Chương 030: Tin Dữ Từ Washington
Một tuần sau, Leo nhận được điện thoại từ Kevin, Tham mưu trưởng của Nghị sĩ Murphy.
Giọng Kevin qua điện thoại nghe rệu rã và kiệt sức.
“Leo, rất tiếc, chúng ta gặp rắc rối rồi,” Kevin đi thẳng vào vấn đề, “Báo cáo xin cấp quỹ của cậu đã bị chặn đứng ngay từ vòng sơ thẩm tại Bộ Gia cư và Phát triển Đô thị.”
Tim Leo hẫng một nhịp.
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Một Thứ trưởng tên là Robert Coleman đã trực tiếp bác đơn, với lý do hồ sơ không phù hợp với quy chế nội bộ mới nhất của Bộ,” Kevin giải thích.
“Quy chế nội bộ?” Leo gặng hỏi, “Đó là cái gì? Hồ sơ chúng ta nộp hoàn toàn tuân thủ mọi quy định của luật Liên bang mà.”
“Tôi biết,” giọng Kevin đầy vẻ bất lực. “Cái gọi là ‘quy chế nội bộ’ đó chưa bao giờ được công bố ra ngoài. Đó là ngón đòn sở trường của giới quan chức Washington. Họ luôn có thể bới ra một quy định ngầm nào đó mà cậu không bao giờ tìm thấy để phủ quyết bất kỳ dự án nào họ không ưa.”
“Đây là bức tường quan liêu điển hình, họ muốn dùng nó để làm chúng ta nản lòng mà bỏ cuộc.”
“Nhưng đó chưa phải là nguyên nhân chính,” Kevin tiếp tục, giọng hạ thấp xuống, “Sâu xa hơn, tay Thứ trưởng Coleman này là quan chức lưu nhiệm từ thời chính quyền Cộng hòa trước. Mục tiêu chính trị duy nhất của gã là chọc gậy bánh xe mọi dự án do Đảng Dân chủ chủ trì.”
“Đặc biệt là những dự án mang màu sắc phúc lợi xã hội rõ rệt như của các cậu, đó chính là cái gai trong mắt hắn.”
“Và điều cốt tử nhất,” giọng Kevin trở nên nghiêm trọng, “chúng tôi điều tra được rằng Coleman có mối quan hệ cực kỳ mật thiết với Thượng nghị sĩ Warren – Thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa của bang Pennsylvania chúng ta.”
“Mà đứng sau lưng Thượng nghị sĩ Warren là ai, chắc cậu thừa hiểu.”
Leo lập tức xâu chuỗi được toàn bộ sự việc. Đây không đơn thuần là thói quan liêu của Washington. Đây là một phát súng bắn tỉa chính xác đến từ thế lực bản địa Pittsburgh.
Thị trưởng Cartwright ngoài mặt thì thỏa hiệp, nhưng những ông lớn thực sự đứng sau lưng ông ta đâu dễ dàng buông tha cho Leo như vậy.
Thượng nghị sĩ Warren là một trong những nhân vật quyền lực nhất của Đảng Cộng hòa tại Pennsylvania. Và nhà tài trợ tranh cử lớn nhất của ông ta, chính là tập đoàn tài phiệt địa phương Pittsburgh – Tập đoàn Công nghiệp Morganfield, đứng đầu là Lão Morganfield.
Leo nhớ lại lời cha anh từng nói. Ở Pittsburgh, Thị trưởng có thể thay, nhưng gia tộc Morganfield thì trường tồn. Họ mới là những kẻ cai trị thực sự của thành phố này.
Thị trưởng Cartwright, Tập đoàn Summit, Luật sư Alan Wechsler... tất cả chỉ là những con rối đại diện trên sân khấu cho cái tập đoàn lợi ích khổng lồ ấy.
“Thấy chưa, Leo?” Giọng Roosevelt vang lên, “Đây chính là sự cấu kết giữa ‘nhà nước ngầm’ và mạng lưới tài phiệt địa phương.”
