Chương 043: Làm Sao Để Tranh Cử?
Tuyên bố muốn tranh cử Thị trưởng của Leo chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả căn phòng chìm vào sự im lặng chết chóc.
Frank và Sarah đều bị cú sốc này làm cho chết đứng.
Vài phút sau, khi sự kích động lắng xuống và lý trí quay trở lại, Sarah là người đầu tiên lên tiếng, đôi mày cô nhíu chặt.
“Leo, em không muốn dội gáo nước lạnh vào anh, nhưng tranh cử Thị trưởng Pittsburgh? Chúng ta có biết mình đang làm cái quái gì không?”
“Ý em là nhìn lại xem chúng ta có gì trong tay. Anh chỉ là một nghiên cứu sinh ngành Lịch sử và một ủy viên của cái ủy ban ngoại vi. Tiền nong thì ngoài khoản quỹ liên bang chỉ được phép dùng cho xây dựng ra, chúng ta nhẵn túi. Nhân sự thì vỏn vẹn mấy mống ở đây và một nhóm tình nguyện viên.”
“Đây là nhiệm vụ bất khả thi.”
Giọng cô chùng xuống, ánh mắt phức tạp.
“Và Leo này... em phải hỏi thẳng.”
“Anh đưa ra ý tưởng điên rồ này có phải vì vụ cãi nhau tối qua giữa em và bác Frank không?”
“Em biết dựng lên một kẻ thù chung là cách tốt nhất để chuyển hướng mâu thuẫn nội bộ. Nhưng em không muốn thế. Em không muốn anh dùng một quyết định hoang đường để lấp liếm những vấn đề thực sự tồn tại của chúng ta.”
Frank nghe Sarah nói xong, hiếm hoi lắm mới không phản bác.
Ông rời lưng khỏi tường, nhìn Leo, trầm giọng: “Sarah nói đúng đấy nhóc. Đừng vì hai đứa tao cãi nhau mà bốc đồng đi thách thức Thị trưởng. Không đáng đâu.”
“Biểu tình đường phố, vận động công nhân bỏ phiếu thì tao rành. Nhưng một cuộc bầu cử Thị trưởng chính quy là chuyện khác hẳn. Trong đó có quá nhiều ngón nghề và luật ngầm, mà chúng ta toàn là tay mơ.”
Cả hai nhìn Leo chằm chằm, chờ đợi câu trả lời.
Leo không đáp ngay. Anh ngả người ra sau ghế, nhắm mắt lại như đang sắp xếp suy nghĩ. Thực ra, anh đang đối thoại với Roosevelt trong tâm trí.
“Thưa Tổng thống, tôi có tư cách để tranh cử Thị trưởng không?” Leo hỏi.
Giọng Roosevelt vang lên sang sảng và đầy uy lực.
“Tư cách? Này con trai, trong các cuộc bầu cử chính trị ở Mỹ, tư cách chưa bao giờ được định đoạt bởi cái bản lý lịch viết trên giấy, mà được quyết định bởi câu chuyện độc nhất vô nhị mà cậu có thể kể cho cử tri nghe!”
“Lật lại sách lịch sử mà xem, nó đầy rẫy xác chết của những kẻ có tư cách nhất.”
“Năm 1860, William Seward có một bản lý lịch đẹp như vua chúa. Thống đốc, Thượng nghị sĩ, Lãnh tụ không thể tranh cãi của Đảng Cộng hòa. Ai cũng nghĩ ông ta thắng chắc. Kết quả thì sao?”
“Ông ta thua thảm hại dưới tay một gã luật sư nhà quê đến từ Illinois, Abraham Lincoln.”
“Lincoln có cái gì? Một nhiệm kỳ Hạ nghị sĩ nhạt nhòa và hai lần tranh cử Thượng nghị sĩ thất bại. Nhưng Lincoln có một câu chuyện mà Seward không bao giờ có – ông ấy là người xẻ gỗ.”
“Câu chuyện của tên Thị trưởng đương nhiệm Cartwright là gì? Là một nhà quản lý giàu kinh nghiệm, vững vàng và đáng tin cậy.”
