Chương 042: Đứng Trên Đỉnh Rừng
Ngày hôm sau, Leo gửi cùng một tin nhắn cho Sarah và Frank, những người vẫn đang còn hậm hực.
“Bảy giờ tối, tại văn phòng. Chúng ta cần nói chuyện.”
Ban đầu, Leo định gặp riêng từng người, nghĩ rằng làm thế sẽ dễ bề xoa dịu cảm xúc hị hơn. Nhưng Roosevelt đã ngăn lại.
“Đừng tách lẻ,” Roosevelt cảnh báo. “Làm thế sẽ khiến họ cảm thấy cậu đang chia rẽ nội bộ, đang giở mấy trò chính trị công sở rẻ tiền. Đó không phải hành xử của một thủ lĩnh.”
“Cậu phải gọi cả hai đến cùng lúc. Trước mặt họ, cậu phải tuyên bố quyết định của mình một cách rõ ràng, đanh thép và không cho phép nghi ngờ. Như một lãnh đạo thực thụ.”
“Thứ cậu cần không phải là sự hòa giải kiểu dĩ hòa vi quý, mà là sự thống nhất về ý chí.”
Đúng bảy giờ tối, cánh cửa văn phòng mở ra.
Sarah và Frank lần lượt bước vào.
Vừa thấy Frank cũng có mặt, chân mày Sarah nhíu lại ngay lập tức. Cô cứ ngỡ sẽ là một cuộc điện thoại an ủi hay một buổi tâm tình riêng tư. Gọi cả hai đến đây để làm gì? Đối chất công khai à? Hay đổ thêm dầu vào lửa?
Cơn giận lại chực trào lên, nhưng lý trí mách bảo cô: Thôi thì ba mặt một lời cũng tốt, lật bài ngửa một lần cho xong.
Frank cũng ngạc nhiên không kém. Thấy Sarah, ông hừ lạnh một tiếng trong cổ họng.
Thằng nhóc này giở trò gì đây?
Ông tưởng đây sẽ là cuộc nói chuyện giữa những người đàn ông, ai dè Leo lại lôi cả con bé một hai đòi chạy đi Washington này vào.
Nhưng ông phải thừa nhận, nước đi này của Leo rất thẳng thắn, không hậm thụt sau lưng.
Hai người không ai nhìn ai. Sarah ngồi xuống chiếc ghế gần cửa nhất, còn Frank đi thẳng vào góc trong cùng, dựa lưng vào tường, khoanh tay trước ngực.
Không khí trong phòng đặc quánh, nặng nề, chỉ có tiếng máy móc thi công đêm từ công trường vọng lại xa xăm.
Leo ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn lướt qua hai người cộng sự. Không rào trước đón sau, anh đi thẳng vào vấn đề.
Ánh mắt anh đầu tiên hướng về phía Frank đang đứng dựa tường.
“Bác Frank, tinh thần đấu tranh của bác là tài sản quý giá nhất của đội ngũ này,” Leo mở lời. “Không có sự quyết liệt của bác, chúng ta không thể thắng trận chiến giành lại trung tâm cộng đồng, và chúng ta cũng chẳng thể ngồi ở đây hôm nay.”
“Tuy nhiên, những cuộc vận động đường phố đơn thuần không thể mang lại thay đổi bền vững.”
“Chúng ta bao vây Tòa thị chính một lần, họ có thể lùi bước vì áp lực dư luận. Nhưng chừng nào luật chơi vẫn nằm trong tay họ, họ có thể tước đoạt mọi thứ chúng ta vất vả giành được bất cứ lúc nào.”
Frank lập tức ngắt lời, giọng đầy vẻ khinh miệt.
“Luật chơi? Mẹ kiếp cái luật chơi! Leo, luật là thứ bọn nhà giàu viết ra để bảo vệ chính chúng nó! Mày không thể thắng trên sòng bài của chúng bằng luật của chúng được! Cách duy nhất là lật tung cái bàn đó lên!”
“Chúng ta đã hất một lần rồi, bác Frank,” Leo đáp lại, bình tĩnh nhưng đầy sức nặng. “Vụ trung tâm cộng đồng, chúng ta thắng, chúng ta lật bàn. Nhưng kết quả thì sao? Chúng quay về Hội đồng Thành phố, đóng một cái bàn mới, đặt ra luật mới để bóp nghẹt dòng tiền của chúng ta.”
“Chúng ta không thể mãi kẹt trong cái vòng luẩn quẩn hất bàn rồi lại ngồi chờ chúng đóng bàn mới.” Leo bước lại gần Frank, ánh mắt rực lửa. “Việc chúng ta cần làm là xông thẳng vào cái xưởng đóng bàn đó, đá đít thằng chủ xưởng ra ngoài, và tự mình làm ông chủ! Chúng ta sẽ tự viết luật chơi!”
