KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: - Chương 029: Chọn Phe Là Một Nghệ Thuật

Chương 029: Chọn Phe Là Một Nghệ Thuật

Lời cam kết của Nghị sĩ Murphy khiến cả công viên vỡ òa.

Tiếng hoan hô vang lên còn to hơn bất cứ lúc nào hết. Công nhân tràn lên sân khấu, vây quanh Murphy và Leo.

Ánh đèn flash của phóng viên chớp liên hồi, ghi lại khoảnh khắc lịch sử này. Một chính khách lão luyện đang vật lộn giữ ghế và một nhà hoạt động trẻ tuổi mới nổi nắm chặt tay nhau giữa vòng vây của người lao động.

Bức ảnh ấy, ngày hôm sau chễm chệ trên trang nhất tờ Pittsburgh Chronicle. Tít lớn: “Nghị sĩ Murphy cam kết mang hy vọng mới về cho Pittsburgh”.

Tan tiệc, Tham mưu trưởng của Murphy, một người đàn ông trung niên tên Kevin, tìm gặp Leo. Gã lịch sự mời Leo lên chiếc xe nhà lưu động hạng sang đỗ cạnh công viên. Đó là văn phòng tranh cử di động của Murphy.

Cửa xe đóng lại, ngăn cách mọi ồn ào náo nhiệt bên ngoài. Ở đây không có ống kính truyền thông, không có tiếng hò reo của cử tri.

Cuộc giao dịch chính trị thực sự bắt đầu.

Murphy ngồi phịch xuống sô pha, tháo tung cúc cổ chiếc áo sơ mi công nhân, để lộ lớp áo lụa đắt tiền bên trong.

Nụ cười trên môi tắt ngấm, ông ta tự rót cho mình một ly Whiskey, rồi ngước mắt nhìn Leo.

“Nhãi ranh, vở kịch hôm nay cậu diễn khá lắm,” Murphy mở lời, giọng không lớn nhưng từng chữ đều nặng trịch áp lực, “Dồn tôi lên cái bục đó, ép tôi phải chọn một đáp án bắt buộc trước mặt bàn dân thiên hạ. Rất thông minh, nhưng cũng thật ngu xuẩn.”

Ông ta nhấp ngụm rượu, gõ đáy ly xuống mặt bàn.

“Đừng tưởng đăng mấy cái video sướt mướt lên mạng là làm được việc ở Washington. Mấy trò đó chỉ lừa được cử tri thôi, còn trên sân khấu quyền lực thực sự, nó chẳng đáng một xu. Đó là trò ăn vạ của trẻ con, không phải chính trị.”

Ánh mắt ông ta nhìn Leo trở nên sắc lẹm.

“Hôm nay tôi chịu ngồi đây nói chuyện với cậu không phải vì tôi cảm động trước mấy cái video đó, cũng chẳng phải vì tôi sợ đám già khú đế chỗ Frank. Tôi chỉ đang làm tròn chức trách nghị sĩ của mình, dọn dẹp rắc rối trong khu vực bầu cử của mình. Nhất là cậu, một chàng thanh niên rất giỏi gây chuyện.”

Từng lời của ông ta sặc mùi đe nẹt và cảnh cáo.

Giọng Roosevelt vang lên trong đầu Leo:

“Lão đang tái thiết lập quyền chủ đạo trong cuộc đối thoại này. Lão muốn cho cậu biết, dù hôm nay lão mất mặt bên ngoài, nhưng trong căn phòng này, lão vẫn là kẻ cầm trịch. Thừa nhận sự khó chịu của lão, nhưng đừng xin lỗi về mục tiêu của cậu.”

Leo hơi nhoài người về phía trước, gương mặt điềm tĩnh đến lạ so với tuổi đời.

“Thưa Nghị sĩ, tình huống ở công viên hôm nay quả thực không phải là cách giao tiếp lý tưởng nhất. Tôi hoàn toàn hiểu cảm giác của ngài.”

Leo nói, giọng chân thành như đang nhận lỗi, nhưng nội dung thì hoàn toàn không phải vậy.

“Có đôi khi, một cánh cửa đóng chặt nếu gõ theo cách bình thường không ăn thua, thì đành phải dùng cách trực diện hơn để người bên trong nghe thấy tiếng động bên ngoài. Những gì chúng tôi làm hôm nay, chỉ là muốn ngài nghe thấy tiếng nói chân thực của Pittsburgh mà thôi.”

Câu trả lời không kiêu ngạo cũng không quỵ lụy này khiến vẻ mặt Murphy dịu đi đôi chút.

“Được rồi,” Murphy nói, “Dù cậu dùng cách gì thì ván đã đóng thuyền. Giờ vào việc chính. Cậu muốn tôi giúp cậu lấy khoản quỹ đó? Được thôi. Nhưng tôi được cái gì?”

