Chương 037: Dạ Tiệc Tại Philadelphia
“Chúng ta hoàn toàn trắng tay ở cấp tiểu bang.” Leo thầm trao đổi với Roosevelt trong tâm trí. “Làm sao chúng ta có thể cầu viện họ đây?”
Roosevelt nhắc nhở:
“Hãy ngẫm xem, ai là người đã trao cho cậu cơ hội đứng trên mảnh đất này? Và hãy nhớ lại xem, kẻ đó từng hứa hẹn với cậu những gì?”
Leo bừng tỉnh. Anh lập tức tìm một góc khuất yên tĩnh, bấm số gọi John Murphy. Không vòng vo, Leo trút hết tình cảnh khốn đốn hiện tại.
“Thưa Nghị sĩ, Cartwright đang lạm dụng quyền hành pháp hòng bóp chết dự án của tôi ngay từ trong trứng nước,” Leo nói. “Tôi cần một nhân vật đủ sức trấn áp ông ta, một tiếng nói uy quyền khiến ông ta không dám phớt lờ. Ngài từng hứa sẽ giới thiệu tôi với Thượng nghị sĩ Daniel Sanders.”
Đầu dây bên kia, giọng Nghị sĩ Murphy trở nên nghiêm trọng.
“Tôi biết tình hình đang rất cấp bách, Leo. Cartwright là một gã ngu xuẩn, hắn đang tự đào mồ chôn mình. Hắn tưởng hắn đang chèn ép cậu, nhưng thực chất là hắn đang tát vào mặt tôi và phá hoại cái dự án liên bang mà tôi trầy vi tróc vảy mới đem về được.”
“Đúng lúc lắm, tối mai tại Philadelphia, Đảng bộ Dân chủ bang Pennsylvania sẽ tổ chức một dạ tiệc gây quỹ từ thiện quan trọng. Thượng nghị sĩ Sanders là khách mời danh dự. Cậu thu xếp đến ngay đi, tôi sẽ sắp xếp cuộc gặp.”
Chiều hôm sau, chuẩn bị lên đường đi Philadelphia, Leo định mặc bộ đồ tử tế nhất mà anh có.
Anh lấy từ trong tủ ra bộ vest mua ở tiệm đồ cũ. Chính bộ đồ này từng tiếp thêm cho anh sự tự tin trong phiên điều trần tại Tòa thị chính. Nhưng ngay khi anh định khoác nó lên người, giọng nói của Roosevelt vang lên trong đầu.
“Dừng lại ngay, con trai.”
Động tác của Leo đứng hình giữa không trung.
“Cậu không được mặc bộ đó,” Roosevelt quả quyết.
“Ở trung tâm cộng đồng, trước mặt công nhân, bộ vest sờn cũ này là tấm huân chương của cậu. Nó chứng minh cậu cùng phe với họ, cậu thuộc về họ.”
“Nhưng trong yến tiệc tối nay, trước mặt lũ cá mập chuyên định giá con người qua nhãn mác áo quần và tước hiệu, bộ đồ này chính là điểm yếu chí mạng. Nó sẽ khiến cậu trông rẻ tiền, thảm hại. Họ sẽ nhìn cậu như một kẻ đến ăn xin lòng thương hại, chứ không phải một đồng minh đến để đàm phán.”
“Hãy nhớ lấy: Chính trị là một vở kịch không hồi kết, và cậu bắt buộc phải chọn đúng phục trang cho từng màn diễn.”
Leo nhìn bộ vest sờn cũ trên tay, thấm thía lời dạy của vị cố vấn già.
Anh ngẫm nghĩ một lát rồi gọi điện cho Frank.
Một giờ sau, Frank lái chiếc bán tải cũ kỹ đến, mang theo một bộ âu phục được bọc kỹ lưỡng trong túi chống bụi.
“Đây là bộ cánh đắt nhất đời tôi đấy,” Frank trao nó cho Leo. “Tôi sắm nó để mặc trong đám cưới con gái, mới chỉ diện đúng một lần. Cậu phom người cũng sàn sàn tôi thời trẻ, chắc là vừa khít.”
Leo thay bộ vest vào.
Đó là một bộ vest màu xám đậm, chất vải thượng hạng, đường cắt may tinh tế. Dù kiểu dáng không còn tân thời, nhưng nó khiến Leo lột xác hoàn toàn.
