Chương 033: Khiêu Vũ Cùng Quỷ Dữ
Câu lạc bộ Đỉnh Allegheny ngự trên đỉnh ngọn núi ngoại ô, nơi có thể thu vào tầm mắt toàn cảnh Pittsburgh về đêm.
Đây là thánh địa riêng của giới quyền quý Pittsburgh. Danh sách hội viên của nó là bảng vàng ghi danh tất cả những nhân vật quyền lực nhất thành phố: những ông trùm ngân hàng, những luật sư sừng sỏ, CEO các tập đoàn khổng lồ, và cả những người thừa kế của các gia tộc trâm anh thế phiệt đời đời kiếp kiếp.
Một công dân Pittsburgh bình thường, dẫu có phấn đấu cả đời, cũng đừng mơ đặt chân qua cánh cổng này.
Leo mặc bộ vest hàng thùng, bắt taxi đến trước cổng lớn được canh phòng cẩn mật. Anh xưng họ tên. Bảo vệ trực cửa phải dùng bộ đàm xác nhận một hồi lâu, cánh cổng sắt chạm trổ hoa văn dày cộp mới chịu hé mở.
Một người phục vụ vận đuôi tôm đã đợi sẵn. Gã dẫn Leo băng qua hành lang treo đầy những bức sơn dầu cổ điển, tiến vào một phòng hút xì gà riêng biệt.
Ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế sofa bọc da to sụ là một ông già trong chiếc gi-lê sẫm màu. Tuy tóc tai bạc trắng nhưng thần sắc vẫn quắc thước, đôi mắt sắc lẹm như dao cau. Trên tay ông ta là ly rượu whisky sóng sánh màu hổ phách.
Đó chính là Douglas Morganfield. Chủ tịch Tập đoàn Công nghiệp Morganfield, ông vua không ngai của Pittsburgh.
Thấy Leo bước vào, ông ta đứng dậy, gương mặt nở một nụ cười hiền từ. Ông chủ động chìa tay về phía Leo.
“Chào mừng cậu, Wallace.” Giọng ông ta không lớn, nhưng đầy nội lực, “Mời ngồi.”
Leo bắt tay, rồi ngồi xuống chiếc sofa đối diện.
“Chàng trai trẻ, gần đây cậu quậy tung cái thành phố này lên đấy nhỉ,” Morganfield mở lời, “Tôi đã xem mấy cái video của cậu. Quay tốt lắm, tính kích động rất cao.”
“Tôi lạ gì mấy trò mèo của đám ngu xuẩn trong Hội đồng thành phố,” ông ta lắc đầu ngán ngẩm, “Lũ ấy chỉ chăm chăm xà xẻo tiền của cậu, còn cậu, tôi thấy được cái tâm muốn làm việc thiết thực cho thành phố này.”
Lời lẽ của Morganfield khiến Leo bất ngờ. Anh vốn tưởng đây sẽ là một bữa “Hồng Môn Yến”. Không ngờ đối phương vừa vào đề đã bày ra tư thái của bậc cha chú tán thưởng hậu sinh.
Ngay sau đó, Morganfield đưa ra một đề nghị hợp tác khiến Leo sững sốt.
“Tôi nghe nói dự án của cậu đang bị Hội đồng thành phố ách lại, phải không?”
Leo gật đầu.
“Tôi có thể giúp cậu giải quyết,” Morganfield nói nhẹ tênh như không, “Chỉ cần tôi nhấc máy gọi một cuộc, Chủ tịch Daniel Murphy sẽ rất vui lòng cân nhắc lại cái dự luật sửa đổi kia và bật đèn xanh cho dự án của cậu.”
Ông ta nhìn Leo, chờ đợi phản ứng.
“Đổi lại,” ông ta tiếp tục, “tôi hy vọng các công trình cải tạo cộng đồng của cậu sẽ ưu tiên thu mua vật liệu từ công ty vật liệu xây dựng thuộc Tập đoàn Morganfield.”