“Cậu tưởng cậu đang đấu với một tên quan chức tép riu ở Bộ Gia cư, nhưng thực chất cậu đang khiêu chiến cả một khối lợi ích khổng lồ vắt ngang từ Washington về Pittsburgh.”
“Nghị sĩ Murphy tuy có chút tiếng nói ở Hạ viện, nhưng sang đến Thượng viện, lời lão chẳng có mấy trọng lượng. Một mình lão không đỡ nổi áp lực liên thủ từ Thượng nghị sĩ Warren và gia tộc Morganfield đâu.”
Đầu dây bên kia, Kevin thở dài ngao ngán: “John đang cố hết sức xoay xở. Ông ấy định liên hệ với vài nghị sĩ bang Pennsylvania khác trong Hạ viện để cùng gây sức ép lên Bộ Gia cư. Nhưng ông ấy cần thời gian, có thể mất vài tháng mới thấy kết quả.”
Vài tháng. Khoảng thời gian đó là quá dài đối với cả Leo và Murphy.
Vài tháng nữa thì cuộc bầu cử sơ bộ của Murphy đã ngã ngũ từ đời nào. Nếu trước đó ông ta không mang về được thành quả thực tế nào cho cử tri, ông ta cầm chắc cái thua. Và “Kế hoạch Tái thiết Pittsburgh” của Leo cũng sẽ chết yểu trong sự trì hoãn vô tận này.
Leo cúp máy, chìm vào trầm tư. Anh biết, giờ đến lượt anh phải ra tay.
Liên minh giữa anh và Murphy được xây dựng trên nền tảng lợi dụng lẫn nhau. Nếu anh không giúp Murphy giải quyết tảng đá ngáng đường này, liên minh ấy chỉ là tờ giấy lộn. Murphy sẽ không do dự đá văng anh, một đồng minh vô giá trị, ra khỏi thuyền.
“Chúng ta phải làm sao?” Leo hỏi Roosevelt.
Tình thế thật sự nan giải. Họ không thể đối đầu trực diện với một Thứ trưởng Liên bang tại Washington, càng không thể đụng đến những đầu sỏ thâm căn cố đế như Thượng nghị sĩ Warren và nhà Morganfield.
Roosevelt cười.
“Con trai, đừng bao giờ lấy điểm yếu của mình đi chọi với sở trường của địch. Việc chúng ta cần làm là lôi cổ bọn chúng ra khỏi pháo đài kiên cố, kéo chúng xuống bãi chiến trường có lợi nhất cho chúng ta.”
“Chúng ta phải dìm chúng vào chiến tranh nhân dân.”
“Hãy nhớ lấy, thứ đám quan liêu sợ nhất không phải là đối thủ mạnh hơn chúng, mà là những rắc rối vô tận. Là loại rắc rối không thể dự đoán, đến từ tầng lớp dưới đáy, và hoàn toàn không chơi theo luật của chúng.”
Cùng sự chỉ dẫn của Roosevelt, Leo bắt đầu vạch ra một kế hoạch tác chiến hoàn toàn mới.
Một dương mưu triệt để.
Bước một: Tái định nghĩa kẻ thù của cuộc chiến này.
Leo lập tức bảo Sarah dựng máy quay. Anh muốn quay một tập đặc biệt cho kênh “Trái tim Pittsburgh”.
Trong video, Leo vẫn ngồi trước chiếc lò sưởi quen thuộc, nhưng biểu cảm trên mặt không còn là sự phẫn nộ, mà là sự pha trộn giữa buồn rầu và hoang mang tột độ.
“Thưa các anh chị em Pittsburgh thân mến.”
Anh nhìn thẳng vào ống kính, giọng trầm xuống đầy u uất.
“Hôm nay, tôi buộc phải ngồi đây để thông báo với mọi người một tin buồn.”
