Chương 041: Sư Tử, Cáo và Cừu
Bên ngoài, đèn pha công trường vẫn sáng rực, soi rõ những con đường mới rải nhựa và cột bóng rổ mới toanh.
Đó là thành quả xương máu của họ trong mấy tháng qua.
Vậy mà giờ đây, đội ngũ kiến tạo nên những điều kỳ diệu ấy lại tan vỡ chỉ sau một đêm.
Leo cảm thấy kiệt sức. Anh gửi lời cầu viện đến Roosevelt trong tâm trí:
“Thưa Tổng thống, có phải tôi đã sai rồi không?”
“Bác Frank nói đúng, chúng ta không nên quá thân thiết với loại chính trị gia như Murphy, chúng ta nên giữ vững tính chiến đấu, tiếp tục tấn công đám tài phiệt.”
“Nhưng Sarah cũng có lý. Khó khăn lắm mới có cơ hội xây dựng, chúng ta nên tập trung làm việc thực tế để thực hiện lời hứa với người dân.”
“Ai cũng có lý cả. Rốt cuộc tôi phải nghe ai đây?”
Giọng Roosevelt vang lên trong đầu.
“Cậu hỏi sai rồi, Leo.”
“Một lãnh đạo chân chính không bao giờ hỏi ‘Tôi nên nghe ai’.”
“Câu hỏi đúng phải là: ‘Tôi phải dùng họ như thế nào’.”
Giọng nói của Roosevelt kéo Leo ra khỏi thực tại mệt mỏi. Khung cảnh trước mắt anh biến đổi. Không còn là căn phòng container chật chội, anh đang đứng trong một căn phòng rộng lớn, trang nghiêm, ngập tràn hơi thở lịch sử: Phòng Bầu Dục.
Nhà Trắng, mùa đông năm 1933. Roosevelt vừa nhậm chức không lâu, cả nước Mỹ đang run rẩy dưới bóng đen của Đại Suy Thoái.
Leo đứng trong góc phòng như một hồn ma quan sát. Anh thấy Roosevelt ngồi sau chiếc bàn làm việc khổng lồ ngập ngụa hồ sơ. Gương mặt vị Tân Tổng thống thoáng nét cười khổ sở khi phải nghe hai người đàn ông trước mặt cãi nhau nảy lửa.
Một người vóc dáng cao lớn, tóc tai bù xù, đeo kính gọng tròn. Ông ta kích động tột độ, tay vung loạn xạ, giọng nói nhanh và gắt, nước bọt bắn tung tóe.
“Thưa ngài Tổng thống, tôi xin nhắc lại một lần nữa! Chúng ta bắt buộc phải lập tức áp dụng những biện pháp trừng phạt cứng rắn nhất đối với Phố Wall! Tống cổ lũ chủ ngân hàng trục lợi trên xương máu quốc gia vào tù, xé lẻ đế chế tài chính của Morgan và Rockefeller! Nếu không, mọi nỗ lực của chúng ta sẽ đổ sông đổ bể hết!”
Người kia thì trái ngược hoàn toàn. Gầy gò, vest chỉn chu, tóc chải mượt không một sợi rối, khuôn mặt toát lên vẻ lạnh lùng của những con số.
“Harold, bình tĩnh lại đi,” ông ta phản bác bằng giọng đều đều. “Chấn chỉnh trật tự tài chính là đương nhiên, nhưng tuyệt đối không được dùng cái cách mạng bạo lực gây hoảng loạn của ông. Thứ chúng ta cần bây giờ là ổn định niềm tin thị trường, là cân bằng ngân sách liên bang, chứ không phải châm ngòi cho một cuộc chiến đuổi sạch các nhà đầu tư.
“Henry, đồ hèn nhát!” Gã đô con gầm lên. “Ông chỉ chăm chăm lo cho lợi ích của đám bạn ngân hàng của ông thôi! Ông có thèm đếm xỉa gì đến những người công nhân thất nghiệp đang chết đói ngoài kia đâu!”
“Tôi không phải không quan tâm! Tôi chỉ hiểu cách nền kinh tế vận hành rõ hơn ông thôi!” Người đàn ông gầy gò cũng bắt đầu lớn tiếng.
“Đủ rồi, các quý ông.”
Roosevelt lên tiếng. Cuộc cãi vã tắt ngấm.
“Harold, Henry, hai anh ngồi xuống đi.”
Hai người đàn ông lườm nhau cháy mắt rồi miễn cưỡng ngồi xuống ghế.
“Trong nội các của ta, có những con sư tử tràn trề nhiệt huyết đấu tranh như Frank,” giọng thuyết minh của Roosevelt vang lên trong đầu Leo. “Chính là người đàn ông cao lớn cậu vừa thấy, Harold Ickes, Bộ trưởng Nội vụ của ta.”