“Yên tâm, tôi không làm khó cậu đâu,” lão bồi thêm, “Tất cả sản phẩm ta sẽ cung cấp với giá vốn. Tôi đảm bảo, khắp cái Pittsburgh này cậu không tìm đâu ra giá thấp hơn thế.”
Thái độ của Morganfield làm Leo khó hiểu vô cùng. Anh thầm hỏi Roosevelt trong đầu:
“Chẳng phải Thượng nghị sĩ Warren, kẻ đã tìm mọi cách ngáng đường chúng ta xin quỹ ở Washington, chính là đại diện chính trị của lão ta sao?”
“Lẽ ra lão phải là kẻ thù, sao giờ lại quay sang giúp tôi?”
Roosevelt đáp: “Làm gì có kẻ thù vĩnh viễn hả con.”
“Với những kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp như lão, thế giới này chỉ tồn tại hai loại, Tài sản có thể kiểm soát và Rủi ro không thể kiểm soát.”
“Trước kia, cậu định xin Washington một khoản tiền nằm ngoài tầm với của họ để cải tạo địa bàn của họ. Với họ, cậu là một rủi ro không thể dự đoán, nên họ phải huy động mọi nguồn lực bóp chết cậu từ trong trứng nước.”
“Nhưng giờ thế cờ đã đổi.”
“Tiền đã nằm trong tay cậu. Cậu đã trở thành một ‘tài sản’ nắm quyền chi phối hai triệu rưỡi đô la. Kế hoạch bóp chết cậu đã thất bại, nên họ lập tức đổi chiến thuật.”
“Mục tiêu hiện tại của họ là làm sao kiểm soát ‘tài sản mới nổi’ là cậu, buộc cậu phục vụ cho lợi ích của họ.”
“Bọn họ không bao giờ cá độ, họ luôn đặt cược cả hai cửa.”
“Thị trưởng Cartwright là đại diện chính trị họ nâng đỡ suốt chục năm nay. Nhưng họ cũng thừa hiểu, gã là một kẻ bất tài vô dụng. Đến một thằng nhóc chân ướt chân ráo như cậu mà gã cũng không xử lý nổi, thì giá trị chính trị của gã sắp cạn rồi.”
“Còn cậu, Leo Wallace, cậu đã chứng tỏ tiềm năng to lớn trong trận chiến vừa qua. Cậu biết cách huy động dân ý, biết cách chơi với Washington, biết cách moi tiền từ túi liên bang.”
“Vì thế, nước cờ hiện tại của chúng là thực hiện một nghiệp vụ đối trọng rủi ro giữa cậu và Cartwright.”
“Họ sẽ đặt cược vào cả hai. Dù sau này ai nắm quyền ở Pittsburgh đi chăng nữa, lợi ích của họ vẫn được bảo toàn nguyên vẹn.”
Lời giải thích của Roosevelt khiến Leo bừng tỉnh. Anh nhìn lão cáo già đang cười híp mắt trước mặt, thấu hiểu tư duy của đám tài phiệt này.
Họ không có lập trường, không có lòng trung thành, không có ý thức hệ. Tín ngưỡng duy nhất của họ là: Lợi nhuận tối đa và Rủi ro tối thiểu.
Morganfield nâng ly rượu, ra hiệu mời Leo.
“Thế nào, chàng trai?” Ông ta mỉm cười, “Một đề nghị đôi bên cùng có lợi. Hợp tác với tôi, con đường sắp tới của cậu sẽ trải hoa hồng.”
Leo biết, đây là quyết định hiểm nghèo nhất và cũng quan trọng nhất kể từ khi anh bước chân vào chính trường.
Gật đầu, anh sẽ thoát ngay khỏi thế kìm kẹp hiện tại, thuận lợi triển khai dự án. Nhưng cái giá phải trả là tự tay đeo lên cổ chiếc xích chó của gia tộc Morganfield, trở thành một con cờ mới của họ trên bàn cờ thành phố.