“Câu chuyện đó có thể hữu dụng trong thời thái bình. Nhưng ở Pittsburgh ngày nay, giữa một thành phố ngập tràn thất nghiệp và tuyệt vọng, cái mác đó chỉ khiến hắn trông giống một cán bộ xa rời quần chúng, không hiểu lòng dân.”
“Còn câu chuyện của cậu là gì?” Roosevelt hỏi ngược lại. “Cậu là một người trẻ bị cái thể chế thối nát này vứt bỏ, nhưng cậu không đầu hàng. Cậu đứng dậy từ trong lòng nhân dân, dùng trí tuệ và lòng quả cảm để mang lại những thay đổi sờ thấy được.”
“Cậu là người ngoài cuộc, là kẻ thách thức, là người thực làm.”
“Giờ thì nói ta nghe, Leo. Tại Pittsburgh lúc này đây, câu chuyện nào sẽ chạm đến trái tim người dân hơn?”
Leo mở mắt. Anh nhìn hai người bạn, dùng ngôn ngữ của chính mình để chuyển tải lý thuyết về “câu chuyện” của Roosevelt.
“Sarah, Frank, hai người nói không sai.”
“Lý lịch của tôi nát bét. Tiền của chúng ta ít đến thảm thương. Đội ngũ thì bé tẹo. Theo bất kỳ tiêu chuẩn phân tích chính trị truyền thống nào, thách thức Cartwright chẳng khác nào tự sát.”
“Nhưng đó chính là lợi thế lớn nhất của chúng ta.”
Anh đứng dậy, giọng nói tràn đầy nội lực.
“Câu chuyện của Cartwright là gì? Ông ta sẽ khoe khoang với cử tri 8 năm làm thị trưởng, kinh nghiệm đầy mình, quan hệ rộng khắp, quản lý tài ba.”
“Nghe thì hay đấy. Nhưng nó có một lỗ hổng chí mạng – nó không giải thích được tại sao dưới sự lãnh đạo của nhà quản lý giàu kinh nghiệm ấy, tỷ lệ thất nghiệp ở khu Pittsburgh vẫn cứ là tăng? Tại sao đường xá vẫn đầy ổ gà? Tại sao con em chúng ta vẫn phải học trong những trung tâm cộng đồng dột nát?”
“Kinh nghiệm của ông ta, đứng trước nỗi đau thực tế của người dân, chẳng đáng một xu. Sự vững vàng của ông ta, trong mắt dân chúng, chỉ là từ đồng nghĩa của vô dụng.”
Leo quay sang Sarah và Frank.
“Còn câu chuyện của chúng ta là gì?”
“Là chuyện về một người trẻ bị thể chế mục nát đào thải, đã đứng dậy từ lòng nhân dân như thế nào.”
“Là chuyện về những người thợ già bị lãng quên đã vùng lên bảo vệ ngôi nhà của mình.”
“Là chuyện chúng ta đã dùng trí tuệ và lòng can đảm để giật lại từng đồng tiền vốn thuộc về người dân Pittsburgh từ tay lũ quan liêu Washington!”
“Cartwright kể lể về quá khứ, còn chúng ta đang cho cử tri thấy một tương lai mà họ có thể chạm vào!”
“Sarah, bác Frank, nói tôi nghe, ở cái đất Pittsburgh này, câu chuyện nào sẽ đi vào lòng người hơn?”
Frank và Sarah im lặng. Sự hoang mang trên mặt họ dần tan biến, nhường chỗ cho ánh lửa hy vọng đang nhen nhóm trở lại.
Leo bồi thêm: “Dự án Tái thiết Pittsburgh mà ta đang làm chính là câu chuyện hay nhất. Chúng ta không hứa hẹn viển vông, chúng ta đang dùng từng con đường mới trải nhựa, từng công viên mới mọc lên để chứng minh tương lai do chính tay chúng ta kiến tạo.”
“Chúng ta không nói, chúng ta làm.”
“Được rồi, cứ cho là câu chuyện của chúng ta hay hơn,” Sarah truy vấn. “Thế còn tiền? Một chiến dịch tranh cử thị trưởng cần hàng triệu đô la. Cartwright có Morganfield, có trùm xây dựng chống lưng. Còn chúng ta đào đâu ra tiền?”
“Giờ bàn đến tiền, khâu thực tế nhất và cũng là then chốt nhất,” giọng Roosevelt nghiêm nghị vang lên trong đầu.