“Ông ấy là nhà cải cách không biết mệt mỏi, một chiến binh căm thù mọi nhóm lợi ích. Ta cần những con sư tử như thế để xung phong hãm trận, để gặm những khúc xương cứng nhất, để đối đầu với những kẻ thù hùng mạnh nhất.”
“Nhưng đồng thời, nội các của ta cũng có những con cáo tinh tường, thực dụng và biết quản lý và xây dựng như Sarah.”
“Chính là người đàn ông gầy gò kia, Henry Morgenthau, Bộ trưởng Tài chính của ta. Một chủ ngân hàng thận trọng, một nguời luôn kiên định với chủ nghĩa cân bằng ngân sách.
“Ta cũng cần những con cáo như thế để giữ chặt túi tiền quốc gia, để đảm bảo những kế hoạch vĩ mô của ta không bị chết yểu vì vỡ nợ.”
“Và trong chính phủ của ta, còn có vô số những con cừu hỉ biết tuân lệnh, những người chỉ cần có lòng trung thành và khả năng thực thi mà không cần quá nhiều tư kiến.”
“Leo này, một lãnh đạo xuất sắc không phải là kẻ cố biến mọi loài vật thành một giống loài duy nhất. Đó là việc ngu xuẩn của những tên độc tài.”
“Lãnh đạo xuất sắc là người biết cách kiến tạo một hệ sinh thái cân bằng.”
“Hãy để sư tử gầm thét trên chiến trường của chúng. Hãy để cáo toan tính trong kho lương của chúng. Hãy để cừu gặm cỏ yên bình trên đồng cỏ của chúng.”
“Để họ làm đúng việc của mình, để họ kiềm chế lẫn nhau, cạnh tranh lẫn nhau, và cuối cùng, tất cả đều phục vụ cho mục đích tối thượng mà chỉ duy nhất một mình cậu nắm giữ.”
Khung cảnh trong Phòng Bầu Dục tiếp diễn.
Roosevelt nhìn hai trợ thủ đắc lực đang hờn dỗi nhau, mỉm cười.
“Harold, anh nói đúng. Phố Wall phải trả giá cho tội lỗi của họ. Vì thế, tôi ủy quyền cho anh soạn thảo ngay Đạo luật Giám sát Giao dịch Chứng khoán. Nhốt hết đám lừa đảo tài chính vào lồng cho tôi.”
Ickes nở nụ cười đắc thắng.
“Nhưng, Henry, anh nói cũng không sai. Chúng ta không thể gây ra khủng hoảng tài chính mới.” Roosevelt quay sang Morgenthau. “Thế nên, trước khi dự luật của Harold trình lên Quốc hội, tôi sẽ mời những trùm ngân hàng quan trọng nhất Phố Wall đến Nhà Trắng. Chúng ta sẽ có một cuộc nói chuyện thẳng thắn. Tôi sẽ cho họ hiểu hợp tác với Chính phủ là con đường sống duy nhất.”
“Cả hai anh đều là những cộng sự tôi tin cẩn nhất. Tôi cần nhiệt huyết của người này, và cũng cần lý trí của người kia.”
“Giờ thì, dẹp mấy cuộc cãi vã vô nghĩa này đi. Về bộ của các anh và bắt tay vào việc ngay.”
Hai người đàn ông đứng dậy rời đi. Ra đến cửa vẫn không thèm nhìn mặt nhau.
Khi cánh cửa đóng lại, nụ cười trên môi Roosevelt tắt lịm, thay vào đó là sự mệt mỏi mà Leo chưa từng thấy bao giờ.
“Vậy đó Leo, giờ cậu đã hiểu chưa?” Roosevelt nói. “Việc Frank và Sarah cãi nhau là bình thường, thậm chí là lành mạnh. Nó chứng tỏ đội ngũ của cậu có sức sống và có sự đa dạng tư tưởng.”
“Vấn đề của họ là họ chỉ nhìn thấy mảnh ruộng trước mắt mình. Frank chỉ thấy sự cần thiết của đấu tranh. Sarah chỉ thấy tầm quan trọng của xây dựng. Họ đều đúng, song đều phiến diện.”
“Còn cậu, với tư cách là người lèo lái, cậu phải nhìn thấy cả khu rừng.”
“Cậu không được phép để bản thân sa lầy vào những tranh luận cụ thể của họ. Cậu phải luôn đứng trên những tranh luận đó, từ một điểm nhìn cao hơn, bao quát cục diện, rồi đưa ra quyết đoán cuối cùng có lợi nhất cho đại cuộc.”
“Đó chính là sự cô độc của kẻ đứng đầu.”
“Cậu phải gánh vác trách nhiệm đưa ra quyết định cuối cùng, cũng như gánh chịu mọi hậu quả mà quyết định đó mang lại.”
“Cậu phải là người duy nhất, giữa lúc ai cũng chỉ thấy cây, chỉ ra đâu là đường đi xuyên qua cánh rừng rậm rạp.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