Lắc đầu, anh sẽ phải tiếp tục đối đầu với tập đoàn lợi ích hùng mạnh nhất thành phố. Kế hoạch Tái thiết Pittsburgh sẽ giậm chân tại chỗ.
Leo trầm ngâm hồi lâu. Anh nhìn chất lỏng màu hổ phách sóng sánh trong ly, hít thở cái mùi vị quyền lực trong căn phòng.
Cuộc đối thoại với Roosevelt diễn ra chớp nhoáng trong tâm trí anh.
“Tôi nên từ chối lão,” Leo nói, “Gia tộc Morganfield đã bóc lột giai cấp công nhân Pittsburgh cả thế kỷ nay. Hợp tác với lão chẳng khác nào phản bội lại những người lao động đang ủng hộ tôi ngoài kia.”
“Không, con trai,” Roosevelt gạt phăng, “Chính trị không phải là truyện cổ tích thiếu nhi rạch ròi đen trắng. Từ chối đơn thuần chỉ khiến cậu trông giống một gã ngốc không biết thời thế, rồi lại tự đẩy mình vào cái thế cờ chết bị bầy linh cẩu Hội đồng Thành phố vây hãm.”
“Chúng ta phải học cách khiêu vũ cùng quỷ dữ. Nhưng điều kiện tiên quyết là chúng ta phải là người dẫn nhịp, và chúng ta là người quyết định khi nào bản nhạc kết thúc.”
Được Roosevelt soi đường, Leo ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lẹm của Morganfield.
Anh đưa ra điều kiện hợp tác.
“Ông Morganfield, về nguyên tắc tôi chấp nhận đề nghị này.” Leo nói, “Chúng tôi có thể thu mua sản phẩm của công ty vật liệu Morganfield, nhưng giá cả bắt buộc phải là giá vốn thực sự.”
Leo tiếp tục: “Tất cả hợp đồng thu mua phải thông qua kiểm toán gắt gao của một công ty kiểm toán độc lập do tôi ủy thác – một công ty có nền tảng thân cận với công đoàn thép. Giá của từng con ốc vít, từng bao xi măng đều phải minh bạch.”
Lông mày Morganfield khẽ nhướn lên.
Không để ông ta kịp suy nghĩ, Leo đưa ra điều kiện thứ hai.
“Hội đồng Thành phố phải bãi bỏ vĩnh viễn cái sửa đổi quy định đấu thầu tạm thời kia, chứ không phải ‘cân nhắc lại’ như ông nói.”
“Tôi muốn giải quyết vấn đề này một lần và mãi mãi, chứ không muốn làm được nửa chừng lại bị bọn họ dùng đúng cái cớ đó bóp cổ thêm lần nữa.”
“Và cuối cùng,” giọng Leo trở nên đặc biệt nghiêm nghị, “Tôi cần ở ông một lời cam kết.”
Morganfield cầm ly rượu, ra hiệu cho anh nói tiếp.
“Cam kết gì?”
“Một cam kết liên quan đến quyền lãnh đạo tương lai của thành phố này.” Leo nhả từng chữ.
Câu nói này khiến động tác của Morganfield khựng lại.
Leo nói thẳng: “Thị trưởng Cartwright là một nhà quản lý đô thị đạt chuẩn, nhưng không phải là một nhà lãnh đạo đạt chuẩn. Ông ta chỉ biết duy trì hiện trạng, chứ không thể đưa Pittsburgh thoát khỏi vũng lầy. Ông hiểu điều này rõ hơn tôi.”
“Thành phố này cần một người thực sự am hiểu lịch sử của nó, và dám quy hoạch tương lai cho nó. Một người có khả năng đoàn kết mọi tầng lớp, và có khả năng mang tiền tươi thóc thật từ Washington về đây như tôi.”
Anh không nói toẹt ra câu “Tôi muốn làm Thị trưởng”, nhưng từng câu từng chữ đều gào lên ý đó.