Dứt lời, Leo quay sang Sarah, người vẫn ngồi im lặng trên ghế.
“Sarah, tài năng của em là nền tảng để biến lý tưởng thành hiện thực. Không có sự chuyên nghiệp và nỗ lực của em, tiếng nói của chúng ta không thể vang xa khắp Pittsburgh, và hai triệu rưỡi đô kia cũng chỉ là giấc mơ hão huyền.”
“Nhưng nếu chúng ta chỉ thỏa mãn với việc co cụm trong mấy cái công trường nhỏ bé này, không tiếp tục mở rộng ảnh hưởng, không dấn thân vào những cuộc đấu tranh chính trị cấp cao hơn, thì tất cả những gì chúng ta gầy dựng hôm nay, ngày mai có thể bị xóa sổ chỉ bằng một chữ ký của Thị trưởng Cartwright.”
Sarah cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng chất chứa sự thất vọng:
“Lại là đấu tranh chính trị? Leo, em chán ngấy rồi! Chúng ta mất cả mấy tuần để chơi trò bới lông tìm vết, đấu đá với đám chính khách. Giờ khó khăn lắm mới được yên ổn làm việc có ích, anh lại muốn kéo tụi em xuống vũng bùn đó sao?”
“Sự bảo vệ tốt nhất chính là làm việc thật hoàn hảo, để người dân Pittsburgh thấy sự thay đổi, để thành quả tự lên tiếng! Khi đó Cartwright sẽ không dám động vào chúng ta!”
“Để thành quả tự lên tiếng?” Leo vặn lại. “Sarah, em quên rồi sao? Chúng ta làm càng tốt, chúng ta càng trở thành cái gai trong mắt Cartwright. Thành quả không bảo vệ chúng ta, nó rước về một trận hỏa hoạn và một tờ lệnh đình chỉ thi công!”
“Nếu không có Nghị sĩ Murphy, không có Thượng nghị sĩ Sanders, không có Viện kiểm sát bang can thiệp, thì tất cả thành quả của chúng ta giờ này chỉ là một đống tro tàn đen đúa!”
Anh nhìn sâu vào mắt Sarah, giọng dịu xuống:
“Anh hiểu sự chán ghét của em. Tôi cũng ghê tởm những trò bẩn thỉu đó. Nhưng em phải hiểu, chúng ta cần một thanh kiếm. Mục đích của thanh kiếm không phải để chém giết vô tận.”
“Mục đích của nó là tạo ra một môi trường bình yên để ta an tâm xây dựng. Một môi trường mà chúng ta không phải nơm nớp lo sợ Thị trưởng kiếm cớ đóng cửa, hay Hội đồng Thành phố hứng lên là thông qua luật để cướp tiền.
“Thanh kiếm đó là vũ khí tối thượng để bảo vệ thành quả gầy dựng của chúng ta.”
Leo đứng dậy, bước ra giữa phòng, nhìn lấy hai người cộng sự quan trọng nhất của mình.
“Hai người, ai cũng chỉ nhìn thấy cái cây trước mặt mình. Còn tôi, tôi yêu cầu các bạn, từ giờ phút này, hãy cùng tôi nhìn thấy cả cánh rừng.”
“Chúng ta cần đấu tranh, và chúng ta cũng cần xây dựng.”
“Và để kết hợp hoàn hảo hai thứ đó, chỉ có một cách duy nhất.”
“Đó là chúng ta không chỉ gây ảnh hưởng lên quyền lực, mà chúng ta phải trở thành quyền lực!”
Cả Frank và Sarah đều sững sờ, ngơ ngác nhìn Leo.
“Trở thành quyền lực?” Frank hỏi lại. “Ý mày là sao? Thị trưởng là Cartwright, Hội đồng Thành phố bị lũ khốn đó nắm trọn, chúng ta trở thành quyền lực kiểu gì?”
Leo bước đến tấm bản đồ thành phố Pittsburgh treo trên tường văn phòng.
Ngón tay anh ấn mạnh vào điểm trung tâm, tòa nhà biểu tượng cho đầu não quyền lực của thành phố này.
Tòa thị chính Pittsburgh.
Anh quay người lại, rành rọt từng chữ, tuyên bố quyết định cuối cùng:
“Vì vậy, tôi sẽ thay thế ông ta.”
“Tôi sẽ tranh cử Thị trưởng Pittsburgh nhiệm kỳ tới.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
