KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Tập 01: - Chương 031: Liên Minh Mới

Chương 031: Liên Minh Mới

Tham mưu trưởng của Thượng nghị sĩ Warren, một người đàn ông tên David Kingsley, gọi điện thẳng đến văn phòng của Coleman.

“Robert, anh đang làm trò mèo gì thế?” Tiếng gầm thét của Kingsley qua điện thoại sặc mùi thuốc súng, “Tôi bảo anh xử lý một việc cỏn con, thế mà anh gây ra cả một cơn bão truyền thông toàn quốc cho tôi!”

“Bây giờ tất cả các mặt báo đều đang ca ngợi tên Murphy bên Đảng Dân chủ là người hùng của giai cấp công nhân Pittsburgh! Anh đang đẩy Thượng nghị sĩ Warren vào thế cực kỳ bị động! Anh có biết năm nay ngài ấy cũng phải chạy đua tái đắc cử không? Anh đang tiếp đạn cho giặc đấy!”

Thứ trưởng Coleman lúc này đúng là ngậm bồ hòn làm ngọt. Gã vốn định mượn việc chặn hồ sơ này để lấy lòng Thượng nghị sĩ Warren, dọn đường cho tương lai chính trị của mình. Ngờ đâu lại tự châm lửa đốt mình, tự biến mình thành trò cười cho thiên hạ và bia tập bắn cho Đảng Dân chủ.

Nếu tiếp tục ngâm hồ sơ, gã sẽ phải đối mặt với sự quấy rối qua điện thoại bất tận mỗi ngày và búa rìu dư luận băm vằm. Còn nếu thả cửa cho qua, gã lại đắc tội với Warren và các nhóm lợi ích hùng mạnh phía sau.

Giữa lúc gã đang đầu tắt mặt tối, cô thư ký thực tập sinh mới gõ cửa bước vào. Cô đưa cho Coleman một văn bản chính thức vừa nhận được. Đó là Thư Chất vấn chính thức đến từ Hạ viện Hoa Kỳ, do đích thân Nghị sĩ John Murphy ký tên.

Nghị sĩ Murphy đã chính thức viện dẫn quyền giám sát của Quốc hội đối với các cơ quan hành pháp Liên bang. Ông ta yêu cầu Bộ Gia cư và Phát triển Đô thị, trong vòng ba ngày, phải đệ trình lên Ủy ban Giám sát Quốc hội một báo cáo văn bản chi tiết về quy trình xử lý hồ sơ “Kế hoạch Tái thiết Đô thị Pittsburgh”.

Chưa hết, ông còn yêu cầu cá nhân Thứ trưởng Coleman phải chuẩn bị sẵn sàng để tuần sau đích thân đến Quốc hội, chấp nhận sự chất vấn công khai của Ủy ban Giám sát về vấn đề này.

Nhìn chữ ký bay bướm của Murphy trên lá thư, Coleman biết mình không thể bưng bít vụ này được nữa. Sự việc đã leo thang từ vấn đề hành chính nội bộ lên cấp độ Quốc hội.

Robert Coleman thừa hiểu, một khi thực sự phải đứng trước bục chất vấn của Quốc hội, gã sẽ trở thành vật tế thần chính trị mặc người ta xâu xé.

Các nghị sĩ Dân chủ sẽ tô vẽ gã thành một tên quan chức máu lạnh cản trở sự phục sinh của Vành đai Rỉ sét. Còn các nghị sĩ Cộng hòa cùng phe, để vạch rõ ranh giới với gã và Thượng nghị sĩ Warren, cũng sẽ chẳng thèm dang tay bảo vệ.

Gã sẽ bị cả hai đảng hùa vào sỉ nhục, và sự nghiệp chính trị coi như chấm dứt.

Để tránh cái kết cục thảm khốc đó, gã lập tức chọn cách nhượng bộ.

Sáng hôm sau, Bộ Gia cư và Phát triển Đô thị chủ động liên hệ với văn phòng Nghị sĩ Murphy. Qua điện thoại, giọng điệu của Coleman tràn ngập sự hối lỗi và thân thiện.

Gã thanh minh rằng sau khi bộ phận tiến hành “tái thẩm định khẩn cấp”, họ phát hiện việc bác đơn của Pittsburgh trước đó hoàn toàn là một “hiểu lầm mang tính kỹ thuật”. Lý do là một thực tập sinh mới đã hiểu sai về quy chế nội bộ mới nhất.

Gã còn hết lời ca ngợi bản báo cáo của Pittsburgh là xuất sắc, hoàn toàn tuân thủ mọi quy định của Liên bang. Họ sẽ “xử lý ưu tiên” hồ sơ này ngay lập tức. Và ngay khi quý tài chính mới bắt đầu, khoản tiền giải ngân đầu tiên sẽ được chuyển thẳng về Pittsburgh.

Một khoản quỹ liên bang trị giá 2,5 triệu đô la đã được phê duyệt một cách thần kỳ như thế.

Trước truyền thông và công chúng, mọi công lao dĩ nhiên thuộc về cuộc đấu tranh anh dũng của Nghị sĩ Murphy.

Ông ta bay ngay về Pittsburgh, tổ chức họp báo rầm rộ trước cửa Tòa thị chính. Đứng trước micro, mặt Murphy tươi hơn hớn thông báo tin mừng. Ông ta còn đặc biệt mời Leo lên sân khấu, nắm chặt tay anh trước ống kính máy quay.

