KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: - Chương 044: Quản Lý Tranh Cử Của Tôi Là Roosevelt

Chương 044: Quản Lý Tranh Cử Của Tôi Là Roosevelt

Leo đứng dậy, bước đến tấm bảng trắng trong văn phòng.

Anh cầm bút, viết lên đó ba chữ cái “M” in hoa thật lớn.

Message – Thông điệp. Money – Tiền bạc. Mobilization – Vận động.

“Đây là ba yếu tố cốt lõi mà bất kỳ chiến dịch tranh cử thành công nào cũng bắt buộc phải có,” Leo nói, đúc kết toàn bộ những lời dạy của Roosevelt thành tri thức của riêng mình.

“Về thông điệp, hay câu chuyện của chúng ta, chúng ta phải nói cho toàn thể người dân Pittsburgh biết chúng ta chính là những người duy nhất có khả năng mang lại sự thay đổi thực sự cho thành phố này.”

“Sarah, nhiệm vụ của em là dùng kênh Trái tim Pittsburgh và mọi phương tiện truyền thông sẵn có để truyền tải thông điệp này một cách rõ ràng và đanh thép nhất.

“Về tài chính, phần lớn ngân sách sẽ đến từ nhân dân, những người ủng hộ chúng ta. Chúng ta sẽ biến cuộc bầu cử này thành cuộc chiến giữa nhân dân và giới tài phiệt.”

“Sarah, em cần thiết lập một hệ thống quyên góp nhỏ lẻ tiện lợi nhất, minh bạch nhất nước Mỹ ngay trên trang web của chúng ta.”

“Về vận động. Chúng ta sẽ thâm nhập vào từng ngõ ngách, từng khu phố của thành phố này.

“Bác Frank, nhiệm vụ của bác là tổ chức một binh đoàn mặt đất hùng mạnh nhất Pittsburgh. Chúng ta sẽ gõ cửa từng nhà, đối thoại với từng cử tri, kéo họ từ ghế sofa trước tivi đến thẳng phòng bỏ phiếu.”

Một khung chiến lược “ba trong một” rõ ràng, mạch lạc cứ thế được dựng lên.

Frank nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ chiến lược trên bảng trắng, gãi đầu, lộ rõ vẻ cầu thị của một cậu học trò:

“Leo, mấy cái mày nói... thú thật đời tao chưa bao giờ nghĩ tới. Khoản vận động người thì tao làm được, nhưng làm sao để phối hợp nhịp nhàng với thông điệp và tiền nong cho hiệu quả thì mày phải dạy tao.”

Sarah cũng tiếp lời: “Em cũng vậy. Thiết kế web hay cổng thanh toán chỉ là kỹ thuật, nhưng làm sao dùng truyền thông để truyền tải thông điệp vào đầu cử tri một cách chính xác lại là một bầu trời kiến thức khác. Em cũng cần học.”

Đối diện với ánh mắt tin tưởng và khao khát tri thức của các cộng sự, Leo cảm thấy gánh nặng trên vai mình lại trĩu thêm một phần.

Đội ngũ nhỏ bé của anh, sau cơn đau chuyển dạ của sự chia rẽ, đang bắt đầu lột xác để trưởng thành.

Leo mỉm cười: “Dĩ nhiên rồi. Từ hôm nay, tôi sẽ chia sẻ tất cả những gì tôi biết cho hai người, không giấu giếm dù chỉ một chữ.”

Sáng sớm hôm sau, căn lán văn phòng ngập tràn một bầu không khí mới mẻ.

Sarah và Frank đến sớm hơn mọi khi. Họ rôm rả thảo luận đủ thứ chi tiết, từ thiết kế tờ rơi đến màu áo phông cho tình nguyện viên.

Nhưng rất nhanh, họ vấp phải một vấn đề hóc búa.

Sarah ngừng gõ phím, quay sang nhìn Leo với vẻ mặt nghiêm trọng:

“Leo, chúng ta bàn rất nhiều về thực thi cụ thể, nhưng chúng ta đang bỏ qua mắt xích quan trọng nhất.”

“Một đội ngũ tranh cử chuyên nghiệp có thể thiếu cố vấn ngôi sao đắt đỏ, nhưng tuyệt đối không thể thiếu một Quản lý Tranh cửđủ tầm để bao quát toàn cụ và điều phối mọi bộ phận.”

“Người này phải chịu trách nhiệm hoạch định chiến lược cốt lõi, phân bổ nguồn lực hạn hẹp, và quan trọng nhất là đưa ra quyết định sinh tử ngay tức khắc khi khủng hoảng nổ ra. Đó mới là bộ não thực sự của cả chiến dịch.”

