KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: - Chương 036: Ngọn Lửa Lúc Nửa Đêm

Chương 036: Ngọn Lửa Lúc Nửa Đêm

Leo vớ lấy chiếc áo khoác, lao như tên bắn ra khỏi trung tâm cộng đồng.

Anh chặn một chiếc taxi, giục tài xế đạp ga hết cỡ về hướng công trường khu Nam.

Từ đằng xa, anh đã thấy ánh lửa đỏ rực, nhuộm máu cả một góc trời đêm Pittsburgh. Tiếng còi cứu hỏa xé toạc màn đêm tĩnh mịch.

Khi Leo đến nơi, nhà kho lớn nhất chứa vật liệu xây dựng đã chìm trong biển lửa. Những lưỡi lửa hung tàn liếm qua cửa sổ, bốc lên ngùn ngụt mái nhà, như muốn thiêu đốt cả bầu trời. Hàng chục lính cứu hỏa đang gồng mình dập lửa.

May mắn thay, hỏa hoạn xảy ra lúc nửa đêm, ngoài một bảo vệ trực ban thì không còn ai khác, nên không có thương vong về người.

Nhưng toàn bộ số vật liệu xây dựng thân thiện với môi trường trị giá hơn 100.000 đô la trong kho coi như đã thành tro bụi.

Đứng trước ngọn lửa hừng hực, Leo cảm thấy một luồng hơi lạnh buốt giá từ gót chân lên tận đỉnh đầu.

Trời còn chưa sáng hẳn.

Trong khi lực lượng cứu hỏa vẫn đang điều tra sơ bộ nguyên nhân vụ cháy, Thị trưởng Martin Cartwright, với tốc độ nhanh đến mức bất thường, đã đích thân chủ trì một cuộc họp báo khẩn cấp.

Tại phòng họp báo của Tòa thị chính, đúng 6 giờ sáng.

Cartwright, trong bộ vest tối màu, đứng trước bục phát biểu với vẻ mặt nặng nề, đau xót.

“Thưa các công dân, lòng tôi vô cùng trĩu nặng,” ông ta nói trước ống kính với giọng điệu bi thương. “Chỉ vài giờ trước, một vụ hỏa hoạn nghiêm trọng đã xảy ra tại công trường xây dựng ở khu Nam thành phố.”

“Trước hết, tôi xin gửi lời cảm ơn đến những người lính cứu hỏa anh dũng. Chính sự xả thân của họ đã ngăn chặn một thảm kịch lớn hơn.”

“Nhưng đồng thời, chúng ta phải nghiêm túc đặt câu hỏi tại sao vụ cháy này lại xảy ra?”

Ông ta lập tức đổi giọng, chĩa mũi dùi trực diện vào Leo.

“Theo thông tin sơ bộ, dự án này do Ủy ban Tái thiết Đô thị phụ trách. Người đứng đầu, ông Wallace, vì muốn đẩy nhanh tiến độ và cắt giảm chi phí, đã thuê mướn ồ ạt những công nhân thất nghiệp thiếu kiến thức an toàn chuyên nghiệp. Điều này đã tạo ra những lỗ hổng chết người trong quy trình thi công.”

“Tôi không thể dung thứ cho bất kỳ dự án nào nhân danh ‘phục vụ nhân dân’ mà cuối cùng lại biến thành quả bom nổ chậm đe dọa tính mạng và tài sản của nhân dân!”

Lời cáo buộc đanh thép này trực tiếp định tính vụ hỏa hoạn chưa rõ nguyên nhân thành một “sự cố trách nhiệm nghiêm trọng” do sự quản lý yếu kém của Leo.

Và rồi, ông ta tung ra cú đấm thôi sơn đã chuẩn bị sẵn.

“Tôi xin tuyên bố, ngay từ lúc này, Chính quyền Thành phố sẽ thành lập Tổ Điều tra An toàn Đặc biệt do chính tôi chỉ đạo. Chúng tôi sẽ rà soát toàn diện nguyên nhân vụ cháy cũng như tất cả các dự án của Ủy ban Tái thiết Đô thị.”

“Trong thời gian này, tôi chính thức ký Lệnh Khẩn cấp của Thị trưởng, yêu cầu đình chỉ thi công vô thời hạn đối với tất cả các công trường thuộc dự án ‘Tái thiết Pittsburgh số 1’ do ông Leo Wallace phụ trách!”

Đình chỉ thi công vô thời hạn. Bảy chữ ấy như nhát dao chí mạng đâm vào tim của Leo.

Đòn liên hoàn cước này vừa nhanh vừa hiểm. Đầu tiên là tạo ra sự cố, sau đó dùng quyền lực công để thổi phồng tai nạn, và cuối cùng nhân danh “an toàn công cộng” để bóp chết tính hợp pháp của mọi dự án mà Leo đang thực hiện.

