KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: - Chương 040: Chúng Ta Đã Thay Đổi Rồi Sao?

Chương 040: Chúng Ta Đã Thay Đổi Rồi Sao?

Đêm kiểm phiếu bầu cử sơ bộ Đảng Dân chủ, kết quả ngã ngũ mà không có lấy một chút bất ngờ.

Nghị sĩ John Murphy đè bẹp kẻ thách thức Alex Cortez với cách biệt khổng lồ hơn 30 điểm phần trăm, chính thức giành được đề cử của Đảng.

Trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ sắp tới, ông ta sẽ đại diện Đảng Dân chủ đấu với đối thủ Cộng hòa. Nhưng ở cái vùng xanh thẫm này, thắng sơ bộ đồng nghĩa với việc đã nắm chắc ghế nghị sĩ trong tay.

Để ăn mừng chiến thắng nhọc nhằn mới giành được, Murphy tổ chức một bữa tiệc mừng công linh đình tại khách sạn hạng sang trung tâm Pittsburgh.

Leo, Sarah, Frank và vài thành viên cốt cán của trung tâm cộng đồng được mời tham dự với tư cách “những nhân tố then chốt giúp Nghị sĩ Murphy đắc thắng”.

Frank mặc một bộ vest nhưng trông ông khổ sở như bị trói. Ông liên tục nới lỏng cái cà vạt đang thít chặt cổ họng mình.

“Tao đếch hiểu sao mình phải chui vào cái chỗ quỷ này làm gì,” Frank càu nhàu với Leo, tay lắc lư ly sâm panh. “Rượu ở đây nhạt toẹt như nước đái ngựa, thà về lán trại công trường nốc bia lạnh còn sướng miệng hơn.”

Leo chỉ cười, không đáp.

Anh hiểu rõ bữa tiệc này đâu chỉ để ăn mừng. Nó là một cuộc duyệt binh chính trị. Murphy cần mượn nơi này để phô trương thanh thế, củng cố địa vị trước cả phe ủng hộ lẫn phe đối lập.

Cả sảnh tiệc quy tụ toàn những nhân vật máu mặt trong nội bộ Đảng Dân chủ tại Pittsburgh. Từ các nghị sĩ hội đồng thành phố, người phụ trách các chi bộ đảng, lãnh tụ công đoàn, cho đến những tay doanh nhân và luật sư đã bơm tiền tấn cho quỹ tranh cử của Murphy.

Họ xúng xính trong những bộ lễ phục lồng lộn, lượn lờ giữa đám đông như những con cá mập, trao nhau những lời chúc tụng và nụ cười chiến thắng.

Trên bục cao, Murphy phát biểu đầy nhiệt huyết. Ông ta cảm ơn cử tri, cảm ơn nhà tài trợ, cảm ơn mọi thành viên trong đội ngũ tranh cử đã dốc hết sức vì mình.

Cuối cùng, ông ta đặc biệt nhắc đến Leo.

“Và tôi muốn gửi lời tri ân đặc biệt đến một chàng trai trẻ!” Giọng Murphy vang vọng khắp sảnh. “Đó chính là người hùng của Pittsburgh chúng ta, Leo Wallace!”

“Chính cậu ấy và đội ngũ tuyệt vời của mình, bằng nhiệt huyết và trí tuệ, đã giúp chúng ta giành lại niềm tin nơi giai cấp công nhân! Họ là chìa khóa mở ra cánh cửa chiến thắng hôm nay!

Đèn spotlight chiếu thẳng vào Leo. Cả khán phòng vỡ òa trong tràng pháo tay giòn giã.

Nhưng ẩn dưới những tràng pháo tay ấy là những cơn sóng ngầm đang cuộn chảy.

Giữa buổi tiệc, Karen Miller, quản lý tranh cử của Murphy, nâng ly sâm panh, tao nhã lướt qua đám đông, tiến về phía nhóm của Leo.

Mục tiêu đầu tiên của bà ta không phải Leo, mà là Frank.

“Ông Kowalski, tôi xin bày tỏ lòng kính trọng sâu sắc nhất đến ông,” Karen cười rạng rỡ, vẻ chân thành hiện rõ trên mặt. “Năng lực tổ chức mạng lưới cơ sở của ông trong đợt sơ bộ vừa rồi quả là một phép màu. Ông và những người anh em công đoàn chính là pháo đài vững chắc nhất của chúng tôi tại các khu dân cư lao động.”

Frank rõ ràng bị dị ứng với kiểu tâng bốc đến từ chính khách Washington này. Ông hừ lạnh, nhấp một ngụm rượu: “Chúng tôi chỉ làm việc phải làm thôi.”

Karen không hề phật ý trước thái độ lạnh nhạt đó.

Bà ta tiếp lời: “Cả John và tôi đều cho rằng một thủ lĩnh công đoàn có năng lực và uy tín như ông không nên bó buộc mình trong cái ao tù Pittsburgh bé nhỏ này.”