Đứng trước gương, chàng trai trẻ trong gương trông đĩnh đạc, ánh mắt kiên định. Vẻ sinh viên nghèo túng của bộ đồ cũ mang lại đã bị quét sạch.
Trong đầu anh, Roosevelt cười hài lòng:
“Tốt lắm. Người đẹp vì lụa. Giờ thì cậu trông giống một kẻ mà họ sẵn lòng ngồi xuống đối thoại rồi đấy.”
Leo chỉnh lại nút thắt cà vạt, bắt đầu hành trình tới Philadelphia.
Đứng trước cửa phòng khánh tiết của khách sạn 5 sao lộng lẫy, Kevin - trợ lý của Nghị sĩ Murphy - đã đợi sẵn để đón anh.
Theo chân Kevin, Leo bước vào đại sảnh rực rỡ ánh đèn, nơi tiếng ly tách chạm nhau leng keng và mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng. Nơi đây quy tụ giới tinh hoa quyền lực của cả bang Pennsylvania, thậm chí cả Washington. Thống đốc, nghị sĩ bang, nghị sĩ quốc hội, CEO các tập đoàn lớn, đối tác cấp cao của các công ty luật hàng đầu... Tất cả xúng xính trong những bộ lễ phục đắt tiền, tay nâng ly sâm panh, cười nói rôm rả.
Leo thoáng cảm thấy lạc lõng và bất an.
“Thả lỏng nào, con trai,” Roosevelt cười khẽ trong đầu anh. “Hãy Cứ tưởng tượng bọn họ là một đàn gà tây mặc lễ phục đang chờ lên mâm dịp Lễ Tạ ơn.”
“Hôm nay cậu đến đây không phải để cầu xin sự ban ơn. Cậu đến để cho họ thấy giá trị của cậu.”
Nghị sĩ Murphy đang bận tiếp chuyện vài nhà tài trợ lớn. Thấy Leo bước vào, ông gật đầu ra hiệu chờ chút.
Vài phút sau, Murphy tách khỏi đám đông, tiến về phía Leo.
“Đi theo tôi ,” ông ta bảo.
Ông ta dẫn Leo băng qua sảnh tiệc ồn ào, bước ra một ban công vắng vẻ, yên tĩnh.
Một người đàn ông trạc bảy mươi, mái tóc bạc trắng, đang đứng đó một mình ngắm nhìn cảnh đêm thành phố. Ông chỉ mặc một bộ vest sẫm màu giản dị, nhưng toát lên khí chất pha trộn kỳ lạ giữa một học giả lý tưởng hóa và một chính trị gia dạn dày sương gió.
Đó chính là Thượng nghị sĩ Daniel Sanders.
“Daniel,” Murphy bước tới chào hỏi đầy thân tình. “Để tôi giới thiệu với ông, đây chính là chàng trai trẻ mà tôi đã nhắc đến nhiều lần, Leo Wallace.”
Thượng nghị sĩ Sanders quay lại, ánh mắt quét một lượt từ đầu đến chân Leo.
“Cậu là gã trai trẻ đang khuấy đảo Pittsburgh đấy hả?” Sanders mở lời. “John đã kể về cậu. Làm khá lắm.”
“Nói đi, cậu gặp rắc rối gì và cần tôi giúp gì?”
Leo hít một hơi sâu, định kể lể về tình cảnh khó khăn của mình. Nhưng giọng Roosevelt lập tức chặn đứng anh.
“Tuyệt đối không được than nghèo kể khổ ngay lần đầu gặp mặt một nhân vật lớn. Điều đó chỉ khiến cậu trông yếu đuối, bất tài và không đáng để đầu tư.”
“Hãy nói về tầm nhìn. Nói về lý tưởng. Nói về mục tiêu chung.”
Leo lập tức đổi lời.
“Thưa Thượng nghị sĩ, hôm nay tôi đến tìm ngài không phải để phàn nàn về những rắc rối cỏn con của cá nhân tôi,” Leo nói. “Tôi muốn bàn với ngài về Pittsburgh, và về tương lai của cả Vành đai Rỉ sét này.”
“Những người dân sống trong các góc khuất bị lãng quên như chúng tôi đã chán ngấy những lời hứa sáo rỗng. Chúng tôi chán ngấy những chính khách chỉ coi mình là công cụ bỏ phiếu. Chúng tôi cần sự thay đổi thực sự, một sự thay đổi mang lại việc làm và trả lại phẩm giá cho con người.”