“Sự ủng hộ của một kênh Youtube à?” Ông ta cười khẩy, “Nói thật nhé, tôi không cần lắm.”

Giọng Roosevelt nhắc nhở: “Giờ thì cho lão thấy giá trị của cậu.”

Leo nhìn thẳng vào mắt Murphy.

“Thưa Nghị sĩ, hình như giữa chúng ta có chút hiểu lầm. Sự ủng hộ của chúng tôi không đơn giản chỉ là một kênh Youtube, đăng vài cái video hay nói vài lời hay ý đẹp.”

“Ồ?” Murphy nhướng mày, “Thế còn gì?”

“Sự ủng hộ của chúng tôi, là Frank Kowalski và hàng trăm anh em công đoàn trung thành tuyệt đối của ông ấy. Họ có thể đi gõ cửa từng nhà trong các khu phố thợ thuyền để vận động phiếu bầu cho ngài – điều mà đội ngũ tranh cử hiện tại của ngài không làm được.”

“Sự ủng hộ của chúng tôi, là Sarah Jenkins và cả lớp cử tri trẻ đang đầy rẫy hoài nghi về ngài sau lưng cô ấy. Chúng tôi có thể giúp ngài xây lại cây cầu kết nối với họ, để họ thấy một John Murphy vẫn còn đau đáu vì tương lai của họ.”

“Sự ủng hộ của chúng tôi, là khả năng khuếch đại hiệu ứng của sự kiện ngày hôm nay lên gấp trăm lần. Chúng tôi có thể biến ngài trở lại thành người hùng của giai cấp công nhân Pittsburgh.”

Những lời này của Leo khiến mặt Murphy dần mất đi vẻ khinh thường, nhường chỗ cho sự nghiêm túc.

Leo nói tiếp: “Sự hợp tác lần này của chúng ta có một tiền đề rõ ràng.”

“Lý do duy nhất chúng tôi ủng hộ ngài, là vì ngài cam kết ủng hộ ‘Kế hoạch Tái thiết Pittsburgh’ của chúng tôi. Đây là sự hợp tác dựa trên chính sách cụ thể, không phải sự phục tùng cá nhân vô điều kiện.”

“Nếu sau khi tái đắc cử thành công mà ngài nuốt lời, thì hôm nay chúng tôi nâng ngài lên cao bao nhiêu, ngày mai chúng tôi có thể khiến ngài ngã đau bấy nhiêu.”

Lời nói đã mang hàm ý đe dọa rõ ràng.

Cuối cùng, Leo chốt lại: “Ngoài khoản quỹ Liên bang này, chúng tôi còn cần ở ngài một cam kết khác.”

“Nếu, tôi nói là nếu, ngài tái đắc cử nhờ sự giúp sức của chúng tôi. Thì để đáp lại, ngài cần tận dụng mạng lưới quan hệ tích lũy hai mươi năm ở Đồi Capitol, giới thiệu cho chúng tôi một đồng minh cấp cao thực sự có quyền quyết sách tại Thượng viện.”

“Thứ chúng tôi cần không chỉ là món tiền một lần này, thưa Nghị sĩ. Chúng tôi cần một kênh dẫn nguồn lực về Pittsburgh lâu dài, một lá thư giới thiệu để gõ cửa quyền lực cao hơn.”

Leo dứt lời. Anh đã chuyển tải trọn vẹn những gì Roosevelt dạy bằng ngôn ngữ của chính mình, rành mạch và cứng rắn.

Phong thái trầm ổn, già dặn của anh hoàn toàn không giống một kẻ ngoại đạo vừa bước chân vào chính trường.

Murphy nhận ra, chàng thanh niên trước mặt tuyệt đối không phải là một tay to mồm kích động dân túy. Cậu ta là một con vật chính trị bẩm sinh.

Murphy im lặng hồi lâu. Ông ta uống cạn ly rượu, rồi đứng dậy, chìa tay về phía Leo.

“Thành giao,” ông ta nói, “Đưa bản báo cáo xin cấp vốn của cậu cho tôi. Trong vòng một tuần, tôi sẽ có câu trả lời.”

Hai bên đạt được thỏa thuận miệng.

Leo bước ra khỏi chiếc xe sang trọng, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt của Pittsburgh.

Giọng Roosevelt vang lên trong đầu, mang theo sự hài lòng.

“Làm tốt lắm, con trai.”

“Cậu đã học được cách đổi dân ý lấy thành tích chính trị thực tế, rồi lại dùng thành tích đó để đầu tư cho quyền lực tương lai.”

“Chào mừng gia nhập trò chơi bẩn thỉu nhưng đầy mê hoặc này.”

“Giờ thì, hãy chống mắt lên xem ngài Nghị sĩ đáng kính trổ tài thế nào.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!