“Tôi xin trân trọng giới thiệu với mọi người, chàng trai trẻ này, Leo Wallace!” Murphy dõng dạc tuyên bố, “Chính cậu ấy, bằng trí tuệ và lòng quả cảm, đã giành lại sự tôn trọng và hỗ trợ xứng đáng cho Pittsburgh chúng ta! Cậu ấy là niềm hy vọng tương lai của thành phố này!”

Họp báo kết thúc, Murphy mời Leo lên chiếc xe RV sang trọng.

Cửa đóng lại, nụ cười trên mặt Murphy tắt ngấm. Ông ta nhìn Leo bằng ánh mắt phức tạp.

“Cậu...” ông ta lắc đầu, “Rốt cuộc cậu làm thế nào vậy? Cậu dám khuấy đảo cả cái Bộ Gia cư lên, ép con cáo già Coleman phải ngoan ngoãn nhả tiền ra.”

“Giờ thì tôi tin cậu có thể giúp tôi thắng cái cuộc bầu cử sơ bộ chết tiệt này thật rồi đấy.”

Dưới sự chỉ điểm của Roosevelt, Leo giữ thái độ khiêm tốn nhưng kiên định.

“Thưa Nghị sĩ, tôi chỉ đưa tiếng nói của người dân Pittsburgh đến đúng nơi nó cần đến mà thôi.”

“Tôi đã chứng minh giá trị của mình, giờ đến lượt ngài thực hiện cam kết.”

Murphy gật đầu.

“Tất nhiên,” ông ta nói, “Trong cuộc bầu cử sơ bộ sắp tới, tôi cần cậu và kênh ‘Trái tim Pittsburgh’ dốc toàn lực ủng hộ tôi. Cậu cần tổ chức cho đám bạn bè công đoàn của cậu kiếm đủ phiếu bầu từ khối cổ cồn xanh cho tôi.”

“Để đáp lại, tôi không chỉ đảm bảo 2,5 triệu đô la kia sẽ chảy vào tài khoản ủy ban của cậu không thiếu một xu, mà tôi còn sẽ giới thiệu cậu với một nhân vật có tầm quan trọng thực sự.”

Ông ta hạ thấp giọng.

“Phó Chủ tịch Ủy ban Ngân sách Thượng viện, Thượng nghị sĩ Độc lập bang Vermont, Daniel Sanders.”

Tim Leo đập nhanh hơn. Daniel Sanders. Cái tên này đối với giới trẻ cấp tiến toàn nước Mỹ gần như là một thần tượng. Ông là một người theo chủ nghĩa xã hội dân chủ công khai, mấy chục năm như một luôn lên tiếng vì giai cấp công nhân và người nghèo. Ông sở hữu sức ảnh hưởng khổng lồ tại Thượng viện.

“Thượng nghị sĩ Sanders vẫn luôn tìm kiếm những gương mặt chính trị mới đại diện cho thế hệ trẻ của Vành đai Rỉ sét,” Murphy nói, “Ông ấy sẽ rất thích câu chuyện của cậu. Ông ấy sẽ trở thành hậu phương vững chắc nhất của cậu tại Washington.”

“Nhận lời đi,” Roosevelt nói trong đầu Leo, “Murphy chỉ là bàn đạp để chúng ta bước vào Washington. Thượng nghị sĩ Sanders mới là cây cầu thực sự đưa chúng ta lên sân khấu chính trị toàn quốc. Kể từ hôm nay, chúng ta chính thức có một đồng minh hạng nặng tại thủ đô.”

Leo đưa tay ra bắt tay Murphy.

“Hợp tác vui vẻ, thưa Nghị sĩ.”

Vấn đề tiền nong đã giải quyết. Cánh cửa Washington cũng đã hé mở một khe hở.

Đứng trong văn phòng tồi tàn của Ủy ban Tái thiết Đô thị, Leo nhìn dãy số 0 sắp xuất hiện trong tài khoản ngân hàng của ủy ban.

Anh biết, cuối cùng mình cũng sở hữu thứ quyền lực mà Roosevelt gọi là “chi phối nguồn lực”. Anh không còn là một nhà hoạt động chỉ biết gào thét ngoài đường phố. Anh đã trở thành một nhà kiến thiết nắm trong tay hàng triệu đô la và các dự án tái thiết đô thị.

Trên bàn làm việc của Thị trưởng Cartwright, tờ Pittsburgh Chronicle được đặt ngay ngắn. Trang nhất in hình Murphy và Leo bắt tay thân thiết.

Sắc mặt Cartwright u ám như bầu trời xám xịt mùa đông Pittsburgh. Ông ta nhận ra mình đã phạm một sai lầm không thể cứu vãn. Ông ta đã tự tay thả một con sư tử non đang đói khát vào cái sân sau đầy ắp linh dương béo tốt của mình.

Giọng Roosevelt vang lên trong đầu Leo, mang theo ý cười.

“Được rồi, con trai.”

“Căn cứ địa của chúng ta đã có tiền, có dự án, lại còn có cả chỗ dựa ở Washington.”

“Giờ là lúc cho cả cái thành phố Pittsburgh này thấy chúng ta tiêu tiền như thế nào.”

“Vở kịch hay sắp mở màn rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!