“Kế hoạch Tái thiết Đô thị của chúng ta – kế hoạch đã được Nghị sĩ Murphy ủng hộ, kế hoạch có thể mang về hàng triệu đô la đầu tư Liên bang, tạo ra hàng trăm công ăn việc làm mới cho cộng đồng – đã bị Washington từ chối.”
Anh dừng lại một nhịp, để tin dữ này ngấm vào lòng người xem. Rồi, bằng giọng điệu chua chát đến mức nực cười, anh tiết lộ lý do.
“Lý do bị từ chối, nói ra có thể mọi người không tin. Một quan chức tại Bộ Gia cư và Phát triển Đô thị ở Washington bảo với chúng tôi rằng Bản báo cáo chứa đựng tâm huyết của tất cả chúng ta đã bị trả về chỉ vì... một lỗi định dạng văn bản nhỏ nhặt, không phù hợp với ‘hướng dẫn nội bộ’ mới nhất của họ.”
Anh đã đơn giản hóa một vấn đề chính trị, đấu đá đảng phái và lợi ích nhóm phức tạp thành một trò đùa quan liêu lố bịch mà bất cứ người dân thường nào cũng có thể hiểu và phát điên.
Làm đến bước này là đủ.
Bước thứ hai: Phát động quần chúng.
Cuối video, Leo thực hiện một lời kêu gọi thoạt nghe rất “phi chính trị”.
“Thưa các bạn, tôi biết mọi người nghe tin này sẽ rất giận dữ và thất vọng.”
“Nhưng chúng ta không thể bỏ cuộc. Chúng ta chỉ đang vấp phải một trục trặc kỹ thuật nhỏ mà thôi.”
“Tôi tin rằng các quý ngài ở Washington chỉ là chưa hiểu rõ tình hình thực tế ở Pittsburgh, chưa hiểu chúng ta cần kế hoạch này đến nhường nào.”
“Vì thế, tôi khẩn cầu mọi người giúp tôi một việc nhỏ.”
Anh bảo Sarah chèn lên màn hình dòng chữ khổ lớn: Số điện thoại công khai và địa chỉ email công vụ của văn phòng Thứ trưởng Bộ Gia cư và Phát triển Đô thị Robert Coleman.
“Hãy dùng thái độ lịch sự nhất, ôn hòa nhất, lý trí nhất để giao lưu với các nhân viên trong văn phòng ngài Thứ trưởng Coleman.”
“Hãy nói cho họ biết, chúng ta là công dân Pittsburgh, và chúng ta ủng hộ kế hoạch tái thiết này.”
“Hãy xin họ cho bản báo cáo của chúng ta thêm một cơ hội.”
Trước khi tung video, Leo hỏi lại Roosevelt để chắc chắn.
“Chúng ta không tấn công, không chửi bới, chỉ bảo hàng ngàn người dân gọi điện hỏi thăm... Liệu có tác dụng không?”
“Con trai, cậu vẫn chưa hiểu giới quan chức rồi,” Roosevelt giải thích, “Một cú điện thoại trần tình của dân, thư ký sẽ lịch sự ghi lại rồi ném vào sọt rác. Mười cuộc gọi đến, họ sẽ thấy hơi phiền. Một trăm cuộc, công việc bình thường của họ sẽ bị đình trệ.”
“Nhưng khi có hơn một ngàn, thậm chí một vạn cuộc gọi từ cùng một thành phố, cùng một lúc dội bom vào đường dây nóng của họ... Đó là một thảm họa chính trị đúng nghĩa.”
“Thứ trưởng Coleman sẽ bị cơn hồng thủy điện thoại từ Pittsburgh dìm chết tươi.”
Video đặc biệt của “Trái tim Pittsburgh” được tung ra ngay tối hôm đó.
Hiệu quả vượt xa mọi mong đợi. Những người thợ thép vốn đã dồn nén đầy bụng lửa vì thất nghiệp và nghèo khó, khi nghe thấy cái lý do “lỗi định dạng văn bản” lố bịch kia, đã bùng nổ hoàn toàn.