“Trong bầu cử Mỹ, tiền chỉ đến từ vài nguồn sau.”
“Một, phổ biến nhất là tiền của các tập đoàn lớn và giới siêu giàu. Đó là đường của Cartwright. Kho của hắn nhét đầy séc của Morganfield và trùm xây dựng. Chúng ta không đi được và tuyệt đối không được đi.”
“Hai là sự ủng hộ từ Đảng phái.
“Leo, cậu đã có một đồng minh ở Washington là John Murphy. Ông ta sẽ giúp cậu mở cánh cửa dẫn tới các Ủy ban Hành động Chính trị (PAC) của phe Tiến bộ. Những tổ chức này nắm giữ nguồn tiền khổng lồ và luôn săn tìm đầu tư cho những ngôi sao chính trị mới. Đây là kênh chúng ta có thể và phải tận dụng để làm nhiên liệu khởi động.”
Roosevelt ngừng một chút rồi nói tiếp: “Nhưng cậu phải nhớ, khoản nhiên liệu này đi kèm với sức nặng và kỳ vọng của nó. Nó giúp cậu nổ máy, nhưng không thể là nền móng để ta xây nhà.”
“Ba là ứng viên tự bỏ tiền túi. Hiển nhiên là cửa này đóng sập với chúng ta rồi Leo, trừ phi cậu đột nhiên phát hiện mình là con rơi của một ông trùm dầu mỏ nào đó.”
Leo cười khổ trong lòng.
“Vậy con đường thực sự của chúng ta là gì? Là dựa vào hàng ngàn, hàng vạn khoản quyên góp nhỏ lẻ của người dân thường.”
Giọng Roosevelt vang rền đầy uy lực.
“Người ta cứ tưởng quyên góp nhỏ lẻ để đấu lại nền chính trị kim tiền là phát minh của thời đại internet. Sai bét. Đó là trò ta đã chơi chán chê rồi.”
“Năm 1936, khi ta tranh cử tái nhiệm, cả giới siêu giàu căm thù ta đến tận xương tủy. Ngân sách tranh cử của Đảng Cộng hòa khi đó gần như là vô tận.”
“Gia tộc DuPont, Morgan, Rockefeller... tất cả những tay trùm ngân hàng và công nghiệp mà ta chọc giận đều dốc túi cho đối thủ của ta.
“James Farley, quản lý tranh cử thiên tài của ta, đã làm gì? Ông ấy lờ đi mọi kênh quyên góp chính trị truyền thống, quay sang kêu gọi trực tiếp người dân toàn quốc. Ông ấy bảo nông dân, công nhân, chủ cửa hàng nhỏ ủng hộ ta rằng một đồng không chê ít, năm đồng không chê nhiều. Thứ chúng tôi cần không phải là tiền của các bạn, mà là sự ủng hộ của các bạn.”
“Đến giờ ta vẫn nhớ như in một lá thư trong bản báo cáo mà Farley đưa ta xem,” giọng Roosevelt đượm vẻ bồi hồi. “Một lá thư từ một người nông dân ở Oklahoma. Ông ấy gần như mất tất cả trong cơn bão bụi đen quét qua miền Trung Tây, trang trại tiêu tùng, gia đình đói khát.”
“Vậy mà trong phong bì, ông ấy vẫn gửi cho ta một tờ một đô la.”
“Ông ấy viết ‘Thưa Tổng thống, đây là đồng bạc cuối cùng của tôi, nhưng tôi xin gửi cho ngài, vì tôi tin chỉ có ngài mới dẫn dắt chúng tôi thoát khỏi cái cảnh khốn cùng chết tiệt này’.”
Roosevelt chùng giọng xuống.
“Con trai, hãy nhớ lấy điều này. Trong bầu cử, tờ một đô la của người nông dân nọ nặng hơn tấm séc mười ngàn đô la của gia tộc Morgan gấp ngàn lần.
“Bởi đằng sau tấm séc mười ngàn đô là một cuộc đổi chác lạnh lùng. Còn đằng sau tờ một đô la ấy là một con người bằng xương bằng thịt, một công dân sẽ đội mưa đội gió đi đến hòm phiếu để bỏ cho cậu lá phiếu thiêng liêng của họ.”
