngôi sao chính trị mới nổi dám thách thức phe Kiến chế như cậu.”
“Có họ chống lưng, vấn đề vốn khởi động coi như xong.”
“Thứ hai, nhân sự chuyên nghiệp.”
“Tôi biết nhóm của cậu rất nhiệt huyết, rất thiện chiến, nhưng bầu cử Thị trưởng khác xa biểu tình đường phố. Các cậu thiếu kinh nghiệm thực chiến bài bản.”
“Quản lý tranh cử của tôi, Karen Miller. Tôi biết cậu không ưa cô ấy, nhưng cô ấy là một trong những chuyên gia phân tích dữ liệu thăm dò và luật bầu cử giỏi nhất bang Pennsylvania.”
“Tôi sẽ biệt phái cô ấy sang đội cậu làm cố vấn cấp cao, giúp cậu dựng khung sườn chuyên nghiệp, tránh phạm những lỗi sơ đẳng nhất.”
Giọng Roosevelt vang lên trong đầu Leo.
“Một cuộc giao dịch chính trị điển hình.”
“Ông ta cho cậu tiền, cho cậu người. Đổi lại, khi đắc cử, cậu phải ưu tiên lợi ích của ông ta trong các dự án công trình đô thị và các quyết định bổ nhiệm nhân sự quan trọng.”
“Còn về người đàn bà tên Karen kia, bà ta vừa là chuyên gia đến giúp cậu, vừa là Giám quân mà Murphy cài vào. Hãy dùng cái đầu của bà ta, nhưng đừng bao giờ tin bà ta tuyệt đối.”
Hai đề nghị của Murphy đã là sự hỗ trợ khổng lồ. Nhưng Leo biết, để thắng trận này, chừng đó là chưa đủ.
“Thưa Nghị sĩ, sự hỗ trợ của ngài là vô giá,” Leo đáp. “Tiền và chuyên gia giúp tôi có một đội quân chính quy. Nhưng tôi cần một lá cờ, một ngọn cờ đủ sức hiệu triệu toàn bộ lực lượng tiến bộ.”
Leo ngưng một nhịp rồi nói tiếp: “Tôi cần sự bảo chứng chính thức của Thượng nghị sĩ Daniel Sanders.”
Nghe đến cái tên này, Murphy thoáng do dự.
“Leo, cậu thật biết cách ra giá,” ông ta nói. “Sự bảo chứng của Sanders không chỉ là một lời ủng hộ. Đó là một tín hiệu. Nó báo cho toàn bộ các tổ chức và truyền thông cánh tả trên cả nước biết rằng cuộc bầu cử của cậu tại Pittsburgh là mặt trận họ bắt buộc phải quan tâm và chi viện.”
“Nó sẽ mang lại cho cậu sự chú ý khổng lồ và nguồn lực dồi dào, nhưng đồng thời cũng biến cậu thành cái bia tập bắn cho toàn bộ thế lực Cộng hòa trên cả nước. Đây là con dao hai lưỡi.”
Murphy trầm ngâm một lát rồi quyết định.
“Được rồi, tôi sẽ liên hệ với ông ấy. Nhưng tôi không hứa trước kết quả đâu nhé. Daniel chỉ ủng hộ những chiến binh mà ông ấy công nhận thôi.”
Cúp máy, Leo hỏi Roosevelt trong tâm trí.
“Thưa Tổng thống, chúng ta đã có số liên lạc của Sanders từ bữa tiệc ở Philadelphia, tại sao không tự liên hệ? Tại sao phải đi đường vòng qua Murphy?”
“Hai lý do, con trai ạ,” Roosevelt giảng giải. “Thứ nhất, trừ khi cậu muốn trở mặt, còn không thì đừng bao giờ đi tắt qua mặt đồng minh trực tiếp để tiếp cận sếp lớn của họ.”
“Nền tảng của liên minh chính trị là sự tin tưởng. Qua mặt Murphy là sự sỉ nhục công khai đối với năng lực và uy tín của ông ta.”
“Thứ hai, và quan trọng hơn cả, cậu phải học cách khiến đồng minh phải đầu tư vào cậu.”
“Việc cậu nhờ ông ta làm một việc khó khăn sẽ buộc ông ta phải bỏ thêm vốn liếng chính trị vào mối quan hệ này. Đây là một món nợ ân tình ngược. Nó sẽ lại càng trói chặt hai người vào nhau hơn bao giờ hết.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