Frank hiếm khi dẹp bỏ cái tính bốc đồng thường ngày, gật đầu tán thành.

“Đúng đấy. Việc này cả tôi và Sarah đều không cáng đáng nổi. Cần một con cáo già đã từng lăn lộn trầy vi tróc vảy trong cái vũng bùn bầu cử này. Con mụ Karen bên phe Nghị sĩ Murphy tuy đáng ghét nhưng phải công nhận mụ ta có nghề. Hay là mình cũng bỏ tiền thuê một chuyên gia cỡ đó?

Leo lắc đầu, mỉm cười: “Không, chúng ta không cần người ngoài.”

“Quản lý tranh cử của chúng ta, thực ra đã ở trong đội ngũ này từ lâu rồi.”

“Và tôi cam đoan với hai người, ông ấy là nhà điều hành tranh cử vĩ đại nhất trong lịch sử đất nước này.”

Frank và Sarah ngơ ngác nhìn nhau, chẳng hiểu Leo đang nói hươu nói vượn gì. Cái gánh hát rong nhỏ bé này tàng long ngọa hổ từ bao giờ thế?

Leo mở ngăn kéo dưới cùng của bàn làm việc, lấy ra một khung ảnh mà anh vẫn luôn trân quý.

Đó là một bức ảnh đen trắng.

Trong ảnh, Franklin Delano Roosevelt đang ngồi trước một chiếc bàn trải rộng tấm bản đồ quân sự khổng lồ. Ông ngậm tẩu thuốc, tay cầm bút chì, phong thái ung dung tự tại như đang điều binh khiển tướng trong một cuộc chiến định đoạt vận mệnh thế giới.

Leo trân trọng đặt bức ảnh vào vị trí trung tâm nhất của bàn họp.

“Chính là ông ấy,” Leo nói. “Quản lý chiến dịch tranh cử của tôi, và của chúng ta.”

Frank và Sarah nhìn tấm ảnh, thoạt tiên là sững sờ. Rồi, họ vỡ lẽ. Nhưng ngay sau đó, nỗi lo âu lại viết đầy trên mặt họ.

Sarah dè dặt lên tiếng khuyên can: “Leo này... em hiểu ý anh. Anh muốn lấy Tổng thống Roosevelt làm tấm gương, học hỏi tư duy chiến lược của ông ấy, và tự mình kiêm nhiệm vai trò quản lý chiến dịch, đúng không?”

“Nhưng mà... thế thì quá sức, Leo à. Ứng viên mà kiêm luôn quản lý nghĩa là anh vừa phải diễn thuyết, tranh luận, đi xin phiếu bên ngoài, vừa phải quản trị nội bộ, ra quyết định chiến lược bên trong.”

“Anh sẽ kiệt sức mà chết! Trong lịch sử bầu cử hiện đại của Mỹ, chưa có tiền lệ nào thành công như thế cả!”

Frank cũng sốt ruột, đập bàn cái rầm.

“Phải đấy Leo! Mày cần dồn toàn lực để làm tốt vai trò ứng viên! Còn mấy việc như hoạch định chiến lược, xử lý khủng hoảng hay những việc nặng nhọc, gai góc khác, hãy cứ giao hết cho đội ngũ hậu trường bọn tao lo liệu!”

Trước sự can ngăn của đồng sự, Leo chỉ cười nhẹ, không giải thích nhiều lời.

Anh đưa tay gõ nhẹ vào đôi mắt sâu thẳm của Roosevelt trong bức ảnh, rồi nói:

“Không, hai người hiểu lầm rồi.”

“Không phải tôi cố gắng tư duy giống ông ấy, mà là, ông ấy sẽ đích thân tư duy thay cho chúng ta.”

“Franklin Delano Roosevelt, chính là Quản lý chiến dịch tranh cử của chúng ta.”

“Hai người chỉ cần tin tôi, và tin ông ấy.”

“Kể từ ngày mai, Pittsburgh sẽ chứng kiến một cuộc tranh cử Thị trưởng chưa từng có tiền lệ, đủ sức được ghi vào sách giáo khoa chính trị tương lai.”

Frank và Sarah nhìn vào ánh mắt tự tin đến mức khó hiểu của Leo. Dù lý trí không thể nào lý giải nổi hàm ý những lời anh nói, nhưng sự tự tin ấy mang lại sự an tâm lạ thường.

Họ chọn tin tưởng.

Họ nào hay biết rằng cuộc chạy đua tranh cử mà họ sắp dấn thân vào này, thực chất lại là một ván cờ chính trị do đích thân một trong những chính trị gia vĩ đại nhất lịch sử Hoa Kỳ đứng sau cánh gà giật dây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!