“Vì thế, điều kiện thứ ba của tôi là khi quyền lãnh đạo thành phố này cần được chuyển giao, tôi cần ông và Tập đoàn Morganfield giữ thái độ thiện chí với người chiến thắng thực sự.”
Leo dứt lời, cả phòng xì gà chìm vào tĩnh lặng.
Morganfield nhìn Leo. Vẻ hiền từ và tán thưởng ban nãy đã biến mất, chỉ còn lại khuôn mặt vô cảm.
Ông ta không ngờ gã thanh niên trông có vẻ vô hại trước mắt này chẳng những không bị khí thế và điều kiện của ông dọa sợ, mà còn dám ngồi đây, mặc cả sòng phẳng về quyền sở hữu ngai vàng của thành phố.
Gã trai này không phải loại lý tưởng hóa ngây thơ dễ mua chuộc và khống chế. Hắn là một con sư tử non vừa nhe nanh vuốt.
Sự im lặng kéo dài đến mức Leo bắt đầu thấy căng thẳng.
“Thưa Tổng thống,” Leo hỏi thầm, “Tôi có nói hớ không? Trực tiếp để lộ dã tâm lớn nhất cho lão biết, chẳng bằng cứ âm thầm tích lũy lực lượng có hơn không?”
Giọng Roosevelt vang lên, bình thản mà kiên định: “Không, con trai. Âm thầm tích lũy là việc của thích khách và gián điệp, không phải phong thái của một lãnh tụ chính trị. Trên bàn cờ quyền lực, cậu phải để cho những tay chơi khác thấy giá trị và sự nguy hiểm của mình ngay từ những phút giây đầu tiên.”
“Với loại người như Douglas Morganfield, sự khiêm tốn và yếu đuối chính là tín hiệu mời gọi lão nuốt chửng cậu. Nếu cậu chỉ thể hiện mình là một nhà hoạt động cộng đồng an phận, lão sẽ giúp cậu hôm nay, rồi ngày mai khi cậu hết giá trị lợi dụng, lão sẽ nghiền nát cậu không thương tiếc.”
“Nhưng hôm nay cậu đã cho lão thấy cậu có năng lực, và có dã tâm tranh đoạt quyền lực tối cao. Điều này buộc lão phải nâng cậu từ vị thế quân tốt thí lên thành đối tác tiềm năng hoặc kẻ thù đáng gờm trong tương lai.”
“Lão sẽ không giúp một chú hướng đạo sinh ngây thơ, nhưng lão rất sẵn lòng đầu tư cho một kẻ chinh phục.”
Giữa lúc Leo và Roosevelt trao đổi, Morganfield cuối cùng cũng phản ứng. Ông ta đột nhiên phá lên cười ha hả. Tiếng cười vang dội, rung chuyển cả căn phòng.
“Thú vị! Cả đời tôi chưa gặp người trẻ nào thú vị như cậu!” Ông ta đứng dậy, đích thân rót đầy ly rượu cho Leo, “Thú vị hơn hẳn cái thằng ngốc Cartwright chỉ biết ngửa tay xin tiền mà cái sân sau nhà mình cũng quản không xong!”
Ông ta nâng ly.
“Được, tôi đồng ý. Mọi điều kiện của cậu, tôi chấp nhận hết.”
Vài ngày sau, Hội đồng Thành phố Pittsburgh lại triệu tập họp khẩn.
Chủ tịch Daniel Murphy đau xót trình bày tại cuộc họp rằng sau khi đội ngũ cố vấn pháp lý của họ “nghiên cứu chuyên sâu”, họ phát hiện ra điều khoản sửa đổi vừa thông qua tuần trước có dấu hiệu vi phạm Luật Chống Độc quyền và Cạnh tranh Công bằng của bang Pennsylvania.
Để bảo vệ môi trường kinh doanh công bằng của thành phố, Hội đồng quyết định biểu quyết, nhất trí bãi bỏ hoàn toàn nghị quyết mà chính họ vừa thông qua cách đây một tuần.