“Nếu ông muốn, John có thể tận dụng các mối quan hệ ở Washington để tiến cử ông vào Ban chấp hành Liên đoàn Lao động bang Pennsylvania, giữ một chức vụ cấp cao.”

“Đó sẽ là một bệ phóng rộng lớn hơn nhiều, nơi tiếng nói của ông có thể vang xa, bảo vệ quyền lợi cho anh em công nhân toàn tiểu bang.”

Frank nghe xong, đảo mắt ngán ngẩm.

“Thôi xin can, thưa bà,” ông dằn mạnh ly rượu xuống bàn. “Frank Kowalski này cả đời chỉ muốn sát cánh cùng anh em công nhân ở cái xó này thôi. Tôi không có hứng thú làm chó giữ nhà cho mấy ông lớn ở Washington.”

Nói rồi, ông quay lưng đi thẳng ra ban công, châm một điếu thuốc để xua đi cái mùi nước hoa nồng nặc trong sảnh.

Nụ cười trên mặt Karen cứng lại trong tích tắc, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ chuyên nghiệp. Bà ta nâng ly, chuyển mục tiêu sang Sarah đang đứng cạnh.

“Chào cô Jenkins, ngưỡng mộ đã lâu,” Karen nói. “Tôi ở Washington mà cũng xem được những video cô làm cho Trái tim Pittsburgh. Tài năng truyền thông của cô đúng là ở đẳng cấp hàng đầu.”

Sarah có chút bối rối vì được khen ngợi. “Cảm ơn bà đã quá khen, bà Miller.

“Tôi nghe nói sang năm cô tốt nghiệp đại học phải không?” Karen hỏi.

Sarah gật đầu.

“Cô đã có dự định gì chưa?”

“Tôi... tôi chưa nghĩ kỹ, chắc là sẽ ở lại Pittsburgh tiếp tục giúp Leo làm công tác cộng đồng,” Sarah đáp.

Karen bật cười.

“Sarah à, thế thì phí phạm quá,” bà ta nói. “Nhân tài như cô phải đến Washington, đến trung tâm đầu não chính trị quốc gia để tài năng mình tỏa sáng.”

Rồi bà ta chìa ra cành ô liu đầy cám dỗ.

“Văn phòng của John ở Đồi Capitol đang khuyết vị trí Giám đốc Truyền thông Mới. Nếu cô gật đầu, cái ghế đó là của cô.”

“Lương khởi điểm nă con số, hưởng mọi chế độ của nhân viên Quốc hội. Và hơn hết, chúng tôi có thể giúp cô thanh toán dứt điểm toàn bộ khoản nợ sinh viên ngay tức khắc.

“Quan trong nhất, cô sẽ thoát khỏi những cuộc tranh chấp tủn mủn bất tận ở Pittsburgh để bước vào một sân chơi đẳng cấp cao, nơi cô thực sự có thể tác động đến chính sách quốc gia.”

Trước cơ hội từ trên trời rơi xuống này, tim Sarah bắt đầu đập loạn nhịp.

Lương chục ngàn đô, xóa sạch nợ nần, bước chân vào lõi quyền lực Washington. Với một sinh viên sắp ra trường, mông lung về tương lai lại khao khát khẳng định bản thân, đây là sự cám dỗ không thể chối từ.

Cô không thể không dao động.

Cô không từ chối thẳng thừng ngay tại chỗ như Frank, chỉ trả lời lấp lửng: “Cảm ơn ý tốt của bà, bà Miller. Đây là cơ hội tuyệt vời, tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ.

Leo đứng cách đó không xa, thu hết mọi sự vào tầm mắt. Anh không nghe rõ họ nói gì, nhưng anh hiểu tất cả.

Anh nhìn thấu mục đích của Karen Miller.

Phân hóa, chia rẽ, và thu nạp.

Bữa tiệc này mừng công hào nhoáng này, thực chất là chiến trường được dựng lên để thâu tóm lực lượng chính trị mới nổi của anh.

Tiệc tàn, cả nhóm leo lên chiếc xe bán tải cũ kỹ của Frank để về lại văn phòng container ở công trường.

Không khí trong xe ngột ngạt, nặng nề như chì. Không ai nói với ai câu nào.

Vừa bước vào văn phòng bằng tôn, Frank không nhịn nổi nữa.

Ông giật phăng cái cà vạt đã hành hạ mình suốt cả buổi tối ném toẹt xuống bàn, quay sang gầm lên với Leo:

“Leo, tối nay mày sáng mắt ra chưa? Đấy chính là bộ mặt tởm lợm của lũ quan liêu Washington!

“Trên sân khấu thì tâng bốc chúng ta lên mây, sau lưng thì tìm cách xé lẻ, nuốt chửng từng người một!”