Frank và các chiến hữu công đoàn là những người đầu tiên xung trận. Họ chép số điện thoại của cái văn phòng ở Washington ra giấy, phát cho từng người trong khu phố.
“Anh em! Đừng nói nhiều, cứ gọi vào số này! Bảo với chúng nó tao là thợ thép Pittsburgh, tao cần tiền!”
Cư dân trung tâm cộng đồng, những người già về hưu, cũng nhấc điện thoại lên.
Họ có thừa thời gian. Họ có thể gọi từ chín giờ sáng đến tận năm giờ chiều không biết mệt.
Một số chủ doanh nghiệp nhỏ ở địa phương, thấy kế hoạch mang lại đầu tư và việc làm bị cản trở, cũng nhập cuộc. Họ cho nhân viên tranh thủ giờ nghỉ giải lao để gọi vào số máy đó.
Một cuộc chiến tranh điện thoại chớp nhoáng, được điều khiển từ xa bởi Leo trong căn văn phòng tồi tàn ở Pittsburgh, chính thức khai hỏa.
Tại Washington D.C., trụ sở Bộ Gia cư và Phát triển Đô thị.
Đúng 9 giờ sáng hôm sau, văn phòng của Thứ rưởng Robert Coleman rơi vào hỗn loạn. Bốn đường dây điện thoại trong văn phòng, bắt đầu từ 9 giờ 01 phút, reo không ngớt một giây nào.
Susan, cô thư ký trẻ của Coleman, cảm giác mình sắp phát điên.
Cô nhấc một máy. “Xin chào, văn phòng Thứ trưởng Coleman xin nghe.”
“A lô, tôi là George, thợ thép ở Pittsburgh. Tôi muốn hỏi tại sao kế hoạch tái thiết thành phố của chúng tôi bị từ chối?”
Susan chỉ có thể dùng văn mẫu để trả lời: “Thưa ông, hồ sơ của các vị không phù hợp với hướng dẫn nội bộ...”
“Hướng dẫn cái con khỉ! Bố mày năm xưa đánh trận ở Việt Nam còn đếch thấy lắm quy tắc như thế! Đưa máy cho thằng sếp của cô mau!”
Susan buộc phải dập máy. Nhưng vừa đặt xuống, máy khác lại réo lên.
Cô luống cuống bắt máy. “Xin chào, đây là...”
“Chào cô, tôi là một bà mẹ đơn thân ở Pittsburgh. Tôi muốn biết tại sao các người lại muốn cướp đi hy vọng vào đại học của con tôi?”
Cả buổi sáng, đường dây điện thoại văn phòng Coleman luôn trong tình trạng quá tải.
Hộp thư điện tử của gã cũng bị bom thư lấp đầy bởi hàng trăm email mỗi phút từ Pittsburgh.
Đến chiều, sự việc càng mất kiểm soát.
Cư dân mạng Pittsburgh phẫn nộ bắt đầu truy lùng thông tin cá nhân của Coleman. Số di động cá nhân, tài khoản mạng xã hội của vợ, thậm chí cả số điện thoại trường học của con gã cũng bị đào bới ra.
Coleman buộc phải tắt điện thoại. Vợ gã phải khóa toàn bộ trang cá nhân.
Cơn bão điện thoại từ Pittsburgh đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến cả công việc lẫn đời tư của gã.
Và đó mới chỉ là ngày đầu tiên.
Ngày thứ hai, tình hình còn tồi tệ hơn.
Video của “Trái tim Pittsburgh” bắt đầu lan truyền trên phạm vi toàn quốc.
Các trang tin cánh tả và những KOL triệu view bắt đầu chia sẻ video này. Họ đóng gói vụ việc thành một điển hình tiêu biểu cho việc “Nhân dân Vành đai Rỉ sét vùng lên chống lại thói quan liêu của Washington”.
Cuộc chiến điện thoại của Pittsburgh bắt đầu nhận được viện binh từ khắp nước Mỹ.