“Và ngài, suốt mấy chục năm qua, vẫn luôn là tiếng nói đại diện cho chúng tôi. Ngài là người duy nhất chúng tôi có thể đặt niềm tin.”
Những lời này khiến nét mặt nghiêm nghị của Sanders giãn ra đôi chút.
“Tìm kẻ thù chung, xác lập mục tiêu chung,” Roosevelt tiếp tục chỉ đạo. “Với một người thuộc phe Tiến bộ như Sanders, điều ông ta căm ghét nhất chính là những kẻ thuộc phe Kiến chế bất tài trong nội bộ Đảng Dân chủ, kiểu như Cartwright. Cậu phải khiến ông ta tin rằng giúp cậu chính là giúp ông ta dọn dẹp môn hộ, thanh lọc đội ngũ.”
Leo tiếp lời:
“Thế nhưng, ngay tại Pittsburgh, ngay trong hàng ngũ Đảng Dân chủ của chúng ta, vẫn tồn tại những chính khách như Thị trưởng Cartwright - những kẻ cấu kết với trùm bất động sản, bán rẻ lợi ích của giai cấp công nhân. Họ chính là hòn đá tảng ngáng đường lý tưởng tiến bộ của chúng ta.”
“Mọi rắc rối tôi gặp phải hôm nay đều bắt nguồn từ đó. Tôi đang nỗ lực dùng quỹ liên bang để làm chút việc thực tế cho cộng đồng công nhân Pittsburgh. Nhưng Cartwright tìm mọi cách cản trở, bởi sự thành công của chúng tôi sẽ làm nổi bật sự bất tài và tham nhũng suốt bao năm qua của ông ta.”
Roosevelt bồi thêm: “Cho lão thấy giá trị đầu tư của cậu! Cho lão thấy tại sao lão phải giúp cậu. Cậu là người có thể làm được những việc mà ông ta không thể tự tay làm. Hãy chứng minh cậu là thanh kiếm sắc bén nhất của ông ta tại Vành đai Rỉ sét.”
“Thưa Thượng nghị sĩ, tôi biết ngài đang dốc sức thúc đẩy dự luật Chính sách Kinh yế Xanh Mới quy mô toàn quốc, với hy vọng vực dậy những vùng đất công nghiệp suy tàn bằng đầu tư hạ tầng,” Leo nói.
“Và những gì chúng tôi đang làm tại Pittsburgh chính là một mô hình thu nhỏ, một bằng chứng sống động cho thấy tầm nhìn vĩ đại của Ngài là khả thi. Chúng tôi đã chứng minh mô hình ‘lấy công thay cứu trợ’ hoàn toàn hiệu quả. Chỉ cần có lãnh đạo đúng đắn, tiền thuế của liên bang sẽ thực sự cải thiện đời sống nhân dân.”
“Tôi cần sự giúp đỡ của ngài để loại bỏ sự quấy phá của Cartwright. Đổi lại, tôi và giai cấp công nhân Pittsburgh sau lưng tôi sẽ trở thành đồng minh kiên định nhất của ngài tại Pennsylvania. Chúng ta có thể biến Pittsburgh thành cánh đồng mẫu đầu tiên cho lý tưởng ‘Chính sách Kinh tế Mới Xanh’ của ngài trên toàn nước Mỹ.”
Nghe xong bài diễn thuyết của Leo, Thượng nghị sĩ Sanders chìm vào trầm tư hồi lâu.
Ông nhìn chàng trai trẻ trước mặt bằng ánh mắt soi xét kỹ lưỡng hơn. Cuối cùng, ông đặt ra một câu hỏi cực kỳ sắc bén.
“Chàng trai trẻ, kế hoạch của cậu nghe rất lọt tai, khẩu khí cũng rất khá.”
“Nhưng vấn đề của Pittsburgh thâm căn cố đế, rễ má chằng chịt. Hạ bệ một Cartwright, sẽ có một Cartwright khác mọc lên.”
“Cậu, rốt cuộc có thể mang lại sự thay đổi căn bản nào cho thành phố này, và cho những người sẵn lòng ủng hộ cậu?”
Câu hỏi đi thẳng vào trọng tâm.
Leo biết, câu trả lời của anh sẽ định đoạt thành bại đêm nay, và cả con đường chính trị của anh sau này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