“Chúng nó lợi dụng ta để thắng cử, xong việc là muốn đá đít mình ngay! Không thể dây dưa với lũ khốn nạn ấy nữa!

Sarah ngồi thu lu trong góc, im lặng mở chiếc máy tính xách tay.

Cơn giận của Frank vẫn chưa hạ nhiệt.

“Leo, chúng ta đang có tiền, hơn hai triệu đô quỹ tái thiết! Chúng ta có người, cả giai cấp công nhân Pittsburgh sau lưng! Chúng ta có tiếng tăm, giờ ai mà không biết Leo Wallace!”

“Chúng ta phải thừa thắng xông lên, cắt đứt ngay với con cáo già Murphy. Chúng ta phải tổ chức đình công quy mô lớn, bao vây Tòa thị chính, chặn cửa tòa nhà của lão Morganfield!”

“Phải ép chúng nó nhả thêm quyền lợi, thêm phúc lợi cho công nhân! Đó mới là mục đích ban đầu của cuộc chiến này!”

Frank tôn thờ thứ chính trị đường phố nguyên thủy, thuần túy là đấu tranh giai cấp trực diện.

Đúng lúc này, Sarah, người vẫn im lặng nãy giờ, bỗng lên tiếng:

“Frank, ông điên rồi hả?”

Giọng cô chứa đầy sự chán ghét kìm nén bấy lâu.

“Khó khăn lắm chúng ta mới có được cục diện ổn định như hôm nay, khó khăn lắm mới nắm được số tiền để thực sự thay đổi bộ mặt cộng đồng. Việc cần kíp bây giờ là phải im lặng mà làm cho tốt dự án Pittsburgh Tái thiết 1, tiêu từng đồng tiền vào đúng chỗ, cải thiện đời sống cho bà con!”

“Chứ không phải như ông nói, suốt ngày đi gây gổ, đấu đá chính trị triền miên! Tôi quá mệt mỏi mấy cái trò bới móc đời tư với âm mưu quỷ kế ấy rồi!”

Nghe Sarah nói, Frank quay phắt lại, trừng mắt nhìn cô.

“Mệt mỏi?” Ông gằn giọng. “Tao thấy mày bị cái mức lương ở Washington làm lóa mắt rồi thì có!”

“Mày quên rồi sao? Quên mục đích ban đầu của chúng ta là gì? Quên ai đã cứu cái trung tâm cộng đồng này khỏi bị bán đấu giá?”

“Mày thay đổi rồi, Sarah! Mày biến chất y hệt lũ chính trị gia chỉ chực chờ leo cao luồn sâu kia rồi!

Lời của Frank như mũi dao đâm thẳng vào tim Sarah. Cô bật dậy khỏi ghế, kích động đến mức giọng nói lạc đi.

“Tôi thay đổi? Frank, ông lấy tư cách gì phán xét tôi?”

“Tôi chỉ muốn làm chút việc thực tế trong hòa bình, chứ không như ông, lúc nào cũng hăm hở đòi đối đầu, đòi làm anh hùng! Ông chỉ muốn dùng sự hy sinh của người khác để thỏa mãn cái giấc mơ cách mạng bạo lực lỗi thời của chính ông mà thôi!”

“Ông đâu có quan tâm công nhân có được sống tốt hơn không. Ông chỉ quan tâm xem bản thân mình có còn được đứng giữa đường phố mà vung tay hô hào như thời trai trẻ nữa hay không thôi!”

Hai người lao vào cuộc cãi vã kịch liệt. Mâu thuẫn âm ỉ bấy lâu giờ đây bùng nổ dữ dội. Lần đầu tiên, cái nhóm nhỏ của Leo đứng trước nguy cơ tan đàn xẻ nghé nghiêm trọng đến vậy.

Mỗi người đều có lý lẽ riêng, nhưng lại đối lập gay gắt như nước với lửa.

Leo kẹt ở giữa, im lặng như tượng. Đầu anh đau như búa bổ.

Cuối cùng, cuộc cãi vã kết thúc bằng tiếng sập cửa của Sarah.

“Mai tôi về trường! Tôi không muốn ở lại với đám người điên các người nữa!”

Bóng cô khuất dần vào màn đêm nơi công trường ngổn ngang. Frank cũng hầm hầm chộp lấy áo khoác, bước ra khỏi cửa.

“Leo, tự mày ngẫm lại đi,” ông bỏ lại một câu cuối cùng. “Nghĩ xem mày rốt cuộc muốn làm loại lãnh đạo nào.”

Căn lán trống huơ trống hoác chỉ còn lại mình Leo. Anh ngồi thẫn thờ trước bản vẽ quy hoạch cộng đồng, cảm nhận sự cô độc chưa từng có.

Lần đầu tiên anh nhận ra hàn gắn rạn nứt giữa những người đồng minh còn khó khăn hơn gấp vạn lần việc đánh bại một kẻ thù hùng mạnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!