Công nhân ô tô ở Detroit, thợ mỏ ở Tây Virginia, người thất nghiệp ở Ohio... Những người cùng cảnh ngộ sống tại Vành đai Rỉ sét, cùng chung nỗi oán hận với Washington, cũng bắt đầu gọi vào số máy đó.
Văn phòng Thứ trưởng Robert Coleman tê liệt hoàn toàn.
Mười giờ sáng ngày thứ hai, cô thư ký Susan vừa khóc vừa nộp đơn xin nghỉ việc lên phòng nhân sự.
Coleman buộc phải đích thân điều hai thực tập sinh từ bộ phận khác sang chỉ để trực nghe cơn đại hồng thủy điện thoại này.
Song, chẳng ăn thua gì.
Vụ việc nhanh chóng thu hút sự chú ý của những phóng viên chính trị thính mũi ở Washington.
Chiều hôm đó, trang tin chính trị nổi tiếng The Hill Insider đăng một bài phóng sự với tiêu đề: “Một dự án cộng đồng ở Pittsburgh đã gây ra cơn sóng thần điện thoại tấn công Bộ Liên bang như thế nào?”
Bài báo tường thuật lại chi tiết video của “Trái tim Pittsburgh” và những gì diễn ra sau đó. Tác giả bài viết kết lại bằng một giọng điệu nửa đùa nửa thật: “Có vẻ như trong các cuộc bầu cử tương lai, thứ mà các ứng viên phải lo sợ không phải là quảng cáo truyền hình của đối thủ nữa, mà là đội quân giận dữ từ Vành đai Rỉ sét sẵn sàng gọi cháy máy văn phòng của họ.”
Cái tên Robert Coleman, theo một cách mà gã không hề mong muốn, đã leo lên bản tin chính trị toàn quốc.
Ở Pittsburgh xa xôi, Leo ngồi trong văn phòng, quan sát tất cả.
“Giờ là lúc đồng minh của chúng ta bước ra sân khấu,” Roosevelt nói.
Tại Đồi Capitol, trong văn phòng của Nghị sĩ John Murphy.
Nghị sĩ Murphy chốp lấy cơ hội mà Leo đã tạo ra. Ông ta lập tức lệnh cho thư ký báo chí liên hệ với tất cả các đầu báo lớn, tuyên bố sẽ tổ chức họp báo khẩn cấp về “Sự kiện Pittsburgh” trong vòng 30 phút nữa.
Tại buổi họp báo, Murphy xây dựng hình tượng mình thành một người hùng bi tráng, hết lòng vì dân nhưng bị bộ máy quan liêu vô tình ở Washington kìm kẹp.
“Tôi vô cùng tự hào về các cử tri của mình!” Murphy dõng dạc nói trước ống kính, “Tiếng nói của họ tràn đầy sức mạnh, tràn đầy tình yêu với mảnh đất quê hương! Tiếng nói ấy xứng đáng được cả Washington này lắng nghe!”
“Về cách hành xử của vị quan chức tại Bộ Gia cư và Phát triển Đô thị, cá nhân tôi cảm thấy cực kỳ thất vọng và phẫn nộ! Tôi không thể hiểu nổi tại sao một kế hoạch mang lại hy vọng cho Pittsburgh lại bị từ chối vì một lý do ngớ ngẩn đến thế!”
“Tôi sẽ đích thân đến Bộ Gia cư và Phát triển Đô thị ngay bây giờ. Tôi yêu cầu họ phải đưa ra một lời giải thích thỏa đáng cho người dân Pittsburgh!”
Màn trình diễn của Murphy có thể gọi là hoàn hảo. Ông ta thành công biến mình thành dũng sĩ dám thách thức cả hệ thống liên bang vì quyền lợi cử tri.
Tỷ lệ ủng hộ của ông ta tại Pittsburgh, ngay ngày hôm sau, vọt lên mười điểm phần trăm. Trong khi đó, áp lực lại chuyển sang văn phòng của Thượng nghị sĩ Cộng hòa Warren.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