Leo nhìn Frank và Sarah đang lo sốt vó chuyện tiền nong, nói:
“Chúng ta không đơn độc.”
“Chúng ta còn một đồng minh ở Washington, Nghị sĩ John Murphy. Chiến thắng của tôi quan trọng cho việc củng cố địa vị chính trị của ông ta tại Pittsburgh.”
“Tôi sẽ tìm kiếm sự hỗ trợ từ ông ta để tiếp cận các quỹ PAC của phe Tiến bộ. Số tiền này sẽ là nhiên liệu khởi động cho chiến dịch tranh cử của chúng ta.”
Frank ngắt lời: “Khoan, Leo. Mày bảo tìm Murphy? Mày quên quên chuyện ở tiệc mừng công rồi hả? Con mụ quản lý Karen dám chèo kéo bọn tao ngay trước mặt mày! Chắc chắn lão Murphy đứng sau vụ đó. Ngay từ đầu lão đã không có ý tốt, lão muốn xé lẻ đội ngũ ta ra!
Sarah cũng gật đầu, cô không nói gì nhưng ánh mắt đồng tình với Frank.
“Bác Frank, bác nói hoàn toàn đúng,” câu trả lời điềm tĩnh của Leo khiến cả hai bất ngờ. “Chín mươi chín phần trăm là Murphy sai Karen làm thế. Ông ta đương nhiên muốn chia rẽ chúng ta, rồi thu nạp từng người vào hệ thống của mình.”
“Thế mà mày còn đến tìm lão? Khác gì tự chui đầu vào rọ?” Frank càng thêm khó hiểu.
“Ngược lại,” Leo đáp. “Chính vì họ đã thử, và đã thất bại, nên giờ đây chúng ta mới có tư cách ngồi vào bàn đàm phán với họ.”
Leo nhìn sâu vào mắt Frank và Sara.
“Hãy nghĩ xem, Karen đã đưa ra cho bác điều kiện gia nhập giới lãnh đạo liên đoàn lao động, cho em mức lương năm con số ở Washington. Đó là những cám dỗ mà người thường khó lòng từ chối. Nhưng hai người đã làm gì?”
“Bác Frank, bác từ chối thẳng thừng ngay tại chỗ. Sarah, dù em dao động nhưng cuối cùng vẫn chọn ở lại lán tôn tồi tàn này. Tất cả những điều đó Murphy đều thấy. Nó chứng minh cho ông ta một điều rằng đội ngũ nhỏ bé này có lòng trung thành mà tiền bạc và địa vị không mua được.”
“Trong mắt một con cáo già lăn lộn chính trường mấy chục năm như Murphy, một đội ngũ vừa trung thành vừa thiện chiến như chúng ta là thứ tài sản chính trị hiếm có và quý giá nhất trên đời.”
“Ông ta biết không thể dùng ân huệ vặt vãnh để chia rẽ chúng ta nữa, nên ông ta chỉ còn một lựa chọn duy nhất. Hợp tác sâu hơn và đầu tư vào chúng ta như một đồng minh ngang hàng.”
“Đó là chính trị, bác Frank ạ,” giọng Leo trở nên nghiêm nghị. “Bác buộc phải chấp nhận luật chơi của nó. Nhiều khi, cách duy nhất để giành được sự tôn trọng của đối thủ là nhe nanh vuốt ra, cho hắn thấy sự đoàn kết không thể lay chuyển của chúng ta.”
Leo thoáng ngừng lại, giọng nói càng thêm phần nghiêm trang.
“Nhưng mọi người hãy nhớ, khoản tiền từ Washington tuyệt đối không được trở thành chủ lực của chiến dịch này. Nó chỉ là gấm thêu hoa, không phải than sưởi ấm ngày tuyết.”
“Nguồn tiền chính của chúng ta phải đến từ hàng vạn người dân thường ủng hộ chúng ta, từ những khoản quyên góp nhỏ lẻ tự phát của họ.”
Và rồi, Leo bắt đầu chia sẻ với Frank và Sarah về “quyên góp nhỏ lẻ”, và ý nghĩa chính trị đằng sau bốn chữ ấy. Nó không chỉ là một phương thức gây quỹ, mà là một nghi thức thiết lập mối liên kết máu thịt với nhân dân.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