Ngay sau buổi họp báo, truyền thông dòng chính ở Pittsburgh, đặc biệt là tờ Pittsburgh Chronicle, bắt đầu lên bài dồn dập.

Trang nhất giật tít đầy giật gân: “Ngọn lửa nửa đêm gióng hồi chuông cảnh báo: An toàn dự án Tái thiết Đô thị đáng báo động.”

Trong bài viết, phóng viên phỏng vấn vài vị “chuyên gia an toàn xây dựng”. Những vị này, trước ống kính, thao thao bất tuyệt về rủi ro khủng khiếp khi “để công nhân thất nghiệp trực tiếp tham gia xây dựng cơ sở hạ tầng”. Họ ám chỉ rằng vụ cháy nhà kho chỉ là khúc dạo đầu, nếu không dừng lại ngay, những thảm họa chết người chắc chắn sẽ xảy ra.

Chỉ sau một đêm, gió đã đổi chiều. Dư luận Pittsburgh từ chỗ ca ngợi, ủng hộ đã quay sang nghi ngờ và hoang mang tột độ.

Trong văn phòng Thị trưởng.

Cartwright hùng hổ gọi điện cho Douglas Morganfield.

“Douglas, thấy chưa? Đây là thành quả của thằng nhãi mà ông ủng hộ đấy!” Cartwright gầm lên trong điện thoại. “Tôi cần hệ thống truyền thông của ông vào cuộc ngay, dìm chết thằng Wallace này! Biến nó thành kẻ lừa đảo coi rẻ mạng sống công nhân!”

Ở đầu dây bên kia, Morganfield chỉ thủng thẳng cười trừ:

“Martin, bình tĩnh nào. Báo chí cần khách quan, công bằng, cần tiếng nói đa chiều, đúng không? Chúng ta không thể chỉ nghe một phía từ ông được.”

“Tôi đề nghị cứ kiên nhẫn đợi kết quả điều tra chuyên môn từ Sở Cứu hỏa đã. Đoán già đoán non lúc này là vô trách nhiệm.”

Cartwright tức đến run người. Ông ta thừa biết cái giọng điệu “trung lập” của Morganfield thực chất là đang ngầm bảo vệ Leo. Không có sự tiếp tay toàn lực của đế chế truyền thông nhà Morganfield, ông ta không thể tạo ra áp lực dư luận tuyệt đối để đè bẹp Leo.

Lão già cáo già này quả nhiên đang đặt cược hai đầu.

Leo đứng trước đống đổ nát đen ngòm của nhà kho, mùi khét lẹt vẫn còn nồng nặc trong không khí.

Hàng chục công nhân vừa mới tìm lại được hy vọng đổi đời đang vây quanh anh, gương mặt ai nấy đều hằn lên nỗi lo âu sợ hãi.

“Leo, giờ tính sao đây? Phải dừng thật hả?”

“Chúng tôi còn được làm việc nữa không? Tiền nhà tháng sau trông cả vào chỗ lương này đấy.”

Ống kính máy quay và micro của đám phóng viên cũng chĩa thẳng vào mặt anh.

“Ông Wallace, ông có phản hồi gì về cáo buộc của Thị trưởng?”

“Ông có tin vụ cháy này thực sự là tai nạn không?”

Leo rơi vào thế bế tắc chưa từng thấy. Anh cảm giác như mình đang bị một tấm lưới vô hình siết chặt, càng vùng vẫy càng bị trói chặt hơn.

Trong lòng, anh thầm oán trách vận đen, tại sao tai họa lại ập xuống đúng vào thời điểm nhạy cảm này.

Giọng nói của Roosevelt vang lên trong đầu anh, lạnh lùng và tỉnh táo:

“Làm gì có nhiều sự ngẫu nhiên thế hả Leo? Kể cả vụ cháy này là tai nạn thật đi, thì ở thời điểm này, nó buộc phải có một kẻ thù cụ thể.”

“Nếu không, cậu và tất cả những người ủng hộ cậu sẽ bị ngọn lửa này thiêu sống.”

“Đối thủ hiện tại của cậu chỉ có một.”

“Đó là Martin Cartwright.”

Leo nhìn đống tro tàn trước mặt, nhìn những khuôn mặt khắc khổ của công nhân, nhìn ánh đèn flash chớp nháy liên hồi của phóng viên.

Anh biết mình không thể phòng thủ thụ động được nữa. Phải tấn công.

Anh rút điện thoại gọi cho Sarah: “Sarah, thông báo cho tất cả các đơn vị truyền thông. Nửa tiếng nữa, chúng ta sẽ tổ chức họp báo ngay tại đây.”