Kế hoạch “Tái thiết Pittsburgh Số 1” của Leo cuối cùng cũng quét sạch chướng ngại vật cuối cùng.
Đối với màn “sáng nắng chiều mưa” nực cười này của Hội đồng Thành phố, giới truyền thông địa phương lại tỏ ra đồng lòng và im lặng đến kinh ngạc.
Tờ Pittsburgh Chronicle chỉ đưa một tin vắn nhỏ xíu ở góc trang tin đô thị, tường thuật khách quan về việc bãi bỏ nghị quyết.
Không một tờ báo nào đặt nghi vấn về nguyên nhân thực sự đằng sau. Không một phóng viên nào truy vấn tại sao một dự luật vừa được thông qua lại biến thành “có dấu hiệu vi phạm pháp luật” chỉ trong vòng một tuần.
“Nhìn cái gọi là ‘Quyền lực thứ tư’ kìa, nhìn những kẻ tự xưng là ông vua không ngai kìa.” Tiếng Roosevelt vang lên đầy vẻ mỉ mai chua chát, “Họ dám sủa inh ỏi vào mặt một thanh niên không chút chống lưng, bôi vẽ cậu thành một kẻ cực đoan nguy hiểm. Nhưng khi người chủ thực sự - kẻ bơm tiền cho tòa soạn, kẻ mua quảng cáo trên đài truyền hình là Douglas Morganfield - chỉ khẽ hắng giọng một cái...”
“Thì tất cả bọn chúng lập tức biến thành bầy cún con ngoan ngoãn, đến lè lưỡi cũng không dám.”
Một tháng sau.
Tại một công viên bỏ hoang ở khu Nam Pittsburgh, lễ khởi công dự án “Tái thiết Pittsburgh số 1” chính thức diễn ra.
Leo đứng trên bục gỗ dựng tạm. Sau lưng anh là hàng chục công nhân thất nghiệp vừa được tuyển dụng, khoác trên người bộ đồng phục bảo hộ mới tinh tươm. Bên dưới là hàng ngàn cư dân tự phát đến tham dự cùng cánh phóng viên.
Bài phát biểu của Leo rất ngắn gọn. Anh chỉ nói với mọi người kể từ hôm nay, tiền thuế của người dân Pittsburgh sẽ thực sự phục vụ cho người dân Pittsburgh.
Sau bài phát biểu, một chiếc máy ủi khổng lồ gầm lên, húc đổ chiếc cầu trượt gỉ sét trơ trọi giữa công viên trong tiếng reo hò của đám đông. Đó là biểu tượng cho sự sụp đổ của cái cũ, nhường chỗ cho sự tái sinh của cái mới.
Leo đứng giữa công trường ngổn ngang, mắt hướng về tòa nhà chọc trời của Tập đoàn Morganfield sừng sững ở trung tâm thành phố. Anh biết, mình chỉ đang tạm mượn sức của con cá sấu khổng lồ đang ẩn mình dưới đáy sâu thành phố này mà thôi. Cuộc chiến thực sự vẫn chưa bắt đầu.
Giọng Roosevelt vang lên.
“Làm tốt lắm, con trai.”
“Cậu đã học được cách lợi dụng lòng tham của kẻ thù để đánh bại một kẻ thù khác. Cậu cũng đã học được cách giành lấy những quân bài tốt nhất trên sới bạc của quỷ dữ.”
“Giờ thì, hãy tiêu hai triệu rưỡi đô la này cho thật đẹp mắt vào. Làm đường cho phẳng, xây công viên cho xanh, trao công ăn việc làm đến tận tay người lao động.”
“Hãy để toàn thể người dân Pittsburgh tận mắt chứng kiến, ai mới là người thực sự có thể mang lại đổi thay cho họ.”
“Và khi thời cơ chín muồi, cánh cửa Văn phòng Thị trưởng tự khắc sẽ mở toang đón chào cậu.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