Ba mươi phút sau, Leo đứng trước phông nền là đống đổ nát.

Gương mặt anh toát lên vẻ bình thản đến lạ lùng khiến cánh phóng viên không khỏi ngỡ ngàng.

“Trước tiên, nhân cơ hội này, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến Thị trưởng Martin Cartwright.”

Câu mở đầu của Leo khiến tất cả mọi người có mặt đều sững sờ.

“Cảm ơn ngài Thị trưởng đã dành sự quan tâm đặc biệt đến vấn đề an toàn của dự án ‘Tái thiết Pittsburgh số 1’.”

“Lệnh dừng thi công khẩn cấp mà ngài ký sáng nay là một hồi chuông cảnh tỉnh quý giá, giúp chúng tôi nhận thức sâu sắc rằng trong sự nghiệp vĩ đại tái thiết cộng đồng, an toàn lao động luôn là ưu tiên số một.”

Đám phóng viên đang chờ xem kịch hay bắt đầu cảm thấy hoang mang.

“Để hưởng ứng lời kêu gọi của ngài Thị trưởng, tôi xin trân trọng tuyên bố,” giọng Leo vút cao, đầy nội lực. “Bắt đầu từ hôm nay, chúng tôi sẽ biến thời gian đình chỉ thi công này thành Tuần lễ Giáo dục An toàn Lao động của dự án.”

“Trong thời gian này, thay mặt Ủy ban Tái thiết Đô thị, tôi chính thức gửi lời mời đến các quan chức và chuyên gia của Cục Phòng cháy, Sở Lao động, Văn phòng Cấp phép Xây dựng. Mời các vị đến công trường của chúng tôi bất cứ lúc nào để giảng dạy an toàn cho công nhân, để kiểm tra và hướng dẫn quy trình thi công một cách nghiêm ngặt nhất.”

“Đồng thời,” anh quét mắt nhìn đám phóng viên, “chúng tôi nồng nhiệt chào đón các bạn truyền thông đến ghi hình, livestream toàn bộ hoạt động của Tuần lễ Giáo dục. Hãy để toàn thể người dân Pittsburgh tận mắt chứng kiến Chính quyền Thành phố đã tận tâm tận lực giúp đỡ chúng tôi nâng cao tiêu chuẩn an toàn như thế nào.”

Tuyên bố của Leo khiến cả hiện trường chết lặng.

Không ai ngờ anh lại dùng chiêu này để đáp trả lệnh cấm của Thị trưởng.

Anh công khai cảm ơn sự quan tâm của Thị trưởng, rồi lôi tuột đám quan lại vốn định đến gây rối ra đứng dưới ánh đèn sân khấu chói lòa.

“Một đòn phản công tuyệt đẹp,” Roosevelt tán thưởng trong đầu Leo. “Cartwright muốn dùng đám quan liêu để trói chân chúng ta, vậy thì chúng ta dùng ống kính truyền thông trói chặt cả đám quan liêu lẫn gã ta lên cùng một cỗ xe.”

“Giờ thì áp lực chuyển sang phía họ. Nếu họ thực sự cử người đến kiểm tra và giảng dạy nghiêm túc, điều đó chỉ chứng minh công trường của chúng ta không hề có các mối nguy hiểm như họ rêu rao.”

“Còn nếu họ làm qua loa hoặc không đến, họ sẽ lộ rõ bộ mặt đạo đức giả trước toàn thể người dân.”

Chuyển bại thành thắng, giành lại thế chủ động - Leo đã nổ phát súng phản công đầu tiên.

Nhưng thế vẫn chưa đủ.

Chiêu bài này chỉ tạm thời xoa dịu dư luận, chứ không giải quyết được vấn đề gốc rễ – chân tướng của vụ hỏa hoạn.

Leo thừa hiểu, dựa vào sức mình thì không thể nào điều tra ra vụ cháy là tai nạn hay phóng hỏa có chủ đích. Sở Cảnh sát và Cứu hỏa Pittsburgh đều nằm trong tay Cartwright. Kết quả điều tra cuối cùng chắc chắn sẽ là “chập điện” hoặc “công nhân hút thuốc trái quy định”.

Anh cần một lực lượng thứ ba, một lực lượng không chịu sự chi phối của Cartwright.

“Thị trưởng kiểm soát được Cảnh sát Thành phố, nhưng lão không kiểm soát được Cảnh sát Bang,” giọng Roosevelt vang lên.

“Hãy nhớ lấy, con trai. Trong hệ thống chính trị Mỹ, Liên bang, Bang và Thành phố là ba cấp quyền lực kiềm chế lẫn nhau. Khi cậu bị đối xử bất công ở cấp Thành phố, hãy học cách cầu viện quyền lực ở cấp cao hơn là cấp Bang.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!